Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Mật Đạo Đền Hoang

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối của Hải Vân Ải nuốt chửng vạn vật vào lòng nó, chỉ còn lại tiếng gió hú rít qua những khe đá dốc đứng như tiếng khóc than của những vong hồn không siêu thoát. Sương mù biên thùy tràn về, đặc quánh và lạnh buốt, mang theo mùi ẩm mốc của đất hoang và cả mùi máu tươi tanh nồng rỉ ra từ bả vai phải của Hoàng Lâm.


Mỗi bước chân của anh nặng như đeo đá. Bộ chiến giáp rách nát Hắc Lân cọ xát vào vết đâm ở vai, tạo nên những cơn đau buốt thấu xương tủy. Cánh tay phải bị bỏng nặng do thanh củi cháy ở Thạch Đầu Thôn giờ đây đã phồng rộp lên, những mảng da thịt đỏ rực, rỉ nước vàng xen lẫn máu đen hằn sâu dưới lớp vải thô rách mướp. Đan điền của anh hoàn toàn trống rỗng, không một chút linh lực nào để xoa dịu cơn đau. Anh chỉ là một phàm nhân vô linh lực, một phế vật trong mắt thế gian, nhưng lúc này, đôi vai phế vật ấy đang gánh vác cả vận mệnh của hoàng tộc.


"Anh... chúng ta sắp đến chưa?" Giọng nói của Hoàng Vy yếu ớt vang lên từ chiếc xe lăn gỗ nứt nẻ. Cô bé mười bốn tuổi co rúm người lại dưới cái lạnh cắt da, đôi bàn tay gầy gộc run rẩy ôm chặt lấy chiếc sáo trúc cũ do người cha quá cố tặng. Đôi chân tàn tật của cô bé hoàn toàn bất động, quấn chặt trong lớp băng vải trắng đã nhuốm bụi đường đen kịt.


"Sắp đến rồi, Vy nhi. Ráng chịu đựng một chút nữa thôi." Hoàng Lâm khàn giọng trả lời, hơi thở hóa thành những luồng khói trắng giữa đêm lạnh.


Trên lưng anh, hoàng tử lai Minh Vũ vẫn im lặng tuyệt đối. Đứa trẻ mười hai tuổi siết chặt lấy cổ Hoàng Lâm, đôi tai hơi nhọn giấu kín dưới chiếc mũ áo choàng rộng quá khổ. Minh Vũ không khóc, không rên rỉ, nhưng nhịp tim đập dồn dập của cậu bé áp sát vào lưng Hoàng Lâm đã tố cáo nỗi sợ hãi tột cùng đang ngự trị trong tâm trí.


Từ trong màn sương mù dày đặc phía trước, một bóng người gầy gò, lưng còng rạp đột ngột bước ra. Hoàng Lâm cảnh giác dừng bước, tay trái siết chặt thanh củi rách còn sót lại, mắt phải rực lên tia nhìn sắc bén.


"Thiếu gia! Là lão, A Phúc đây!"


Giọng nói run rẩy nhưng quen thuộc vang lên. Lão gia nhân trung thành A Phúc khoác chiếc áo vải xám vá chằng vá đắp, tay cầm một ngọn đèn dầu nhỏ đã được che chắn kỹ để không lọt ánh sáng ra ngoài. Khuôn mặt lão đầy những nếp nhăn khắc khổ, đôi mắt mờ đục rưng rưng khi nhìn thấy tình cảnh thê thảm của ba người.


"A Phúc thúc..." Hoàng Lâm thở phào nhẹ nhõm, nhưng cơ thể anh đã cận kề giới hạn chịu đựng, suýt chút nữa quỵ xuống đất.


"Nhanh lên, thiếu gia. Lính tuần tra của Chấp Pháp Đường đang rà soát rất gắt gao ngoài rìa hẻm núi. Chó săn ma thú của chúng đã ngửi thấy mùi máu rồi. Hãy đi theo lão!" A Phúc vội vã dẫn đường, lách qua những bụi gai đen rậm rạp tiến sâu vào một hẻm núi khuất gió.


Trước mặt họ hiện ra ngôi đền hoang phế đổ nát. Ngôi đền từng thờ một vị thần hộ vệ cổ đại thời lập quốc, nay chỉ còn lại những bức tường đá sụp đổ một nửa, rêu phong bám đầy và những pho tượng thần bị đập vỡ vụn nằm ngổn ngang. Bầu không khí nơi đây u tịch, lạnh lẽo đến rợn người.


A Phúc dẫn họ đi vòng ra sau bệ thờ thần hộ vệ bị đập phá. Lão dùng đôi bàn tay gầy gộc đầy vết chai sần gạt phăng đống rơm khô và gạch vỡ, lộ ra một phiến đá vuông vức có khắc họa tiết bát quái rỉ sét. Lão lách ngón tay vào khe hở, dùng hết sức bình sinh nhấc phiến đá lên, để lộ một lối đi tối tăm dẫn xuống hầm ngầm mật đạo.


"Thiếu gia, đưa tiểu thư Vy nhi xuống trước. Lưới sắt bảo vệ dưới hầm ngầm rất kiên cố, tà linh hay chó săn thông thường không thể ngửi thấy hơi thở đâu." A Phúc thì thầm.


Hoàng Lâm gật đầu. Anh bế bổng Hoàng Vy ra khỏi chiếc xe lăn gỗ, nhẹ nhàng đưa cô bé xuống bậc thang đá trơn trượt ẩm mốc. Sau đó, anh đỡ Minh Vũ xuống và kéo chiếc xe lăn gỗ giấu kín vào một góc khuất. A Phúc ở lại phía trên để xóa sạch dấu vết di chuyển, phủ lại rơm khô và gạch vỡ lên phiến đá lấp mật đạo.


Dưới hầm ngầm, bóng tối đặc quánh bao phủ. Không khí ẩm ướt bốc mùi đất ẩm và rêu phong cổ xưa. Hoàng Lâm đặt Hoàng Vy ngồi tựa vào một bức tường đá ẩm ướt, Minh Vũ rụt rè ngồi sát bên cạnh cô bé, đôi mắt to tròn xám bạc ngơ ngác nhìn quanh trong sợ hãi.


"Vy nhi, Minh Vũ, hai người ở yên đây. Ta phải xử lý vết thương." Hoàng Lâm khàn giọng nói.


Vết bỏng ở tay phải của anh đã bắt đầu rỉ dịch vàng và bốc mùi khét nhẹ. Nếu không khử trùng ngay lập tức, hắc khí chướng độc của Hải Vân Ải sẽ xâm nhập vào da thịt, hủy hoại hoàn toàn cánh tay của anh. Nhưng dưới mật đạo này không có thuốc men, không có dược sư trị liệu.


Hoàng Lâm lút tay vào ngực áo, rút ra một con dao găm rỉ sét rách nát nhặt được từ xác tên lính tuần tra ở Thạch Đầu Thôn. Anh quẹt một que diêm nhỏ, châm ngọn nến rách nát mà A Phúc đã chuẩn bị sẵn dưới hầm. Ánh lửa vàng vọt, yếu ớt nhảy múa trên vách đá ẩm ướt, hắt lên khuôn mặt góc cạnh đầy mồ hôi và bụi than của thiếu niên mười bảy tuổi.


Hoàng Lâm đưa lưỡi dao găm rỉ sét vào ngọn lửa nến. Lửa nóng nung đỏ lưỡi thép rỉ sét, phát ra những tiếng xèo xèo nhỏ. Anh cắn chặt một mảnh vải rách rách mướp từ vạt áo của mình, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào lưỡi dao đỏ rực.


Anh biết rõ cái giá của việc tự tay khử trùng vết bỏng bằng sắt nung. Đó là nỗi đau đớn tột cùng mà ngay cả những võ giả luyện thể cũng phải rùng mình. Nhưng anh không được phép phát ra tiếng động. Một tiếng rên rỉ nhỏ nhất cũng có thể lọt qua khe hở của mật đạo, thu hút chó săn ma thú của Thiết Kiệt ngoài kia.


Hoàng Lâm áp lưỡi dao đỏ rực thẳng vào lòng bàn tay phải bị bỏng nặng.


*Xèo...*


Mùi thịt cháy khét lẹt lập tức bốc lên trong không gian hẹp của hầm ngầm. Da thịt phồng rộp bị sắt nung đốt cháy rụi, máu nóng và dịch vàng lập tức bị bốc hơi.


Toàn thân Hoàng Lâm co giật dữ dội hằng giây. Những đường gân xanh nổi rực lên trên cổ, trên trán anh như những con giun đất điên cuồng giãy giụa. Đôi mắt anh trợn trừng, mạch máu đỏ rực lên, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm, ướt sũng cả bộ chiến giáp rách nát của cha. Răng anh siết chặt vào mảnh vải thô đến mức máu tươi rỉ ra từ kẽ răng, nhuộm đỏ cả mảnh vải.


Nỗi đau đớn thấu xương tủy ấy như muốn xé rách linh hồn phàm nhân của anh thành trăm mảnh. Nhưng Hoàng Lâm không hề phát ra một tiếng động nào. Anh kiên trì chịu đựng, giữ chặt lưỡi dao nóng bỏng trên tay cho đến khi toàn bộ vết thương hoại tử phồng rộp bị thiêu rụi hoàn toàn, để lại một vết sẹo đen sẫm, khô khốc.


Minh Vũ chứng kiến cảnh tượng tàn nhẫn ấy, đôi mắt nhỏ bé tràn ngập sự kinh hoàng và lòng kính phục tột độ. Cậu bé lấy tay che miệng, nước mắt lã chã rơi nhưng quyết giữ im lặng tuyệt đối. Hoàng Vy nhắm chặt mắt, hai tay siết chặt chiếc sáo trúc cũ đến mức các đầu ngón tay trắng bệch, cô bé thầm cầu nguyện cho anh trai mình.


Hoàng Lâm buông con dao găm rơi xuống đất, lồng ngực phập phồng thở dốc dữ dội. Tay phải của anh giờ đây run rẩy không ngừng, mất đi một phần cảm giác vật lý tạm thời, nhưng ít nhất chất độc chướng khí đã bị chặn đứng tạm thời.


Sau khi cơn đau dịu đi một chút, Hoàng Lâm gượng dậy. Anh dùng tay trái quờ quạng dưới bệ thờ đá đổ sập trong hầm ngầm để tìm kiếm một chỗ ẩn nấp sâu hơn. Đột nhiên, ngón tay anh chạm vào một vật thể bằng sắt cực kỳ lạnh lẽo, nặng nề nằm khuất dưới khe nứt của bệ đá cổ thờ vị thần hộ vệ.


Hoàng Lâm tò mò gạt bỏ lớp đất đá ẩm ướt, kéo vật thể đó ra ngoài ánh sáng nến yếu ớt.


Đó là một chiếc cân sắt cổ xưa, rỉ sét hoàn toàn. Chiếc cân có hai đĩa cân treo bằng xích sắt rỉ sét, phần trục cân được chạm khắc tinh xảo theo hình xương sườn của một sinh vật cổ đại ghê rợn. Nó tỏa ra một luồng tử khí lạnh buốt, khiến da thịt Hoàng Lâm nổi da gà khi chạm vào. Chiếc Cân Tội Lỗi Tổ Tiên – bảo vật trấn quốc rèn từ xương sườn tà thần cổ đại nay đã rỉ sét hoàn toàn, vật chứa oán lực tối thượng chưa thức tỉnh của gia tộc Hoàng thị.


"Đây là... bảo vật của tổ phụ..." Hoàng Lâm thầm nghĩ, lòng bàn tay trái vô tình rỉ máu chạm vào trục cân rỉ sét.


Nhưng chiếc cân vẫn im lìm, không hề phát ra một chút dao động năng lượng nào. Không có linh lực, không có oán khí nạp vào, nó chỉ là một đống sắt vụn nặng nề rỉ sét. Hoàng Lâm lẳng lặng đeo chiếc cân sau lưng hông, phủ chiếc áo choàng xám rách nát lên để che giấu nó.


Đột nhiên, từ phía trên đỉnh đầu, tiếng động hỗn loạn phá tan sự u tịch của đêm tối.


*Rầm rập! Rầm rập!*


Tiếng vó ngựa dồn dập vang lên dồn dập ngoài đền hoang phế. Tiếng chó săn ma thú sủa vang dội rợn người rách nát không gian sương mù.


"Lục soát kỹ cho ta! Chúng không thể chạy xa được! Dấu vết máu tươi biến mất ngay gần khu vực hẻm núi này!"


Giọng nói lạnh lùng, uy nghiêm nhưng đầy sát khí của Trương Cuồng – Đội trưởng đội chấp pháp cuồng tín của Minh Ước Vạn Dân – vang dội từ phía đại điện đền hoang phế.


*Rầm!*


Cánh cửa gỗ mục nát của ngôi đền bị đá văng ra dữ dội. Tiếng xích sắt câu hồn kêu leng keng rợn người kéo lê trên thềm đá đại điện ngoài kia, báo hiệu sự xuất hiện của đội quân truy sát tàn bạo.


Hoàng Lâm lập tức dập tắt ngọn nến. Bóng tối dày đặc một lần nữa bao phủ lấy hầm ngầm mật đạo. Anh lướt nhanh áp sát vào lối lên bậc thang đá, tay trái bịt chặt miệng hoàng tử lai Minh Vũ, ra hiệu cho Hoàng Vy bất động hoàn toàn.


Trên bệ thờ đại điện, A Phúc đang dọn dẹp đống rơm khô thì bị lính tuần tra chấp pháp tràn vào bao vây. Lão gia nhân trung thành lập tức giả vờ điên khùng, lầm bầm gào khóc, tay cào cấu đống rác rưởi dưới đất.


"Ma... ma quỷ! Có ma quỷ dưới vực sâu gào thét! Đừng bắt tôi! Đừng bắt tôi!" A Phúc la hét thất thanh, mắt lờ đờ giả say giả điên khùng.


Trương Cuồng khoác bộ chiến giáp chấp pháp màu xám bạc thẳng tắp nghiêm nghị bước vào đại điện. Gương mặt vuông chữ điền kiên định lạnh lùng không chút cảm xúc của hắn hắt lên ánh lửa đuốc rực sáng đỏ rực. Hắn nhìn chằm chằm vào lão già ăn xin rách rưới đang điên khùng gào khóc.


"Câm miệng, lão già điên!" Một tên lính gác tuần tra vung roi da đánh mạnh vào vai A Phúc, khiến lão già ngã gục xuống đất, áo vải rách nát rách toác rỉ máu tươi.


Trương Cuồng không thèm nhìn A Phúc, đôi mắt sắc lạnh như dao găm quét qua toàn bộ ngôi đền hoang phế đổ nát. Hắn dừng bước trước bệ thờ thần hộ vệ bị đập phá, mũi giày chấp pháp thẳng tắp dẫm lên một vệt chất lỏng màu đỏ sẫm dưới đất.


Trương Cuồng cúi người, lướt ngón tay qua vệt chất lỏng, đưa lên mũi ngửi.


"Máu vẫn còn mới, chưa đông hoàn toàn." Trương Cuồng khẽ lẩm bẩm, sát ý đỏ rực lập tức dâng cao trong đôi mắt hắn. "Lão già điên, máu này từ đâu ra?"


"Máu... máu chuột! Chuột chết nhiều lắm! Đầy rẫy tà ma cắn xé!" A Phúc vội vã lôi từ trong đống rơm khô ra một con xác chuột chết khô đen gớm ghiếc rỉ máu tanh, run rẩy dâng lên trước mặt Trương Cuồng hòng ngụy trang giấu kín vết máu của Hoàng Lâm.


Trương Cuồng lạnh lùng nhìn con chuột chết, rồi đột ngột vung chân đá mạnh thẳng vào lồng ngực A Phúc.


*Bộp!*


A Phúc bị lực đá khổng lồ chấn văng ra xa ba mét, đập mạnh vào bức tường đá sụp đổ, thổ huyết đỏ tươi liên tục. Xương sườn của lão già phàm nhân gãy nát rắc rắc đau đớn tột cùng, nhưng lão vẫn cắn răng không hé môi nửa lời khai ra mật đạo dưới bệ thờ.


"Lục soát bệ thờ cho ta! Bất kỳ khe hở hay đống rơm khô nào cũng không được bỏ sót!" Trương Cuồng lạnh giọng ra lệnh.


Hàng chục tên lính gác chấp pháp lập tức vung giáo sắt rực sáng linh lực hệ Thổ, điên cuồng đâm mạnh vào các đống rơm khô sát bệ thờ thần hộ vệ đổ nát ngay trên đỉnh đầu mật đạo.


*Phập! Phập! Phập!*


Những mũi giáo sắt sắc bén đâm xuyên qua lớp rơm khô, cắm mạnh xuống thềm đá phát ra những tiếng kêu chói tai.


Dưới hầm ngầm tối tăm, Hoàng Lâm nín thở hoàn toàn. Anh đứng ngay dưới nắp phiến đá bát quái, tay trái bịt chặt miệng Minh Vũ đang run rẩy co rúm người lại. Vết thương bỏng ở tay phải của Hoàng Lâm bắt đầu rát bỏng dữ dội, hắc khí lạnh giá từ môi trường biên thùy ẩm mốc bắt đầu ngấm vào vết sẹo mới nung, gây cảm giác ngứa ngáy ăn mòn da thịt tột cùng.


Đột nhiên, một mũi giáo sắt sắc bén đâm xuyên qua khe hở nứt nẻ của phiến đá bát quái lăng mộ cổ, mũi giáo nhọn hoắt chỉ cách bả vai phải đang rỉ máu của Hoàng Lâm đúng hai phân.


Bụi đá và tàn tro rơi đầy trên khuôn mặt đầy mồ hôi lạnh của Hoàng Lâm. Chỉ cần anh di chuyển một phân, mũi giáo sẽ đâm xuyên qua vai anh. Hoàng Lâm siết chặt nắm tay phải bị bỏng khô khốc, ý chí thép buộc anh phải đứng bất động như một pho tượng đá cổ xưa dưới hầm tối.


Hoàng Vy dưới hầm tối chứng kiến mũi giáo sắc bén cận kề anh trai, cô bé sợ hãi đến mức suýt phát ra tiếng rên rỉ rụt rè. Cô bé vội vã đưa chiếc sáo trúc cũ do cha tặng lên miệng cắn chặt để chặn tiếng khóc than ai oán gào thét trong cổ họng.


Hoàng Lâm định xông lên liều mạng quyết chiến khi nghe tiếng em gái rên rỉ yếu ớt, nhưng hình ảnh lão gia nhân A Phúc dùng ánh mắt kiên định gượng dậy chặn cửa hầm từ phía trên hiện lên trong tâm thức anh. A Phúc lén giữ chặt phiến đá đá phủ rơm khô bằng cơ thể rỉ máu của mình hòng bảo vệ bí mật mật đạo đến hơi thở cuối cùng.


Trương Cuồng bước chậm rãi tiến sát bệ thờ thần hộ vệ bị đập phá. Tiếng giày sắt nặng nề nện xuống nền đá phát ra những tiếng động trầm đục dội thẳng xuống hầm ngầm, đè nặng lên màng nhĩ của ba người trốn chạy.


Tiếng xích sắt câu hồn của lính tuần tra ngoài đại điện kêu leng keng dồn dập rợn người, Trương Cuồng dừng bước ngay trên phiến đá bát quái giấu mật đạo hầm ngầm, đôi mắt sắc lạnh quét qua đống gạch vỡ nứt nẻ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!