Thiết Quân Luật Biên Thùy
Mật thất dưới lòng đất của kỹ viện Liễu Nương ngập tràn một bầu không khí ẩm mốc, tanh nồng và lạnh buốt đến tận xương tủy. Dưới ánh sáng leo lét từ cây đèn dầu lạc sắp cạn, chiếc mặt nạ sắt hình đầu dê của Hắc Diện Nhân nằm vỡ đôi trên nền đất đá sụt lở. Từ vết nứt rỉ máu đen của chiếc mặt nạ, một luồng oán độc tà dị màu tím đen từ từ rò rỉ ra ngoài, rải xuống đất và hiện rõ lên ký hiệu đóa hoa dương đen rỉ máu – biểu tượng tối thượng của Hắc Dương Giáo. Luồng oán khí ấy không chỉ mang theo mùi thối rữa của xác chết, mà còn chứa đựng một loại năng lượng nguyền rủa cực kỳ hung bạo, khiến những bức rèm lụa đỏ xung quanh run lên bần bật như đang sợ hãi.
"Khụ... khụ..."
Hoàng Lâm quỳ gối trên nền đất lạnh, bàn tay phải đầy vết sẹo bỏng rát ghì chặt lấy lồng ngực trái. Mỗi nhịp thở của anh lúc này đều kéo theo một cơn ho dữ dội, rỉ ra những ngụm máu đen nóng cháy. Ba chiếc xương sườn gãy nát ở lồng ngực trái đang đâm rách phổi, khiến lồng ngực anh phập phồng đau đớn như có hàng vạn cây kim nung đỏ đang cắm sâu vào da thịt. Cánh tay trái của anh – cái giá tàn nhẫn của việc bộc phát oán lực song kiếm vô hình – đã hóa đen kịt hoàn toàn lên tận sát bả vai. Da thịt ở đó khô khốc, nứt nẻ như than củi bị thiêu cháy hằng đêm, liên tục rỉ ra thứ dịch lỏng màu đen lạnh buốt và hoàn toàn mất đi mười phần cảm giác vật lý vĩnh viễn. Mắt phải của anh, vốn vừa thức tỉnh Thấu Thị Sát Ý Nhãn, vẫn còn rách mạch máu nhỏ, khiến một dòng huyết lệ đen đỏ lẫn lộn từ từ lăn dài xuống gò má nhợt nhạt, để lại vệt hắc văn đỏ nhạt tà dị quanh mi mắt.
Nhạc Linh quỳ bên cạnh anh, đôi bàn tay thon thả run rẩy mở hộp Bình Chỉ Bạc gia truyền. Gương mặt thanh tú của nữ y sĩ trẻ tuổi đầm đìa nước mắt, đôi vai mảnh mai run lên liên hồi khi nhìn thấy vết thương hoại tử đang rò rỉ oán khí đen cuồn cuộn trên ngực Hoàng Lâm. Cô vội vàng rút ra một cây kim châm cứu bằng bạc ròng rực sáng linh lực tịnh hóa màu xanh nhạt dịu nhẹ, cố gắng đâm vào huyệt đạo quanh tim anh để cầm máu.
"Hoàng Lâm... anh phải ráng nhịn đau... Luồng oán khí này đang cắn nuốt đan điền rỗng của anh..." Nhạc Linh nghẹn ngào nói, giọng nói của cô lạc đi giữa tiếng gió rít qua khe đá hầm ngầm.
Đột nhiên, từ phía trên trần hầm ngầm sụt lở, một tiếng *U... U... U...* trầm đục vang lên, theo sau đó là những vệt sáng ma pháp màu vàng kim rực rỡ xuyên qua các khe nứt sàn gỗ, chiếu thẳng xuống mật thất tăm tối. Luồng oán độc tà giáo rò rỉ từ chiếc mặt nạ đầu dê vỡ đôi đã bay lên phía trên, chạm vào trận pháp phòng ngự của kỹ viện và lập tức kích hoạt trận pháp báo động ma pháp của Chấp Pháp Đường Hải Vân đang tuần tra ngoài phố.
Liễu Nương đứng bên cạnh bệ đá, sắc mặt quyến rũ thường ngày lập tức biến mất, thay vào đó là một sự nhợt nhạt và nghiêm trọng tột độ. Cô phe phẩy chiếc quạt giấy mị thuật Hồng Trần một cách dồn dập, đôi mắt sắc sảo nhìn chằm chằm vào những vệt sáng vàng kim đang ngày càng rực rỡ trên trần nhà.
"Hỏng rồi!" Liễu Nương rít lên qua kẽ răng. "Oán độc của tà giáo đã kích hoạt ma pháp dò tìm của Chấp Pháp Đường. Trương Cuồng đang tuần tra ngoài phố, hắn chắc chắn đã phát hiện ra luồng sát khí này!"
Như để minh chứng cho lời nói của cô, từ phía ngoài phố của Trấn Biên Thùy, tiếng còi báo động khẩn cấp vang lên dồn dập, xé rách màn đêm tĩnh mịch. Tiếng vó ngựa rầm rập của hàng trăm thiết giáp binh chấp pháp nện xuống nền đường đá, kéo theo tiếng xích sắt va chạm leng keng ghê rợn, đang rầm rộ tiến về phía kỹ viện.
Trấn Biên Thùy lập tức rơi vào trạng thái hỗn loạn. Những tiếng la hét của thường dân tị nạn, tiếng bước chân chạy loạn của những kẻ say rượu bước ra khỏi các tửu quán, và tiếng quát tháo tàn bạo của quân lính tuần tra vang dội khắp nơi. Gia chủ Triệu Bá và Thống lĩnh Thiết Kiệt đã hạ lệnh thiết quân luật toàn diện. Các bức tường đá của thị trấn rực sáng những bùa chú phong tỏa màu vàng kim, triệt tiêu mọi lối thoát thông thường của phàm nhân.
Trong mật thất hầm ngầm, Vương Hổ – gã khổng lồ man tộc – khẽ rên rỉ một tiếng trầm đục. Bả vai trái bị rạn nứt xương khớp nghiêm trọng do đòn Kích Thủy Kính trước đó của Hoàng Lâm, cộng thêm hắc độc tà giáo từ Trấn Hồn Trảo đang ăn mòn cơ bắp, khiến hắn tê liệt hoàn toàn nửa thân người trái. Hắn chật vật chống tay phải xuống đất, cố gắng gượng dậy, đôi mắt dã tính rực lên ngọn lửa căm hờn.
"Đại ca... để ta vác búa ra chặn cửa chính! Lũ chó săn chấp pháp kia... ta sẽ nghiền nát chúng!" Vương Hổ gầm khẽ, giọng nói run rẩy vì đau đớn.
"Đứng lại!" Liễu Nương dứt khoát bước lên, chiếc quạt xếp gõ mạnh vào vai phải của Vương Hổ, ép hắn phải ngồi xuống. "Ngươi điên rồi sao? Kỵ binh nặng của Chấp Pháp Đường Hải Vân trang bị trận pháp Kim Quang bên ngoài có đến hàng trăm tên. Ngươi đang bị thương tích đầy mình, ra ngoài đó chỉ có nước bị chúng nghiền nát thành thịt vụn lập tức!"
Hoàng Lâm nén cơn đau thấu phổi, mắt phải rực đỏ nhạt màu hắc văn khẽ chớp. Thông qua Thấu Thị Sát Ý Nhãn, anh nhìn xuyên qua sàn gỗ phía trên, thấy những sợi chỉ đỏ sát ý màu đỏ đậm đang bao vây toàn bộ kỹ viện từ mọi hướng. Đó là lực lượng chấp pháp do Trương Cuồng dẫn đầu. Trương Cuồng là một kẻ cuồng tín tin vào công lý cực đoan của Minh Ước Vạn Dân, coi việc giết sạch hoàng tộc lai và những kẻ che giấu là sứ mệnh thiêng liêng tuyệt đối. Hắn sẽ không thương lượng, không khoan nhượng, và sẵn sàng san phẳng cả kỹ viện này để tìm ra mục tiêu.
*Không thể chiến đấu trực diện lúc này. Thể xác của ta đã đến giới hạn cực hạn, Vương Hổ lại bị trúng độc tê liệt. Nếu đối đầu trực diện với ngàn quân, Minh Vũ và Vy nhi sẽ rơi vào tay chúng.* Hoàng Lâm suy luận nhanh chóng trong đầu, ý chí sắt đá giúp anh giữ được sự bình tĩnh tuyệt đối giữa lằn ranh sinh tử.
Anh quay sang nhìn Liễu Nương, giọng nói khàn khàn nhưng kiên định: "Liễu Nương, kỹ viện này không giữ được nữa rồi. Có mật đạo thoát hiểm nào không?"
Liễu Nương nhìn Hoàng Lâm, ánh mắt cô dừng lại ở cánh tay trái hoại tử đen kịt và lồng ngực rỉ máu đen của anh. Cô biết thiếu niên vô linh lực này vừa trải qua một trận chiến sinh tử để bảo vệ thuộc hạ của cô, và anh đang gánh chịu một nỗi đau thể xác tột cùng mà không một phàm nhân nào có thể chịu đựng được. Lòng trượng nghĩa và huyết khế ước cam kết bảo vệ kỹ viện giữa hai người khiến cô đưa ra quyết định dứt khoát.
Cô lén thò tay vào trong vạt áo sườn xám lụa đỏ cũ kỹ, rút ra một chiếc chìa khóa bằng đồng rỉ sét cổ xưa và một cuộn da dê cũ nát. Cô nhét chiếc chìa khóa và cuộn da vào bàn tay phải đầy vết sẹo bỏng của Hoàng Lâm, ghé sát tai anh thì thầm:
"Đây là chìa khóa và bản đồ dẫn xuống mật đạo hầm ngầm cổ xưa dưới đáy kỹ viện. Mật đạo này dẫn thẳng đến phế tích Cấm Địa Hoàng Gia Cũ ở ngoại vi trấn. Nơi đó chứa đầy các trận pháp đá cổ xưa tự động tấn công kẻ không mang huyết mạch hoàng gia hoặc hộ vệ. Chỉ có các ngươi mới có thể sống sót khi đi vào đó."
"Còn cô?" Hoàng Lâm nhíu mày.
Liễu Nương cười nhạt, nụ cười mang theo vẻ sắc sảo và chút u buồn của một nữ nhân hồng trần: "Ta là chủ kỹ viện này, ta có cách đối phó với lũ quan binh tham nhũng kia. Nhưng các ngươi phải đi ngay lập tức. Ta sẽ dùng mị hương và các cô gái để trì hoãn Trương Cuồng nhiều nhất có thể."
Nói rồi, Liễu Nương chạy đến góc tường, gạt mạnh một bức tượng đồng rỉ sét. Một tiếng *rắc rắc* vang lên, phiến đá lớn dưới gầm giường lụa đỏ từ từ trượt ra, lộ ra một lối đi hầm ngầm tối tăm, ẩm ướt, bốc mùi bùn đất và tử khí lạnh buốt.
Hoàng Lâm không chần chừ. Anh nghiến răng gượng đứng dậy, xương vai trái gãy nát nhói lên đau đớn khiến toàn thân anh run rẩy. Anh bước nhanh về phía góc mật thất hầm tối, nơi hoàng tử lai Minh Vũ mười hai tuổi đang co rúm người lại vì sợ hãi, đôi tai hơi nhọn giấu kín dưới mũ áo choàng rộng quá khổ khẽ run liên hồi. Minh Vũ ôm chặt lấy Hoàng Vy – thiếu nữ mười bốn tuổi tàn tật đang ngồi bất động trên chiếc xe lăn gỗ thô sơ, đôi chân quấn băng vải trắng đã nhuốm máu đen hoại tử.
"Vy nhi, bám chặt lấy anh!" Hoàng Lâm khàn giọng nói.
Anh cúi xuống, dùng bàn tay phải còn lành lặn bế xốc Hoàng Vy lên lưng, dùng những dải băng gạc đen quấn chặt cô bé vào bộ chiến giáp rách nát của cha. Hoàng Vy hiểu chuyện đến đau lòng, cô bé không khóc, không rên rỉ, chỉ cắn chặt môi đến bật máu tươi, hai tay ôm chặt lấy chiếc sáo trúc cũ do cha tặng giấu trước ngực, áp sát mặt vào tấm lưng bầm dập của anh trai.
Hoàng Lâm nắm lấy bàn tay nhỏ bé lạnh ngắt của Minh Vũ, dắt cậu bé đi về phía miệng hầm ngầm tối tăm. Nhạc Linh ôm lấy Bình Chỉ Bạc, vội vàng đi theo sau để hỗ trợ y tế. Vương Hổ chật vật vác chiếc búa đá rạn nứt bằng tay phải, đi sau cùng để chặn hậu.
"Đi mau!" Liễu Nương thúc giục, mắt cô hướng lên trần nhà khi tiếng rầm rập của kỵ binh chấp pháp đã dừng ngay trước cổng kỹ viện.
Ngay khi bước chân của Hoàng Lâm vừa chạm vào bậc thang đá trơn trượt của hầm ngầm, một tiếng nổ kinh hoàng vang lên từ phía trên đại điện kỹ viện.
*RẦM!*
Cánh cửa gỗ kiên cố của kỹ viện Liễu Nương bị chấn vỡ thành trăm mảnh vụn dưới sức mạnh lôi điện của chấp pháp binh. Tiếng bước chân rầm rập của hàng chục thiết giáp binh tràn vào đại điện, tiếng la hét hoảng loạn của các cô gái hồng trần và tiếng đổ vỡ của bàn ghế vang lên dồn dập.
Từ phía trên lối vào mật thất sàn gỗ, một giọng nói lạnh lùng, uy nghiêm và đầy vẻ cuồng tín vang dội xuống hầm ngầm:
"Lục soát toàn bộ kỹ viện! Bất kỳ ai cản đường đều giết không tha! Chấp Pháp Đường Hải Vân thực thi lệnh thiết quân luật!"
Đó là giọng nói của Trương Cuồng – Đội trưởng đội chấp pháp cuồng tín. Hắn mặc bộ chiến giáp chấp pháp màu xám bạc thẳng tắp sạch sẽ, khuôn mặt vuông chữ điền kiên định lạnh lùng không chút cảm xúc, tay cầm thanh thiết kiếm chấp pháp thẳng tắp khắc luật lệ quân đội rực sáng lôi điện xanh.
Trương Cuồng bước vào đại điện kỹ viện, đôi mắt sắc lạnh quét qua đống đổ nát. Hắn thình lình dừng bước trước lối vào mật thất hầm ngầm. Khứu giác nhạy bén của một võ giả Trúc Cơ sơ kỳ giúp hắn lập tức ngửi thấy mùi máu đen tà giáo rò rỉ từ chiếc mặt nạ vỡ đôi và mùi hắc khí lạnh giá của oán lực dưới sàn gỗ.
"Dấu vết hắc khí tà giáo! Lũ phản nghịch đang trốn dưới hầm! Đuổi theo!" Trương Cuồng gầm lên, vung thiết kiếm chấp pháp rực sáng lôi điện.
Hắn dứt khoát nhảy xuống hố sập mật thất, hàng chục thiết giáp binh chấp pháp cầm giáo sắt rầm rộ đuổi theo sát nút phía sau.
Dưới hầm ngầm tăm tối ẩm mốc, Hoàng Lâm cõng em gái Hoàng Vy, tay phải dắt Minh Vũ chạy nhanh qua những lối rẽ chằng chịt đầy rêu xanh trơn trượt. Mỗi bước chạy của anh là một lần xương sườn gãy đâm rách phổi, máu đen liên tục rỉ ra nơi khóe môi, nhưng ánh mắt phải rực đỏ phán xét của anh vẫn nhìn thấu bóng tối, dẫn dắt cả nhóm tiến về phía trước.
Phía sau họ, tiếng bước chân sắt nện xuống đá hộc và tiếng rít gió của lôi điện xanh của Trương Cuồng đang ngày càng áp sát, tạo nên một áp lực truy đuổi nghẹt thở đến cực hạn.
Ngoài đại điện kỹ viện, tiếng xích sắt khóa cổng kỹ viện vang lên rầm rập, Trương Cuồng vung thiết kiếm chấp pháp chém nát biển hiệu kỹ viện.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!