Lưới Sắt Bủa Vây
Bóng tối của Hải Vân Biên Thùy chưa bao giờ mang lại sự bình yên, nó chỉ là tấm màn che giấu những cuộc săn lùng tàn khốc nhất.
Sau khi toán tuần tra của Trương Cuồng rút khỏi ngôi đền hoang phế, không gian dưới hầm ngầm mật đạo vẫn chìm trong sự im lặng đến nghẹt thở. Hoàng Lâm lẳng lặng đẩy phiến đá bát quái rỉ sét, nín thở bò lên mặt đất đại điện. Cảnh tượng đập vào mắt anh dưới ánh trăng mờ nhạt là một màu đỏ tàn nhẫn. Lão gia nhân trung thành A Phúc nằm gục trên thềm đá lạnh buốt, lồng ngực lõm sâu xuống do cú đá mang theo linh lực của Trương Cuồng. Xương sườn của lão gãy nát, máu tươi rỉ ra từ khóe miệng nhuốm đỏ cả vạt áo vải xám vá chằng vá đắp.
"A Phúc thúc..." Hoàng Lâm khàn giọng, bước tới đỡ lấy thân hình gầy gộc của lão già.
A Phúc thoi thóp, hơi thở yếu ớt như ngọn nến trước gió bão, nhưng khi nhìn thấy Hoàng Lâm an toàn, đôi mắt mờ đục của lão chợt lóe lên một tia sáng nhẹ nhõm. Lão dùng chút tàn lực cuối cùng, run rẩy nắm lấy tay Hoàng Lâm, thì thầm bằng giọng đứt quãng:
"Thiếu gia... lão không khai... Mật đạo vẫn an toàn... Hãy đưa điện hạ... chạy trốn..."
Hoàng Lâm cắn chặt răng đến mức bật máu, lồng ngực phập phồng dữ dội. Nỗi oan khiên của gia tộc, cái chết của cha, và giờ là sự hy sinh thầm lặng của những người trung nghĩa như A Phúc găm sâu vào tâm trí anh như những nhát dao chí mạng. Anh không khóc, nước mắt của một phàm nhân vô linh lực đã cạn khô từ đêm Thạch Đầu Thôn bị thiêu rụi. Anh nhẹ nhàng đỡ A Phúc nằm tựa vào một góc tường khuất sau bệ thờ thần hộ vệ đổ nát, rồi quay trở lại hầm tối.
Dưới hầm ngầm mật đạo, tình hình còn tồi tệ hơn. Hoàng Vy đang lên cơn sốt lạnh dữ dội do chướng khí lạnh buốt của biên cương ăn mòn vào cơ thể yếu ớt. Đôi chân tàn tật của cô bé quấn băng vải trắng đã bắt đầu rỉ ra những vệt máu đen hôi hám. Vy nhi nhắm chặt mắt, gương mặt nhỏ nhắn nhợt nhạt cắt không còn giọt máu, hai tay vẫn ôm chặt lấy chiếc sáo trúc cũ của cha tặng, cắn chặt răng để không phát ra tiếng rên rỉ làm ảnh hưởng đến anh trai. Bên cạnh cô bé, hoàng tử lai Minh Vũ co rúm người lại trong góc tối, đôi mắt xám bạc ngập tràn sự kinh hoàng hèn nhát của một đứa trẻ mười hai tuổi.
Hoàng Lâm áp tay lên trán em gái, cảm giác nóng bỏng như lửa đốt truyền vào lòng bàn tay rách nát của anh. Vết sẹo bỏng tay phải của anh – kết quả của lần tự nung dao khử trùng – nhói lên đau đớn dữ dội hằng giây. Anh biết rõ, nếu không có thảo dược giữ ấm kinh mạch như Hàn Tinh Thảo để làm mát và chặn đứng hắc độc hoại tử, Vy nhi sẽ không thể sống sót qua đêm nay.
"Vy nhi, ráng chịu đựng. Anh sẽ ra ngoài tìm thuốc cho em." Hoàng Lâm thì thầm, giọng nói chứa đựng một quyết tâm sắt đá.
Anh đứng dậy, kiểm tra lại Chiếc Cân Tội Lỗi Tổ Tiên đeo sau lưng hông. Chiếc cân rỉ sét rèn từ xương sườn tà thần cổ đại vẫn im lìm, lạnh lẽo không một chút dao động năng lượng. Là một Phàm Nhân Vô Linh Lực, Hoàng Lâm hoàn toàn không thể chủ động kích hoạt bảo vật này nếu không có sát ý trực diện của kẻ thù nhắm vào mình. Anh phủ chiếc áo choàng xám rách nát lên người để che giấu chiếc cân, dặn dò Minh Vũ canh giữ cửa hầm, rồi lặng lẽ lách người bò ra khỏi mật đạo.
Đêm Hải Vân Biên Thùy sương mù dày đặc như một bức tường sữa khổng lồ, che khuất tầm nhìn quá ba thước. Gió bão biên cương gầm rú rợn người qua các vách đá dựng đứng. Hoàng Lâm nén cơn đau buốt từ vết thương vai phải bị đâm rách thịt, luồn lách qua những bụi gai đen rậm rạp dọc theo rìa hẻm núi để tìm kiếm Hàn Tinh Thảo sinh trưởng trên các vách đá lạnh.
Đột nhiên, tiếng vó ngựa dồn dập và tiếng xích sắt kêu leng keng từ xa vọng lại, xé rách không gian u tịch của đêm tối.
Hoàng Lâm lập tức nằm rạp xuống đống lá khô mục nát, nín thở ngụy trang hơi thở phàm nhân của mình. Từ trong màn sương mù dày đặc, một toán kỵ binh tinh nhuệ mặc giáp sắt đen của quân kháng chiến rầm rộ tiến tới. Dẫn đầu bọn chúng là một dáng người mập mạp, khoác bộ áo choàng lụa gấm sang trọng rực rỡ nhưng đầy bụi đường – Hoàng Bách!
Tộc thúc phản bội của gia tộc Hoàng thị. Kẻ đã dâng nộp danh sách thị vệ hoàng gia cho Thống lĩnh Thiết Kiệt để đổi lấy sự sống và vinh hoa phú quý cho gia đình riêng của hắn. Đôi mắt ti hí của Hoàng Bách luôn nhìn láo liên sợ sệt hằng ngày, nhưng lúc này lại tràn ngập sự tham lam và tàn nhẫn khi dẫn quân truy quét tàn dư.
"Lục soát kỹ cho ta!" Hoàng Bách gầm khẽ, giọng nói the thé đầy quyền uy giả tạo. "Thiết Kiệt thống lĩnh đã ra lệnh, kẻ nào tìm thấy nghiệt chủng tộc lai và tên hộ vệ rách nát sẽ được thưởng vạn lượng vàng!"
Hoàng Bách dừng ngựa ngay sát bụi gai nơi Hoàng Lâm đang ẩn nấp. Hắn bước xuống ngựa, mắt cáo nhìn chằm chằm xuống mặt đất bùn ẩm sương. Dưới ánh đuốc rực sáng đỏ rực của lính canh, Hoàng Bách phát hiện ra những dấu chân mới in trên bùn đất – dấu chân của Hoàng Lâm khi lén ra ngoài tìm thuốc.
"Có dấu chân mới! Chúng trốn ngay gần đây!" Hoàng Bách reo lên đầy phấn khích, vung tay ra hiệu cho kỵ binh vây chặt hướng về phía ngôi đền hoang phế.
Hoàng Lâm nằm trong bụi gai, tim đập thình thịch như nổi trống. Vai phải bị thương và tay phải bị bỏng rát của anh liên tục biểu tình đau đớn dữ dội. Anh biết rõ, nếu kỵ binh của Hoàng Bách lần theo dấu chân này tiến vào đền hoang, mật đạo dưới hầm ngầm giấu Minh Vũ và Vy nhi chắc chắn sẽ bị phát hiện. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, anh không còn lựa chọn nào khác.
Anh phải dùng bản thân làm mồi nhử.
Hoàng Lâm nhặt một hòn đá lớn bên cạnh, dùng hết sức bình sinh ném mạnh về phía vách đá hướng ngược lại với ngôi đền hoang. Tiếng đá va chạm vào vách núi phát ra âm thanh *bộp* lớn giữa đêm tĩnh mịch.
"Ai đó?!" Hoàng Bách cảnh giác quay phắt lại, kiếm quý khảm ngọc rực sáng linh lực vàng kim tuốt khỏi vỏ.
Ngay lập tức, Hoàng Lâm chủ động đứng bật dậy từ bụi gai, để lộ bóng dáng rách rưới mang chiếc cân rỉ sét sau lưng, rồi băng băng chạy trốn về hướng Vực Thẳm Oán Hận vạn trượng phía trước.
"Là tên hộ vệ phế vật Hoàng Lâm! Bắt lấy hắn!" Hoàng Bách điên cuồng gào lên, mắt rực lên tia sáng tham lam tột độ. Hắn vận hành ngự khí bộ pháp của "Kim Nguyên Công", linh lực vàng kim rực sáng bao phủ đôi chân mập mạp, giúp hắn lướt đi nhanh như một vệt sáng, nhanh chóng thu hẹp khoảng cách với Hoàng Lâm.
Cuộc chạy đua sinh tử diễn ra nghẹt thở trên con đường mòn sạt lở sát mép vực sâu. Hoàng Lâm chạy bán mạng, cơ thể phàm nhân vô linh lực của anh phải chịu đựng áp lực vật lý cực hạn. Mỗi bước chạy là một lần vết thương ở vai phải rách ra, máu nóng rỉ xuống đất để lại dấu vết mùi hắc độc hoang dã rừng sâu cho chó săn ma thú bám theo phía sau. Gió bão cắt da thịt thổi tung mái tóc đen rối bời của anh, tiếng gầm rú của Vực Thẳm Oán Hận dưới đáy sâu vạn trượng đã cận kề bên tai.
"Nghiệt chủng Hoàng gia! Chạy đi đâu!" Hoàng Bách hét lớn, khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa đầy mười thước.
Hắn vung kiếm chém ra một luồng kim quang kiếm khí sắc bén xé rách sương mù, nhắm thẳng vào lưng Hoàng Lâm. Hoàng Lâm cảm nhận được sát khí lạnh gáy từ phía sau, lập tức nhào người né tránh, lăn mấy vòng trên đất đá sắc nhọn đầy đau đớn.
Khi gượng dậy, anh nhận ra mình đã bị dồn đến sát rìa vách đá Vực Thẳm Oán Hận. Phía dưới là vực sâu vạn trượng sương mù đen kịt cuồn cuộn gầm rú như một miệng quái thú khổng lồ sẵn sàng nuốt chửng mọi thứ. Không còn đường lui.
Hoàng Bách lướt tới áp sát cực nhanh, kỵ binh tinh nhuệ vây chặt xung quanh thành một lưới sắt không lối thoát. Hắn nhìn Hoàng Lâm bằng nửa con mắt khinh bỉ:
"Một phế vật vô linh lực, tay phải phế thải, vai phải rách thịt mà cũng muốn trốn chạy trước Trúc Cơ Kỳ sao? Giao nộp chiếc cân hoàng gia sau lưng và khai ra nơi giấu hoàng tử lai Minh Vũ, ta sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây!"
Hoàng Lâm không lời biện minh, đôi mắt đen láy bình thản nhìn kẻ phản bội gia tộc. Anh cúi người nhặt một thanh gỗ gãy từ thân cây mục bên đường để làm vũ khí cận chiến, tay phải bị bỏng run rẩy nắm chặt thanh gỗ.
"Kháng cự vô ích!"
Hoàng Bách nổi giận vung kiếm tấn công dồn dập. Kiếm chiêu "Kim Ti Trảo" biến ảo tạo ra những đường kiếm rực sáng vàng kim xé rách không khí. Hoàng Lâm dùng thanh gỗ gãy chống đỡ bằng kỹ năng cận chiến thô sơ của một phàm nhân dẻo dai. Anh lách người né tránh những đường kiếm chí mạng, thanh gỗ gãy va chạm vào kiếm quý phát ra những tiếng kêu rắc rắc.
Nhưng chênh lệch lực lượng ma pháp quá lớn. Kiếm khí vàng kim của Hoàng Bách quá sắc bén, chỉ sau ba chiêu đấu kiếm, thanh gỗ gãy trong tay Hoàng Lâm đã bị chém nát vụn thành từng mảnh nhỏ rơi rụng dưới đất.
Chưa dừng lại ở đó, Hoàng Bách thừa cơ tung cú đá mang theo linh lực nặng nề thẳng vào lồng ngực Hoàng Lâm.
*Bộp... Rắc rắc!*
Tiếng xương sườn gãy nát vang lên đầy tàn nhẫn giữa đêm lạnh. Hoàng Lâm bị lực đá khổng lồ chấn văng ra xa, trượt dài trên đất đá sắc nhọn, ngực trái rách toác rỉ máu tươi nghiêm trọng. Anh nằm thoi thóp sát rìa vực thẳm, cơ thể phàm nhân rã rời, hơi thở dồn dập đau đớn tột cùng.
Hoàng Bách bước chậm rãi tiến sát rìa vách đá, kiếm quý khảm ngọc rực sáng linh lực vàng kim chỉ thẳng vào ngực trái Hoàng Lâm, khóe miệng nở nụ cười tàn độc:
"Kết thúc rồi, Hoàng Lâm. Hãy xuống địa ngục sám hối cùng cha ngươi đi!"
Hoàng Lâm bị dồn đến sát rìa vách đá Vực Thẳm Oán Hận, phía sau là lưỡi kiếm rực sáng linh lực của Hoàng Bách.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!