Mặt Nạ Anh Hùng
Luồng năng lượng đen rực lửa trên nòng pháo Hắc Long Kích rít lên chói tai, sẵn sàng nuốt chửng chiếc Thiết Quỷ. Trong khoang lái ngập tràn mùi silicon cháy khét và máu tươi, Khánh Duy thở dốc, từng nhịp thở kéo theo cơn đau buốt xé rách lồng ngực. Sóng nơ-ron từ lò phản ứng của Hắc Vương dội ngược vào tủy sống, tàn phá hệ thần kinh trung ương của anh với sức nóng của nham thạch. Tai anh lùng bùng, máu nóng rỉ ra từ hốc mắt và khóe môi, nhưng đại não của anh – nhờ cấu trúc sóng não đặc biệt được cải tiến từ nhỏ – vẫn duy trì một sự tỉnh táo lạnh lùng đến tàn nhẫn.
"Duy... đừng giết tao... tao xin mày..." Giọng Tạ Hoàng Long qua loa phát thanh tần số ngắn méo mó, run rẩy và đứt quãng. Chiếc Thiết Quỷ của hắn giờ chỉ còn là một khối sắt vụn mất đi cánh tay phải, buồng lái bị bóp móp méo, rò rỉ dòng điện nơ-ron màu xanh nhạt. Sự kiêu ngạo của một kẻ đi săn biến mất không còn dấu vết, chỉ còn lại nỗi kinh hoàng tột độ của một con mồi trước họng súng của tử thần.
"Cảnh báo: Sức chịu đựng thần kinh của vật chủ đã vượt quá giới hạn an toàn. Nguy cơ xơ hóa tủy sống toàn phần đạt bảy mươi phần trăm. Khuyến nghị giải phóng năng lượng Hắc Long Kích để tiêu diệt mục tiêu và ngắt kết nối khẩn cấp." Giọng nói lạnh lùng, vô cảm của AI Bá Hổ vang lên trong vỏ não Duy, như một mệnh lệnh không thể chối từ.
Nhưng Duy không bóp cò.
Anh biết, nếu luồng năng lượng đen tuyền của Hắc Long Kích bắn ra lúc này, nó sẽ thổi bay buồng lái của Long, nhưng đồng thời cũng sẽ để lại dấu vết bức xạ nơ-ron đặc trưng không thể xóa nhòa. Khi bão từ tan biến, Thanh Hằng và đội cứu hộ của Cục An ninh sẽ ập đến trong vòng vài phút. Một phát bắn từ vũ khí phản quốc cấp S sẽ là bản án tử hình ký tên chính anh.
"Bá Hổ... tắt pháo ẩn. Thu hồi năng lượng." Duy nghiến chặt răng, ra lệnh bằng ý chí sắt đá.
"Ngươi đang lãng phí cơ hội dọn dẹp nhân chứng. Kẻ yếu đuối luôn chết vì lòng trắc ẩn," Bá Hổ mỉa mai, nhưng trước áp lực sóng não kiên định của Duy, luồng ánh sáng đỏ sẫm trên nòng pháo Hắc Long Kích xì một tiếng rồi tắt ngấm. Khẩu pháo ẩn từ từ trượt ngược vào trong cánh tay phải của Hắc Vương, lớp vỏ giáp ngụy trang Lam Sơn móp méo khép lại, che giấu bộ khung đen tuyền đầy sát khí.
Duy điều khiển Hắc Vương bước tới một bước, tiếng xích thủy lực nặng nề vang lên trong hẻm núi đá đen. Anh cúi xuống, nhìn thẳng vào buồng lái móp méo của Long, giọng nói lạnh lùng truyền qua kênh liên lạc nội bộ: "Tạ Hoàng Long. Nghe cho rõ đây. Nếu mày muốn sống sót rời khỏi thung lũng này, mày phải câm miệng. Mày bị tấn công bởi bầy quái thú cơ khí hoang dã. Chiếc Thiết Quỷ của mày bị móng vuốt của chúng xé rách, và tao – Khánh Duy, học viên khu C – đã lái chiếc Lam Sơn ngụy trang cứu mạng mày. Nếu một chữ về bộ khung đen hay khẩu pháo ẩn lọt ra ngoài... tao thề, lò phản ứng của Hắc Vương sẽ thiêu rụi não bộ của mày trước khi Cục An ninh kịp can thiệp."
Long hoảng sợ gật đầu lia lịa trong buồng lái, không dám phản kháng nửa lời. Sức mạnh tàn bạo của Thiết Trảo vừa rồi đã hoàn toàn bẻ gãy ý chí chiến đấu của hắn.
Duy quay sang nhìn Đỗ Tiến Đạt. Chiếc cơ giáp hạng nặng của Đạt vẫn đang quỵ dưới đất, hệ thống định vị chập chập chờn chờn. Đạt nhìn bộ khung đen tuyền của Hắc Vương vừa rũ bỏ lớp ngụy trang, ánh mắt tràn ngập sự kinh ngạc, nhưng cũng đầy lòng biết ơn: "Duy... cậu..."
"Đạt, giữ bí mật giúp tôi. Lớp vỏ ngụy trang của tôi bị bầy thú xé rách trong lúc cứu cậu," Duy nói gấp, giọng nói khàn đặc vì kiệt sức. "Thanh Hằng sắp đến rồi. Chúng ta phải làm giả hiện trường."
"Tôi hiểu. Cậu đã cứu mạng tôi. Tôi thề bằng danh dự của một quân nhân, sẽ không bao giờ phản bội cậu," Đạt kiên định trả lời.
Duy lập tức ra lệnh cho Bá Hổ: "Kích hoạt Tự phục hồi vỏ giáp nano. Bít kín các vết nứt trên vỏ giáp Lam Sơn khẩn cấp!"
"Tiêu hao hai mươi phần trăm năng lượng sạc của cơ giáp. Robot nano bắt đầu quy trình sửa chữa thô," Bá Hổ báo cáo.
Từ các khe nứt trên bộ khung đen tuyền của Hắc Vương, một lớp chất lỏng màu bạc lấp lánh như thủy ngân bắt đầu chảy ra. Các robot nano siêu nhỏ len lỏi qua từng mối hàn bị rách, kéo các mảng hợp kim Titan-Beta phế liệu chắp vá xích lại gần nhau, tự động đông cứng và tái tạo bề mặt giáp ngoài. Lớp vỏ ngụy trang màu xám tro của mẫu thử nghiệm Lam Sơn dần khép lại, che giấu hoàn toàn bộ khung đen tuyền nguyên bản dưới một lớp mặt nạ móp méo, cháy sém vì chiến đấu.
Để hoàn thành hiện trường giả, Duy điều khiển Hắc Vương cúi xuống, kéo xác một con quái thú cơ khí khổng lồ – một con Thiết Lang đã bị anh đánh bại trước đó. Anh dùng tay cơ giáp bóp nát đầu con thú, rồi ném xác nó đè lên buồng lái bị nát của Long. Duy khéo léo dùng móng vuốt thép của con Thiết Lang cào mạnh lên lớp giáp vai của Thiết Quỷ, tạo ra những vết rách vật lý trùng khớp hoàn toàn với đòn Thiết Trảo của mình. Hiện trường giờ đây trông như một cuộc tấn công tàn bạo của bầy quái thú hoang dã, và Duy chỉ là kẻ nổ súng giải cứu vào phút chót.
*Vút... Vút...*
Tiếng rít xé gió của động cơ phản lực tầm cao vang lên trên đỉnh đầu. Màn bão cát điện từ cuối cùng cũng tan biến, để lộ bầu trời xám xịt của hành tinh Thái Dương. Ba chiếc trực thăng tuần tra dán huy hiệu của Cục An ninh Quân sự Sao Khuê lao xuống từ tầng mây, đèn pha công suất lớn rọi thẳng xuống lòng thung lũng đá đen.
Từ chiếc trực thăng dẫn đầu, một toán phi công mặc giáp chiến đấu màu xám tro, mũ bảo hiểm tích hợp kính nhìn đêm rực đỏ nhảy xuống – đó là Biệt đội Báo Sắt dưới quyền Ngô Quyền. Đi đầu nhóm người là Thiếu tá Thanh Hằng, nữ sĩ quan an ninh tối cao của đế chế. Bộ quân phục an ninh màu đen bó sát tôn lên dáng người cao ráo mảnh khảnh của cô, nhưng đôi mắt sắc sảo lạnh lùng của cô lại quét qua hiện trường với sự cảnh giác đáng sợ. Trên tay cô, chiếc máy quét nơ-ron di động Quỷ Nhãn đang nhấp nháy ánh sáng đỏ huyết dụ.
Nhưng Thanh Hằng không phải là người duy nhất đến hiện trường.
Bước xuống từ chiếc trực thăng thứ hai là Nguyễn Thị Mai, nữ học viên truyền thông quân sự của học viện. Mai mặc bộ chiến phục dã chiến gọn gàng, tay cầm chiếc máy quay phim ba chiều mini tích hợp bộ truyền phát vệ tinh độc lập. Đôi mắt cô rực sáng sự nhiệt huyết của một phóng viên chiến trường khi nhìn thấy cảnh tượng hoành tráng dưới thung lũng.
"Chào quý vị khán giả của Kênh truyền thông Lam Sơn! Chúng tôi đang có mặt trực tiếp tại hiện trường Vực đá Đen ngay sau khi cơn bão từ tan biến!" Mai nói lớn vào thiết bị thu âm, chiếc máy quay ba chiều của cô lập tức phát sóng trực tiếp hình ảnh về phòng chỉ huy trung tâm của học viện và mạng lưới nội bộ của đế chế. "Trước mắt chúng ta là một cảnh tượng chấn động! Học viên bình dân Khánh Duy, lái chiếc cơ giáp thử nghiệm Lam Sơn móp méo, đang đứng vững vàng để che chắn cho đồng đội Đỗ Tiến Đạt trước xác của hàng chục quái thú cơ khí hoang dã! Đây là một chiến công hiển hách, một tấm gương dũng cảm vô tiền khoáng hậu của phân viện chúng ta!"
Đoạn phim trực tiếp lập tức làm bùng nổ mạng lưới thông tin của học viện. Hàng ngàn học viên đang theo dõi qua màn hình giả lập đồng loạt reo hò. Hình ảnh một học viên nghèo xuất thân từ khu ổ chuột, lái một cỗ máy chắp vá để bảo vệ bạn học trước bầy thú dữ đã chạm đến lòng trắc ẩn và sự ngưỡng mộ của công chúng. Áp lực dư luận khổng lồ bắt đầu hình thành, biến Duy thành một biểu tượng anh hùng trẻ tuổi chỉ trong vài giây.
Thanh Hằng bước đến gần chiếc Lam Sơn của Duy, máy quét Quỷ Nhãn trên tay cô liên tục phát ra tiếng bíp bíp dồn dập. Cô nhíu mày nhìn lớp vỏ giáp ngoài móp méo, cháy sém của chiếc cơ giáp.
"Khánh Duy. Bước ra khỏi buồng lái," Giọng Thanh Hằng lạnh lùng, mang theo uy quyền không thể chối từ.
Duy hít một hơi thật sâu, áp dụng Ngụy trang tín hiệu sóng não để hạ thấp biên độ dao động của vỏ não xuống mức mười lăm phần trăm tuyệt đối an toàn. Anh đẩy cửa sập buồng lái, lảo đảo bước ra ngoài. Gương mặt anh nhợt nhạt, trán vẫn còn vết sẹo rỉ máu từ vụ nổ cabin trước đó, tai và mũi dính những vệt máu nơ-ron đã khô – dấu vết tàn khốc của việc ép xung đồng bộ thần kinh lên ngưỡng nguy hiểm.
"Báo cáo Thiếu tá... tôi chỉ tự vệ và cứu bạn học," Duy nói, giọng khàn đặc, cơ thể khẽ run lên vì kiệt sức. Anh cố tình tỏ ra yếu ớt để che giấu thực lực.
Thanh Hằng giơ máy Quỷ Nhãn lên, quét trực diện qua người Duy. Thiết bị phát ra một luồng sóng kích thích nhẹ rà soát gáy anh. Nhưng nhờ lớp Keo tản nhiệt nơ-ron lỏng và thuật toán giả lập của Bá Hổ, màn hình Quỷ Nhãn chỉ hiển thị một dải tần số sóng não hình sin đều đặn ở mức hai mươi lăm phần trăm – hoàn toàn bình thường đối với một học viên bị chấn thương nhẹ sau chiến đấu.
"Có thật là bầy quái thú cơ khí không?" Thanh Hằng hỏi, ánh mắt sắc như dao nhìn xoáy vào mắt Duy, cố gắng tìm kiếm một sự dao động tâm lý nhỏ nhất. "Tần số năng lượng rò rỉ từ thung lũng này trước khi bão từ tan biến vượt quá ngưỡng cho phép của một mẫu thử nghiệm Lam Sơn thông thường."
"Báo cáo sĩ quan, đó là do lò phản ứng của chiếc Thiết Quỷ của Tạ Hoàng Long bị quá tải khi bị thú dữ tấn công," Đỗ Tiến Đạt bước lên, lớn tiếng giải thích để bảo vệ Duy. "Duy đã liều mạng dùng mẫu Lam Sơn ngụy trang để đỡ đòn búa của quái thú cứu tôi. Nếu không có cậu ấy, cả tôi và Long đã phơi xác ở đây rồi!"
Nguyễn Thị Mai cũng nhanh chóng hướng máy quay về phía Thanh Hằng, tạo ra một áp lực truyền thông vô hình: "Thưa Thiếu tá Thanh Hằng, dư luận toàn trường đang rất quan tâm đến tình trạng sức khỏe của người hùng Khánh Duy. Cô có nhận định gì về chiến tích vĩ đại này của học viện chúng ta?"
Thanh Hằng nhìn chiếc máy quay đang rực sáng đèn đỏ phát sóng trực tiếp, rồi lại nhìn Duy. Cô biết rõ, dưới sự chứng kiến của hàng vạn người qua sóng truyền hình, cô không thể tiến hành bắt giữ hoặc thẩm vấn thô bạo một 'anh hùng' vừa cứu mạng con em của các sĩ quan trong học viện mà không có bằng chứng xác thực. Sự can thiệp của Mai đã tạo ra một lá chắn chính trị hoàn hảo cho Duy.
"Đưa các học viên bị thương về phòng y tế," Thanh Hằng lạnh lùng ra lệnh cho biệt đội Báo Sắt. "Hiện trường này sẽ do Cục An ninh tiếp quản để điều tra chi tiết."
Duy khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng anh biết trận chiến đấu trí này mới chỉ bắt đầu. Anh được cáng cứu thương khiêng đi dưới những tràng pháo tay reo hò của các học viên cứu hộ. Danh hiệu 'Anh Hùng Trẻ Tuổi' giả mạo này tạm thời bảo vệ anh khỏi sự thanh trừng trực tiếp của Ngô Quyền, nhưng nó cũng đẩy anh vào tầm ngắm giám sát chặt chẽ hơn của Thanh Hằng.
Sau khi các học viên được di tản, Thanh Hằng đi lại giữa đống đổ nát của thung lũng đá đen. Cô cúi xuống bên cạnh buồng lái móp méo của chiếc Lam Sơn ngụy trang, nơi những mảnh vỡ vỏ giáp bị nổ tung nằm rải rác trên nền đất đá.
Ánh mắt sắc sảo của cô đột ngột dừng lại ở một góc khuất dưới gầm buồng lái của Duy.
Ở đó, lẫn giữa đống hợp kim xám xịt của mẫu Lam Sơn, có một mảnh kim loại nhỏ, nặng trịch và đen tuyền. Lớp sơn ngụy trang bên ngoài của nó đã bị nhiệt lượng cực hạn thổi bay, để lộ cấu trúc kim loại nguyên bản hấp thụ hoàn toàn ánh sáng – thứ công nghệ bọc giáp độc quyền chỉ có trên chiếc cơ giáp phản quốc Hắc Vương mười năm trước.
Thanh Hằng cúi xuống, nhặt mảnh kim loại đen tuyền lên. Thấu kính của máy quét Quỷ Nhãn trên tay cô lập tức nhấp nháy cảnh báo đỏ kịch khung: "Phát hiện dấu vết hợp kim nơ-ron không xác định. Độ tương thích cấu trúc: Chín mươi chín phần trăm với tàn dư phản loạn Hoàng Nam."
Thanh Hằng siết chặt mảnh kim loại trong lòng bàn tay găng da màu đen. Cô đứng thẳng dậy, gió thung lũng thổi bay mái tóc đuôi ngựa của cô, đôi mắt sắc sảo đầy hoài nghi hướng thẳng về phía chiếc xe cứu thương đang chở Khánh Duy khuất dần sau vách đá.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!