Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Tàn Hồn Trong Hạt Lệ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới đáy Vực Thẳm Oán Hận không giống như bóng tối của màn đêm thông thường. Nó là một thứ chướng khí đặc quánh, nhớp nháp, bốc mùi ẩm mốc của lá mục ngàn năm và mùi tanh tưởi của xương tàn rỉ sét. Nơi đây, vách đá dựng đứng của Hải Vân Ải hiểm trở hoàn toàn che khuất ánh sáng mặt trời, biến lòng vực sâu vạn trượng thành một nấm mồ khổng lồ chứa đựng oán niệm của hàng vạn binh sĩ cựu triều và dân nghèo chết oan trong cuộc nội chiến.


Hoàng Lâm nằm bất động trên một đống xương khô và lá mục. Ý thức của anh chìm sâu vào một khoảng không lạnh giá, nhưng cơ thể phàm nhân thì đang phải gánh chịu sự tàn phá tột cùng. Cú đá đầy linh lực hệ kim của kẻ phản bội Hoàng Bách trước khi nhảy vực đã chấn gãy nát hai chiếc xương sườn ngực trái của anh, giờ đây chúng đang đâm thọc vào phổi, khiến mỗi hơi thở yếu ớt đều mang theo tiếng rít hự hự đau đớn. Vai trái bị kiếm khí chém một đường sâu hoắm, máu nóng đỏ tươi vẫn không ngừng rỉ ra, nhuộm đỏ cả bộ chiến giáp rách nát Hắc Lân của người cha quá cố Hoàng Dũng.


Hai bàn tay của anh – đặc biệt là tay phải từng tự nung đỏ dao để khử trùng – nay rách nát trơ xương thịt do cố bám vào vách đá nhọn khi rơi tự do. Xương vai trái cũng đã rạn nứt hoàn toàn sau cú va đập vào cành thông cổ thụ. Bất kỳ một phàm nhân nào rơi vào tình cảnh này đều đã cầm chắc cái chết sinh học trong vòng vài nhịp thở.


Thế nhưng, dòng máu nóng rỉ ra từ vết thương ngực trái của Hoàng Lâm lại chính là chìa khóa đánh thức một thứ đáng sợ. Máu của anh chảy dọc theo bộ giáp rách, thấm đẫm vào trục sắt của Chiếc Cân Tội Lỗi Tổ Tiên đeo sau lưng hông. Khi giọt máu nóng ngấm vào từng thớ xương tà thần cấu tạo nên chiếc cân, lớp rỉ sét màu nâu đỏ ngàn năm bắt đầu bong tróc từng mảng lớn, lộ ra lớp xương trắng xám lạnh lẽo đầy sát khí đen cuồn cuộn.


Oán khí ngàn năm dưới đáy vực cảm nhận được vật chứa, lập tức điên cuồng tụ tập lại, tạo thành một chiếc kén hắc khí bao bọc lấy Hoàng Lâm. Những tiếng gào thét ai oán, những lời nguyền rủa căm thù của vạn dân chết oan bắt đầu tràn vào đan điền trống rỗng của anh, đòi phân rã linh hồn anh thành trăm mảnh.


Ngay trong khoảnh khắc linh hồn sắp bị xé rách, Huyết Ấn Hộ Vệ – phong ấn máu của tiên đế quá cố khắc trên ngực trái Hoàng Lâm – đột ngột rực sáng đỏ nhạt. Luồng sáng ấm áp của hoàng gia hình thành một màng chắn nhỏ quanh tim phổi, đẩy lùi sự ăn mòn của oán khí hung bạo, giữ vững mỏ neo lý trí cuối cùng cho anh.


Trong ảo cảnh tăm tối của tâm thức, Hoàng Lâm thấy mình đang lơ lửng giữa một khoảng không vô định. Trước mặt anh, một viên ngọc thạch màu lam nhạt, lấp lánh nhưng đượm buồn u uất đang tỏa sáng dịu nhẹ. Đó chính là Hạt Lệ Vạn Dân – ngọc thạch tích tụ oán niệm cực hạn của những thường dân tị nạn biên cương chết oan ngàn năm qua.


*Rắc!*


Một tiếng nứt giòn giã vang lên. Viên ngọc thạch vỡ ra thành vạn mảnh bạc sáng. Từ trong luồng sáng bạc ấy, một ảo ảnh linh hồn màu trắng bạc bước ra. Đó là một lão nhân mặc y phục ngự y hoàng gia cổ xưa tao nhã, râu dài thanh thoát, thần thái vô cùng nghiêm khắc nhưng đôi mắt lại ẩn chứa lòng từ bi vô bờ bến. Trên tay ông cầm một cây châm cứu bằng ngọc ảo ảnh đang rực sáng dịu nhẹ.


Lão nhân nhìn Hoàng Lâm, ánh mắt dừng lại ở lồng ngực đang rách nát và đan điền trống rỗng của anh. Ông khẽ thở dài, giọng nói vang vọng như tiếng chuông cổ tự:


"Vô linh căn... Đan điền rỗng tuếch không một chút linh khí... Chân Tướng Vô Linh Lực Của Hoàng Lâm ngươi, hóa ra lại là một phước lành tàn nhẫn nhất thế gian này."


Hoàng Lâm dùng ý niệm gượng dậy trong ảo cảnh, khàn giọng hỏi: "Tiền bối... người là ai?"


"Ta là Tần Vô Sắc, cựu ngự y hoàng gia của vương triều cũ, nay chỉ còn là một tàn hồn ẩn trong hạt lệ này." Lão nhân vuốt râu, ánh mắt sắc sảo nhìn thấu qua linh hồn Hoàng Lâm. "Ngươi mang dòng máu của gia tộc Hộ Vệ trung nghĩa, nhưng mẫu thân ngươi lại là Nguyệt Lăng của Nguyệt Tộc cổ xưa. Dòng máu Nguyệt Tộc lai trong người ngươi đã triệt tiêu hoàn toàn linh căn của nhân tộc, khiến ngươi vĩnh viễn không thể tu luyện linh lực chính đạo. Thế nhưng, chính đan điền rỗng tuếch vô linh lực này lại biến ngươi thành một giá thể rỗng hoàn mỹ duy nhất trên đại lục có thể dung nạp oán khí của vạn dân mà không bị nổ tung kinh mạch ngay lập tức."


Tần Vô Sắc chỉ tay về phía xung quanh. Lúc này, làn sương đen oán khí hung bạo dưới đáy vực đang điên cuồng lao vào ảo cảnh, gào thét đòi cắn nuốt linh hồn Hoàng Lâm.


"Oán khí là thứ năng lượng tà đạo, chứa đựng lòng căm thù và oán hận của người chết. Nếu ngươi không biết cách điều phối, chúng sẽ thiêu rụi kinh mạch rỗng của ngươi trong nháy mắt." Tần Vô Sắc nghiêm nghị nói. "Ta có thể dùng Nghịch Thiên Châm Pháp để tạm thời trấn áp oán khí này cho ngươi. Nhưng ta chỉ là một tàn hồn suy kiệt, không thể bảo vệ ngươi mãi mãi. Ngươi có dám chấp nhận gánh chịu nỗi đau thể xác tột cùng để làm chủ thứ sức mạnh ác quỷ này, gánh chịu tội lỗi của hoàng gia để bảo vệ hoàng tử lai Minh Vũ?"


Hoàng Lâm không hề do dự. Hình ảnh đứa em gái Hoàng Vy tàn tật cắn chặt sáo trúc nén tiếng khóc dưới hầm tối, và hoàng tử lai Minh Vũ rụt rè co rúm người lại bảo vệ ngọc bội hoàng gia hiện lên trong tâm trí anh. Lời thề trung nghĩa trước tiên đế quá cố và di nguyện của người cha bị bêu đầu Hoàng Dũng chính là mỏ neo lý trí vững chắc nhất của anh.


"Tiền bối, ta không sợ đau đớn." Hoàng Lâm kiên định trả lời, ánh mắt đen láy rực sáng ý chí sắt đá. "Nếu mang danh bạo chúa ác quỷ có thể bảo vệ được họ, ta nguyện gánh chịu toàn bộ tội lỗi lịch sử của vương triều này."


"Tốt! Hãy giữ vững lý trí của ngươi!"


Tần Vô Sắc vung tay, ảo ảnh bộ châm cứu ngọc hoàng gia phóng ra vạn đạo hào quang bạc, đâm thẳng vào mười hai huyệt đạo lớn trên cơ thể linh hồn của Hoàng Lâm hằng đêm để tịnh hóa bớt tạp chất của oán niệm hung bạo.


"Bây giờ, ta truyền cho ngươi Ngự Khí Thuật Tần Gia. Hãy dùng ý niệm rỗng của đan điền, không được chống lại oán khí, mà hãy dẫn dắt chúng tuần hoàn qua các kinh mạch rỗng vô linh lực của ngươi!"


*Uỳnh!*


Cơn bão oán khí đen kịt từ đáy vực lập tức tràn vào đan điền rỗng của Hoàng Lâm. Cảm giác đau đớn tột cùng ập đến như có hàng vạn lưỡi dao nung đỏ đang cào xé, cắt rạch từng thớ thịt, từng sợi kinh mạch rỗng tuếch dưới da thịt anh. Oán khí nóng cháy thiêu đốt đan điền, khiến Hoàng Lâm trong thế giới thực gục đầu bên đống xương khô, liên tục thổ huyết đen tanh tưởi ra ngoài khóe miệng.


"Dẫn khí xuống đan điền! Không được để chúng chạm vào tim!" Tiếng quát nghiêm khắc của Tần Vô Sắc vang dội trong đầu anh.


Hoàng Lâm cắn chặt răng đến mức bật máu, hai bàn tay rách nát bấu chặt vào đống đất đá lạnh lẽo dưới đáy vực sâu. Anh cố gắng vận hành ý niệm Ngự Khí Thuật Tần Gia, chậm rãi dẫn dắt luồng hắc khí nóng cháy chạy tuần hoàn từ đan điền rỗng đi lên bả vai trái đang gãy xương.


Khi luồng oán khí hung bạo cố gắng lao thẳng vào tim để cắn nuốt sinh mệnh lực của anh, Huyết Ấn Hộ Vệ trên ngực trái lập tức bộc phát luồng sáng đỏ nhạt đẩy lùi hắc khí. Sự va chạm giữa linh lực bảo mệnh của tiên đế và oán khí tà đạo tạo ra một lực phản chấn cực mạnh, khiến lồng ngực Hoàng Lâm rung động dữ dội, xương sườn gãy nát đâm sâu hơn vào phổi. Anh lại phun ra một ngụm máu đen, nhưng ý chí sắt đá vẫn không hề lung lay.


"Nghịch chuyển dòng chảy! Ép toàn bộ oán khí hội tụ về cánh tay trái!" Hoàng Lâm gầm lên trong tâm thức.


Anh quyết định không để oán khí chạm vào tim phổi, mà dùng toàn bộ tinh thần lực để cưỡng ép luồng hắc khí đen cuồn cuộn di chuyển xuống cánh tay trái và ngón tay trái. Cánh tay trái của anh lập tức phải chịu đựng một áp lực khổng lồ. Da thịt trên cánh tay trái bắt đầu biến đổi một cách tàn nhẫn: các mạch máu nổi rực đỏ đậm dưới da, thịt xương co rút đau đớn, và một màu đen kịt hoại tử bắt đầu lan rộng từ các đầu ngón tay lên đến khuỷu tay hằng đêm. Cánh tay trái của anh chính thức xuất hiện dấu hiệu hoại tử đen đầu tiên rỉ hắc khí lạnh giá, mất đi hoàn toàn cảm giác vật lý thông thường.


Thế nhưng, cái giá tàn nhẫn ấy đã mang lại cho anh một sức mạnh nghịch thiên.


Toàn bộ oán niệm căm thù của vạn dân tử trận dưới đáy vực giờ đây bị nén chặt vào cánh tay trái hoại tử của anh, ngưng tụ lại ngay tại đầu ngón tay trỏ trái.


*Hưu!*


Một luồng sóng trọng lực đen vô hình, sắc bén đến mức có thể chém rách không gian, bắt đầu dao động xung quanh ngón tay trái của anh. Đó chính là Kiếm Phán Xét Vô Hình – chiêu thức phán quyết tối thượng được ngưng tụ lần đầu tiên. Hoàng Lâm đã chính thức đột phá giới hạn phàm nhân, thức tỉnh cảnh giới Thị Vệ Tập Sự - Nhất Lưỡi Kiếm.


Trong ảo cảnh, Tần Vô Sắc nhìn thấy lưỡi kiếm vô hình rực lửa đen lơ lửng sau lưng Hoàng Lâm, khẽ gật đầu đầy phức tạp:


"Ngươi đã làm được... Nhưng hãy nhớ kỹ, mỗi lần ngươi dùng lưỡi kiếm này chém nát kẻ thù, oán khí sẽ ăn mòn cơ thể ngươi sâu hơn một phân. Đây là con đường tự hủy diệt không thể đảo ngược."


Hoàng Lâm từ từ mở mắt trong thế giới thực. Bóng tối dưới đáy Vực Thẳm Oán Hận vẫn dày đặc, gió bão biên thùy vẫn gầm rú bên ngoài vách đá Hải Vân Ải. Anh gượng dậy, dùng cánh tay phải bầm dập của mình nâng thân thể rách nát đứng lên giữa đống xương tàn.


Cánh tay trái của anh lúc này đã hóa đen hoàn toàn, rủ xuống lạnh lẽo không còn cảm giác đau đớn vật lý, nhưng từ đầu ngón tay trái của anh, một luồng kiếm khí vô hình dài một mét rít gió lạnh giá đang dao động cuồng bạo, chém nát những lá khô mục nát xung quanh mà không hề chạm vào chúng.


Từ trong bóng tối ẩm mốc của các hang đá sâu dưới đáy vực, những đôi mắt đỏ rực tàn độc bắt đầu xuất hiện. Bầy tà linh điên loạn ngửi thấy mùi máu nóng đỏ tươi rỉ ra từ vai và ngực của Hoàng Lâm, bắt đầu gầm rú vây quanh lấy anh.


Hoàng Lâm mở mắt dưới đáy vực sâu, tay trái hóa đen hoàn toàn nhưng ngón tay ngưng tụ một luồng kiếm khí vô hình sắc bén.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!