Bẫy Rập Của Giới Quý Tộc
Tiếng gót giày da của Thanh Hằng gõ xuống sàn đá hành lang vang lên đều đặn, mỗi nhịp gõ *Cộc... Cộc... Cộc...* như một nhịp đếm ngược của tử thần dội thẳng vào màng nhĩ Khánh Duy.
Trong bóng tối lạnh lẽo của phòng lưu trữ vật chứng thuộc Cục An ninh Quân sự, Duy ép chặt lưng vào chiếc kệ thép titan rỉ sét. Hơi lạnh từ kim loại buốt giá thấm qua lớp áo bảo hộ mỏng, nhưng nó không thể sánh được với cảm giác tê dại đang lan tỏa dọc tủy sống của anh. Mảnh vỡ đen tuyền của Hắc Vương – bằng chứng vật lý duy nhất có thể đẩy anh vào đoạn đầu đài vì tội phản quốc – hiện đang nằm gọn trong túi áo bảo hộ, tỏa ra một thứ nhiệt lượng âm thầm và nặng nề.
"Vật chủ, nhịp tim của ngươi đã vọt lên một trăm hai mươi nhịp trên phút. Biên độ sóng não đang dao động ở mức hai mươi lăm phần trăm. Nếu con diều hâu kia bước vào và kích hoạt Quỷ Nhãn quét trực diện, thuật toán của ta sẽ không thể che giấu được sự rò rỉ năng lượng nơ-ron từ túi áo ngươi quá ba giây."
Giọng nói của AI Bá Hổ vang lên trong vỏ não Duy, lạnh lùng, tàn nhẫn và hoàn toàn thiếu kiên nhẫn. Nó không phải là một trợ lý trung thành; nó là một thực thể ký sinh sẵn sàng tự hủy toàn bộ hệ thống nếu cảm thấy vật chủ quá yếu đuối để tồn tại.
"Im lặng, Bá Hổ. Ta biết mình phải làm gì," Duy thầm nghĩ, cố gắng kiềm chế cơn đau nửa đầu dữ dội do phản lực sóng thần kinh dội ngược từ đợt bẻ khóa trước đó.
Anh khẽ cử động ngón tay trái trên vòng đeo tay định vị, gửi một dòng lệnh mã hóa tầm ngắn đến Mini-01 đang ẩn nấp ngoài hành lang phía đối diện. Chú robot quét rác nhỏ bé nhận lệnh, lập tức lăn bánh áp sát vào một tủ phân phối điện cao áp của tòa nhà. Cổng USB đa năng tự chế của nó cắm phập vào bảng mạch điều khiển, kích hoạt một lệnh quá tải dòng điện cưỡng bức.
*Đoàng!*
Một tiếng nổ điện lớn vang lên ở cuối hành lang phía Tây, kéo theo một loạt tiếng xẹt điện chói tai và làn khói khét lẹt. Toàn bộ hệ thống chiếu sáng của tòa nhà hành chính chớp tắt liên tục trước khi chìm vào bóng tối hoàn toàn.
"Kẻ nào đó? Đội tuần tra, bao vây lối đi phía Tây ngay lập tức! Có sự cố phá hoại hệ thống điện!"
Giọng nói sắc sảo, đầy uy quyền của Thanh Hằng vang lên ngoài cửa. Tiếng bước chân gót giày da lập tức chuyển hướng, chạy vội vã về phía nguồn nổ.
Duy không bỏ lỡ một tích tắc quý giá nào. Anh lách người ra khỏi kệ thép, di chuyển không tiếng động như một bóng ma trong bóng tối nhờ kỹ năng Ngụy trang tín hiệu sóng não được đẩy lên mức tối đa. Anh đẩy nhẹ cánh cửa thoát hiểm phụ của phòng lưu trữ, lướt nhanh ra khoảng sân sau ngập tràn sương mù của thung lũng đá Lam Sơn, bỏ lại sau lưng pháo đài thép của Cục An ninh.
***
Sáng hôm sau, thung lũng phân viện Lam Sơn đón chào ngày mới bằng một màn sương xám xịt và ngột ngạt.
Duy ngồi trên chiếc giường lò xo rỉ sét trong phòng ký túc xá khu C. Căn phòng rộng chưa đầy mười mét vuông, tường loang lổ vết ẩm mốc và ngập tràn mùi dầu máy rẻ tiền. Đây là khu vực dành riêng cho những học viên xuất thân bình dân – những kẻ bị coi là bia đỡ đạn giá rẻ cho tiền tuyến, hoàn toàn tương phản với khu biệt thự sang trọng của đám học viên quý tộc ở khu A.
Cơn đau dọc tủy sống của Duy vẫn âm ỉ như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm vào lưng. Anh vừa hoàn thành việc tiêu hủy mảnh vỡ thật của Hắc Vương dưới hầm ngầm phế liệu bằng lò nung nhiệt độ cao của ông Tư. Mối đe dọa vật lý lớn nhất tạm thời được xóa bỏ, nhưng anh biết, Thanh Hằng sẽ không bao giờ từ bỏ việc truy quét.
*Cạch.*
Cửa phòng khẽ mở. Phan Văn Tài – cậu học viên lớp dưới gầy gò, lấm lét bước vào, nhanh tay đóng chặt cửa lại. Tài là kẻ chuyên chạy việc vặt ở chợ đen khu ổ chuột, người đã được Duy cứu khỏi một khoản nợ lớn và hiện là tai mắt đáng tin cậy nhất của anh trong khu ký túc xá quý tộc.
"Đàn anh Duy," Tài thì thầm, giọng run rẩy, đôi mắt dáo dác nhìn quanh. "Có chuyện lớn rồi. Trịnh Thế Vinh và đám tay sai của hắn trong Thái Dương Hội đang phát điên vì danh hiệu 'Anh Hùng Trẻ Tuổi' của anh. Đêm qua, tôi lén nghe thấy tên Nguyễn Tuấn bàn bạc với Vinh. Chúng quyết định gài bẫy để phế bỏ anh trước khi anh kịp nhận đặc quyền từ Bộ Quốc phòng."
Duy khẽ nhấp một ngụm nước ấm, gương mặt thư sinh không hề dao động. "Chúng định làm gì?"
"Nguyễn Tuấn đã lén lấy trộm một bộ điều biến ổn định nơ-ron thế hệ mới từ kho thử nghiệm số 4 – nơi anh đang làm trợ lý thực tập. Hắn đã dùng cúc áo nghe lén để xác định thời điểm anh vắng mặt đêm qua và lén giấu chiếc túi chứa linh kiện đó dưới gầm giường của anh. Vinh đã lôi kéo Ban Kỷ luật Phân viện và Thượng sĩ Đỗ Tàn vào cuộc. Chúng đang trên đường đến đây để lục soát phòng anh dưới danh nghĩa kiểm tra đột xuất!"
Khớp ngón tay của Duy khẽ siết chặt chiếc cốc sứ. Trịnh Thế Vinh – tên quý tộc kiêu ngạo luôn coi học viên bình dân là rác rưởi – cuối cùng đã không thể nhẫn nhịn được nữa sau thất bại nhục nhã của hắn. Việc vu khống một học viên bình dân ăn cắp linh kiện quân dụng cao cấp là cách nhanh nhất và tàn nhẫn nhất để tước đi danh hiệu anh hùng, đồng thời đẩy kẻ đó vào phòng biệt giam của Đỗ Tàn – nơi không ai có thể bước ra với một hệ thần kinh nguyên vẹn.
"Tài, cậu có ghi lại được bằng chứng Nguyễn Tuấn lẻn vào phòng tôi không?" Duy lạnh lùng hỏi.
Tài gật đầu lia lịa, rút từ trong túi áo ra một thiết bị ghi hình mini đã qua cải tiến. "Tôi đã dùng camera hành trình của robot quét rác gá ngoài hành lang để ghi lại toàn bộ quá trình Nguyễn Tuấn lẻn vào phòng anh lúc hai giờ sáng với chiếc túi đen. Nhưng đàn anh... Đỗ Tàn là người của phe Ngô Quyền, hắn cực kỳ tàn bạo và sẽ không thèm nghe học viên bình dân giải thích đâu. Nếu hắn niêm phong tủ đồ của anh trước, chúng ta sẽ mất quyền đối chất!"
"Tôi biết," Duy đứng dậy, ánh mắt sắc sảo như dao cạo. Anh rút chiếc thẻ tín dụng quân sự Sao Khuê ra, chuyển một lượng điểm thưởng đáng kể vào tài khoản của Tài. "Làm tốt lắm. Hãy giữ chặt đoạn video đó và đợi tín hiệu của tôi. Bây giờ, tôi cần liên lạc với Khánh An."
Năm phút sau, qua màn hình liên lạc bảo mật tầm ngắn của vòng đeo tay, gương mặt lo lắng của Khánh An hiện lên. Cô em họ mười sáu tuổi của Duy mặc bộ đồng phục hậu cần rộng thùng thình, xung quanh là những hàng kệ chứa đầy linh kiện nơ-ron.
"Anh Duy! Có chuyện gì thế? Em vừa thấy đội tuần tra kỷ luật của Thượng sĩ Đỗ Tàn di chuyển về phía khu C!"
"An, nghe rõ đây," Duy nói nhanh, giọng trầm thấp nhưng vô cùng kiên định. "Thái Dương Hội vừa báo cáo mất một bộ điều biến nơ-ron ổn định dòng 'Bạch Long' mã số kỹ thuật BL-909. Anh cần em truy cập ngay vào hệ thống kiểm kê kho trung tâm, xuất ra danh sách xuất kho thực tế của lô linh kiện đó trong vòng mười hai giờ qua. Hãy tìm xem ai là người thực sự ký tên nhận nó."
"Nhưng... quyền truy cập đó chỉ dành cho sĩ quan cấp cao!" An hốt hoảng.
"Sử dụng thẻ truy cập kho phế liệu dùng chung của ông Tư mà anh đã đưa cho em tuần trước. Hệ thống lưu trữ của kho số 4 vẫn chạy trên nền tảng máy chủ cũ của cha anh. Có một cổng ngách không lưu lại nhật ký ở phân vùng dữ liệu phụ. Em làm được không?"
Khánh An nhìn thẳng vào mắt anh họ mình qua màn hình. Sự ngây thơ thường ngày biến mất, thay vào đó là sự kiên nghị của một đứa trẻ nhà Khánh đã quen với việc sinh tồn trong kẽ hở của luật lệ. "Được. Cho em ba phút!"
***
*Rầm!*
Cánh cửa gỗ phòng 302 bị đá văng ra một cách bạo lực, va đập mạnh vào vách tường đầy bụi bặm.
Thượng sĩ Đỗ Tàn bước vào trước tiên. Gương mặt gồ ghề đầy những vết sẹo rỗ của hắn co rúm lại thành một nụ cười tàn nhẫn. Hắn mặc bộ quân phục cai ngục màu xám đậm dính những vệt màu xỉn của máu khô, tay lăm lăm chiếc roi điện kích xung nơ-ron rít lên những tiếng *tạch tạch* đầy đe dọa. Theo sau hắn là Nguyễn Tuấn với vẻ mặt gian xảo, cố gắng tỏ ra nghiêm nghị nhưng đôi mắt ti hí không giấu nổi sự đắc ý.
Ở phía cuối hành lang chật hẹp, Trịnh Thế Vinh đang đứng tựa lưng vào lan can thép. Bộ quân phục học viên quý tộc viền đỏ của hắn phẳng phiu không một nếp nhăn. Hắn không bước vào phòng, nhưng ánh mắt kiêu ngạo của hắn nhìn Duy như nhìn một con thú đã sập bẫy.
"Khánh Duy!" Đỗ Tàn gầm lên, giọng nói ồm ồm chứa đầy sát khí. "Ban Kỷ luật nhận được tin báo tố giác ngươi tàng trữ linh kiện nơ-ron quân dụng bất hợp pháp ăn cắp từ kho thử nghiệm số 4. Theo luật học viện, tội danh này đủ để phế bỏ tư cách sĩ quan và đưa vào khu biệt giam cách ly bức xạ!"
Duy đứng thẳng người bên cạnh bàn học, hai tay buông thõng, gương mặt không một chút sợ hãi hay bối rối. Sự điềm tĩnh của anh khiến Đỗ Tàn khẽ nhíu mày đầy khó chịu.
"Thượng sĩ Đỗ Tàn," Duy bình thản nói, giọng nói đều đều không chút gợn sóng. "Tôi luôn tuân thủ nghiêm ngặt mọi nội quy của phân viện. Lời tố giác này hoàn toàn vô căn cứ."
"Vô căn cứ sao?" Nguyễn Tuấn lập tức nhảy lên, chỉ ngón tay gầy guộc của hắn xuống gầm giường của Duy. "Báo cáo Thượng sĩ! Chính mắt tôi đã thấy tên này lén lút mang một chiếc túi đen từ xưởng bảo trì về phòng vào đêm qua. Vật chứng chắc chắn đang được giấu dưới gầm giường của hắn!"
Đỗ Tàn hất hàm ra lệnh cho hai binh sĩ cảnh vệ tuần tra đi cùng. "Lục soát cho ta!"
Hai tên cảnh vệ thô bạo gạt Duy sang một bên, cúi xuống gầm giường rỉ sét. Chỉ sau vài giây tìm kiếm, một tên cảnh vệ đứng dậy, tay kéo theo một chiếc túi bạt quân dụng màu đen tuyền bám đầy bụi bặm.
*Xoạch!*
Đỗ Tàn giật lấy chiếc túi, kéo khóa kéo ra. Bên trong chiếc túi bạt là một thiết bị kim loại hình hộp tinh xảo, rực sáng những đường chỉ led màu xanh lam nhạt – bộ điều biến ổn định nơ-ron thế hệ mới dòng 'Bạch Long'. Đây là linh kiện cao cấp chỉ được trang bị cho các cơ giáp hoàng gia, tuyệt đối cấm học viên bình dân tiếp cận.
Nguyễn Tuấn cười lớn đầy đắc ý: "Khánh Duy! Bây giờ ngươi còn lời nào để chối tội nữa không? Vật chứng rành rành ở đây! Ngươi dám ăn cắp tài nguyên của quân đội hoàng gia để nâng cấp cho chiếc cơ giáp rác rưởi của mình!"
Trịnh Thế Vinh ngoài hành lang khẽ nhếch môi cười nhạt. Kế hoạch hoàn hảo. Một khi Duy bị đưa vào khu biệt giam của Đỗ Tàn, hắn sẽ dùng quyền lực của gia tộc Trịnh để đảm bảo hệ thần kinh của tên học viên bình dân này bị hủy hoại hoàn toàn dưới những đòn tra tấn điện từ, biến Duy thành một kẻ phế nhân điên loạn trước khi kịp bước ra chiến trường.
"Khánh Duy, ngươi đã bị bắt giữ!" Đỗ Tàn giơ cao chiếc roi điện, bước tới định khóa tay Duy. "Đi theo ta về Ban Kỷ luật!"
Nhưng Duy không hề lùi bước. Anh nhìn thẳng vào mắt Đỗ Tàn, rồi chuyển ánh mắt sang Nguyễn Tuấn và Trịnh Thế Vinh. Một nụ cười lạnh lùng, đầy ẩn ý khẽ nở trên môi anh.
"Thượng sĩ Đỗ Tàn," Duy lên tiếng, giọng nói của anh đột ngột vang lên đĩnh đạc và sắc bén, áp chế hoàn toàn sự ồn ào của căn phòng. "Trước khi niêm phong tủ đồ và bắt giữ tôi, tôi yêu cầu Ban Kỷ luật phải thực hiện đúng quy trình kiểm tra mã vạch xuất kho của lô linh kiện này dưới sự chứng kiến của hệ thống giám sát trung tâm."
Đỗ Tàn khựng lại, gương mặt rỗ co giật nhẹ. "Ngươi nghĩ mình có quyền đưa ra yêu cầu sao?"
"Tôi là 'Anh Hùng Trẻ Tuổi' do Bộ Quốc phòng vinh danh," Duy lạnh lùng đáp, ngón tay anh khẽ lướt trên vòng đeo tay định vị, kích hoạt một màn hình trình chiếu ba chiều lớn ngay giữa căn phòng. "Mọi hành vi bắt giữ tôi không đúng quy trình kỹ thuật sẽ được tự động báo cáo lên sĩ quan thanh tra Trịnh Văn Sơn. Ông ấy hiện đang có mặt tại Lam Sơn. Ông nghĩ ông ấy sẽ phản ứng thế nào nếu thấy Ban Kỷ luật của Ngô Quyền làm việc cẩu thả?"
Cái tên Trịnh Văn Sơn như một gáo nước lạnh dội thẳng vào sự kiêu ngạo của Đỗ Tàn. Hắn biết Sơn là sĩ quan thanh tra của Bộ Quốc phòng, người đang tìm mọi sơ hở của Ngô Quyền để hạ bệ đối thủ chính trị. Hắn không thể mạo hiểm.
"Được! Để ta xem ngươi còn giãy giụa được bao lâu!" Đỗ Tàn gầm gừ, giật lấy bộ điều biến nơ-ron từ tay cảnh vệ, hướng thấu kính quét của máy đo công suất cầm tay vào mã vạch dán trên thân thiết bị.
*Bíp!*
Màn hình ba chiều hiển thị thông tin chi tiết: *Bộ điều biến ổn định nơ-ron dòng 'Bạch Long' - Mã số kỹ thuật: BL-909. Trạng thái: Đã xuất kho thử nghiệm số 4.*
"Thấy chưa? Thiết bị này thuộc kho số mười bốn mà ngươi đang thực tập!" Nguyễn Tuấn hét lên.
"Đúng vậy, nó thuộc kho số bốn," Duy điềm tĩnh nói. "Nhưng hãy nhìn vào nhật ký xuất kho thực tế đi."
Ngay lập tức, màn hình ba chiều của Duy chuyển đổi giao diện. Một bảng danh sách xuất kho kỹ thuật số chi tiết hiện lên, rực sáng các dòng chữ màu xanh lam. Đây là tệp dữ liệu mà Khánh An vừa trích xuất từ hệ thống máy chủ phụ bằng thẻ truy cập của ông Tư.
*Mã số thiết bị: BL-909. Thời gian xuất kho: 18:30 ngày thứ tư. Người ký nhận thực tế: Trịnh Thế Vinh – Hội trưởng Thái Dương Hội. Mục đích: Nâng cấp thử nghiệm cho cơ giáp hoàng gia Bạch Long.*
Căn phòng đột ngột rơi vào sự tĩnh lặng chết chóc.
Gương mặt kiêu ngạo của Trịnh Thế Vinh ngoài hành lang lập tức biến sắc, đôi mắt hắn co rút lại đầy kinh ngạc. Hắn không ngờ Duy có thể thâm nhập vào hệ thống kiểm kê kho được bảo mật nghiêm ngặt của Lê Gia để lấy ra danh sách này.
"Cái này... cái này có nghĩa là gì?" Đỗ Tàn lắp bắp, nhìn chằm chằm vào dòng chữ ghi tên Trịnh Thế Vinh.
"Nó có nghĩa là bộ điều biến nơ-ron này chưa từng bị mất cắp," Duy bước một bước dài áp sát vào Nguyễn Tuấn, ánh mắt anh sắc lạnh như chim ưng khiến tên gián điệp phải lùi lại một bước đầy sợ hãi. "Nó là tài sản hợp pháp đang được Thái Dương Hội mượn để thử nghiệm. Vậy tại sao tài sản của Hội trưởng Trịnh Thế Vinh lại nằm dưới gầm giường của tôi? Ai là người đã mang nó vào đây?"
"Ta... ta không biết! Chắc chắn là ngươi đã lén ăn cắp nó từ phòng của Hội trưởng!" Nguyễn Tuấn điên cuồng chối cãi, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán.
"Tôi lén ăn cắp sao?" Duy khẽ nhếch môi. Anh gõ nhẹ vào vòng đeo gáy, kích hoạt tệp dữ liệu video thứ hai do Phan Văn Tài cung cấp.
Màn hình ba chiều lập tức chiếu một đoạn video giám sát hành lang khu C sắc nét. Đoạn phim hiển thị rõ ràng mốc thời gian: *02:15 sáng ngày thứ năm*. Trong bóng tối lờ mờ, gương mặt gầy gò của Nguyễn Tuấn hiện lên rõ mồng một dưới ánh đèn hành lang. Hắn đang lén lút ôm một chiếc túi bạt màu đen, nhìn dáo dác xung quanh trước khi cạy nhẹ cửa sổ phòng 302 của Duy và nhét chiếc túi vào trong.
"Nguyễn Tuấn!" Đỗ Tàn quay ngoắt lại, gương mặt rỗ giận dữ đến đỏ bừng. Hắn nhận ra mình đã bị biến thành một con rối trong trò chơi chính trị bẩn thỉu của đám học viên quý tộc, và tệ hơn nữa, hành vi cẩu thả của hắn đã bị ghi lại đầy đủ dưới sự chứng kiến của hệ thống giám sát.
Nguyễn Tuấn ngã quỵ xuống sàn nhà, gương mặt xám ngoét không còn một giọt máu. Hắn run rẩy nhìn về phía Trịnh Thế Vinh để cầu cứu, nhưng Vinh chỉ lạnh lùng quay mặt đi, ánh mắt rực lửa sát khí nhìn Duy.
Đỗ Tàn giơ cao chiếc túi chứa linh kiện cấm tìm thấy dưới giường Duy, nhưng Duy chỉ mỉm cười đầy ẩn ý.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!