Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Nhãn Thần Sát Ý

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối tăm tối bao trùm lấy mật thất dưới hầm ngầm kỹ viện Liễu Nương như một tấm vải liệm khổng lồ. Khi ngọn nến sáp duy nhất bị dập tắt, mùi mị hương Hồng Trần ngọt lịm vốn đang lơ lửng trong không khí thình lình bị lấn át bởi một luồng tử khí lạnh buốt, tanh nồng mùi máu rữa.


"Nhạc cô nương, tránh ra!"


Tiếng gầm khàn đặc của Vương Hổ vang lên giữa khoảng không tối đen như mực. Ngay phía sau lưng Nhạc Linh, một luồng hắc khí lạnh lẽo đột ngột vươn ra từ rèm lụa đỏ lay động. Đó không phải là hắc khí vô định hình, mà là Trấn Hồn Trảo – bàn tay hắc ám khổng lồ ngưng tụ từ hắc linh lực tà đạo của Hắc Dương Giáo. Năm ngón vuốt đen kịt, sắc nhọn như xương thú rỉ hắc dịch nguyền rủa, vồ thẳng vào gáy Nhạc Linh với tốc độ xé gió.


Nhạc Linh hoàn toàn bị động. Trận phản phệ của oán độc đóa sen đen trước đó đã tiêu hao của cô hơn sáu mươi phần trăm linh lực trị liệu. Lòng bàn tay bị mảnh kim bạc gãy cắm rách vẫn đang rỉ máu tươi, khiến cô không thể vận hành kịp thời màng chắn phòng ngự. Luồng uy áp lạnh lẽo từ bàn tay hắc ám khiến toàn thân cô đông cứng, hô hấp đình trệ.


*ẦM!*


Một tiếng nổ lớn rung chuyển mặt đất ẩm ướt. Vương Hổ, gã khổng lồ man tộc cao hơn hai mét, đã lao đến kịp lúc. Dù bả vai trái bị rạn nứt xương khớp nghiêm trọng do đòn Kích Thủy Kính của Hoàng Lâm từ trận chiến trước vẫn đang rên rỉ đau đớn, hắn vẫn nghiến chặt hàm răng nanh dã tính, dùng cánh tay phải duy nhất còn lành lặn vung chiếc búa đá núi lửa nặng ngàn cân chém ngang một đường bạo liệt.


Cú va chạm giữa búa đá và Trấn Hồn Trảo tạo ra một luồng sóng xung kích oán lực đen kịt, thổi bay những bức rèm lụa đỏ xung quanh thành trăm mảnh vụn. Hắc Diện Nhân hừ lạnh một tiếng đầy khinh bỉ từ sau chiếc mặt nạ sắt hình đầu dê ghê rợn. Hắn không hề lùi lại, trái lại, năm ngón vuốt hắc ám thình lình biến ảo, hóa thành những sợi dây xích khói đen quấn chặt lấy cán búa đá và khóa cứng cả hai tay của Vương Hổ.


"Lũ man tộc ngu xuẩn, chỉ có chút sức mạnh cơ bắp thô thiển mà đòi cản đường Hắc Dương Giáo sao?" Giọng nói của Hắc Diện Nhân khàn khàn, rít lên qua kẽ mặt nạ sắt.


"GÀO... O O!"


Vương Hổ gầm lên như một con dã thú bị sập bẫy. Hắn điên cuồng vận hành Man Lực Hóa Khổng Lồ, cố gắng kích hoạt huyết mạch cổ xưa để tăng cường thể chất cơ bắp hòng bẻ gãy xích khói đen. Cơ thể hắn phồng rạp lên, những họa tiết thú cổ đại xăm trên da ngăm đen rực sáng sắc đỏ dã tính. Thế nhưng, oán độc nguyền rủa từ Trấn Hồn Trảo đã nhanh chóng ăn mòn dọc theo cán búa, ngấm thẳng vào bả vai trái đang bị thương của hắn.


Chất độc tà giáo tàn nhẫn cắn nuốt sinh mệnh lực, làm tê liệt các bó cơ dũng mãnh và dập tắt luồng dã tính hỏa diễm. Cơ thể Vương Hổ thình lình run rẩy, man lực bị suy giảm nghiêm trọng, đầu gối hắn khuỵu xuống mặt đất ẩm mốc, bọt mép rỉ ra rên rỉ.


"Vương Hổ!" Nhạc Linh kinh hoàng hét lên, cố gượng dậy nhưng cơ thể suy kiệt khiến cô ngã quỵ.


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Vương Hổ dùng chút tàn lực cuối cùng, vung chiếc búa đá nện mạnh xuống sàn gỗ dưới chân. Hắn biết mình không thể phá vỡ gọng kìm hắc ám bằng lực lượng thuần túy lúc này, chọn cách tự hủy hoại cấu trúc phòng ngự để tạo khoảng cách.


*RẮC... RẮC... ÀO!*


Sàn gỗ mục nát của hầm ngầm bị cú nện búa nặng ngàn cân chấn vỡ hoàn toàn. Toàn bộ sàn nhà sụp đổ kéo theo đất đá và cột gỗ chống đỡ đổ sập xuống, bụi quặng độc và muội than bay mù mịt trong bóng tối. Cú sập lở tạo ra một hố sâu ngăn cách giữa Hắc Diện Nhân và giường lụa đỏ nơi Hoàng Lâm đang nằm.


"Lũ chuột nhắt ngoan cố!" Hắc Diện Nhân phẫn nộ tột độ. Hắn lướt đi không tiếng động vật lý giữa đống đổ nát nhờ Ám Ảnh Độn Thuật.


Trong làn khói bụi quặng độc dày đặc, Hắc Diện Nhân ngưng tụ sát ý đến mức cực hạn. Hắn vung cặp đoản đao rèn từ xương thú cổ đại rỉ hắc dịch nguyền rủa, thi triển Ám Ảnh Đâm, đột ngột biến mất vào bóng tối và hiện ra ngay sát bên giường của Hoàng Lâm. Lưỡi đoản đao sắc lạnh nhắm thẳng vào cổ họng thiếu niên hộ vệ gánh tội đang nằm thoi thóp.


Hoàng Lâm nằm gục trên giường dính máu, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cơn đau thấu xương từ ba chiếc xương sườn gãy nát đang đâm rách phổi khiến anh liên tục ho ra máu đen nhẹ. Cánh tay trái hoại tử đen kịt lan sát bả vai hoàn toàn bất động, mất đi trăm phần trăm cảm giác vật lý. Ngực trái vết thương rách sâu rỉ máu đen rò rỉ oán khí đen cuồn cuộn nóng cháy hằng đêm.


*U... U... U...*


Chiếc Cân Tội Lỗi Tổ Tiên đeo sau lưng hông Hoàng Lâm thình lình rung lên bần bật. Oán niệm của hàng vạn vong hồn chiến binh cựu triều và dân làng Thạch Đầu bị thiêu rụi oan uổng hằng đêm gào thét điên cuồng trong tâm thức anh. Thế nhưng, trong bóng tối dày đặc và sương độc ăn mòn, Hoàng Lâm hoàn toàn mất phương hướng vật lý. Anh không thể nhìn thấy đối thủ, không thể định vị đường đao xé gió đang lao đến cổ họng mình.


*Ta sẽ chết ở đây sao?*

*Không! Minh Vũ vẫn đang ở dưới hầm tối này. Hoàng Vy vẫn đang đợi ta gượng dậy. Lời thề trung nghĩa với tiên đế... ta chưa hoàn thành!*


Ý chí sắt đá chịu đựng cực hạn bùng cháy giữa tử địa. Hoàng Lâm nín thở, gạt bỏ mọi cảm giác đau đớn tột cùng của thể xác bầm dập. Anh nhớ lại lời dạy nghiêm khắc của tàn hồn ngự y Tần Vô Sắc: *"Khi mắt thường của ngươi bị bóng tối che mờ, hãy dùng đan điền rỗng để cảm nhận dòng chảy năng lượng của đối thủ. Sát ý là thứ không thể ngụy trang."*


Hoàng Lâm không có linh lực chính đạo, nhưng anh có oán lực ngưng tụ từ lòng căm thù của vạn dân. Anh chủ động nghịch chuyển dòng chảy oán khí từ Chiếc Cân Tội Lỗi Tổ Tiên, cưỡng ép luồng hắc khí đen cuồn cuộn nóng cháy chạy ngược lên kinh mạch cổ, dồn thẳng vào con mắt bên phải của mình.


*A... A... A...*


Một cơn đau đớn tột cùng, điên cuồng bùng nổ trong đầu Hoàng Lâm. Cảm giác như có hàng vạn sợi xích sắt nung đỏ đang cắm sâu và cào xé nhãn cầu phải của anh. H h hắc khí nóng cháy ăn mòn các mạch máu li ti trong mắt phải, khiến chúng vỡ vụn hoàn toàn. Một dòng huyết lệ – giọt nước mắt hòa lẫn máu nóng đỏ tươi và oán khí đen kịt – rỉ ra từ khóe mắt phải, lăn dài trên khuôn mặt nhợt nhạt của thiếu niên hộ vệ.


Nhưng ngay trong khoảnh khắc cận kề cái chết, khi lưỡi đoản đao xương thú của Hắc Diện Nhân chỉ còn cách cổ họng anh một phân...


*BÙNG!*


Mắt phải của Hoàng Lâm thình lình snap mở rộng, bùng lên một sắc đỏ phán xét rực rỡ, lấp lánh hắc văn oán khí đỏ đậm tối thượng – Thấu Thị Sát Ý Nhãn đã chính thức thức tỉnh!


Trong tầm nhìn mới của mắt phải, toàn bộ bóng tối dày đặc và màn sương hắc độc ăn mòn hoàn toàn bị xuyên thấu. Thế giới xung quanh hóa thành một màu xám bạc tĩnh lặng, và nổi bật giữa khoảng không ấy là một luồng hắc khí thù ghét màu đỏ đậm, rực cháy dữ dội như ngọn lửa địa ngục tỏa ra từ sát ý cuồng bạo của Hắc Diện Nhân.


Hoàng Lâm nhìn thấu hoàn hảo quỹ đạo di chuyển vô hình của đường đoản đao xương thú đang đâm xuống. Anh nghiêng nhẹ đầu tránh né đường đao trong gang tấc, đồng thời bàn tay phải đầy vết sẹo bỏng rát của anh đã vung Huyết Thương Gãy lên chặn đứng lưỡi đao thứ hai của đối thủ, phát ra tiếng va chạm kim loại chói tai giữa mật thất đổ nát.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!