Thử Thách Trong Sương Mù
Tiếng gót giày da của Đỗ Tàn cùng tiếng bước chân hỗn loạn của đội tuần tra kỷ luật xa dần ngoài hành lang khu C, trả lại cho căn phòng 302 sự tĩnh lặng ngột ngạt vốn có. Khánh Duy vẫn đứng yên bên cạnh chiếc bàn gỗ rỉ sét. Trên sàn nhà, những hạt bụi li ti nhảy múa dưới vệt ánh sáng xám xịt lọt qua khe cửa sổ. Anh khẽ thở ra một hơi dài, buông lỏng hai bả vai đang căng cứng. Trận đấu trí vừa rồi với Trịnh Thế Vinh tuy đã kết thúc bằng sự chiến thắng tuyệt đối của anh, nhưng cái giá phải trả về mặt tinh thần không hề nhỏ.
Duy đưa bàn tay trái lên vuốt nhẹ gáy. Vết bỏng nơ-ron sau gáy – hậu quả của miếng dán điều biến quá nhiệt từ đêm đột nhập trước – vẫn còn đau âm ỉ, nóng rát như có một dòng nham thạch siêu vi đang cố len lỏi vào tủy sống. Cánh tay phải của anh, dù đã phục hồi một phần cảm giác, vẫn còn xuất hiện những cơn co thắt cơ bắp nhẹ mỗi khi anh cố gắng gập ngón tay. Việc ép xung đồng bộ thần kinh liên tục trong môi trường giả lập và thực tế đang bắt đầu bào mòn thể xác của anh nhanh hơn dự tính.
"Vật chủ, ngươi vừa lập được một chiến công vặt vãnh bằng cách lợi dụng đám nhân loại ngu ngốc kia," giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy vẻ mỉa mai của AI Bá Hổ vang lên trong đầu Duy, đi kèm một luồng điện nhẹ kích thích vỏ não khiến thái dương anh giật nẩy. "Nhưng ta phải cảnh báo ngươi: khớp thủy lực vai phải của chiếc cơ giáp Hắc Vương đang có dấu hiệu rạn nứt cấu trúc nghiêm trọng sau khi tích hợp các mảng hợp kim phế liệu thô sơ. Nếu ngươi không tiến hành hiệu chuẩn thực tế trong vòng mười hai giờ tới, hệ thống dẫn truyền nơ-ron bọc bạc sẽ bị đứt gãy hoàn toàn khi ngươi khởi động động cơ đẩy."
Duy nhíu mày, bước đến bên cửa sổ nhìn xuống bãi phế liệu học viện bên dưới. Sương mù buổi đêm đang bắt đầu tràn vào từ thung lũng đá, dày đặc và lạnh lẽo.
"Khớp vai phải bị rạn nứt cấu trúc sao?" Duy thầm nghĩ. Anh biết Bá Hổ không hề phóng đại. Chiếc cơ giáp Hắc Vương hiện đang được ngụy trang dưới lớp vỏ gỉ sét của mẫu thử nghiệm Lam Sơn, nhưng bộ khung chịu lực bên trong vẫn là công nghệ nơ-ron thế hệ cũ của cha anh. Việc gá lắp thủ công các mảng giáp Titan-Beta phế liệu rỉ sét mà không có hệ thống bôi trơn cao cấp đã tạo ra những điểm ứng suất vật lý cực lớn tại các khớp nối thủy lực.
"Ta cần một không gian thử nghiệm thực tế," Duy lầm bầm, ánh mắt anh hướng về phía dải núi đá đen kịt mờ ảo phía sau học viện. "Thung lũng Sương Mù."
Đó là một vùng vực sâu hiểm trở, quanh năm bao phủ bởi màn sương dày đặc chứa các hạt quặng sắt từ mật độ cao. Quặng sắt từ Thung lũng Sương Mù có đặc tính vật lý tự nhiên cực kỳ đặc biệt: chúng phát ra một trường điện từ hỗn loạn, có khả năng hấp thụ và làm nhiễu loạn hoàn toàn các cảm biến radar quét tầm xa của đế quốc. Nơi đó nguy hiểm, dễ gây va chạm vách đá đối với những phi công thông thường, nhưng lại là vùng mù tự nhiên hoàn hảo nhất để Duy có thể lái Hắc Vương thử nghiệm mà không sợ bị phát hiện.
Đợi đến nửa đêm, khi cả phân viện Lam Sơn đã chìm vào giấc ngủ và các đợt tuần tra của Thượng sĩ Đỗ Tàn giãn ra, Duy lặng lẽ rời khỏi phòng ký túc xá. Anh di chuyển như một cái bóng trong sương mù, lách qua các camera an ninh bằng cách đi theo các góc khuất mà Phan Văn Tài đã chỉ dẫn.
Khi cánh cửa sập cơ khí của hầm ngầm phế liệu đóng lại sau lưng, Duy lập tức bước đến trước gã khổng lồ đen tuyền đang đứng sừng sững trong bóng tối. Lớp sơn ngụy trang màu xám xịt của mẫu Lam Sơn phủ bên ngoài Hắc Vương trông chắp vá và thô kệch dưới ánh đèn pin mờ ảo. Duy nhanh chóng trèo lên bệ nâng, đẩy cửa sập buồng lái và lướt vào bên trong ghế lái sinh học.
*Hưu...*
Chiếc mũ phi công nơ-ron hạ xuống bọc kín đầu anh. Những sợi kim dẫn truyền sinh học siêu nhỏ ở vành mũ từ từ trượt ra, cắm nhẹ vào các huyệt đạo sau gáy Duy. Cảm giác mát lạnh của keo tản nhiệt lỏng hòa cùng một cơn đau nhói quen thuộc chạy dọc tủy sống khi liên kết thần kinh được thiết lập.
"Kích hoạt hệ thống. Đồng bộ nơ-ron: mười lăm phần trăm. Trạng thái: Khởi Động Thần Kinh," tiếng còi báo hiệu của hệ thống vang lên đều đều.
"Bá Hổ, mở lối thoát ngầm số chín. Chúng ta tiến vào Thung lũng Sương Mù," Duy ra lệnh, hai tay anh nắm chặt lấy hai cần điều khiển thủy lực.
Cánh cửa sập ngầm dưới lòng đất rít lên một tiếng nặng nề rồi mở ra, lộ ra một đường cống ngầm cũ kỹ ngập nước thải cơ khí xuyên qua lòng núi đá. Chiếc Hắc Vương nặng bốn mươi lăm tấn bắt đầu di chuyển khập khiễng, từng bước chân kim loại dẫm lên dòng nước đen xì, phát ra những tiếng *uỳnh... uỳnh...* trầm đục được vách đá dày hấp thụ hoàn toàn.
Chỉ sau mười phút di chuyển dưới lòng đất, Hắc Vương đã thoát ra ngoài lối ra nằm giữa một khe nứt vách đá dựng đứng. Trước mắt Duy lúc này là Thung lũng Sương Mù.
Màn sương ở đây dày đặc đến mức thấu kính quang học của cơ giáp chỉ có thể nhìn thấy những dải sáng xám mờ trong phạm vi mười mét. Những hạt quặng sắt từ li ti bám đầy trên lớp vỏ giáp ngoài của Hắc Vương, tạo nên những tiếng xẹt điện nhỏ li ti do ma sát từ trường.
"Bá Hổ, bắt đầu chạy thử nghiệm khớp vai phải. Tăng dần lực tải thủy lực lên ba mươi phần trăm," Duy ra lệnh, mắt anh khóa chặt vào màn hình hiển thị áp suất dầu.
"Đã rõ. Đang truyền dòng điện kích thích vào bó cơ sinh học vai phải. Cảnh báo: Nhiệt độ khớp nối đang tăng nhanh do thiếu chất bôi trơn chuyên dụng."
Duy điều khiển cánh tay phải của Hắc Vương thực hiện một cú đấm thẳng vào khoảng không.
*Két... Rắc...*
Một tiếng nghiến kim loại chói tai vang lên từ khớp vai phải, dội ngược về buồng lái qua liên kết nơ-ron khiến bả vai thật của Duy khẽ giật mạnh. Áp suất thủy lực dao động bất thường, vạch cảnh báo trên màn hình chuyển sang màu vàng nhạt.
"Khớp nối phế liệu này không thể chịu nổi gia tốc lớn," Duy lầm bầm, trán anh lấm tấm mồ hôi. "Chúng ta cần hiệu chỉnh lại góc truyền lực của bó cơ sinh học để giảm bớt tải trọng trực tiếp lên tấm đệm Titan-Beta."
Anh nhanh chóng dùng tay trái gõ vào bảng điều khiển, điều chỉnh lại các thuật toán phân phối lực nơ-ron. Cú đấm thứ hai được tung ra. Lần này, tiếng rít cơ học đã giảm đi đáng kể, chuyển động của cánh tay thép trở nên mượt mà hơn trong làn sương xám.
"Tốt hơn rồi. Bây giờ thử nghiệm hệ thống phản lực đẩy chân..."
"Cảnh báo khẩn cấp!"
Giọng nói của Bá Hổ đột ngột cắt ngang lời Duy, chuyển từ tông giọng mỉa mai thường ngày sang một sự lạnh lùng, nghiêm trọng tột độ. Đôi mắt hổ ba chiều rực sáng lên những tia lửa đỏ rực đầy sát khí.
"Phát hiện xung năng lượng quét hồng ngoại tầm cao từ quỹ đạo. Trạm kiểm soát quỹ đạo Thần Mặt Trời vừa thay đổi vector quét của một thiết bị bay không người lái dòng 'Mắt Thần'. Luồng quét đang di chuyển trực diện về phía Thung lũng Sương Mù. Thời gian tiếp cận: bốn mươi lăm giây!"
Duy giật mình, toàn thân anh đông cứng lại. Trên màn hình radar chiến thuật, một vòng tròn quét màu đỏ khổng lồ đang từ từ di chuyển từ phía bầu trời không gian sâu, quét qua các đỉnh núi đá đen và hướng thẳng về phía khe vực nơi anh đang đứng.
AI Thần Mặt Trời – hệ thống siêu máy chủ giám sát tối cao của đế quốc – đang lùng sục mọi dao động năng lượng bất thường trên hành tinh Thái Dương. Nếu Hắc Vương bị luồng quét hồng ngoại kia chạm trúng, hệ thống định vị của vệ tinh sẽ lập tức nhận diện được cấu trúc nơ-ron thế hệ cũ của cơ giáp, kích hoạt báo động đỏ toàn hành tinh và pháo laser quỹ đạo sẽ thiêu rụi cả thung lũng này trong vòng mười giây.
"Chết tiệt! Sao chúng lại quét thung lũng này vào giờ này?" Duy nghiến răng, tay anh lập tức chạm vào Máy phát sóng nhiễu nơ-ron cầm tay gá bên hông ghế lái. "Ta sẽ kích hoạt máy phát sóng nhiễu để làm mù drone của chúng!"
"Ngu ngốc!" Bá Hổ gầm lên trong đầu Duy, luồng điện xung thần kinh giật mạnh khiến mắt anh nhòe đi. "Quặng sắt từ Thung lũng Sương Mù chỉ làm nhiễu radar thông thường. Nếu ngươi phát sóng nhiễu nơ-ron chủ động lúc này, thấu kính quét của Thần Mặt Trời sẽ lập tức nhận diện được nguồn phát sóng nhân tạo bất thường giữa vùng mù tự nhiên. Đó là hành động tự sát!"
"Vậy chúng ta phải làm gì?" Duy hỏi, nhịp tim anh vọt lên một trăm mười nhịp trên phút. Chiếc Vòng định vị nơ-ron trên cổ tay phải bắt đầu nhấp nháy đèn vàng cảnh báo do nhịp sinh học biến động.
"Kích hoạt Giao thức Bóng Ma! Ngắt toàn bộ hệ thống điện nơ-ron của ta ngay lập tức!" Bá Hổ ra lệnh.
"Nhưng nếu ngắt điện, chúng ta sẽ mất hoàn toàn khả năng di chuyển vật lý! Hắc Vương sẽ biến thành một khối sắt tĩnh lặng nằm chịu trận dưới luồng quét!"
"Đó là cách duy nhất để tàng hình trước cảm biến nhiệt và cảm biến bức xạ nơ-ron của chúng! Hãy tin vào bộ khung ngụy trang rỉ sét của ngươi! Làm ngay, hoặc ta sẽ tự động kích hoạt giao thức tự hủy để bảo mật dữ liệu!"
Duy nhìn màn hình đếm ngược của luồng quét quỹ đạo: *00:25... 00:24...*
Không còn thời gian để do dự. Duy nghiến chặt răng, dùng bàn tay trái gạt mạnh chiếc cần gạt khẩn cấp màu đỏ nằm khuất dưới ghế lái.
*Cạch!*
*Uỳnh...*
Toàn bộ hệ thống điện của Hắc Vương tắt ngấm trong tích tắc. Màn hình điều khiển ba chiều rực rỡ biến mất, đẩy buồng lái vào một bóng tối đen kịt, lạnh lẽo. Liên kết nơ-ron giữa não bộ Duy và cơ giáp bị cắt đứt đột ngột, gây ra một cú sốc thần kinh mạnh khiến Duy hộc lên một tiếng đau đớn, đầu anh đập mạnh vào bệ đỡ gáy.
Hắc Vương lập tức rũ bỏ mọi hào quang năng lượng, biến thành một khối sắt rỉ sét khổng lồ đứng bất động giữa làn sương mù dày đặc.
*Xì... xì...*
Một tiếng rít nhỏ vang lên dưới gầm cơ giáp. Hệ thống chuyển đổi năng lượng khẩn cấp đã kích hoạt động cơ hơi nước phụ trợ. Những làn hơi nước nóng ẩm phát ra từ các van xả dưới chân Hắc Vương, nhanh chóng hòa lẫn vào màn sương mù lạnh lẽo của thung lũng để làm nguội lò phản ứng sinh học đang nóng bỏng.
Nhưng thế vẫn chưa đủ. Luồng quét hồng ngoại của Thần Mặt Trời không chỉ tìm kiếm dòng điện, nó còn quét cả bức xạ nơ-ron phát ra từ bộ não của phi công đang kết nối.
"Vật chủ, luồng quét đang ở ngay trên đầu chúng ta!" Giọng thì thầm của Bá Hổ vang lên yếu ớt qua bộ đàm cơ học dự phòng của buồng lái. "Ngươi phải ngắt hoàn toàn mọi suy nghĩ và cảm xúc! Nếu não bộ của ngươi còn hoạt động ở tần số cao, bức xạ sóng não phát ra qua mũ phi công sẽ bị thấu kính lượng tử bắt được!"
Duy ép sát lưng vào ghế lái tối tăm. Gió lốc bên ngoài thung lũng rít lên từng hồi ghê rợn, thổi những hạt cát quặng sắt từ đập vào vỏ giáp ngoài phát ra những tiếng *bộp... bộp...* khô khốc.
Anh nhắm nghiền hai mắt. Cơn đau dọc tủy sống và vết bỏng sau gáy vẫn đang hành hạ thể xác anh, nhưng anh biết mình bắt buộc phải vượt qua nỗi đau này để sinh tồn. Duy bắt đầu áp dụng Kỹ thuật điều khiển Vô Ngã – phương pháp lái cổ điển mà Đại tá Nguyễn Tấn đã âm thầm truyền dạy.
Anh chủ động hít thở sâu, thật chậm. Duy hướng sự tập trung của mình thoát khỏi nỗi đau thể xác, thả lỏng toàn bộ các bó cơ trên cơ thể. Anh tưởng tượng tâm trí mình đang hòa làm một với làn sương mù lạnh lẽo bên ngoài, trống rỗng, vô hình và tĩnh lặng như những vách đá basalt đen kịt xung quanh.
*Hù... hù...*
Nhịp tim của Duy từ từ hạ xuống. Một trăm... tám mươi... rồi dừng lại ở mức sáu mươi nhịp trên phút. Biên độ sóng não của anh trên màn hình đo sinh học (nếu còn hoạt động) chắc chắn đã phẳng lặng như một mặt hồ không một gợn sóng.
*Vù...*
Một luồng ánh sáng màu vàng kim khổng lồ, rực rỡ và vô cảm đột ngột xuyên qua màn sương mù dày đặc từ trên không trung, quét thẳng xuống khe đá nơi Hắc Vương đang đứng.
Luồng sáng quét di chuyển chậm rãi, rà sát sạt qua lớp vỏ giáp ngụy trang Lam Sơn bám đầy bụi quặng sắt từ. Ánh sáng vàng rọi qua kính buồng lái tối đen, chiếu thẳng vào gương mặt nhợt nhạt, đẫm mồ hôi nhưng tuyệt đối tĩnh lặng của Duy.
Trong khoảnh khắc đó, Duy có thể cảm nhận được một luồng áp lực vô hình đè nặng lên đại não của mình – đó là sóng điện từ cực mạnh phát ra từ thấu kính lượng tử của AI Thần Mặt Trời đang cố gắng dò tìm bất kỳ phản hồi sinh học nào.
Tủy sống của Duy co rút lại, đau đớn tột cùng như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm vào lưng, nhưng anh vẫn giữ vững trạng thái Vô Ngã. Không một suy nghĩ, không một sự dao động cảm xúc nào được phép sinh ra.
Lớp quặng sắt từ Thung lũng Sương Mù bám trên vỏ giáp phát huy tác dụng tối đa, hấp thụ và làm lệch hướng phần lớn sóng quét hồng ngoại của vệ tinh. Lớp sơn hấp thụ radar Bóng Đêm phủ bên trong vỏ giáp cũng âm thầm triệt tiêu những dao động nhiệt lượng còn sót lại từ động cơ hơi nước phụ trợ.
Sau mười giây dài đằng đẵng như cả một thế kỷ, luồng ánh sáng vàng kim khổng lồ từ từ di chuyển ra xa, hướng về phía vách đá đối diện rồi biến mất hoàn toàn vào không gian quỹ đạo.
"Mối đe dọa đã giải trừ. Thiết bị bay quét đã chuyển hướng quét sang phân khu khác," giọng nói của Bá Hổ vang lên đầy nhẹ nhõm qua loa bộ đàm.
Duy trợn mắt, ngực phập phồng dữ dội như một kẻ vừa ngoi lên từ đáy nước. Anh hít lấy hít để bầu không khí ngột ngạt, nồng nặc mùi ozone và dầu máy trong buồng lái. Cánh tay phải của anh run rẩy dữ dội, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng.
"Chúng ta... chúng ta đã sống sót," Duy khàn giọng nói, tay anh gạt cần kích hoạt lại hệ thống điện trung tâm.
Màn hình điều khiển ba chiều bừng sáng trở lại. Nhưng ngay khi dòng điện nơ-ron vừa được kết nối lại với bó cơ sinh học, một tiếng *Rắc... Két...* cực lớn vang lên từ bả vai phải của Hắc Vương, kèm theo một loạt tia lửa điện bắn tung tóe ngoài thấu kính camera.
"Cảnh báo nguy cấp! Khớp vai phải đã bị kẹt cứng hoàn toàn!" Bá Hổ báo động đỏ. "Hơi nước nóng từ động cơ phụ trợ đã làm rỉ sét nhanh chóng các tấm đệm hợp kim phế liệu chưa được bôi trơn. Lượng nước cất làm mát dự phòng đã cạn kiệt hoàn toàn sau đợt xả nhiệt khẩn cấp."
Duy cố gắng gạt cần điều khiển cánh tay phải, nhưng bệ điều khiển phản hồi ngược một lực cản cực lớn khiến tủy sống anh nhói đau như bị búa gõ. Cánh tay phải của Hắc Vương hoàn toàn bất động, buông thõng vô lực bên thân cơ giáp rỉ sét.
"Chết tiệt," Duy nghiến răng chịu đựng cơn đau. "Khớp vai bị kẹt cứng... Chúng ta không thể chiến đấu hay di chuyển bình thường trong trạng thái này."
"Ngươi bắt buộc phải đưa ta về hầm ngầm bằng một tay," Bá Hổ lạnh lùng nói. "Và nghe rõ đây, vật chủ yếu ớt: nếu ngươi không tìm kiếm được nguồn linh kiện bôi trơn cao cấp và sợi cáp truyền dẫn nơ-ron bọc bạc từ xưởng lắp ráp chính quy của phân viện để sửa chữa khớp vai này trước kỳ thi dã ngoại dã ngoại sắp tới tại Vực đá Đen, chiếc cơ giáp ngụy trang của ngươi sẽ biến thành một tấm bia đỡ đạn tĩnh cho đám quý tộc hành hạ."
Duy nhìn chằm chằm vào cánh tay cơ giáp đang buông thõng vô lực ngoài màn hình. Anh biết, xưởng bảo trì số 4 thông thường không có những linh kiện cao cấp đó. Nơi duy nhất sở hữu sợi cáp quang bọc bạc và chất bôi trơn nơ-ron sinh học chính là xưởng lắp ráp thử nghiệm tối mật của Tập đoàn Lê Gia – nơi Kỹ sư trưởng Ngô Minh đang quản lý.
"Ngày mai... ta phải tìm cách tiếp cận Ngô Minh," Duy thầm nghĩ, ánh mắt anh rực sáng lên sự quyết đoán lạnh lùng giữa bóng tối buồng lái.
Anh dùng cánh tay trái còn hoạt động được, điều khiển chiếc Hắc Vương khập khiễng quay đầu, chậm rãi lê bước chân kim loại nặng nề trốn chạy ngược trở lại đường ngầm số chín, bỏ lại sau lưng màn sương mù dày đặc của thung lũng đá.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!