Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Bóng Ma Đầu Dê

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Khói đen cuồn cuộn bốc lên từ phía lò luyện quặng của Triệu gia, nhuộm đỏ rực cả một góc trời đêm của Trấn Biên Thùy. Sức nóng từ vụ nổ kinh hoàng vẫn còn âm ỉ thổi qua những con hẻm rách nát, mang theo mùi sắt nung và lưu huỳnh nồng nặc. Trên lưng Hoàng Lâm, đường tỷ Hoàng Yên đang hôn mê sâu, hơi thở yếu ớt, khuôn mặt lem luốc bùn đất tựa vào bả vai đầy vết sẹo của anh.


Hoàng Lâm tiến từng bước nặng nề, mỗi bước chân phàm nhân nện xuống nền đất đá là một lần cơn đau thấu xương từ lồng ngực truyền thẳng lên đại não. Ba chiếc xương sườn gãy nát dưới hầm mỏ sụt lở như những chiếc gai nhọn đang đâm trực tiếp vào phổi, khiến mỗi hơi thở của anh đều mang theo vị máu tanh nồng. Bả vai trái gãy lìa buông thõng, trong khi bả vai phải vừa bị rạn nứt nhẹ do đỡ đá tảng khổng lồ cứu Vương Hổ đang rỉ ra những vệt máu tươi nóng hổi, thấm đẫm lớp băng gạc đen quấn trước ngực.


Cánh tay trái của anh – cái giá của việc bộc phát Song Lưỡi Kiếm phán xét vô hình – đã hóa đen kịt hoàn toàn lên tận sát bả vai, lạnh buốt và mất đi hoàn toàn cảm giác vật lý vĩnh viễn. Đan điền rỗng tuếch không một chút linh lực của anh đang bị hắc độc đầm lầy và bụi quặng hắc độc thiêu đốt đau đớn dữ dội hằng đêm.


"Đại ca... để ta cõng Hoàng cô nương cho. Thể xác của ngươi đã đến giới hạn rồi."


Vương Hổ bước đi bên cạnh, thân hình khổng lồ man tộc của hắn khẽ nghiêng về sườn phải của Hoàng Lâm để che chắn gió lạnh biên thùy. Bả vai trái của hắn bị rạn nứt xương khớp nghiêm trọng do đòn Kích Thủy Kính của Hoàng Lâm trước đó, rỉ máu đỏ tươi thấm đẫm chiếc áo da gấu dã tính, khiến hắn chỉ có thể vác chiếc búa đá núi lửa còn lại bằng một tay phải.


"Không cần..." Hoàng Lâm khàn giọng trả lời, từng từ thoát ra kèm theo một ngụm máu đen rỉ nơi khóe môi. "Ngươi lo bảo vệ sườn phải... kỵ binh tuần tra sắp đến rồi..."


*U u u... u u u...*


Tiếng còi báo động khẩn cấp của Chấp Pháp Đường Hải Vân thình lình vang lên dồn dập, xé rách màn đêm tĩnh mịch của Trấn Biên Thùy. Tiếng vó ngựa sắt rầm rập từ phía xa vọng lại, kèm theo những luồng ánh sáng linh lực vàng kim rực sáng của kỵ binh tuần tra. Gia chủ Triệu Bá phẫn nộ lôi đình trước việc cứ điểm lò luyện quặng bị phá hủy hoàn toàn, đã lập tức bắt tay với Thống lĩnh Thiết Kiệt phát lệnh truy nã đỏ toàn đại lục đối với "Bạo Chúa Tóc Đen" Hoàng Lâm. Ngàn quân tuần tra được lệnh phong tỏa toàn bộ lối ra vào thị trấn gắt gao, thực thi thiết quân luật tàn nhẫn.


"Nhanh lên, đi lối này!"


Lâm Dao từ trong bóng tối một con hẻm nhỏ lướt ra, vạt áo da thú bó sát của cô bám đầy bùn đất. Cô dắt theo chú chó đen Hắc Tử đang khập khiễng vì vết thương ở chân sau. Lâm Dao giương Cung Phong Linh, bắn ra một mũi tên gió không tiếng động làm gãy nát chiếc đèn lồng ma pháp của một toán lính tuần tra đang tiến sát, mở đường cho nhóm Hoàng Lâm lách qua khe hẹp tiến về phía kỹ viện Liễu Nương.


Kỹ viện Liễu Nương nằm nép mình ở góc khuất nhất của Trấn Biên Thùy, bề ngoài vẫn rực rỡ đèn lồng đỏ treo cao che giấu đi sự căng thẳng nghẹt thở bên trong. Cửa sau kỹ viện khẽ mở, Liễu Nương khoác chiếc sườn xám lụa đỏ cũ kỹ xẻ tà cao bước ra, khuôn mặt sắc sảo hằn rõ vẻ lo lắng tột cùng hằng đêm.


"Trời đất ơi! Các người làm cái quái gì thế này? Triệu Bá đang dốc toàn lực điên cuồng lục soát cả thị trấn kia kìa!" Liễu Nương khẽ mắng, nhưng đôi bàn tay đeo đầy vòng bạc của bà nhanh nhẹn đỡ lấy Hoàng Yên từ trên lưng Hoàng Lâm, rồi ra hiệu cho Vương Hổ vác búa đi vào. "Mau xuống hầm ngầm! Nhạc Linh đã đợi sẵn dưới đó rồi!"


Lối vào hầm ngầm ẩn sau một bệ gương trang điểm lớn ở phòng trong kỹ viện. Nhóm Hoàng Lâm nhanh chóng đi xuống bậc thang đá trơn trượt ẩm mốc dẫn sâu xuống lòng đất. Dưới hầm tối, hoàng tử lai Minh Vũ đang rụt rè ngồi cạnh xe lăn của Hoàng Vy. Đứa trẻ mười hai tuổi co rúm người lại dưới chiếc mũ áo choàng rộng quá khổ che giấu đôi tai hơi nhọn đặc trưng của tộc lai Nguyệt Tộc, đôi mắt to tròn màu xám bạc ngơ ngác đầy sợ hãi. Thấy Hoàng Lâm bước xuống với thân thể rách nát đầy máu, Minh Vũ nhào tới khóc không ra tiếng:


"Lâm ca... anh lại bị thương rồi..."


Hoàng Vy cũng chật vật dùng hai cánh tay gầy gộc xoay bánh xe lăn gỗ thô sơ tiến lại gần, đôi mắt đen láy tràn ngập nước mắt nóng hổi nhìn anh trai. Cô bé ôm chặt chiếc sáo trúc cũ kỹ do cha tặng trước ngực để ngăn bản thân không bật tiếng khóc nấc đau lòng.


"Ta không sao..." Hoàng Lâm gượng mỉm cười, bàn tay phải đầy vết sẹo bỏng rát xoa nhẹ đầu Minh Vũ, rồi anh khuỵu gối ngã gục xuống chiếc giường lụa đỏ dưới hầm tối.


Nhạc Linh ngay lập tức lao tới. Nữ y sĩ trẻ tuổi cải trang mặc áo choàng trắng xanh giản dị, khuôn mặt thanh tú nhợt nhạt vì lo lắng. Cô mở hộp Bình Chỉ Bạc gia truyền, lấy ra những cây kim châm cứu bằng bạc ròng rực sáng linh lực tịnh hóa xanh nhạt.


"Hoàng Lâm, anh điên rồi! Xương vai phải bị rạn nứt mới, ba chiếc xương sườn gãy nát đang rỉ máu phổi nặng hơn, đan điền rỗng lại bị hắc độc đầm lầy ăn mòn sâu sắc! Anh muốn tự sát sao?" Nhạc Linh vừa khóc vừa mắng, đôi bàn tay mảnh mai run rẩy châm nhanh những cây kim bạc vào các huyệt đạo quanh vai và ngực Hoàng Lâm để chặn độc.


Khi Nhạc Linh rút cây kim bạc cuối cùng từ ngực trái của Hoàng Lâm ra, một hiện tượng kỳ lạ bộc phát. Máu đen rỉ ra từ vết thương hoại tử ngực trái của anh thình lình bốc lên một làn hắc khí lạnh buốt rợn người, ngưng tụ giữa không trung hóa thành ảo ảnh một đóa hoa sen đen mờ ảo tỏa ra oán niệm vong linh cực kỳ đáng sợ hằng đêm.


"Ảo ảnh đóa sen đen..." Nhạc Linh kinh ngạc thốt lên, linh lực tịnh hóa trên tay cô bị oán khí lạnh buốt đẩy lùi làm tê dại cả ngón tay. "Đây không phải hắc độc thông thường của đầm lầy, đây là dấu ấn ký sinh oán niệm vong linh của hàng vạn người chết oan tích tụ! Nó đang ăn mòn da thịt và đan điền rỗng của anh hằng giờ hằng ngày!"


"Ta biết..." Hoàng Lâm khàn giọng nói, đôi mắt nhắm nghiền chịu đựng nỗi đau đớn tột cùng thể xác khi Nhạc Linh dùng chỉ bạc dẫn hắc độc ra ngoài. "Yên tỷ... và Vương Hổ... hãy cứu họ trước..."


Nhạc Linh cắn chặt môi, lau đi giọt nước mắt lăn dài trên má. Cô quay sang dùng linh lực trị liệu giải phong ấn đan điền cho Hoàng Yên, rồi châm cứu giảm đau khớp vai bị rạn nứt xương khớp nghiêm trọng cho Vương Hổ. Sự thấu hiểu thầm lặng giữa Nhạc Linh và Hoàng Lâm dưới hầm tối tạo nên một nốt trầm xúc động giữa màn đêm biên thùy đầy thù hận.


Trong khi dưới hầm ngầm đang diễn ra cuộc cứu trị khẩn cấp, bầu không khí phía trên Trấn Biên Thùy ngày càng trở nên ngột ngạt nghẹt thở. Triệu Bá dốc toàn lực kỵ binh phối hợp với lính tuần tra của Thiết Kiệt gõ cửa từng ngôi nhà, lục soát từng ngách hẻm rách nát để tìm kiếm tàn dư hoàng gia.


Giữa bóng tối hỗn loạn ấy, một thế lực tà ác tăm tối bắt đầu lộ diện.


Tại một góc khuất trên mái ngói kỹ viện Liễu Nương, sương mù đen kịt thình lình ngưng tụ lại thành một bóng người gầy guộc mảnh khảnh uốn lượn mềm dẻo. Hắn khoác bộ đồ đen rách nát không để lộ bất kỳ bộ phận da thịt nào, đeo mặt nạ sắt đen hình đầu dê ghê rợn gớm ghiếc – đó chính là Hắc Diện Nhân, sát thủ cấp cao của Hắc Dương Giáo ngầm cài cắm tại biên thùy.


Hắc Diện Nhân hít một hơi thật sâu qua khe mặt nạ sắt đầu dê, đôi mắt dã tính rực sáng sát khí tàn độc. Hắn đang đánh hơi thấy mùi hắc dịch nguyền rủa rò rỉ từ vết hoại tử ngực trái của Hoàng Lâm và mùi huyết mạch lai tối thượng Nguyệt Tộc của hoàng tử Minh Vũ phát ra từ sâu dưới lòng đất kỹ viện. Hắn liếm lưỡi đao rèn từ xương thú cổ đại chứa hắc độc nguyền rủa rực sáng lạnh lẽo, sử dụng Ám Ảnh Độn Thuật lướt đi không tiếng động vật lý xuyên qua các mái nhà.


Hắc Diện Nhân lướt qua rèm lụa đỏ cửa sau kỹ viện, thuật độn bóng tối giúp hắn hoàn toàn vô hình trước mắt những lính gác tuần tra và người hầu bên ngoài. Hắn thâm nhập sâu vào hành lang dẫn xuống hầm ngầm tăm tăm tối tối.


Dưới hầm ngầm kỹ viện, chú chó đen Hắc Tử đang nằm thoi thóp bảo vệ sườn phải bỗng nhiên dựng đứng đôi tai nhạy bén. Chiếc mũi đen của nó khịt khịt liên tục trong không khí ẩm mốc. Nó ngửi thấy một mùi hôi thối rợn người – mùi của hắc dịch nguyền rủa tà giáo đang rò rỉ từ cặp đoản đao xương thú của kẻ xâm nhập.


*Gừ... gừ... gào!*


Hắc Tử thình lình đứng bật dậy bằng ba chân lành lặn, đôi mắt đỏ rực dã tính gầm rú dữ dội, sủa vang dội báo động đỏ khẩn cấp khắp gian hầm tối.


"Hắc Tử! Có chuyện gì vậy?" Lâm Dao giật mình đứng dậy, tay kéo căng dây cung Phong Linh hướng về phía cầu thang gỗ dẫn xuống hầm.


*VÚT!*


Không một tiếng động vật lý báo trước, bóng tối dưới gầm cầu thang gỗ thình lình nứt toác ra. Hắc Diện Nhân đột ngột xuất hiện như một bóng ma đầu dê ghê rợn vươn ra từ bóng tối tăm tối nhất. Hắn vung cặp đoản đao xương thú rực h h h hắc khí đen tà giáo, thi triển Ám Ảnh Đâm phóng thẳng luồng khí đen sắc bén nhắm thẳng vào tim của hoàng tử lai Minh Vũ đang ngồi co rúm sợ hãi.


"Minh Vũ!"


Hoàng Lâm dù đang nằm gục trên giường lụa đỏ rỉ máu đen hoại tử, nhưng phản xạ hộ vệ và khế ước máu Huyết Ước Hộ Vệ lập tức kích hoạt ý chí sắt đá của anh. Bỏ qua mọi giới hạn tàn phá vật lý gãy xương hai vai và ba xương sườn gãy nát, Hoàng Lâm gầm lên một tiếng dũng mãnh, dùng toàn bộ thể lực phàm nhân lao ra chắn đòn trực tiếp trước mặt Minh Vũ.


*PHẬP!*


Lưỡi đoản đao xương thú của Hắc Diện Nhân đâm sượt qua bả vai phải rạn nứt của Hoàng Lâm, rạch sâu một đường dài hoại tử rỉ máu đen lạnh buốt ngay sát ngực trái của anh. Chất độc nguyền rủa tà giáo xâm nhập dữ dội, khiến vết thương hoại tử ngực trái của Hoàng Lâm bị rách sâu thêm hai phân, h h h h hắc khí lạnh giá bùng phát dữ dội gặm nhấm da thịt.


Thế nhưng, ngay khi h h h hắc độc tà giáo chạm sâu vào ngực trái Hoàng Lâm, phong ấn bảo mệnh Huyết Ấn Hộ Vệ khắc trên da thịt anh thình lình bộc phát rực sáng linh lực ánh sáng đỏ nhạt nhòa của tiên đế quá cố để lại. Luồng sáng tịnh hóa mạnh mẽ từ huyết ấn nổ tung, tạo thành một lá chắn ánh sáng đẩy lùi Trấn Hồn Trảo và cặp đoản đao xương thú của Hắc Diện Nhân văng ngược ra xa ba bước, thiêu rụi h h h h h hắc khí đen tà giáo quanh người hắn.


"Khốn kiếp! Sức mạnh hộ vệ hoàng gia cũ!" Hắc Diện Nhân rít lên một tiếng chói tai đầy phẫn nộ qua mặt nạ đầu dê sắt rỉ sét.


Hoàng Lâm cắn chặt răng đến bật máu tươi, tay phải run rẩy giật thanh Huyết Thương Gãy sau hông vung mạnh một nhát chém chấn động Kích Thủy Kính phá hủy không gian nhắm thẳng vào cổ họng tên sát thủ.


*XOẸT!*


Nhưng Hắc Diện Nhân cực kỳ nhanh nhẹn nham hiểm, hắn lập tức vận hành Ám Ảnh Độn Thuật, hóa thân thành một làn khói đen nhạt nhòa biến mất hoàn toàn vào bóng tối tăm tối nhất dưới gầm cầu thang gỗ kỹ viện, để lại tiếng cười lạnh lùng vang vọng rợn người hằng đêm.


"Hộc..."


Hoàng Lâm ngã khuỵu xuống đất đá hầm tối, tay phải ghì chặt vết rách sâu hoại tử ngực trái đang rò rỉ oán khí đen cuồn cuộn nóng cháy dữ dội hằng đêm. Nhạc Linh hoảng sợ nhào tới đỡ lấy anh, dùng chỉ bạc cố gắng phong tỏa vết thương mới rỉ máu đen liên tục.


Phía trên mái nhà kỹ viện Liễu Nương, dưới ánh trăng mờ nhạt nhòa sương mù dày đặc biên thùy, bóng ma đầu dê Hắc Diện Nhân đứng sừng sững sừng sững như tượng đá cổ xưa. Cặp đoản đao rèn từ xương thú cổ đại rỉ h h h h h h h h h hắc dịch nguyền rủa rực sáng lạnh lẽo, đôi mắt dã tính tàn độc nhìn chằm chằm xuống hầm tối, sẵn sàng ra tay phán quyết lần hai khi kẻ gánh tội bạo chúa hoàn toàn kiệt sức.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!