Phán Quyết Kẻ Phản Bội
Tiếng rít gào oán hận cuối cùng của con tà linh khổng lồ dần lịm tắt dưới đáy Vực Thẳm Oán Hận, để lại một khoảng không im lặng đến rợn người. Hoàng Lâm đứng thở dốc giữa đống xương tàn cổ đại, lồng ngực phập phồng dữ dội. Khóe miệng anh rỉ ra một vệt máu đen nhạt, dấu hiệu của sự quá tải kinh mạch rỗng khi ngưng tụ thành công Song Lưỡi Kiếm phán xét vô hình. Cánh tay trái hoại tử của anh giờ đây đã hóa đen kịt lên tận sát bả vai, những đường hắc văn màu tím đen bò lổm ngổm dưới da thịt rỉ ra hắc khí lạnh giá, hoàn toàn mất đi mười phần cảm giác vật lý hằng đêm.
"Ngươi đã vượt qua thử thách của ta, tiểu tử." Chân Khập chống cây gậy tre già rỉ nhựa hắc ám bước đến gần, dải băng vải xám che khuất đôi mắt mù khẽ động đậy. "Lối đi tắt leo lên vách đá Hải Vân Ải nằm ngay sau khe nứt kia. Hãy đi đi, trước khi bầy tà linh khác ngửi thấy mùi máu nóng của ngươi. Nhưng hãy nhớ lấy, mỗi lần ngươi bộc phát oán lực là một lần cơ thể ngươi tiến gần hơn đến nấm mồ hoại tử vĩnh viễn."
Hoàng Lâm không đáp. Anh chỉ siết chặt bàn tay phải đầy vết sẹo bỏng rát – vết tích của đêm nung dao khử trùng đầy đau đớn – rồi lẳng lặng quay người. Ý nghĩ về sự an nguy của em gái Hoàng Vy và hoàng tử lai Minh Vũ dưới hầm ngầm đền hoang phế giống như một ngọn lửa thiêu đốt tâm can anh, thúc ép anh phải tiến lên.
Anh dùng bàn tay phải bầm dập bám chặt vào những phiến đá sắc nhọn, kéo lê thân xác tàn tạ và cánh tay trái hoại tử vô lực để leo ngược lên vách vực vạn trượng. Gió bão biên thùy gầm rú cắt vào da thịt, nhưng nỗi đau thể xác lúc này chẳng là gì so với nỗi bất an đang dâng trào trong lòng anh.
***
Ngôi đền hoang phế thờ vị thần hộ vệ cổ đại nằm im lìm trong một hẻm núi khuất gió ở rìa Hải Vân Ải. Sương mù dày đặc bao phủ những bức tường đá đổ nát và mái ngói vỡ vụn. Thế nhưng, bầu không khí yên bình thường ngày đã bị xé rách bởi những tiếng roi da vun vút và tiếng quát tháo tàn bạo vang lên từ bên trong đại điện.
Hoàng Lâm lết bước chân run rẩy đến rìa ngôi đền, nấp sau một cột đá đổ nát. Qua khe nứt của cánh cửa gỗ sứt mẻ, cảnh tượng bên trong khiến máu trong người anh như đông cứng lại.
"Nói! Thằng ranh con tộc lai Minh Vũ và con nhỏ phế vật Hoàng Vy đang trốn ở đâu?"
Hoàng Bách – gã tộc thúc phản bội của gia tộc Hoàng thị – đang đứng sừng sững giữa đại điện. Thân hình mập mạp của hắn khoác bộ áo lụa gấm sang trọng của quan chức cấp thấp phe kháng chiến, nhưng gương mặt lại lộ rõ vẻ hèn nhát và tàn độc. Đôi mắt ti hí của hắn trợn ngược, tay phải vung chiếc roi da tẩm gai sắt rỉ máu quất mạnh xuống.
*Chát!*
Lão gia nhân A Phúc bị xích sắt trói chặt vào cột đá trung tâm đại điện. Bộ áo vải xám vá chằng vá đắp của ông lão đã rách mướp, những vệt máu ngang dọc rỉ ra thấm đẫm da thịt già nua. Đôi bàn tay gầy gộc đầy vết chai sần run rẩy, nhưng khuôn mặt đầy vết thương của ông vẫn lộ vẻ kiên trung bất khuất.
"Lão... lão không biết... Thiếu gia đã chết dưới vực sâu... Không có hoàng tử nào ở đây cả..." A Phúc thoi thóp trả lời, giọng nói đứt quãng nhưng đầy quyết tuyệt.
"Đồ gia nhân ngoan cố!" Hoàng Bách gầm lên, vung roi da định quất tiếp. "Mày nghĩ tao không biết dưới bệ thờ này có mật đạo sao? Thống lĩnh Thiết Kiệt đã ra lệnh, nếu tao không tìm thấy thằng ranh tộc lai trước khi quân chủ lực kéo đến, cả nhà tao sẽ phải đền mạng! Hôm nay tao sẽ lột da mày!"
Ngay dưới phiến đá bát quái của hầm ngầm mật đạo, chỉ cách đế giày của Hoàng Bách một lớp sàn gỗ mỏng manh, Hoàng Vy đang co rúm người lại trên chiếc xe lăn gỗ nứt nẻ. Cô bé mười bốn tuổi nhợt nhạt cắt không còn giọt máu, đôi bàn tay gầy gộc ôm chặt lấy hoàng tử Minh Vũ đang run rẩy hoảng sợ. Hoàng Vy cắn chặt chiếc sáo trúc cũ do người cha quá cố tặng vào miệng, dùng tàn lực nén chặt tiếng khóc thầm lặng để không phát ra bất kỳ tiếng động nào. Cô biết, chỉ cần một tiếng rên rỉ nhỏ nhất, cả ba mạng người sẽ lập tức tan thành mây khói.
Trên đại điện, Hoàng Bách mất kiên nhẫn. Hắn vứt sợi roi da xuống đất, tay phải rút thanh trường kiếm quý khảm ngọc bích ra khỏi vỏ. Lưỡi kiếm rực sáng luồng kiếm khí vàng kim sắc bén của tu vi Trúc Cơ Kỳ trung kỳ, tỏa ra uy áp nặng nề.
"Được, vậy thì tao tiễn mày đi trước, rồi tao tự tay lật tung cái bệ thờ này lên!" Hoàng Bách gầm lên, vung kiếm chém thẳng vào cổ họng lão gia nhân A Phúc.
*Keng!*
Một tiếng va chạm kim loại chói tai đột ngột vang dội khắp đại điện đổ nát. Một luồng kiếm khí vô hình màu đen kịt thình lình bắn ra từ bóng tối phía sau cột đá, chặn đứng lưỡi kiếm rực sáng linh lực vàng kim của Hoàng Bách chỉ cách cổ A Phúc một phân.
Hoàng Bách bị lực phản chấn cực mạnh đẩy lùi ba bước, đôi giày gấm giẫm nát đống gạch vụn dưới sàn. Hắn kinh ngạc nhìn về phía bóng tối: "Ai? Kẻ nào dám cản đường chấp pháp của Minh Ước Vạn Dân?"
Từ trong sương mù đen lạnh giá bao phủ đại điện, một bóng người gầy guộc bước ra. Hoàng Lâm sừng sững đứng đó, chiếc chiến giáp rách nát Hắc Lân của cha anh mang đầy vết chém sâu hoắm, tóc đen rối bời bay trước gió lạnh. Cánh tay trái hoại tử đen kịt của anh rủ xuống, rò rỉ ra những luồng hắc khí cuồn cuộn gợn sóng trọng lực đen kịt hằng đêm.
"Hoàng Lâm? Mày... mày chưa chết dưới đáy Vực Thẳm Oán Hận?" Hoàng Bách rú lên, đôi mắt ti hí trợn trừng kinh hoàng. Hắn không thể tin nổi một phàm nhân vô linh lực bị hắn dồn xuống vực sâu vạn trượng lại có thể đứng đây, toàn thân bao phủ bởi thứ hắc khí tà đạo đáng sợ này.
"Tộc thúc phản bội..." Giọng nói của Hoàng Lâm trầm khàn, lạnh lẽo như vọng ra từ cõi chết. Mắt phải của anh thình lình chuyển sang màu đỏ rực của Thấu Thị Sát Ý Nhãn, nhìn thấu luồng hắc khí thù ghét đỏ đậm đang tỏa ra từ cơ thể Hoàng Bách. "Hôm nay, ta sẽ dùng chiếc cân của tổ tiên để thực hiện phán quyết đối với ngươi."
"Hừ, thằng phế vật vô linh lực giả thần giả quỷ!" Hoàng Bách nhanh chóng lấy lại sự tự tin, hắn cười tàn ác. "Tao không biết mày nhặt được tà thuật gì dưới đáy vực, nhưng một kẻ Trúc Cơ Kỳ trung kỳ như tao dư sức nghiền nát mày thêm một lần nữa! Lên cho tao!"
Hai tên lính chấp pháp đi cùng Hoàng Bách lập tức vung giáo sắt lao lên. Hoàng Lâm không hề né tránh, anh dùng bàn tay phải bầm dập rút thanh Huyết Thương Gãy giắt sau thắt lưng da thú hoang dã ra để cận chiến. Anh truyền oán lực vào thân thương gãy, vung thương chặn đứng hai mũi giáo sắt. Thế nhưng, do vai phải vẫn còn vết thương rách thịt rỉ máu nóng và xương vai trái bị rạn nứt chưa hồi phục, lực lượng vật lý của anh bị hạn chế nghiêm trọng.
Hoàng Bách chớp thời cơ lướt nhanh tới, thanh kiếm quý khảm ngọc bích vung lên một đường kiếm khí vàng kim xé gió.
*Binh!*
Lực chấn động cực mạnh từ kiếm quý của Hoàng Bách đánh văng thanh Huyết Thương Gãy khỏi tay phải Hoàng Lâm, ghim chặt vào bức tường gạch đổ nát. Hoàng Lâm bị đẩy lùi sát cột đá, lồng ngực phập phồng dữ dội.
"Chết đi, đồ phản nghịch!" Hoàng Bách gầm lên, tay trái hóa thành hình trảo rực sáng linh lực vàng kim – chiêu thức Kim Ti Trảo. Hắn phóng ra năm luồng sáng vàng sắc bén cào rách không khí, nhắm thẳng vào ngực trái Hoàng Lâm.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Hoàng Lâm cắn chặt răng, quyết định sử dụng cánh tay trái hoại tử hoàn toàn mất cảm giác để ngự thủ. Anh vung tay trái, vận hành Ngự Khí Thuật Tần Gia để ngưng tụ hắc khí đen kịt trước mặt thành một bức tường trọng lực dày đặc – Khiên Oán Lực Trọng Lực.
*Uỳnh!*
Năm luồng sáng vàng của Kim Ti Trảo oanh kích dữ dội vào màng chắn trọng lực đen gợn sóng. Lực phản chấn cực đại dội ngược lại cơ thể vô linh lực của Hoàng Lâm. Sức nặng của đòn đánh Trúc Cơ khiến lồng ngực anh rung động dữ dội. *Rắc!* Một tiếng rạn nứt khô khốc vang lên từ xương sườn ngực trái – một khúc xương sườn nữa lại bị rạn nứt do quá tải lực nén. Hoàng Lâm ho ra một ngụm máu đen nhẹ, nhưng anh vẫn cắn răng chịu đựng, không hề lùi bước nửa phân.
"Ha ha! Màng chắn tà đạo của mày cũng chỉ đến thế thôi!" Hoàng Bách thấy Hoàng Lâm bị thương, lòng thù hận và sát ý trong hắn dâng lên tột độ. Hắn căm ghét gia tộc Hoàng thị đã đẩy hắn vào cảnh phải đi làm chó săn cho quân kháng chiến, hắn thèm khát cái đầu của Hoàng Lâm để đổi lấy vinh hoa phú quý.
Nhưng Hoàng Bách không hề biết rằng, chính lòng căm thù và sát ý đỏ đậm đang bộc phát cuồng bạo của hắn hướng về Hoàng Lâm lại chính là nguồn nạp năng lượng tối thượng cho Chiếc Cân Tội Lỗi Tổ Tiên sau lưng anh.
Theo quy luật Gánh Nợ Tội Lỗi Thăng Hoa, hắc khí đỏ đậm từ sát ý của Hoàng Bách điên cuồng bay thẳng vào chiếc cân rỉ sét rèn từ xương tà thần. Trục sắt của chiếc cân rung lên bần bật, giải phóng luồng oán lực khổng lồ tràn vào kinh mạch rỗng của Hoàng Lâm, lấp đầy đan điền trống rỗng của anh.
Cánh tay trái hoại tử của Hoàng Lâm rực sáng hắc văn tím đen, những vệt nứt rỉ máu đen sâu sắc hơn lan rộng sát bả vai trái hằng đêm.
"Đến lúc phán quyết rồi, kẻ phản bội." Hoàng Lâm thì thầm lạnh lẽo.
*Vút! Vút!*
Từ luồng oán lực khổng lồ vừa hấp thụ, hai luồng sóng trọng lực đen vô hình đồng thời ngưng tụ lơ lửng sau lưng Hoàng Lâm. Đó chính là Thị Vệ Tập Sự - Song Lưỡi Kiếm phán xét vô hình dài một mét, rít gió lạnh giá rợn người.
Hoàng Bách cảm nhận được uy áp nặng nề chưa từng có, hoảng sợ vung kiếm kích hoạt Hộ Thể Kim Quang. Một lá chắn vàng bán trong suốt bao phủ toàn thân hắn. "Mày không thể phá vỡ phòng ngự của tao!"
"Vô ích thôi." Hoàng Lâm vung tay trái hoại tử chỉ thẳng vào đối thủ.
Song Lưỡi Kiếm phán xét vô hình lập tức phóng nhanh từ hai hướng điểm mù của Hoàng Bách. Lá chắn Hộ Thể Kim Quang của hắn được nuôi dưỡng bởi chính linh lực vàng kim mang đầy sát ý thù ghét hướng về Hoàng Lâm, nên khi va chạm với kiếm phán xét, nó lập tức bị đồng hóa và chém rách hoàn toàn từ bên trong.
*Phập! Phập!*
Song kiếm vô hình xuyên thấu qua lớp giáp lụa sang trọng, đâm thẳng vào linh hồn và đan điền của Hoàng Bách mà không để lại bất kỳ vết thương vật lý nào ngoài da.
"Á... á... c... cái gì thế này..."
Hoàng Bách trợn tròn mắt, thanh kiếm quý rơi keng xuống đất. Toàn bộ đan điền Trúc Cơ Kỳ trung kỳ của hắn lập tức bị oán lực đen kịt chém nát vụn, linh lực vàng kim tiêu tán hoàn toàn. Hắn ngã quỵ xuống đống gạch vụn, hai tay ôm lấy lồng ngực không hề có vết máu nhưng nội tạng và linh hồn đã bị phân rã hoàn toàn. Hai tên lính chấp pháp đi cùng hoảng sợ vứt bỏ giáo sắt, điên cuồng tháo chạy khỏi ngôi đền hoang phế.
Hoàng Lâm lảo đảo bước tới, rút thanh Huyết Thương Gãy khỏi bức tường đá, giắt lại sau lưng hông. Anh lết đến bên lão gia nhân A Phúc, dùng tay phải bẻ gãy xích sắt giải cứu ông lão.
"Thiếu... thiếu gia... cậu vẫn còn sống..." A Phúc khóc nấc lên, đôi bàn tay gầy gộc ôm chặt lấy vai Hoàng Lâm.
"Vy nhi! Minh Vũ! Hai người an toàn rồi, ra đi." Hoàng Lâm khàn giọng gọi xuống hầm ngầm.
Phiến đá bát quái dịch chuyển, Hoàng Vy đẩy chiếc xe lăn gỗ nứt nẻ đi ra, nước mắt đầm đìa khuôn mặt nhỏ nhắn. Minh Vũ nhút nhát lấp ló sau lưng cô bé, đôi mắt to tròn màu xám bạc ngơ ngác nhìn người hộ vệ trung nghĩa của mình.
Hoàng Lâm gượng nở một nụ cười nhợt nhạt để trấn an em gái, nhưng ngay lập tức, một cơn đau nóng cháy từ tim phổi dâng lên khiến anh gập người lại, ho ra một ngụm máu đen nhẹ hằng đêm. Cánh tay trái hoại tử đen kịt của anh run rẩy dữ dội, vết hoại tử đã lan rộng sát bả vai trái rỉ máu đen liên tục.
Anh quay lại nhìn Hoàng Bách đang thoi thóp dưới đất. Tên phản bội đã cận kề cái chết, đan điền rỗng tuếch tiêu tán hết sinh mệnh lực. Thế nhưng, nhìn thấy Hoàng Lâm đang ho ra máu và suy kiệt thể xác tột cùng, Hoàng Bách đột ngột nở một nụ cười điên cuồng, méo mó đầy thỏa mãn.
"Ha... ha... ha... Hoàng Lâm... mày phán quyết tao thì sao chứ?" Hoàng Bách thoi thóp cười lớn, máu đen trào ra từ khóe miệng béo múp của hắn. "Mày nghĩ... tụi mày trốn thoát được sao? Thiết Kiệt... Thống lĩnh Thiết Kiệt đã biết vị trí mật đạo ngôi đền hoang phế này từ chiều tối nay rồi... Quân chủ lực của quân kháng chiến... đang kéo đến bao vây nơi này... Tụi mày... đều phải chết chùm dưới hầm tối này thôi... Ha... ha..."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!