Nhảy Xuống Vực Sâu
Gió biên thùy rít lên từng hồi điên cuồng qua những khe đá nhọn hoắt của Hải Vân Ải, cuốn theo màn sương mù dày đặc lạnh buốt tràn qua rìa vách đá Vực Thẳm Oán Hận. Trên đỉnh cao cô độc ấy, ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ mỏng manh như một sợi tơ nhện dính đầy sương muối.
Hoàng Lâm nằm thoi thóp sát mép đá sạt lở. Mỗi nhịp thở của anh là một cơn ác mộng tột cùng về thể xác. Hai chiếc xương sườn bên ngực trái bị cú đá tàn nhẫn chứa đầy linh lực của Hoàng Bách chấn gãy nát, nhô lên dưới lớp chiến giáp rách nát Hắc Lân, đâm buốt vào da thịt bên trong mỗi khi lồng ngực phập phồng. Vai phải của anh, nơi vết thương cũ bị đâm rách thịt từ đêm Thạch Đầu Thôn bị thiêu rụi, giờ đây lại mở miệng, dòng máu nóng đỏ tươi không ngừng rỉ ra, thấm đẫm vạt áo choàng xám rách mướp. Tay phải của anh – bàn tay từng tự nung đỏ lưỡi dao để khử trùng vết thương – nay chỉ còn là một khối thịt bỏng sẹo đen khô khốc, rát buốt tột cùng và hoàn toàn run rẩy, không còn một chút lực lượng vật lý nào để bám víu.
Đứng trước mặt anh, sừng sững như một ngọn núi nhỏ rực sáng linh quang vàng kim, là Hoàng Bách. Người tộc thúc phản bội của gia tộc Hoàng thị khoác trên mình bộ y phục lụa gấm sang trọng của quan chức cấp thấp phe kháng chiến, nhưng vạt áo đã lấm lem bụi đường biên cương. Thân hình mập mạp của hắn hơi thở dốc, đôi mắt ti hí lấp lánh sự tham lam tột độ dưới ánh đuốc bập bùng của toán kỵ binh tinh nhuệ đang vây chặt xung quanh. Thanh trường kiếm quý khảm ngọc trên tay hắn rực sáng luồng kiếm khí vàng kim sắc bén, mũi kiếm chỉ thẳng vào yết hầu của Hoàng Lâm, phát ra những tiếng *vo vo* đầy uy hiếp.
"Hoàng Lâm, mày nhìn lại bản thân mình xem!" Hoàng Bách cười khẩy, giọng nói the thé của hắn vang lên đầy đắc ý giữa tiếng gió bão gầm rú. "Một phế vật vô linh lực, gãy xương sườn, vai rách thịt, tay thì bỏng nát. Mày lấy cái gì để đấu với Trúc Cơ Kỳ trung kỳ của ta? Hãy ngoan ngoãn giao nộp Chiếc Cân Tội Lỗi Tổ Tiên sau lưng ra, rồi khai ra nơi ẩn náu của nghiệt chủng tộc lai Minh Vũ. Ta niệm tình huyết thống gia tộc, sẽ cho mày một cái chết toàn thây, không phải chịu cảnh bêu đầu thị chúng!"
Hoàng Lâm nằm trên nền đá lạnh, máu từ ngực trái của anh rỉ ra hằng giây. Anh cảm nhận rõ ràng dòng máu nóng ấm áp ấy đang chảy dọc theo sườn dốc của bộ giáp rách, từ từ rỉ xuống và chạm vào trục sắt rỉ sét của Chiếc Cân Tội Lỗi Tổ Tiên đeo chéo sau lưng hông. Chiếc cân rèn từ xương sườn tà thần cổ đại vẫn im lìm lạnh lẽo, nhưng khi giọt máu đầu tiên của truyền nhân huyết mạch Hoàng thị chạm vào lớp rỉ sét ngàn năm, một luồng xung động run rẩy vô hình chợt chạy dọc qua xương sống của anh.
Trong đầu Hoàng Lâm, ý niệm tính toán chiến thuật xoay chuyển liên tục như những bánh răng rỉ sét. Đối đầu trực diện với một võ giả Trúc Cơ trung kỳ sử dụng linh lực hệ kim sắc bén như Hoàng Bách trong trạng thái tàn phế này là tự sát. Sức mạnh phàm nhân của anh đã cạn kiệt. Nếu anh bị bắt, bí mật về mật đạo đền hoang – nơi em gái Hoàng Vy đang sốt lạnh ôm sáo trúc cắn chặt nén tiếng khóc thầm và hoàng tử lai Minh Vũ đang co rúm hèn nhát dưới hầm tối – chắc chắn sẽ bị phanh phui dưới những đòn tra tấn tàn bạo của Chấp Pháp Đường.
Anh thà chọn cái chết dưới vực sâu, dùng oán khí ngàn năm của Vực Thẳm Oán Hận để che mắt truy binh, còn hơn là đầu hàng kẻ phản bội.
"Hoàng Bách..." Hoàng Lâm khàn giọng, giọng nói trầm thấp rách nát vì khói độc và máu tươi, nhưng đôi mắt đen láy của anh lại bình thản đến đáng sợ. Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng và đầy khinh bỉ. "Ngươi nghĩ ngươi xứng đáng chạm vào di sản của tổ tiên sao? Một kẻ hèn nhát bán đứng anh em, quỳ gối trước quân kháng chiến để đổi lấy vài đồng tiền rách... Gia tộc Hoàng thị... không có loại súc sinh như ngươi."
"Mày tìm chết!"
Gương mặt mập mạp của Hoàng Bách lập tức vặn vẹo vì giận dữ. Bị một tên phế vật vô linh lực sỉ nhục ngay trước mặt thuộc hạ là nỗi nhục nhã lớn nhất đối với hắn. Hắn gầm lên, vận hành Kim Nguyên Công, vung kiếm chém ra một luồng kiếm khí vàng kim rực sáng xé rách sương mù, nhắm thẳng vào bả vai Hoàng Lâm hòng phế bỏ hoàn toàn cử động của anh.
Nhưng ngay trước khi lưỡi kiếm chạm vào da thịt, Hoàng Lâm đã dùng chút tàn lực cuối cùng ở chân phải, đạp mạnh vào gờ đá rìa vực. Thân hình rách rưới của anh ngửa ra phía sau, chủ động thả người rơi tự do vào khoảng không vô định của Vực Thẳm Oán Hận vạn trượng.
*Hưu!*
Luồng kiếm khí vàng kim của Hoàng Bách chém hụt vào khoảng không, nhưng do phản xạ cực nhanh của võ giả Trúc Cơ, hắn lập tức biến chiêu, phóng ra một luồng kiếm khí chéo đuổi theo thân thể đang rơi của Hoàng Lâm.
*Xoẹt!*
Kiếm khí sắc bén chém trúng vào vai trái của Hoàng Lâm. Cú chém sâu hoắm cắt rách nát lớp giáp sắt rỉ sét, rạch một đường dài từ bả vai xuống đến ngực trái của anh. Máu tươi bắn tung tóe giữa không trung lạnh giá, nhuộm đỏ cả vệt sương mù xám xịt. Cơn đau buốt thấu xương tủy khiến ý thức của Hoàng Lâm suýt chút nữa tiêu tán ngay lập tức, nhưng anh vẫn cắn chặt răng, không để bản thân phát ra một tiếng rên rỉ nhục nhã nào trước mặt kẻ thù.
Trên rìa vách đá, bóng dáng của Hoàng Bách và toán kỵ binh nhanh chóng thu nhỏ lại rồi biến mất hoàn toàn sau màn sương mù dày đặc. Tiếng gào thét giận dữ của tên phản bội bị tiếng gió hú điên cuồng của vực sâu nuốt chửng vĩnh viễn.
Hoàng Lâm rơi tự do giữa khoảng không tăm tối. Trọng lực kéo cơ thể tàn tạ của anh lao xuống với tốc độ kinh hoàng. Gió lạnh rít gào bên tai như tiếng khóc than của hàng vạn vong hồn tử trận.
Trong lúc rơi lộn vòng, thân thể Hoàng Lâm va chạm mạnh vào một vách đá nhô ra.
*Rầm!*
Anh cố gắng dùng bàn tay phải bị bỏng sẹo đen khô khốc của mình để bám vào một gờ đá nhằm giảm bớt lực rơi. Nhưng lực quán tính quá khủng khiếp, lớp da thịt bỏng sẹo trên lòng bàn tay anh lập tức bị đá nhọn rách toác, lột sạch từng mảng da thịt rỉ máu đỏ tươi đau đớn tột cùng. Anh không thể giữ được bám víu, cơ thể tiếp tục bị hất văng ra ngoài khoảng không.
Ngay sau đó, thân thể anh va đập mạnh vào một cành cây cổ thụ mọc ngang vách đá hiểm trở dưới vực sâu.
*Rắc rắc! Rầm!*
Cành cây thông cổ thụ lớn bằng bắp đùi người trưởng thành bị sức nặng và tốc độ rơi của anh đập gãy làm đôi. Sự va chạm vật lý tàn nhẫn này đã giảm bớt một phần lực rơi chí mạng, nhưng cái giá phải trả là xương vai trái của Hoàng Lâm bị rạn nứt hoàn toàn, phát ra tiếng kêu răng rắc ghê rợn dưới lớp giáp. Thân thể anh lộn mấy vòng trên các nhánh cây nhỏ trước khi tiếp tục rơi xuống đáy vực tăm tối.
Máu nóng từ vết chém ở vai trái và vết thương ngực gãy xương sườn phun ra xối xả, chảy dọc theo lưng anh và bị hút sạch vào Chiếc Cân Tội Lỗi Tổ Tiên.
Bảo vật rỉ sét đeo sau lưng anh lúc này như một con quái thú khát máu bị bỏ đói ngàn năm, điên cuồng hấp thụ máu nóng huyết mạch của truyền nhân Hoàng gia. Khi lượng máu ngấm sâu vào từng thớ xương tà thần cấu tạo nên chiếc cân, lớp rỉ sét màu nâu đỏ bên ngoài bắt đầu bong tróc hằng mảng, để lộ ra lớp xương trắng xám lạnh lẽo bên trong.
Cùng lúc đó, oán khí tích tụ ngàn năm dưới đáy Vực Thẳm Oán Hận – nơi chôn cất hàng vạn binh sĩ tử trận oan khuất trong cuộc nội chiến cổ đại – bắt đầu bị lực lượng của chiếc cân kéo đến. Những luồng sương đen kịt, đậm đặc oán niệm gào rú, từ khắp nơi dưới đáy vực sâu thẳm bắt đầu tụ tập, bao bọc lấy cơ thể đang rơi của Hoàng Lâm như một chiếc kén tăm tối khổng lồ.
*"Trả mạng cho ta..."*
*"Oan khuất... Vương triều bạo ngược..."*
*"Tại sao chúng ta phải chết..."*
Hàng vạn tiếng thì thầm, tiếng khóc than ai oán và tiếng gầm rú căm thù của các vong hồn chết oan vang vọng thẳng vào tâm thức của Hoàng Lâm. Oán khí hung bạo ngập tràn sát ý muốn xé rách linh hồn anh thành trăm mảnh, cắn nuốt đan điền rỗng tuếch không có linh lực bảo vệ của một phàm nhân phế vật.
Cơn đau tinh thần tột cùng kết hợp với sự hủy diệt thể xác đẩy Hoàng Lâm sát rìa của sự phân rã linh hồn vĩnh viễn.
Đúng lúc ý thức của anh sắp chìm hoàn toàn vào bóng tối tịch diệt, trên ngực trái của anh – ngay dưới lớp chiến giáp rách nát – Huyết Ấn Hộ Vệ đột ngột rực sáng. Phong ấn bằng máu của tiên đế quá cố khắc trên da thịt anh tỏa ra một luồng sáng đỏ nhạt ấm áp nhưng đầy uy nghiêm của hoàng gia. Luồng sáng ấy hình thành một màng chắn ánh sáng nhỏ bao bọc quanh tim và phổi của Hoàng Lâm, đẩy lùi sự xâm nhập tàn bạo của oán khí hung bạo, giữ vững mỏ neo nhân tính cuối cùng cho anh giữa cơn bão oán niệm.
*Bùm!*
Thân thể rách nát của Hoàng Lâm rơi thẳng xuống đáy vực, đập mạnh vào một đống lá khô mục nát bốc mùi tử khí ẩm mốc xen lẫn những bộ xương khô rỉ sét của binh sĩ thời cổ đại.
Lực rơi cực lớn chấn động toàn thân, khiến Hoàng Lâm phun ra một ngụm máu đen rực hắc khí lạnh giá. Ý thức của anh chìm dần vào bóng tối tăm tối nhất của đáy vực sâu vạn trượng, toàn thân bất động giữa đống xương tàn.
Bóng tối nuốt chửng Hoàng Lâm, nhưng một vệt sáng đen rực lên từ ngực trái anh dưới đáy vực thẳm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!