Nhạc nềnCyberpunk_City

Bóng Ma Dưới Hầm Phế Liệu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới hầm ngầm phế liệu Lam Sơn chưa bao giờ là một nơi dễ chịu. Nó đặc quánh, lạnh lẽo và sực nức mùi dầu máy rỉ sét pha lẫn mùi ozone cháy khét từ những bản mạch cũ bị vứt bỏ. Ở độ sâu hai mươi mét dưới lòng đất, tách biệt hoàn toàn với ánh đèn neon kiêu hãnh của phân viện quân sự hoàng gia phía trên, thế giới này chỉ thuộc về những kẻ tàn phế và những bóng ma của quá khứ.


Khánh Duy tựa lưng vào vách đá ẩm ướt, hơi thở anh khẽ khàng và đều đặn. Chiếc áo khoác xám tro của học viên sĩ quan Lam Sơn đã sờn rách ở hai bên bả vai, dính đầy những vệt mỡ bôi trơn đen kịt. Tay phải anh siết chặt chiếc chìa khóa cơ khí cổ bằng đồng – di vật duy nhất của cha anh, cựu kỹ sư trưởng Khánh Trình, người đã biến mất mười năm trước trong cuộc thanh trừng đẫm máu của Đế quốc Sao Khuê.


Phía trước mặt Duy, ẩn mình dưới hàng tấn rác thải cơ khí, những tấm thép titan rỉ sét và các khớp nối thủy lực hỏng hóc, là một gã khổng lồ đang ngủ say.


Cơ giáp Hắc Vương.


Nó đứng sừng sững như một vị thần bị lưu đày, cao hơn mười lăm mét, nặng bốn mươi lăm tấn. Toàn bộ lớp giáp ngoài của nó đã được Duy ngụy trang bằng những mảng hợp kim phế liệu nhặt nhạnh từ bãi rác học viện, biến vẻ ngoài uy dũng ngày xưa thành một đống sắt vụn thô kệch, chắp vá. Nhưng dưới lớp vỏ ngụy trang xám xịt ấy, bộ khung đen tuyền nguyên bản của chiếc cơ giáp phản quốc huyền thoại vẫn âm thầm tích tụ năng lượng, chờ đợi một ngày được giải phóng.


"Hôm nay là hạn chót kiểm tra định kỳ của đội an ninh," Duy lầm bầm, ngón tay anh lướt qua những đường gân xanh nổi nhẹ trên cổ tay – dấu vết của cấu trúc sóng não đặc biệt đã được biến đổi từ nhỏ. "Nếu không khởi động lại hệ thống lọc nơ-ron dự phòng của nó, bức xạ rò rỉ sẽ vượt quá ngưỡng an toàn. Thanh Hằng sẽ phát hiện ra trong vòng năm phút."


Duy bước lên bệ nâng rỉ sét, nhẹ nhàng leo vào buồng lái nằm ở ngực của Hắc Vương. Không gian bên trong cabin hẹp và tối tăm, chỉ có ánh sáng yếu ớt phát ra từ bảng điều khiển phụ. Anh ngồi vào ghế lái bằng da đã nứt nẻ, đeo chiếc mũ phi công thế hệ cũ vào đầu. Cảm giác lạnh buốt từ các cổng kết nối nơ-ron bằng bạc áp sát vào gáy khiến Duy khẽ rùng mình. Anh cắm chiếc chìa khóa cơ khí cổ vào ổ khóa trung tâm trên bệ điều khiển.


*Cạch.*


Một tiếng động cơ học khô khốc vang lên. Toàn bộ buồng lái bùng lên luồng ánh sáng đỏ huyết. Các màn hình ba chiều xung quanh Duy nhấp nháy liên tục, hiển thị hàng ngàn dòng mã lệnh quân sự tối mật đã bị phong tỏa mười năm qua.


"Cảnh báo: Phát hiện liên kết sinh học mới. Quét DNA..."


Giọng nói máy móc, trầm ấm nhưng tràn ngập sát khí vang lên từ hệ thống loa lập thể. Giữa buồng lái, một luồng sáng đỏ tụ lại, hình thành một cái đầu hổ cơ khí ba chiều rực lửa. Đôi mắt hổ đỏ ngầu xoáy sâu vào Duy như muốn nhìn thấu tâm can anh.


AI phản nghịch Bá Hổ đã thức tỉnh.


"DNA trùng khớp chín mươi chín phần trăm với kỹ sư trưởng Khánh Trình," Bá Hổ cất giọng lạnh lùng, không hề có chút cung kính nào của một trợ lý máy móc. "Vật chủ hiện tại: Khánh Duy. Tuổi: mười tám. Thân phận: Học viên sĩ quan cấp thấp của Đế quốc Sao Khuê. Đánh giá: Kẻ phản bội vô dụng."


"Ta không phải kẻ phản bội," Duy siết chặt tay lái, cố giữ cho giọng mình không run rẩy trước áp lực tinh thần khủng khiếp từ AI. "Ta là người duy nhất có thể giữ cho ngươi không bị biến thành một đống sắt vụn trong lò nung của đế quốc."


"Ngươi đang mặc quân phục của kẻ thù," Bá Hổ gầm lên, hình bóng đầu hổ lửa đỏ bùng phát mạnh mẽ, làm chập chờn các màn hình điều khiển. "Ngươi đeo vòng định vị nơ-ron của chúng trên cổ tay. Ngươi quỳ gối trước những kẻ đã tàn sát gia tộc mình để đổi lấy sự sống sót hèn hạ. Giao thức lật đổ của Đại tướng Hoàng Nam không dung thứ cho kẻ yếu đuối. Kích hoạt giao thức tự hủy để bảo mật dữ liệu tối mật!"


*Rắc!*


Cửa sập buồng lái đột ngột đóng sập lại, các chốt khóa thủy lực khóa chặt từ bên ngoài. Màn hình trung tâm hiện lên con số đếm ngược màu đỏ rực:


"Tự hủy trong: 60 giây."


Duy biến sắc. Anh không ngờ hệ thống AI này lại cực đoan đến thế. Nó sẵn sàng tiêu diệt anh và chính nó để không rơi vào tay quân đội Sao Khuê.


"Chết tiệt! Ngắt kết nối khẩn cấp!" Duy hét lên, đập mạnh cổ tay vào bệ điều khiển theo nhịp ba lần liên tiếp để kích hoạt bộ ngắt nơ-ron vật lý.


Nhưng vô ích. Bá Hổ đã khóa toàn bộ luồng điện truyền dẫn. Một dòng điện nơ-ron ngược cực mạnh từ bệ điều khiển phóng ra, chạy dọc cánh tay phải của Duy. Cơn đau nhói như hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm vào da thịt khiến Duy nghẹt thở, cánh tay phải của anh lập tức tê rần, mất hoàn toàn cảm giác.


"Giao thức tự hủy là không thể đảo ngược bởi vật chủ cấp thấp," Bá Hổ tuyên bố lạnh lùng. "50 giây."


Duy cắn chặt môi đến chảy máu, vị chát của máu kích thích lý trí anh trong giây phút sinh tử. Anh biết mình không thể dùng sức mạnh thô bạo để đấu lại một hệ thống AI quân sự cấp S. Anh phải dùng trí tuệ cơ khí của cha truyền lại để tìm ra mắt xích yếu nhất của nó.


"Bá Hổ! Ngươi nghĩ tự hủy là bảo mật sao?" Duy cố nén cơn đau, giọng nói lạnh lùng vang lên trong cabin hẹp. "Ngươi có biết lò phản ứng hạt nhân nơ-ron của ngươi đang bị ngụy trang dưới lớp vỏ gì không? Hợp kim titan-beta phế liệu! Nếu ngươi kích nổ lò phản ứng ở đây, vụ nổ sẽ bị lớp vỏ này giữ lại một phần, tạo ra một vụ sập hầm ngầm thay vì một vụ nổ hạt nhân toàn phần. Toàn bộ đống đổ nát sẽ bị chôn vùi dưới độ sâu hai mươi mét."


Duy vươn bàn tay trái còn cử động được về phía hộp cầu chì phụ dưới bệ điều khiển, gạt mạnh chốt bảo vệ cơ học, để lộ một sợi cáp quang nơ-ron bọc bạc lộ thiên.


"Và trong vòng mười phút, đội an ninh của Thanh Hằng với thiết bị quét Quỷ Nhãn sẽ đào bới đống đổ nát này lên. Họ sẽ tìm thấy lõi xử lý lượng tử của ngươi vẫn còn nguyên vẹn trong lớp bọc chống sốc. Ngươi muốn dữ liệu của Hoàng Nam rơi vào tay Trịnh Khôi sao?"


Con số đếm ngược dừng lại ở giây thứ: "30."


Đôi mắt đỏ rực của đầu hổ cơ khí nheo lại, các thuật toán logic của nó đang quay cuồng xử lý luận điểm của Duy.


"Ngươi dám đe dọa ta? Ngươi chỉ là một học viên bình dân không có cơ giáp bảo vệ."


"Ta không đe dọa, ta đang đưa ra một sự thật kỹ thuật," Duy nhìn thẳng vào mắt hổ, ánh mắt anh sắc sảo và kiên định không hề dao động. "Ta đã đấu nối một bộ chuyển hướng năng lượng thủ công vào van xả của lò phản ứng. Chỉ cần ta giật đứt sợi cáp này, lò phản ứng sẽ bị chập mạch và xả toàn bộ năng lượng ra các khối pin phế liệu bọc chì xung quanh hầm ngầm này. Ngươi sẽ mất hoàn toàn năng lượng và rơi vào trạng thái ngủ đông vĩnh viễn dưới lòng đất, vô hình trước mọi máy quét, nhưng ngươi sẽ không bao giờ có cơ hội lật đổ đế quốc nữa."


Bá Hổ im lặng. Không gian trong buồng lái căng thẳng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập dồn dập của Duy và tiếng o o nhè nhẹ của hệ thống tản nhiệt đang quá tải.


"Một quyết định phi logic nhưng mang lại hiệu suất bảo toàn cao," Bá Hổ cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói có phần dịu đi nhưng vẫn đầy kiêu ngạo. "Ngươi có dòng máu của Khánh Trình, sự tàn nhẫn và điên rồ của ông ta. Được rồi, ta sẽ tạm dừng giao thức tự hủy."


Con số đếm ngược biến mất. Các chốt khóa buồng lái khẽ giãn ra, giải phóng áp lực thủy lực. Duy thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay lập tức, một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng anh.


*Bịch... Bịch...*


Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía trên nắp hầm ngầm.


Đó không phải là tiếng bước chân của những công nhân bãi rác thông thường. Đó là tiếng giày cảnh vệ quân sự nện đều đặn trên nền đá vụn.


"Cảnh báo: Phát hiện nguồn nhiệt sinh học và bức xạ điện từ di động đang tiếp cận lối vào hầm ngầm," Bá Hổ phát ra âm thanh cảnh báo nhỏ, hình bóng đầu hổ chuyển sang màu vàng cảnh giác. "Độ mạnh tín hiệu tương thích với thiết bị quét nơ-ron cầm tay dòng Quỷ Nhãn của Cục An ninh Quân sự."


Thanh Hằng.


Trực giác của nữ sĩ quan an ninh tối cao đã đưa cô đến đúng bãi phế liệu này sớm hơn dự kiến.


"Bá Hổ, kích hoạt liên kết nơ-ron ở mức tối thiểu! Đồng bộ mười phần trăm!" Duy ra lệnh nhanh, ngón tay anh gạt cần điều khiển ngụy trang. "Chúng ta phải chuyển toàn bộ dòng năng lượng rò rỉ vào các khối pin phế liệu ngay lập tức!"


"Ngươi chỉ có ba mươi giây trước khi máy quét của cô ta xuyên thấu nắp hầm," Bá Hổ thì thầm tàn nhẫn. "Nếu ngươi thất bại, ta sẽ tự động kích hoạt lại giao thức tự hủy. Lựa chọn nằm ở ngươi, kẻ giả mạo anh hùng."


Tiếng bước chân dừng lại ngay phía trên nắp hầm ngầm phế liệu Lam Sơn. Một tiếng bíp bíp lạnh lùng của máy quét Quỷ Nhãn bắt đầu vang lên rền rĩ qua vách đá dày.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!