Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Nữ Thợ Săn Hoang Dã

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm Hải Vân Biên Thùy buốt lạnh như muốn đông cứng cả dòng máu đang rỉ ra từ những vết thương trên người Hoàng Lâm. Sương mù độc dày đặc bao phủ khắp cánh rừng rậm rạp, mang theo thứ chướng khí xám xịt làm mờ mịt cả tầm nhìn.


Hoàng Lâm lết từng bước chân nặng nề qua những bụi gai đen sắc nhọn. Lồng ngực bên trái của anh nhói lên từng cơn đau thấu xương; ba khúc xương sườn bị gãy từ trận chiến với gã tộc thúc phản bội Hoàng Bách đang đâm vào phổi, khiến mỗi nhịp thở của anh đều nồng nặc vị tanh ngọt của máu. Cánh tay trái của anh – giờ đây đã hoại tử đen kịt lên tận sát bả vai – rủ xuống một cách vô lực hằng đêm. Những đường hắc văn oán khí màu tím đen lổm ngổm dưới lớp da hoại tử liên tục rỉ ra những luồng hắc khí lạnh buốt, triệt tiêu hoàn toàn mười phần cảm giác vật lý của anh.


*Khục... khục...*


Hoàng Lâm khụy gối xuống bên một gốc cây mục nát, ho ra một ngụm máu đen nhẹ. Anh dùng vạt áo choàng rách nát bên ngoài bộ Chiến Giáp Rách Nát Của Cha để lau đi vết máu trên khóe môi. Bộ giáp sắt rỉ sét, đầy những vết chém sâu hoắm của người cha quá cố Hoàng Dũng, cọ xát vào vết thương vai phải rách thịt đang rỉ máu nóng của anh, tạo nên một cơn đau rát bỏng hằng giờ.


Thế nhưng, anh không được phép gục ngã ở đây. Dưới hầm ngầm mật đạo của ngôi đền hoang phế ngoài rìa biên ải, em gái Hoàng Vy của anh đang lên cơn sốt lạnh dữ dội do chướng khí ăn mòn vào đôi chân tàn tật. Lão gia nhân A Phúc cũng đang thoi thóp sau những trận tra tấn dã man của kẻ phản bội. Hoàng Lâm phải tìm được Hàn Tinh Thảo – loài cỏ phát quang màu lam chỉ sinh trưởng trên những vách đá lạnh của Hải Vân Ải – để làm mát vết hoại tử ngực trái của bản thân và bào chế thuốc giảm đau giữ mạng cho em gái.


Anh siết chặt cán thanh Huyết Thương Gãy giắt sau thắt lưng da thú hoang dã bằng bàn tay phải đầy vết sẹo bỏng rát – dấu vết khô khốc của đêm nung dao khử trùng đầy đau đớn. Đột nhiên, mắt phải của anh giật mạnh. Nhờ Thấu Thị Sát Ý Nhãn đang kích hoạt, một luồng sát ý đỏ đậm đột ngột xé rách màn sương mù xám xịt phía trước, vẽ nên một quỹ đạo tấn công vô hình nhắm thẳng vào vai phải của anh.


*Vút!*


Một tiếng rít gió sắc lẹm vang lên. Một mũi tên trong suốt rực sáng phong linh lực – Phong Linh Tiễn – xé toạc màn sương độc bắn tới. Dù Hoàng Lâm đã cố gắng lách người theo bản năng, mũi tên gió vẫn sượt qua vai phải đang bị thương của anh, chém rách một mảng da thịt lớn rỉ máu nóng.


"Kẻ nào?" Hoàng Lâm gầm khẽ trong họng, lập tức vận hành Hải Vân Bộ Pháp. Thân hình anh trượt dài theo chiều gió thổi của hẻm núi, di chuyển mờ ảo như một làn khói đen lướt nhanh qua các gốc cây cổ thụ để ẩn nấp.


Từ trong bóng tối của rừng sương mù đen, một giọng nữ lạnh lùng, dứt khoát vang lên:


"Một tên phế vật vô linh lực mang hắc khí tà đạo, lại mặc chiến giáp hoàng gia cũ. Ngươi là tàn dư phản nghịch đang bị Chấp Pháp Đường truy nã!"


Chưa kịp để Hoàng Lâm trả lời, đối thủ đã tiếp tục ra tay. Lâm Dao – nữ thợ săn hoang dã thiện xạ – bước ra từ bóng tối vách đá. Cô khoác bộ áo da thú bó sát dẻo dai, mái tóc thắt bím gọn gàng bay theo gió lạnh. Trên tay cô, cây Cung Phong Linh bằng gỗ cổ thụ nghìn năm đang kéo căng dây cung bằng gân thú cổ đại.


*Vút! Vút! Vút!*


Lâm Dao vung tay bắn ra loạt tên liên hoàn. Ba mũi tên phong linh lực xé rách không khí, khóa chặt mọi hướng di chuyển xung quanh gốc cây nơi Hoàng Lâm đang ẩn nấp. Với ba khúc xương sườn đang gãy nát rỉ máu phổi, Hoàng Lâm biết mình không thể dùng Hải Vân Bộ Pháp để né tránh loạt tên tốc độ cao này.


Anh nghiến chặt răng, vung cánh tay trái hoại tử đen kịt lên. Oán khí đen cuồn cuộn từ Chiếc Cân Tội Lỗi Tổ Tiên đeo sau lưng hông lập tức tràn ra, ngưng tụ thành một bức tường trọng lực dày đặc trước mặt – Khiên Oán Lực Trọng Lực.


*Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!*


Ba mũi tên gió va chạm dữ dội vào khiên oán lực gợn sóng trọng lực đen kịt. Lực phản chấn cực đại từ linh lực phong hệ của Lâm Dao dội ngược vào cơ thể vô linh lực của Hoàng Lâm, khiến ba khúc xương sườn gãy chấn động mạnh. Anh thổ huyết đen khóe miệng, lồng ngực đau đớn như bị thiêu đốt bởi oán niệm vong linh cắn nuốt hằng đêm. Thế nhưng, khiên oán lực vẫn chặn đứng hoàn toàn loạt tên trong suốt của nữ thợ săn.


Trong lúc chống đỡ, Hoàng Lâm vận dụng tư duy chiến thuật nhạy bén. Anh nhận ra Lâm Dao là một thợ săn lão luyện, mỗi khi bắn xong một loạt tên, cô ta sẽ lập tức dịch chuyển vị trí ngụy trang trong rừng sương mù để tránh bị áp sát.


"Muốn thắng thợ săn, phải dụ họ tự rời bỏ khoảng cách an toàn," Hoàng Lâm thầm nghĩ.


Anh chủ động thu hồi khiên oán lực, giả vờ kiệt sức ngã quỵ xuống đống lá khô mục nát, nín thở hoàn toàn để triệt tiêu mọi hơi thở vật lý của cơ thể vô linh lực.


Lâm Dao ở phía xa nhìn thấy hắc khí tà đạo xung quanh Hoàng Lâm biến mất, nghĩ rằng đối thủ đã bị phản phệ gục ngã. Cô cẩn trọng hạ cung, rút con dao găm dắt bên đùi ra, lướt đi không tiếng động qua các bụi cây gai để tiến lại gần kiểm tra xác chết.


Năm bước... ba bước... một bước...


Ngay khi bước chân dẻo dai của Lâm Dao vừa chạm vào đống lá khô sát người Hoàng Lâm, đôi mắt phải rực đỏ của anh thình lình mở ra.


*Vút!*


Hoàng Lâm dùng Hải Vân Bộ Pháp trượt nhanh dưới đất, luồn qua điểm mù của cô. Lâm Dao kinh ngạc vung dao găm cận chiến đâm xuống, nhưng sức mạnh thể chất phàm nhân cường hóa 200% của Hoàng Lâm đã khóa chặt cổ tay cô. Anh lướt nhanh áp sát từ phía sau bóng tối, dùng cánh tay phải bầm dập kề thanh Huyết Thương Gãy lạnh buốt sát vào cổ họng mảnh mai của cô.


"Đừng động đậy. Ta không muốn giết người vô tội," Hoàng Lâm khàn giọng nói sát tai cô, hơi thở nồng nặc vị máu nóng.


Lâm Dao bị khóa chặt trong gọng kìm cơ bắp của anh, không thể cử động. Thế nhưng, khi ánh trăng mờ nhạt của biên thùy xuyên qua tán lá rách chiếu xuống đại điện rừng hoang, ánh mắt cô đột ngột khựng lại khi nhìn thấy gia huy rỉ sét hình vảy rồng đen trên bộ Chiến Giáp Rách Nát Của Cha mà Hoàng Lâm đang mặc.


"Chiến giáp Hắc Lân... gia huy Hoàng thị..." Giọng Lâm Dao run lên, sự lạnh lùng dứt khoát thường ngày biến mất. "Ngươi... ngươi là truyền nhân của Đại Tướng Quân Hoàng Dũng?"


Hoàng Lâm khẽ nhíu mày, nhưng không hạ thương gãy: "Ngươi biết cha ta sao?"


Lâm Dao thở dốc, từ từ buông con dao găm xuống đất: "Cha ta là thợ săn rừng Hải Vân. Năm xưa, khi gia đình ta bị bầy sói biến dị bao vây dưới vực sâu, chính Đại Tướng Quân Hoàng Dũng đã dẫn kỵ binh Hắc Lân xuống giải cứu, cứu mạng cả nhà ta. Ông ấy là ân nhân lớn nhất của gia tộc ta..."


Cô quay mặt lại, nhìn thẳng vào đôi mắt một đỏ một đen đầy mệt mỏi nhưng kiên định của Hoàng Lâm:


"Ta là Lâm Dao. Ta thề trước linh hồn của rừng xanh, sẽ không bao giờ giương cung chống lại hậu duệ của Hoàng tướng quân."


Hoàng Lâm im lặng một lúc, cảm nhận được sự chân thành không chút sát ý thù ghét tỏa ra từ cô. Anh từ từ hạ thanh Huyết Thương Gãy xuống, giắt lại sau thắt lưng da thú hằng đêm. Cơn đau hoại tử ngực trái lại bùng lên khiến anh lảo đảo gục vai vào gốc cây.


Lâm Dao nhanh nhẹn đỡ lấy anh, nhìn cánh tay trái hoại tử đen kịt rỉ máu đen của anh với vẻ xót xa: "Ngươi... ngươi đang gánh chịu phản phệ oán lực tàn nhẫn thế này để bảo vệ hoàng tử lai Minh Vũ sao? Ta đã nghe tin đồn về 'Bạo Chúa Tóc Đen' tàn sát kẻ phản bội... nhưng ta biết, truyền nhân của Hoàng tướng quân không bao giờ là kẻ tàn ác."


Cô mở bao da thú bên hông, lấy ra một nắm cỏ phát quang màu lam dịu nhẹ – Hàn Tinh Thảo:


"Ta biết ngươi vào rừng sâu để tìm thứ này. Hãy để ta giúp ngươi tịnh hóa vết thương và dẫn đường cho ngươi vượt qua các bẫy rập đầm lầy của Thiết Kiệt."


Hoàng Lâm nhận lấy Hàn Tinh Thảo, lòng dâng lên một luồng ấm áp hiếm hoi giữa biên cương lạnh lẽo đầy thù hận. Anh đã tìm được đồng minh đáng tin cậy đầu tiên.


Thế nhưng, niềm vui ngắn ngủi lập tức bị dập tắt. Lâm Dao đột ngột ra hiệu im lặng, cô giật phắt cây Cung Phong Linh lên, đôi mắt nhạy bén chỉ tay về phía đầm lầy âm u phía trước, nơi bầy sói xám nhiễm hắc khí đang tụ tập gầm rú dữ dội hằng đêm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!