Thử Thách Hang Tà Linh
Bóng tối dưới đáy Vực Thẳm Oán Hận đặc quánh như mực hắc ín, nhớp nháp và lạnh lẽo đến tận xương tủy. Gió bão biên thùy vẫn gào rú dữ dội trên đỉnh Hải Vân Ải, nhưng khi dội xuống lòng vực sâu vạn trượng này, nó chỉ còn là những tiếng rít u uất, luồn lách qua các khe đá nhọn và đống xương tàn cổ đại.
Hoàng Lâm gượng đứng dậy. Mỗi cử động nhỏ nhất đều khiến lồng ngực anh đau nhói như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm thọc. Hai chiếc xương sườn ngực trái bị gãy nát do cú đá của kẻ phản bội Hoàng Bách đang găm sâu vào màng phổi, khiến hơi thở của anh trở nên đứt quãng, nặng nề. Khóe miệng anh vẫn còn vương những vệt máu đen tanh tưởi, kết quả của cuộc bạo tấy oán khí vừa rồi. Vai trái bị chém rách thịt rỉ máu nóng, hai bàn tay rách nát trơ xương do cố bám vào vách đá nhọn khi rơi tự do vẫn đang run rẩy không ngừng.
Nhưng đáng sợ nhất chính là cánh tay trái của anh.
Từ đầu ngón tay lên đến tận khuỷu tay, da thịt đã hóa đen kịt như than củi, lạnh buốt và hoàn toàn mất đi cảm giác vật lý. Những hắc văn oán khí màu tím đen bò lổm ngổm dưới lớp da hoại tử, rỉ ra những luồng hắc khí lạnh giá cuồn cuộn. Đó là cái giá tàn nhẫn mà anh phải trả để ngưng tụ thành công nhất lưỡi kiếm phán xét vô hình từ đan điền rỗng tuếch vô linh lực của mình.
*Gào... o o...*
Từ những khe đá tăm tối xung quanh, những tiếng rít gào chói tai đột ngột vang lên. Hàng chục đôi mắt đỏ rực tàn độc, đói khát bắt đầu xuất hiện trong màn sương mù ẩm mốc. Đó là bầy tà linh cấp thấp – những vong hồn chiến binh tử trận bị biến dị bởi oán khí ngàn năm dưới đáy vực. Chúng ngửi thấy mùi máu tươi rỉ ra từ vết thương trên vai và lồng ngực Hoàng Lâm, lập tức điên cuồng lao ra, nhe nanh vuốt bóng tối hòng xé rách linh hồn anh.
Hoàng Lâm cắn răng, cố gắng vung tay phải bầm dập để tung một cú đấm cận chiến theo bản năng. Thế nhưng, nắm đấm phàm nhân của anh chỉ sượt qua hư vô. Con tà linh đi đầu không hề có thực thể vật lý, nó dễ dàng xuyên qua cú đấm, lao thẳng vào lồng ngực trái của anh.
*Uỳnh!*
Huyết Ấn Hộ Vệ trên ngực trái Hoàng Lâm đột ngột rực sáng đỏ nhạt, tạo ra một lá chắn ánh sáng nhỏ đẩy lùi con tà linh. Nhưng lực phản chấn cực mạnh khiến Hoàng Lâm lùi lại ba bước, ngã quỵ xuống đống xương khô. Lồng ngực anh rung động dữ dội, phổi bị nghẹt thở khiến anh ho ra một ngụm máu đen.
"Vô ích thôi, tiểu tử. Vật chất phàm trần không thể làm tổn thương linh thể tà ác hằng đêm đâu."
Một giọng nói khàn khàn, kỳ quái đột ngột vang lên từ phía sau một tảng đá lớn bám đầy rêu đen.
*Cộc... cộc... cộc...*
Tiếng gõ nhịp nhàng của một cây gậy gỗ vang lên trên nền đá lạnh. Từ trong sương mù, một lão già gầy gò, khập khiễng bước ra. Hai mắt lão lõm sâu, quấn chặt bằng một dải băng vải xám bẩn thỉu. Chân trái của lão bị tật, bước đi vô cùng khó khăn, tay phải chống một cây gậy tre già rỉ ra thứ nhựa hắc ám màu đen. Thế nhưng, phong thái của lão lại vô cùng ung dung, dường như bóng tối và bầy tà linh xung quanh hoàn toàn không thể làm lão dao động.
"Ngươi... là ai?" Hoàng Lâm khàn giọng hỏi, tay phải vẫn ghì chặt lồng ngực đau đớn, mắt phải đỏ rực phán xét cảnh giác bám sát đối phương.
"Người ta gọi ta là Chân Khập." Lão già mù hít một hơi thật sâu, mũi lão phập phồng như đang ngửi thứ mùi gì đó rất đặc biệt. "Mùi máu nóng của gia tộc Hộ Vệ trung nghĩa... Mùi thép rỉ của bộ chiến giáp Hắc Lân cũ kỹ... Và cả mùi oán hận nồng nặc phát ra từ cánh tay hoại tử của ngươi. Tiểu tử gia tộc Hoàng thị, không ngờ ngươi vẫn chưa chết sau khi nhảy xuống vực sâu này."
Hoàng Lâm nheo mắt. Lão già này biết rõ thân phận của anh, thậm chí biết cả lai lịch của bộ giáp rách nát mà cha anh để lại. Chân Khập thực chất chính là cựu trinh sát của gia tộc Hoàng thị cũ ẩn tính mai danh, âm thầm bảo vệ vùng cấm biên thùy này suốt mười năm qua.
"Lũ tà linh này đang đói khát lắm." Chân Khập dùng gậy tre gõ mạnh xuống đất, một luồng sóng chấn động oán lực nhạt nhòa lan tỏa, tạm thời khiến bầy tà linh xung quanh lùi lại vài trượng. "Lối thoát duy nhất khỏi đáy vực sâu này nằm sau Hang Động Tà Linh phía trước. Nhưng bầy tà linh điên loạn bị bão ma pháp hắc ám kích hoạt đang phong tỏa toàn bộ hang động. Ta có thể dẫn đường đưa ngươi thoát khỏi đây, nhưng với một điều kiện."
"Điều kiện gì?" Hoàng Lâm gượng đứng dậy, hắc khí trên cánh tay trái hoại tử lại bắt đầu rít gió lạnh giá.
"Dùng thứ sức mạnh ác quỷ mà ngươi vừa thức tỉnh để dọn dẹp toàn bộ bầy tà linh chặn đường." Chân Khập nở một nụ cười kỳ quái, để lộ hàm răng vàng khè. "Ta muốn xem, truyền nhân duy nhất của Hoàng gia gánh tội có xứng đáng để ta dẫn đường hay không."
Hoàng Lâm nhìn cánh tay trái hoại tử đen kịt của mình. Anh không còn lựa chọn nào khác. Minh Vũ và Hoàng Vy vẫn đang ẩn nấp dưới hầm ngầm đền hoang phế, anh không thể kẹt lại dưới đáy vực sâu này hằng ngày.
"Được. Dẫn đường đi."
Chân Khập cười khẩy, xoay người khập khiễng tiến thẳng vào lối vào tối đen của Hang Động Tà Linh. Hoàng Lâm cắn răng chịu đựng cơn đau thấu xương, vác Chiếc Cân Tội Lỗi Tổ Tiên sau lưng bước theo sau.
Vừa bước qua cửa hang, không khí lập tức trở nên lạnh buốt gấp mười lần bên ngoài. Hang Động Tà Linh rộng hun hút, vách hang gồ ghề bám đầy những vỉa đá thạch anh phát sáng màu tím dị kỳ. Dưới nền hang, xương tàn của ma thú và con người nằm rải rác hôi hám. Sương mù hắc ám dày đặc bao phủ khiến tầm nhìn của người bình thường hoàn toàn bằng không.
*Rào rào!*
Ngay khi họ tiến sâu vào trăm trượng, vách hang đá đột ngột rung chuyển. Từ trong bóng tối dày đặc, hàng trăm con tà linh gào rú lao ra từ vách hang tối tăm. Chúng không có hình dạng cố định, chỉ là những luồng khói đen mang khuôn mặt người méo mó, hàm răng nhọn hoắt rít lên những tiếng khóc than ai oán gieo rắc tâm ma.
"Đến rồi!" Chân Khập đứng bất động, cây gậy tre gõ mạnh xuống đất: *Cộc!* "Hướng ba giờ, khoảng cách ba trượng, hai con!"
Nhờ thính giác và khứu giác thần cấp của Tâm Nhãn Quyết, Chân Khập định vị chính xác vị trí tà linh cho Hoàng Lâm.
Hoàng Lâm không thể dùng tay phải bị bỏng rách thịt để đấm vật lý vì biết rõ sẽ không gây ra bất kỳ sát thương nào cho thể linh hồn vô hình. Anh lập tức vận hành Ngự Khí Thuật Tần Gia, mở rộng đan điền rỗng tuếch để kích hoạt công pháp hấp thụ Gánh Nợ Tội Lỗi Thăng Hoa.
Sát ý và lòng căm thù của bầy tà linh hướng về kẻ sống lập tức hóa thành luồng hắc khí đỏ đậm bay thẳng vào Chiếc Cân Tội Lỗi Tổ Tiên sau lưng Hoàng Lâm. Trục sắt của chiếc cân rung lên bần bật, giải phóng luồng oán lực đen cuồn cuộn bao phủ cánh tay trái hoại tử của anh.
"Phán quyết!"
Hoàng Lâm vung ngón tay trỏ trái đen kịt chỉ về hướng ba giờ.
*Hưu!*
Một luồng sóng trọng lực đen vô hình hình lưỡi kiếm dài một mét xé rách không khí phóng ra. Đó chính là Kiếm Phán Xét Vô Hình Nhất Lưỡi Kiếm. Kiếm khí vô hình chém thẳng qua thực thể linh hồn của hai con tà linh đi đầu. Không có tiếng nổ vật lý, không có vết thương ngoài da, nhưng lõi oán niệm của hai con tà linh lập tức bị chém đứt đôi, tan biến thành những làn khói xám nhạt nhòa.
"Tốt lắm! Tiếp tục đi!" Chân Khập gõ gậy liên tục: *Cộc! Cộc!* "Hướng chín giờ, bốn trượng, ba con! Trên đỉnh đầu, hai trượng, một con!"
Bầy tà linh bị tiêu diệt càng kích thích sự điên cuồng của những con còn lại. Sát ý của bầy tà linh dâng cao tột độ, lòng căm thù của chúng hướng về Hoàng Lâm nạp đầy năng lượng khổng lồ cho Chiếc Cân Tội Lỗi sau lưng anh. Trục cân rỉ sét của tổ tiên rực sáng h h h hắc khí đen tối thượng.
Hoàng Lâm trượt nhanh chân theo Hải Vân Bộ Pháp né tránh một đòn vồ hụt của tà linh từ trên đỉnh đầu. Anh liên tục vung tay trái, phóng ra Nhất Lưỡi Kiếm phán xét chém đứt đôi thêm ba con tà linh bên sườn trái.
Thế nhưng, tà linh dưới hang động này đông đảo như kiến cỏ. Chúng nhận ra kiếm khí vô hình của Hoàng Lâm chỉ có thể tấn công đơn mục tiêu tầm ngắn, lập tức phối hợp bao vây lấy anh từ mọi hướng.
Một con tà linh hệ hắc ám khổng lồ ẩn nấp trong vách đá đột ngột phun ra một luồng sương độc màu tím đen ăn mòn. Luồng sương độc bao phủ toàn bộ khu vực chiến đấu, làm mờ hoàn toàn mắt phải đỏ rực của Hoàng Lâm, cắn nuốt thị lực của anh.
"Chết tiệt!" Hoàng Lâm bị sương độc ăn mòn, mắt phải cay rát rỉ lệ huyết, không thể định vị được kẻ địch.
*Cộc! Cộc! Cộc!*
Tiếng gõ gậy của Chân Khập vang lên dồn dập giữa tiếng gào rú của tà linh:
"Đừng dùng mắt nhìn! Hãy dùng tai nghe tiếng rít gió! Ba con bên trái đang áp sát, một con từ dưới đất trồi lên ngay dưới chân ngươi!"
Hoàng Lâm cắn chặt răng chịu đựng đau đớn. Vết nứt hoại tử trên cánh tay trái bắt đầu rạn nứt sâu hơn, rỉ ra những giọt máu đen tanh tưởi hằng đêm. Cơn đau nóng cháy như lửa thiêu đốt đan điền rỗng khiến anh muốn phát điên. Nhưng hình ảnh lời thề trung nghĩa bảo vệ hoàng tử lai Minh Vũ hiện lên trong tâm thức như một mỏ neo lý trí vững chắc nhất.
"Ta không thể ngã xuống ở đây!"
Hoàng Lâm gầm lên một tiếng đau đớn tột cùng. Anh dùng Ngự Khí Thuật cưỡng ép toàn bộ oán khí tích lũy trong Chiếc Cân Tội Lỗi bộc phát cực hạn.
*Rắc rắc!*
Cánh tay trái hoại tử của anh run rẩy dữ dội, các vết nứt hắc ám bò lan rộng lên tận sát bả vai trái. Nhưng từ luồng oán lực dồi dào nạp vào chiếc cân do lòng căm thù của hàng trăm tà linh xung quanh, Hoàng Lâm đã đột phá giới hạn chịu đựng phế vật vô linh lực của mình.
*Vút! Vút!*
Không chỉ một, mà hai luồng sóng trọng lực đen vô hình đồng thời ngưng tụ lơ lửng sau lưng anh. Anh đã thành công đột phá lên cảnh giới Thị Vệ Tập Sự - Song Lưỡi Kiếm!
"Song Kiếm Phán Quyết!"
Hoàng Lâm vung tay trái, điều khiển Song Lưỡi Kiếm phán xét vô hình tấn công đồng thời từ hai hướng điểm mù của bầy tà linh đang bao vây. Hai lưỡi kiếm vô hình rực lửa đen cuộn sóng quét ngang diện rộng trong bán kính 5 mét.
*Rào rào!*
Toàn bộ bầy tà linh vây hãm xung quanh lập tức bị chém nát vụn lõi oán niệm, tan biến hoàn toàn vào hư vô. Luồng sương độc màu tím đen cũng bị áp lực trọng lực đen của song kiếm thổi bay hoàn toàn, trả lại không gian thoáng đãng cho hang động ngầm.
Hoàng Lâm quỵ một gối xuống đất, thở dốc nặng nề. Cánh tay trái hoại tử đen kịt của anh rủ xuống lạnh lẽo, máu đen rỉ ra từ các vết nứt nhỏ giọt xuống nền đá cổ tự tạo thành những tiếng *tách tách* bi tráng. Thể lực phàm nhân của anh đã tiêu hao đến mức báo động, kinh mạch rỗng tuếch đau nhức dữ dội.
Chân Khập đứng bên cạnh nhìn bãi chiến trường trống rỗng, dải băng vải xám che mắt khẽ động đậy. Lão già mù khẽ gật đầu đầy phức tạp, trong lòng thầm nể phục ý chí sắt đá chịu đựng cực hạn của hậu duệ Hoàng gia trung nghĩa.
"Khá lắm, tiểu tử. Ngươi thực sự đã làm chủ được Song Lưỡi Kiếm phán xét vô hình... Nhưng thử thách thực sự của hang động này chỉ mới bắt đầu thôi."
Chân Khập đột ngột dừng lại trước một lối ra hẹp của hang động ngầm. Gương mặt lão già mù trở nên vô cùng nghiêm nghị, cây gậy tre rỉ nhựa đen run lên bần bật.
Hoàng Lâm gượng dậy, mắt phải đỏ rực nhìn về phía lối ra bị phong tỏa.
Từ trong bóng tối sâu thẳm của lối ra, một bóng ma khổng lồ cao hơn ba mét từ từ trồi lên. Thân thể nó được cấu tạo từ hàng trăm khuôn mặt người méo mó đang gào khóc than ai oán, tỏa ra luồng uy áp oán lực mạnh gấp mười lần bầy tà linh thường. Đôi mắt khổng lồ rực lửa đỏ của con tà linh khổng lồ khóa chặt lấy Hoàng Lâm, phát ra một tiếng rít gào chấn động làm nứt toác vách đá hang động hằng đêm.
Chân Khập dừng lại trước một lối ra bị phong tỏa bởi một tà linh khổng lồ rít gào oán hận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!