Chiến Dịch Đột Nhập Đêm
Mùi thuốc sát trùng nồng nặc trong phòng y tế của Phân viện quân sự Lam Sơn không thể làm dịu đi cơn đau như lửa thiêu đang gặm nhấm dọc tủy sống của Khánh Duy. Nằm trên chiếc giường bệnh đơn điệu, anh cảm nhận rõ rệt từng tế bào thần kinh của mình đang biểu tình. Hậu quả của việc ép xung đồng bộ lên tới bảy mươi lăm phần trăm trong trận chiến tại Vực đá Đen vẫn chưa hề tan biến. Mỗi nhịp thở của anh đều kéo theo một cơn đau buốt nhói lên tận đại não, nhắc nhở anh về cái giá tàn khốc của việc sử dụng sức mạnh phản nghịch.
Trên cổ tay phải của Duy, chiếc Vòng định vị nơ-ron quân sự vẫn nhấp nháy ánh đèn xanh lục đều đặn. Nó trông giống như một món trang sức công nghệ cao, nhưng thực chất là một chiếc xiềng xích vô hình của Cục An ninh Quân sự Sao Khuê, liên tục truyền dữ liệu nhịp tim và biên độ sóng não của anh về máy chủ trung tâm. Chỉ cần một dao động bất thường, còi báo động sẽ rú vang.
"Vật chủ, ngươi vẫn còn nằm đó để tận hưởng hào quang của một 'Anh Hùng Trẻ Tuổi' giả tạo sao?"
Giọng nói trầm ấm nhưng tàn nhẫn của AI Bá Hổ vang lên trực tiếp trong vỏ não Duy, kéo theo một luồng điện nhẹ làm gáy anh tê dại.
"Im lặng đi, Bá Hổ," Duy thầm nghĩ, cố gắng không để lộ bất kỳ biểu cảm nào trên gương mặt nhợt nhạt. "Ngươi biết rõ tình trạng của ta lúc này."
"Ta biết rất rõ," Bá Hổ mỉa mai, hình ảnh đầu hổ cơ khí ba chiều màu đen tuyền rực lửa đỏ khẽ nhe nanh trong không gian ý thức của anh. "Ta cũng biết rằng con ả diều hâu Thanh Hằng kia vừa mang một mảnh vỡ từ buồng lái của ngươi về Văn phòng an ninh của ả. Đó là một mảnh bộ khung nguyên bản của ta. Nếu ả gửi nó về thủ đô để kiểm định nơ-ron lượng tử, dòng máu phản quốc của gia tộc Khánh và sự tồn tại của ta dưới hầm ngầm phế liệu sẽ bị phơi bày. Lúc đó, cả ta và ngươi đều sẽ bị nghiền nát."
Lồng ngực Duy thắt lại. Lời cảnh báo của Bá Hổ như một gáo nước lạnh dội thẳng vào sự mệt mỏi của anh. Mảnh kim loại đen tuyền bị vỡ tại Vực đá Đen là bằng chứng vật lý duy nhất kết nối anh với chiếc cơ giáp phản quốc Hắc Vương. Thanh Hằng – nữ sĩ quan an ninh với trực giác nhạy bén đến đáng sợ – đang nắm giữ nó. Cô ta chưa công khai bắt giữ anh chỉ vì áp lực truyền thông từ đoạn phim trực tiếp của Nguyễn Thị Mai, nhưng cô ta sẽ không dừng lại cho đến khi có kết quả giám định.
"Ta phải lấy lại mảnh vỡ đó," Duy nghiến răng, ý chí sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ lấn át cả cơn đau thể xác. "Hoặc ít nhất, phải đánh tráo nó trước khi nó được gửi đi."
"Một quyết định sáng suốt hiếm hoi của kẻ yếu đuối," Bá Hổ cười khẩy. "Nhưng Văn phòng an ninh của Thanh Hằng được bảo vệ bởi hệ thống cảm biến quét nơ-ron tự động Quỷ Nhãn. Ngươi nghĩ mình có thể đi bộ vào đó sao?"
"Ta sẽ không đi một mình," Duy lạnh lùng đáp. Anh khẽ cử động bàn tay trái, chạm vào chiếc vòng đeo tay, kích hoạt một tín hiệu mã hóa tầm ngắn đến chú robot quét rác cũ kỹ mà anh đã lập trình lại.
Nửa đêm. Phân viện Lam Sơn chìm vào sự tĩnh lặng chết chóc. Những vách đá basalt đen kịt bao quanh học viện như những bóng ma khổng lồ canh giữ thung lũng. Ánh đèn pha từ các tháp canh quét qua sân trường theo chu kỳ nghiêm ngặt, tạo ra những vệt sáng loang lổ trên nền đất đá.
Duy lén bước ra khỏi phòng y tế qua cửa sổ ngách, lợi dụng bóng tối của những tán cây để di chuyển. Anh mặc bộ đồ bảo hộ kỹ thuật màu xám tro rộng thùng thình để che giấu cánh tay phải vẫn còn hơi run rẩy. Mỗi bước đi là một cuộc đấu trí với cơn đau buốt dọc sống lưng, nhưng ánh mắt anh vẫn sắc sảo, liên tục quan sát các camera giám sát trên tường.
Phía trước anh, tòa nhà hành chính của Cục An ninh Quân sự Sao Khuê sừng sững như một pháo đài thép nhỏ. Lối vào duy nhất được canh phòng bởi hai binh sĩ trang bị súng trường điện từ và hệ thống quét sinh học tự động.
Từ trong bụi rậm sát chân tường, một vật thể hình cầu nhỏ màu xám rỉ sét khẽ lăn ra. Đó là Robot quét rác cải tiến Mini-01. Chú robot nhỏ chỉ cao chưa đầy ba mươi centimet, di chuyển bằng ba bánh xe cơ học không tiếng động. Một mắt camera đơn màu xanh lam của nó khẽ nhấp nháy khi nhìn thấy Duy.
"Mini-01, bắt đầu chiến dịch," Duy ra lệnh bằng một dòng lệnh ngắn qua vòng đeo tay.
Chú robot nhỏ lập tức di chuyển áp sát vào hộp kỹ thuật đặt bên cạnh cổng quang học của phòng lưu trữ vật chứng. Từ thân máy của Mini-01, một cổng kết nối USB đa năng tự chế duỗi ra, cắm thẳng vào khe cắm bảo trì của hệ thống cửa.
*Xẹt... xẹt...*
Những tia lửa điện nhỏ bắn ra trong bóng tối. Mini-01 bắt đầu chạy chương trình bẻ khóa bảo mật cấp thấp mà Duy đã cài đặt. Trên màn hình vòng đeo tay của Duy, các dòng mã xanh lam chạy dọc với tốc độ chóng mặt.
"Cổng quang học đã được hack tạm thời. Thời gian vô hiệu hóa cảm biến cửa: bốn mươi lăm giây," Bá Hổ báo cáo. "Nhưng bên trong corridors là lưới quét laser sinh học. Ngươi phải tự mình vượt qua."
Duy không do dự. Anh lách người qua cánh cửa thép vừa khẽ mở ra một khe hẹp, tiến vào hành lang lạnh lẽo của tòa nhà hành chính. Không gian bên trong tối tăm và im ắng đến mức anh có thể nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực.
Ngay phía trước anh, một mạng lưới các tia laser màu đỏ huyết đan chéo nhau, liên tục di động dọc theo hành lang. Đây là hệ thống bảo vệ sinh học Quỷ Nhãn tự động. Chỉ cần một hạt bụi có chữ ký nhiệt của con người đi qua, hệ thống báo động đỏ toàn phân viện sẽ lập tức kích hoạt.
"Vật chủ, áp dụng Ngụy trang tín hiệu sóng não ngay lập tức. Nếu tần số dao động thần kinh của ngươi vượt quá mười lăm phần trăm, máy quét sẽ nhận diện ngươi là kẻ xâm nhập," Bá Hổ cảnh báo.
Duy nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Anh tập trung ý nghĩ vào một ký ức yên bình từ thời thơ ấu, cố gắng hạ thấp nhịp tim và kiểm soát nhịp thở của mình. Sóng não của anh – vốn đang dao động dữ dội do cơn đau tủy sống – bắt đầu được kéo ghì xuống một cách cưỡng bức. Biên độ sóng nơ-ron hiển thị trên màn hình nội tâm giảm dần: ba mươi phần trăm... hai mươi phần trăm... mười bốn phần trăm.
Cảm giác mát lạnh chạy dọc sống lưng khi miếng dán điều biến tự chế sau gáy anh hoạt động hết công suất để bẻ cong các dải sóng phát xạ ra môi trường xung quanh. Duy mở mắt, đôi mắt anh lạnh lùng và đờ đẫn như một cỗ máy vô hồn. Anh bắt đầu di chuyển.
Anh lách người qua tia laser đầu tiên, cúi gập người sát đất để tránh tia quét ngang tầm ngực. Cánh tay phải bị tê rần khẽ chạm vào sàn nhà lạnh ngắt, một cơn đau nhói dội ngược lên đại não khiến anh suýt mất kiểm soát sóng não.
"Giữ vững tần số!" Bá Hổ gầm lên trong đầu anh. "Nếu ngươi dao động lúc này, ta sẽ tự hủy lò phản ứng để không bị rơi vào tay đế quốc!"
Duy cắn chặt môi đến bật máu, vị chát của máu giúp anh giữ được sự tỉnh táo cuối cùng. Anh tiếp tục lướt đi như một bóng ma trong hành lang, từng động tác đều chuẩn xác đến từng milimet, lách qua khe hở giữa hai tia laser di động chỉ trong một tích tắc giao thoa.
Khi anh chạm vào tay nắm cửa của phòng lưu trữ vật chứng, hệ thống an ninh trung tâm bất ngờ phát ra một tiếng bíp lạnh lùng.
*Bíp! Bíp! Bíp!*
Các tia laser đỏ đột ngột dừng di chuyển và chuyển sang trạng thái rà quét diện rộng với cường độ cao hơn. Ánh sáng đỏ rực rỡ quét qua quét lại trên tường, chỉ cách gót chân Duy vài centimet.
"Chết tiệt! Thiết bị Quỷ Nhãn tự động ở sảnh chính đã phát hiện ra sự hao hụt năng lượng từ cổng quang học mà Mini-01 vừa hack. Nó đang tăng cường độ rà soát sinh học toàn khu vực!" Giọng Bá Hổ trở nên khẩn trương.
"Bá Hổ! Chạy Thuật toán giả lập sóng não Bá Hổ để làm nhiễu cảm biến tự động khẩn cấp!" Duy ra lệnh trong tâm trí.
"Yêu cầu tiêu hao mười lăm phần trăm năng lượng xử lý của ta. Phản lực sóng thần kinh dội ngược sẽ rất tàn khốc đối với bộ não chưa phục hồi của ngươi. Ngươi có chấp nhận không?" AI phản nghịch hỏi với một sự tàn nhẫn thường thấy.
"Làm ngay! Không còn thời gian nữa!"
Trong không gian ý thức của Duy, đầu hổ đen tuyền đột ngột gầm lên một tiếng vô thanh. Một luồng xung điện mạnh mẽ phóng ra từ lõi của Bá Hổ, truyền thẳng qua vòng đeo tay của Duy vào mạng lưới cảm biến xung quanh.
*Uỳnh!*
Duy cảm thấy như có một chiếc búa tạ vô hình nện thẳng vào thái dương. Tai anh lùng bùng, mắt nổ đom đóm, một cơn đau nửa đầu dữ dội kịch phát khiến anh phải quỵ một gối xuống sàn nhà. Anh phải dùng cả hai tay ôm chặt lấy đầu để ngăn mình không hét lên vì đau đớn. Cái giá phải trả cho việc để AI can thiệp trực tiếp vào hệ thần kinh luôn là sự tàn phá thể xác thực tế.
Nhưng thuật toán của Bá Hổ đã có hiệu quả. Máy quét Quỷ Nhãn tự động trên trần nhà khẽ khựng lại, thấu kính quét màu đỏ huyết dụ nhấp nháy chập chờn rồi quay về hướng ngược lại, bị đánh lừa bởi một dải tần số giả lập hoàn hảo trùng khớp với tiếng ồn trắng của hệ thống điện tòa nhà.
Duy gượng đứng dậy, dùng chút sức lực cuối cùng để đẩy cửa phòng lưu trữ vật chứng bước vào.
Căn phòng lạnh lẽo, tối tăm chứa đầy các kệ thép titan xếp sát nhau, trên đó đặt những chiếc hộp bảo mật chứa vật chứng chiến trường. Duy nhanh chóng tìm kiếm khu vực dán nhãn "Hiện trường Vực đá Đen – Vật chứng số 09".
Dưới ánh sáng mờ nhạt từ màn hình hiển thị của Mini-01, Duy nhìn thấy chiếc hộp stasis bằng kính cường lực. Bên trong hộp, mảnh kim loại đen tuyền của Hắc Vương nằm im lìm, bề mặt hấp thụ hoàn toàn ánh sáng của nó tỏa ra một vẻ sát khí âm thầm.
Duy thọc tay vào túi áo bảo hộ, rút ra vật thế thân mà anh đã chuẩn bị kỹ lưỡng từ chiều: một mảnh hợp kim sắt thông thường nhặt từ bãi rác, đã được Phan Minh Triết cắt gọt tỉ mỉ theo đúng hình dạng của mảnh vỡ thật và được Nguyễn Văn Lộc sơn phủ một lớp sơn ngụy trang màu xám tro giả lập mẫu Lam Sơn.
Anh lách ngón tay qua khe hở bảo vệ của hộp stasis, nhanh nhẹn gắp mảnh kim loại đen tuyền ra và đặt mảnh hợp kim sắt thế thân vào vị trí cũ. Quy trình đánh tráo diễn ra chỉ trong vòng ba giây, không hề làm kích hoạt cảm biến trọng lượng của hộp.
Nhìn mảnh kim loại đen tuyền nằm gọn trong lòng bàn tay găng da của mình, Duy khẽ thở phào nhẹ nhõm. Anh đã thành công thu hồi bằng chứng chí mạng.
Nhưng ngay khi anh vừa đút mảnh vỡ thật vào túi áo và chuẩn bị rút lui, một tiếng động cơ học khô khốc vang lên từ phía cửa chính của tòa nhà hành chính.
*Cạch!*
Tiếng khóa cửa tổng của tòa nhà bị bẻ khớp. Sau đó, một âm thanh quen thuộc, đều đặn và sắc lẹm vang lên trong hành lang tĩnh lặng, dội thẳng vào màng nhĩ của Duy.
*Cộc... Cộc... Cộc...*
Đó là tiếng gót giày da cứng gõ xuống sàn nhà đá bóng loáng. Nhịp điệu bước chân khoan thai nhưng tràn đầy uy lực áp chế.
Thanh Hằng.
Nữ sĩ quan an ninh tối cao đã quay trở lại văn phòng sớm hơn dự kiến. Trực giác sắc bén của cô ta đã bị kích hoạt khi hệ thống giám sát quỹ đạo báo cáo một lỗi rò rỉ tín hiệu mạng cực nhỏ tại trạm phát sóng Lam Sơn cách đây năm phút.
"Cảnh báo: Mục tiêu Thanh Hằng đang tiếp cận phòng lưu trữ vật chứng. Khoảng cách: mười lăm mét. Thời gian tiếp cận: mười hai giây," Bá Hổ thông báo, giọng nói máy móc giờ đây lạnh lùng đến đáng sợ. "Ngươi đã bị kẹt trong góc chết. Nếu ả dùng Quỷ Nhãn quét trực diện phòng này, ngươi sẽ bị phát hiện ngay lập tức."
Tiếng bước chân *Cộc... Cộc... Cộc...* ngày càng gần hơn, âm thanh dội vào vách tường hành lang như tiếng đếm ngược của tử thần. Duy đứng chôn chân trong bóng tối của phòng lưu trữ, bàn tay trái nắm chặt mảnh kim loại đen tuyền trong túi áo, mồ hôi lạnh vã ra ướt đẫm tấm lưng áo bảo hộ. Anh ép sát lưng vào chiếc kệ thép titan lạnh ngắt, giữ hơi thở thật nhẹ, trong khi tiếng giày của Thanh Hằng dừng lại ngay ngoài cửa phòng lưu trữ vật chứng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!