Bầy Thú Đền Hoang
Sương đêm buông xuống Hải Vân Ải mỗi lúc một dày, mang theo cái lạnh thấu xương của vùng biên thùy hoang dã. Trong bóng tối âm u của khu rừng sương mù đen, tiếng gió rít qua những tán lá khô nghe xào xạc như tiếng thì thầm của những vong hồn chưa siêu thoát.
Lâm Dao đột ngột ra hiệu im lặng. Cô đứng thẳng người, bàn tay dẻo dai siết chặt lấy cánh cung Phong Linh làm từ gỗ cổ thụ nghìn năm. Đôi mắt sắc lẹm của nữ thợ săn hoang dã nhìn đăm đăm về phía đầm lầy chướng khí phía trước, nơi những luồng hắc khí màu tím đen đang bốc lên nghi ngút.
"Bầy sói xám nhiễm hắc khí của Ma Sát đang tới," Lâm Dao thì thầm, giọng nói dứt khoát nhưng không giấu nổi vẻ căng thẳng. "Chúng đánh hơi thấy mùi máu nóng từ vai phải của ngươi rồi. Mùi máu tươi giữa sương độc này chẳng khác nào ngọn đuốc dẫn đường cho lũ quái vật."
Hoàng Lâm khẽ nhíu mày. Anh cúi đầu nhìn xuống vai phải của mình. Vết thương do mũi tên phong linh sượt qua lúc nãy vẫn đang rỉ ra những giọt máu nóng hổi, thấm đẫm vạt áo choàng xám rách nát bên ngoài bộ Chiến Giáp Rách Nát Của Cha. Sức nóng của dòng máu tươi đối lập hoàn toàn với sự lạnh buốt từ cánh tay trái hoại tử đen kịt của anh. Cánh tay ấy giờ đây đã hóa đen hoàn toàn lên tận sát bả vai, những vết nứt hắc ám rỉ ra từng vệt máu đen hôi hám hằng đêm, hoàn toàn mất đi mười phần cảm giác vật lý.
Nếu chỉ có một mình, Hoàng Lâm có thể dùng Hải Vân Bộ Pháp để lẩn trốn trong rừng sâu. Nhưng lúc này, trong hầm ngầm mật đạo của Ngôi đền hoang phế ngoài rìa biên ải, em gái Hoàng Vy của anh đang sốt liệt giường, và hoàng tử lai Minh Vũ đang rụt rè ẩn náu. Nếu bầy sói điên cuồng kia theo dấu máu của anh tìm đến ngôi đền, tính mạng của hai đứa trẻ sẽ lâm nguy.
"Chúng ta phải quay lại đền hoang ngay lập tức," Hoàng Lâm khàn giọng nói, bàn tay phải đầy vết sẹo bỏng rát – dấu vết khô khốc của đêm nung dao khử trùng – siết chặt lấy cán thanh Huyết Thương Gãy giắt sau thắt lưng da thú. "Không được để chúng tiếp cận mật đạo."
Lâm Dao gật đầu dứt khoát. Cô lướt đi không tiếng động bằng Ảnh Bộ Đi Trong Rừng, dẫn đường cho Hoàng Lâm vượt qua những bụi gai đen sắc nhọn. Hoàng Lâm cắn chặt răng chịu đựng cơn đau thấu xương từ ba khúc xương sườn bị gãy đang đâm vào phổi. Mỗi bước chạy của anh đều nồng nặc vị tanh ngọt của máu, nhưng anh không được phép gục ngã. Dịch thảo dược Hàn Tinh Thảo mới thu hoạch đang cầm trong tay phải tỏa ra luồng sáng màu lam dịu nhẹ, phần nào làm mát vết hoại tử ngực trái đang nóng cháy như lửa thiêu của anh.
Khi hai người chạy đến rìa hẻm núi khuất gió, Ngôi đền hoang phế thờ vị thần hộ vệ cổ đại hiện ra dưới ánh trăng mờ nhạt. Những bức tường đá đổ nát bám đầy rêu xanh s sụp lở tiêu điều, mái ngói vỡ vụn nằm ngổn ngang trên nền đất ẩm ướt.
*Gừ... gừ...*
Từ trong đại điện đổ nát của ngôi đền, một bóng đen khổng lồ sừng sững bước ra. Đó là Hắc Tử, chú chó đen to lớn như con bê con được Hoàng Lâm cứu mạng hằng ngày. Bộ lông đen bóng mượt như mun của nó dựng ngược lên, đôi mắt đỏ rực thông minh lấp lánh sát khí trong đêm tối. Nó gầm gừ nhỏ trong họng, bốn chân gân guốc bám chặt lấy nền đá nứt nẻ, hướng mõm về phía rừng sương mù đen phát ra những tiếng khè khè cảnh báo. Nó đã ngửi thấy mùi oán khí cuồng điên đang áp sát.
"Hắc Tử, canh giữ cửa hầm!" Hoàng Lâm ra lệnh khẽ. Chú chó đen trung thành khẽ gật đầu, lùi lại đứng chắn trước bệ thờ thần hộ vệ bị đập phá – nơi ẩn giấu mật đạo hầm ngầm phía dưới.
Chưa đầy một nhịp thở sau, màn sương mù đen kịt bao quanh ngôi đền đột ngột bị xé rách. Hàng chục đôi mắt đỏ rực tàn độc, đói khát xuất hiện từ trong bóng tối. Bầy sói xám nhiễm hắc khí – những sinh vật biến dị hung hãn với hàm răng nhọn hoắt rỉ ra nước bọt đen ngòm ăn mòn – bắt đầu tràn vào sân đền. Cơ thể chúng phình to gấp đôi sói thường, lớp da rách nát lộ ra những thớ thịt xám ngoét rực h h h h h h hắc khí đen tối thượng.
"Lên!" Lâm Dao hét lớn, cánh cung Phong Linh trên tay cô lập tức được kéo căng.
*Vút! Vút! Vút!*
Ba mũi tên trong suốt rực sáng phong linh lực – Phong Linh Tiễn – xé toạc không khí bắn ra. Những mũi tên gió không tiếng động lao thẳng vào bầy sói đi đầu, tạo ra những vết rách chân không sắc lẹm chém đứt chân và làm chậm 50% tốc độ di chuyển của bầy thú biến dị.
Một con sói xám khổng lồ bất ngờ lách qua làn mưa tên của Lâm Dao, lao thẳng vào sườn phải của cô với móng vuốt sắc nhọn rực sát khí đen. Lâm Dao đang mải miết kéo cung, hoàn toàn rơi vào điểm mù.
*Gâu!*
Hắc Tử lao ra nhanh như một tia chớp đen. Hàm răng khỏe như gọng kìm sắt của nó cắn chặt lấy cổ họng con sói biến dị, giật mạnh một nhát dứt khoát xé rách yết hầu đối thủ. Máu đen hôi hám bắn tung tóe lên bộ lông mun của Hắc Tử, nhưng nó không hề lùi bước, tiếp tục đứng sừng sững bảo vệ sườn phải cho Lâm Dao chiến đấu tầm xa.
"Cảm ơn, Hắc Tử!" Lâm Dao hô lớn, tay không ngừng bắn tên bọc lót.
Hoàng Lâm bước lên phía trước đại điện đổ nát. Anh vung tay phải, truyền oán khí đen cuồn cuộn từ Chiếc Cân Tội Lỗi Tổ Tiên đeo sau lưng hông vào thanh Huyết Thương Gãy. Luồng sát ý và lòng căm thù của bầy sói hướng về anh lập tức kích hoạt cơ chế Gánh Nợ Tội Lỗi Thăng Hoa. Chiếc cân rỉ sét rung lên bần bật, lớp xương trắng xám lộ ra tỏa ra uy áp nặng nề.
*Vút!*
Song Lưỡi Kiếm phán xét vô hình dài một mét rực h h h hắc khí đen ngưng tụ lơ lửng bên cạnh Hoàng Lâm. Anh vung Huyết Thương Gãy chém ra một đường bán nguyệt đen kịt, kết hợp với song kiếm vô hình chém đứt đôi hai con sói đi đầu bỏ qua hoàn toàn phòng ngự da thịt cứng cáp của chúng.
*Khục...*
Cú chém mạnh khiến ba khúc xương sườn gãy của Hoàng Lâm chấn động dữ dội. Anh ho ra một ngụm máu đen nhẹ, lồng ngực bên trái nóng cháy như bị thiêu đốt bởi oán niệm vong linh cắn nuốt hằng đêm. Cánh tay trái hoại tử rỉ máu đen nhiều hơn dưới lớp băng gạc rách nát, mất hoàn toàn cảm giác vật lý hằng đêm.
B bầy sói xám nhiễm hắc khí quá đông đảo, chúng lao vào không sợ chết như một làn sóng đen vô tận. Lâm Dao bắt đầu kiệt sức do bắn liên tục, cánh tay run rẩy mệt mỏi hằng giờ. Hắc Tử cũng bị một con sói biến dị cắn trúng chân sau, máu đỏ rỉ ra nhuộm đỏ một mảng lông đen, nhưng nó vẫn gầm rú cắn xé không chịu lùi nửa bước.
"Không ổn, số lượng chúng quá nhiều!" Lâm Dao thở dốc nói.
Hoàng Lâm nghiến răng, cố gắng ngưng tụ h h hắc khí đen trước mặt thành một bức tường trọng lực dày đặc – Khiên Oán Lực Trọng Lực để chặn đứng đợt càn quét tiếp theo của bầy thú. Thế nhưng, do cơ thể đang bị thương tích gãy xương sườn quá nặng và lượng oán khí bạo tấy quá lớn, khiên oán lực vừa hình thành đã xuất hiện những vết rạn nứt lớn dưới sức tông mạnh mẽ của hàng chục con sói biến dị.
*Rắc! Đoành!*
Khiên oán lực nổ tung giải phóng luồng trọng lực đen hỗn loạn. Hoàng Lâm bị chấn văng ngược lại đập mạnh vào cột đá đổ nát đại điện, thổ huyết đen liên tục.
Từ trong sương mù đen ngoài sân đền, một tiếng cười quái dị, lầm lì vang lên đầy tàn ác.
"Ha ha ha! Truyền nhân của Hoàng tướng quân chỉ có chút bản lĩnh này sao?"
Thú nô Ma Sát bước ra từ bóng tối. Dáng người gù rạp kỳ quái của hắn khoác bộ áo da sói hôi hám bẩn thỉu bốc mùi tử khí. Khuôn mặt xăm họa tiết thú cổ đại dữ tợn của hắn lộ ra nụ cười điên cuồng dã tính hoang dã. Trên tay hắn là chiếc Sáo Xương Chiêu Hồn làm từ xương người tỏa h h hắc khí đen tà giáo ghê rợn.
Ma Sát đặt sáo xương lên môi và thổi một khúc nhạc quái dị, chói tai xé rách không gian biên thùy.
*O o o...*
Âm thanh quái dị của sáo xương vang lên, kích hoạt trạng thái cuồng chiến tột tột độ cho bầy sói xám. Mắt bầy sói chuyển sang màu đỏ rực hoàn toàn, cơ bắp chúng xé rách da thịt phình to khổng lồ, h h hắc khí đen tối thượng bùng phát cuồng bạo xung quanh cơ thể chiến đấu.
"Chết đi!" Ma Sát gầm lớn, vung tay chỉ về phía đại điện.
Từ sau lưng hắn, ba con sói đầu đàn khổng lồ cao hơn hai mét, da thịt bọc giáp xương trắng rỉ h h h h h h h hắc khí đen lạnh buốt bước ra. Chúng gầm rú chấn động cả ngôi đền hoang phế, bất ngờ bỏ qua phòng tuyến của Hoàng Lâm và Lâm Dao ở đại điện, lao thẳng về phía bệ thờ thần hộ vệ đổ nát – nơi dẫn xuống hầm ngầm mật đạo giấu Hoàng Vy và Minh Vũ.
Dưới hầm tối tăm ẩm mốc, hoàng tử lai Minh Vũ đang ôm chặt lấy Hoàng Vy sốt liệt giường. Cảm nhận được sát khí tàn bạo dâng tràn ngay trên đầu, chiếc Ngọc Bội Nguyệt Tộc đeo trước cổ Minh Vũ đột ngột tỏa ra luồng sáng màu xanh lam nhạt dịu nhẹ bảo vệ tâm trí cậu bé khỏi hoảng loạn. Huyết ấn trên ngực Minh Vũ cũng bắt đầu rực sáng nhạt nhòa do cảm nhận nguy hiểm chí mạng cận kề.
"Vy tỷ... bầy sói... chúng đang phá cửa hầm!" Minh Vũ run rẩy khóc không ra tiếng.
Trên đại điện đổ nát, móng vuốt của ba con sói đầu đàn khổng lồ đã bắt đầu cào rách cửa gỗ hầm ngầm dưới bệ thờ thần hộ vệ, tạo ra những tiếng rít rợn người. Hoàng Lâm nhìn thấy cảnh tượng đó, đôi mắt một đỏ một đen rực sáng sát khí phán xét tột cùng, anh gượng dậy vác thanh Huyết Thương Gãy lao điên cuồng về phía bệ thờ trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!