Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Bóng Ma Trong Khe Lụa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Dưới hầm ngầm tăm tối của kỹ viện Liễu Nương, không khí ẩm mốc xen lẫn mùi phấn son rẻ tiền và hương mị thuật Hồng Trần ngọt lịm dính dấp tạo nên một cảm giác ngột ngạt đến khó thở. Ngọn nến sáp duy nhất đặt trên chiếc bàn trang điểm bằng gỗ mục tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, yếu ớt, đổ bóng những chiếc rèm lụa đỏ cũ kỹ lên vách đá ẩm ướt như những vết máu loang lổ.


Trên chiếc giường lụa đỏ rách nát, Hoàng Lâm nằm bất động. Gương mặt thiếu niên mười bảy tuổi nhợt nhạt không còn một giọt máu, hai bên thái dương đẫm mồ hôi lạnh. Vết rách sâu hoắm trước ngực trái – hậu quả của cú đỡ đòn chí mạng bằng thân mình phàm nhân để bảo vệ hoàng tử lai Minh Vũ – đang rỉ ra từng vệt máu đen đặc, tanh nồng. Thứ máu ấy không chảy xuôi mà rò rỉ ra ngoài như một loại nhựa độc, bốc lên những làn hắc khí đen cuồn cuộn, nóng cháy dữ dội hằng đêm.


Cánh tay trái của anh buông thõng bên mép giường, da thịt từ ngón tay lên tận sát bả vai đã hóa đen kịt như than củi, khô khốc và nứt nẻ. Những vết nứt hắc ám ấy rỉ ra thứ dịch lỏng màu đen lạnh buốt, hoàn toàn mất đi mười phần cảm giác vật lý vĩnh viễn. Đan điền rỗng tuếch không một chút linh lực của Hoàng Lâm lúc này đang bị oán độc tà giáo Hắc Dương Giáo của Hắc Diện Nhân gặm nhấm, thiêu đốt đau đớn dữ dội như có hàng vạn chiếc kim nung đỏ đang cắm sâu vào da thịt.


"Hoàng Lâm... anh phải ráng nhịn đau..."


Nhạc Linh quỳ bên mép giường, vạt áo choàng y sĩ màu trắng xanh nhạt đã lấm lem vết máu đen. Khuôn mặt thanh tú của nữ y sĩ trẻ tuổi đầm đìa nước mắt, đôi vai mảnh mai run rẩy liên hồi. Cô mở hộp Bình Chỉ Bạc gia truyền, những ngón tay thon thả run run rút ra một cây kim châm cứu bằng bạc ròng rực sáng linh lực tịnh hóa màu xanh nhạt dịu nhẹ.


Khi Nhạc Linh vừa rút cây kim bạc cuối cùng ra khỏi ngực trái Hoàng Lâm, máu đen rỉ ra từ vết thương bỗng nhiên đông cứng lại giữa không trung. Trước ánh mắt kinh ngạc của cô và Liễu Nương, luồng hắc khí lạnh buốt rợn người ấy ngưng tụ thành ảo ảnh một đóa hoa sen đen mờ ảo, xoay tròn chậm rãi và tỏa ra những tiếng thì thầm ai oán của vong hồn người chết.


"Ảo ảnh đóa sen đen rỉ máu..." Nhạc Linh thốt lên, giọng nói run rẩy tột độ. "Đây là oán độc ký sinh của Hắc Dương Giáo! Thứ độc tố tà giáo này đang ăn mòn sâu vào đan điền rỗng của anh ấy hằng giờ hằng ngày!"


"Đừng nói nhảm nữa, Nhạc cô nương! Mau châm cứu đi, hắc khí đang lan dần về phía tim của hắn rồi kìa!" Liễu Nương đứng bên cạnh, tay cầm chiếc quạt giấy mị thuật Hồng Trần che nửa mặt, đôi mắt sắc sảo đầy vẻ lo lắng tột cùng.


Dưới góc hầm tối, hoàng tử lai Minh Vũ co rúm người lại bên cạnh chiếc xe lăn gỗ của Hoàng Vy. Cậu bé mười hai tuổi siết chặt lấy chiếc ngọc bội Nguyệt Tộc đeo trước cổ, đôi tai hơi nhọn giấu kín dưới mũ áo choàng rộng quá khổ khẽ run lên bần bật. Ngọc bội tỏa ra luồng sáng xanh lam nhạt dịu nhẹ, giữ cho tâm trí nhút nhát của hoàng tử không bị oán niệm sen đen làm cho phát điên.


Nhạc Linh hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh. Cô vận hành toàn bộ linh lực Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ của mình truyền vào cây kim bạc ròng. Sợi chỉ bạc rực sáng linh lực tịnh hóa quấn chặt quanh thân kim, Nhạc Linh dứt khoát đâm kim bạc vào huyệt Kỳ Môn của Hoàng Lâm để chặn đứng dòng chảy oán độc đang lan về phía tim phổi.


*HƯU!*


Ngay khi đầu kim bạc vừa chạm vào huyệt Kỳ Môn, một tiếng rít ghê rợn vang lên từ vết thương hoại tử ngực trái của Hoàng Lâm. Đóa sen đen mờ ảo đột ngột bộc phát luồng hắc khí cuồn cuộn hung bạo. Oán độc tà giáo từ vết rách sâu hoắm phun trào ra ngoài, như một bầy rắn độc màu đen điên cuồng cắn xé lấy cây kim bạc. Chỉ trong chớp mắt, chất độc màu đen kịt bò dọc theo thân kim, làm đen kịt hoàn toàn đầu kim bạc ròng và dập tắt luồng linh lực tịnh hóa màu xanh nhạt.


"Không thể nào!" Nhạc Linh kinh hoàng thốt lên.


Cô cố gắng nghiến răng, truyền thêm linh lực tịnh hóa cường độ cao vào Bình Chỉ Bạc hòng đẩy lùi hắc độc. Thế nhưng, oán độc tà giáo của Hắc Diện Nhân quá mạnh mẽ và hung bạo. Một luồng lực phản chấn tà ác màu đen đột ngột bộc phát từ vết thương, đánh thẳng vào kinh mạch tay phải của Nhạc Linh.


*CRẮC!*


Cây kim bạc ròng trên tay Nhạc Linh thình lình bị rạn nứt rồi gãy làm đôi dưới sức ép của oán độc phản phệ. Lòng bàn tay mảnh mai của cô bị mảnh kim gãy cắn rách da, rỉ ra những giọt máu đỏ tươi. Nhạc Linh bị chấn văng lùi lại hai bước, sắc mặt trắng bệch, hao hụt mất ba mươi phần trăm linh lực trị liệu. Vết thương hoại tử ngực trái của Hoàng Lâm do không được kiềm chế lập tức lan rộng vĩnh viễn thêm hai phân da thịt, rỉ ra thứ máu đen hôi hám ăn mòn cả vạt áo choàng xám rách nát.


Hoàng Lâm cắn chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi, hai bàn tay nắm chặt lấy ga trải giường lụa đỏ để ngăn bản thân không phát ra tiếng rên rỉ đau đớn tột cùng. Thể chất vô linh lực đặc thù của anh đang gánh chịu sự giằng xé tàn nhẫn giữa oán độc tà giáo ăn mòn và ý chí sắt đá chịu đựng cực hạn.


"Khốn kiếp... tên sát thủ bóng tối vẫn còn ẩn nấp ở đây!" Liễu Nương thình lình quát khẽ. Với kinh nghiệm của một kẻ lăn lộn lâu năm trong bóng tối Chợ Đen Hải Vân, bà cảm nhận được một luồng sát cơ lạnh lẽo đang rình rập xung quanh căn phòng hầm ngầm ẩm mốc này.


Liễu Nương vung chiếc quạt giấy Hồng Trần, dùng bàn tay đeo đầy vòng bạc lướt nhanh qua các kẽ lụa đỏ. Bà vận hành Hồng Trần Mị Quyết, rải một nắm bột hương mị thuật màu hồng lấp lánh vào không khí hầm ngầm. Những hạt bụi hương ngọt lịm bay lơ lửng, bám vào từng khe lụa đỏ treo quanh giường để phát hiện bất kỳ bóng ma ẩn nấp nào di chuyển không tiếng động vật lý.


*Xoạt...*


Ở góc phòng tối tăm nhất, nơi rèm lụa đỏ treo rủ sát vách đá ẩm ướt, những hạt bột hương mị thuật thình lình bị rẽ đôi ra hằng đêm. Một bóng người gầy guộc, khoác bộ đồ đen rách nát hoàn toàn vô hình trong bóng tối, đang lướt đi mềm dẻo như một con rắn độc hoang dã. Đó chính là Hắc Diện Nhân, kẻ đang sử dụng Ám Ảnh Độn Thuật để ẩn mình hoàn hảo hòng rình rập cơ hội kết liễu hoàng tử lai.


Nhận ra bản thân bị bột hương mị thuật phát hiện, Hắc Diện Nhân không hề hoảng loạn. Hắn hừ lạnh một tiếng chói tai qua chiếc mặt nạ sắt đen hình đầu dê ghê rợn gớm ghiếc.


*VÚT!*


Hắc Diện Nhân lướt qua rèm lụa đỏ nhanh như chớp. Hắn vung cánh tay gầy guộc rực h h h hắc khí đen tà giáo, tạo ra một luồng gió hắc sương độc lạnh buốt quét qua căn phòng.


*PHỤT!*


Ngọn nến sáp duy nhất trên bàn trang điểm lập tức bị dập tắt hoàn toàn. Toàn bộ căn phòng hầm ngầm kỹ viện rơi vào bóng tối dày đặc, đen kịt đến mức không thể nhìn thấy năm ngón tay trước mặt. Chỉ còn lại ánh sáng xanh lam nhạt nhòa, yếu ớt phát ra từ ngọc bội của Minh Vũ và luồng oán khí màu tím đen rò rỉ từ vết thương ngực trái của Hoàng Lâm.


"Minh Vũ! Vy nhi! Trốn sau lưng ta!"


Hoàng Lâm gầm khẽ một tiếng trầm khàn, ý chí bảo vệ gia đình bùng nổ vượt qua giới hạn tàn phá vật lý của cơ thể gãy xương vai và rách phổi. Anh cắn răng chịu đựng đau đớn thấu xương từ ba chiếc xương sườn gãy nát đang đâm thấu vào phổi, gượng dậy ngồi thẳng trên giường lụa đỏ dính máu.


Bàn tay phải đầy vết sẹo bỏng rát của Hoàng Lâm giật mạnh thanh Huyết Thương Gãy giắt sau thắt lưng da thú hoang dã. Cánh tay trái hoại tử đen kịt của anh buông thõng hoàn toàn mất cảm giác vật lý, nhưng tay phải anh vẫn ghì chặt cán thương gãy rèn từ hợp kim dẫn truyền oán lực tốt của người mẹ quá cố.


Hoàng Lâm vung Huyết Thương Gãy chém mù quáng một nhát chấn động Kích Thủy Kính vào khoảng không tăm tối trước mặt hòng đẩy lùi kẻ địch bảo vệ sườn phải cho hoàng tử.


*ẦM!*


Nhưng Hắc Diện Nhân di chuyển hoàn toàn không tiếng động vật lý trong bóng tối nhờ Ám Ảnh Độn Thuật. Nhát chém mù quáng của Hoàng Lâm chỉ chém nát một bức rèm lụa đỏ rách nát, lực phản chấn cực mạnh từ thương gãy đập ngược lại bả vai phải rạn nứt của anh, khiến Hoàng Lâm ho ra một ngụm máu đen nhẹ liên tục, ngã quỵ xuống giường.


"Đại ca! Để ta chặn hắn!" Vương Hổ vác chiếc búa đá núi lửa khổng lồ còn lại bằng tay phải, bả vai trái bị rạn nứt xương khớp nghiêm trọng rên rỉ đau đớn hằng đêm nhưng hắn vẫn dũng cảm đứng chắn trước cửa hầm tối bảo vệ Minh Vũ.


Trong bóng tối dày đặc, Nhạc Linh không màng đến vết thương ở lòng bàn tay đang rỉ máu. Cô biết mình chỉ có một cơ hội duy nhất để giữ mạng cho Hoàng Lâm trước khi oán độc tà giáo nuốt chửng tim phổi anh. Cô nhắm mắt, dùng thần thức cảm nhận ba huyệt đạo lớn quanh tim Hoàng Lâm.


Nhạc Linh nín thở, rút ra ba cây kim bạc cuối cùng từ Bình Chỉ Bạc, dứt khoát châm sâu dưới da thịt ngực trái Hoàng Lâm, tạm thời dùng chỉ bạc phong tỏa được ba huyệt đạo lớn để ngăn chặn hắc độc tà giáo không lan rộng vĩnh viễn trong vòng vài giờ ngắn ngủi.


"Lâm ca..." Minh Vũ khóc thầm dưới gầm giường lụa đỏ, tay nắm chặt ngọc bội Nguyệt Tộc rực sáng nhạt bảo vệ tâm trí khỏi bị tà linh cắn nuốt.


Thế nhưng, sự yên lặng nghẹt thở kéo dài chưa được bao lâu thì một luồng sát khí đỏ đậm, tàn độc bỗng nhiên bùng phát ngay sát bên giường.


Linh lực tịnh hóa xanh nhạt trên ba cây kim bạc cuối cùng của Nhạc Linh đột ngột tắt ngấm hoàn toàn, biến thành một màu đen kịt lạnh buốt. Ngay phía sau lưng cô, rèm lụa đỏ khẽ lay động không tiếng động, và một luồng hắc khí lạnh lẽo, gớm ghiếc vươn ra từ bóng tối, chuẩn bị ngưng tụ thành Trấn Hồn Trảo để thực hiện cú dứt điểm chí mạng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!