Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Phán Quyết Triệu Gia

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ầm! Rầm rầm!


Tiếng đất đá sụp đổ chấn động màng nhĩ vang lên liên tiếp trong bóng tối đặc quánh của tầng sâu nhất Mỏ Quặng Sắt Bỏ Hoang. Bụi quặng hắc độc bay mù mịt, xộc thẳng vào mũi vào miệng khiến lồng ngực Hoàng Lâm thắt lại đau đớn. Anh quỳ rạp dưới đất, tay phải bám chặt vào một tảng đá vụn, ra sức ho khan. Từng ngụm máu đen lẫn với bụi quặng rỉ ra từ khóe môi, nóng hổi và tanh nồng. Ba chiếc xương sườn gãy nát trước đó như những chiếc gai nhọn đâm thấu vào phổi hằng giờ hằng ngày, khiến mỗi nhịp thở của anh đều là một cực hình tột cùng thể xác.


Cánh tay trái hoại tử đen kịt lan sát bả vai vẫn buông thõng vô lực, lạnh buốt và hoàn toàn mất đi mười phần cảm giác vật lý vĩnh viễn. Trong khi đó, tay phải của anh cũng đang run rẩy, tê liệt tạm thời do lực phản chấn cực mạnh từ cú nện búa đá ngàn cân của Vương Hổ ở trận chiến trước.


"Khốn kiếp... lũ phu mỏ làm loạn... sập hầm rồi..."


Cách đó không xa, một tiếng rên rỉ trầm đục vang lên dưới đống đổ nát. Hoàng Lâm cố nén cơn đau thấu xương, chủ động kích hoạt Thấu Thị Sát Ý Nhãn ở mắt phải. Nhãn thuật rực sáng sắc đỏ phán xét nhạt nhòa, nhìn thấu qua màn bụi quặng dày đặc. Anh nhìn thấy Vương Hổ – gã khổng lồ man tộc – đang chật vật nằm dưới đất. Bả vai trái của hắn bị rạn nứt xương khớp nghiêm trọng do đòn Kích Thủy Kính của Hoàng Lâm, rỉ ra những vệt máu đỏ tươi thấm đẫm chiếc áo da gấu dã tính. Chấn thương bả vai Vương Hổ khiến hắn không thể vận lực dũng mãnh như trước.


*Rắc... rắc...*


Ngay phía trên đầu Vương Hổ, một tảng đá khổng lồ nặng hàng tấn, sắc nhọn như một lưỡi rìu tự nhiên, đang rạn nứt khỏi trần hang sụt lở. Nó chuẩn bị rơi xuống thẳng vào đầu gã khổng lồ đang bị thương không thể di chuyển.


Hoàng Lâm không hề do dự. Dù đan điền rỗng vô linh lực đang bị hắc độc đầm lầy thiêu đốt dữ dội, anh vẫn cắn chặt răng bật dậy, thi triển Hải Vân Bộ Pháp lướt nhanh nhẹn như một làn khói sương qua các khe đá sụt lở. Anh không dùng oán lực để tránh lộ thân phận bạo chúa, chỉ dùng sức bền cơ bắp phàm nhân dũng mãnh lao ra.


*BÙM!*


Hoàng Lâm lao đến, dùng bả vai phải và tấm lưng khoác bộ Chiến Giáp Rách Nát Của Cha đỡ lấy tảng đá khổng lồ ngay khi nó vừa rơi xuống, che chắn hoàn toàn cho Vương Hổ phía dưới.


*RẮC!*


Một tiếng kêu rợn người vang lên từ xương vai phải của Hoàng Lâm. Lực lượng nặng nề hàng tấn đè bẹp xuống khiến xương vai phải của anh bị rạn nứt nhẹ, toàn thân anh khuỵu xuống, máu tươi từ vết rách da vai phải rỉ ra nóng hổi, thấm đẫm lớp băng gạc đen quấn ngực trái. Ba chiếc xương sườn gãy nát như muốn đâm lòi ra ngoài lồng ngực. Hoàng Lâm nghiến răng đến mức bật máu, hai chân phàm nhân cắm sâu xuống nền đá mỏ quặng, gân xanh nổi cuồn cuộn trên cổ và cánh tay phải rỉ máu.


"Ngươi... tên phế vật vô linh lực kia... tại sao lại cứu ta?" Vương Hổ trợn tròn đôi mắt to dã tính, kinh ngạc tột độ nhìn thiếu niên đang còng lưng đỡ tảng đá khổng lồ phía trên đầu mình. Sát ý bộc trực của hắn hoàn toàn biến mất, thay thế bằng sự chấn động tâm lý chiến cực hạn.


"Vì ngươi... không phải kẻ tàn ác..." Hoàng Lâm khàn giọng nói, từng từ thoát ra kèm theo máu đen rỉ khóe môi. "Ngươi chiến đấu... chỉ vì miếng ăn của man tộc di cư... Ta không giết kẻ vô tội..."


Chứng kiến nghĩa khí phàm nhân bi tráng và ý chí sắt đá chịu đựng cực hạn của Hoàng Lâm, lòng kiêu ngạo của gã khổng lồ man tộc hoàn toàn sụp đổ. Hắn nhận ra mình đã sai lầm khi coi thiếu niên này là một tên phế vật hèn nhát. Vương Hổ gầm lên một tiếng dũng mãnh, vứt bỏ niềm kiêu hãnh man tộc, dùng cánh tay phải còn lành lặn cùng Hoàng Lâm nâng tảng đá khổng lồ ném mạnh sang một bên.


*ẦM!*


Tảng đá rơi xuống đất, Vương Hổ quỳ gục trước mặt Hoàng Lâm, cúi đầu cung kính:


"Mạng này của Vương Hổ là ngươi cho. Từ nay, búa đá của ta chỉ vung vì ngươi! Đại ca!"


"Tốt... giúp ta... giải cứu Hoàng Yên..." Hoàng Lâm vịn vai Vương Hổ gượng dậy, tay phải run rẩy chỉ về phía hầm giam sâu nhất đang bị đất đá sụt lở che lấp.


Vương Hổ không chậm trễ, hắn vận hành Man Lực Hóa Khổng Lồ còn sót lại, dùng sức mạnh thể chất khổng lồ dọn dẹp những tảng đá sụt lở, khai thông đường hầm dẫn xuống phòng giam. Hoàng Lâm bám sát phía sau, hơi thở dồn dập rít lên từng cơn đau phổi.


Khi đường hầm được khai thông, họ tiến thẳng vào phòng giam sâu nhất. Trong góc tối tăm ẩm mốc, Hoàng Yên đang bị xích sắt ma pháp rực sáng linh lực trói chặt vào cột đá. Khuôn mặt đường tỷ lem luốc bùn đất, đôi bàn tay chai sần rỉ máu tươi do bị ép cuốc quặng hắc khí hằng ngày hằng giờ. Thấy Hoàng Lâm bước vào, đôi mắt cô rưng rưng lệ nóng:


"Lâm đệ... em biết anh vẫn còn sống..."


"Yên tỷ, em đến cứu chị đây!" Hoàng Lâm lao lên, vung thanh Huyết Thương Gãy định cạy xích sắt ma pháp trói chân Hoàng Yên.


*XOẢNG!*


Một luồng linh lực vàng kim bộc phát từ xích sắt, đẩy lùi Hoàng Lâm văng ra xa ba bước, chấn động đan điền rỗng đau đớn. Xích sắt ma pháp được gia cố bùa chú bảo vệ cứng cáp của Triệu gia, phòng ngự vật lý thông thường hoàn toàn vô dụng.


Đúng lúc này, toán lính bảo vệ Triệu gia gồm mười tên thiết giáp binh giương giáo sắt rực sáng hỏa linh lực xông vào phòng giam nhằm ngăn chặn lối thoát hiểm duy nhất. Vương Hổ vầm lên dũng mãnh, vung một chiếc búa đá còn lại chặn đứng kỵ binh tuần tra, tạo thành một bức tường thịt vững chắc sườn phải.


"Đại ca! Mau giải cứu Hoàng cô nương! Lũ chó săn này cứ để ta lo!"


Hoàng Lâm biết thời gian không còn nhiều, đan điền rỗng của anh đang bị hắc độc đầm lầy gặm nhấm dữ dội. Anh không thể dùng lực vật lý thô sơ. Anh đứng sừng sững, nhắm mắt tập trung ý niệm, liên kết linh hồn với Chiếc Cân Tội Lỗi Tổ Tiên đeo sau lưng hông.


Sát ý và lòng căm thù khổng lồ của gia chủ Triệu Bá và lũ lính tuần tra hướng về Hoàng Lâm tỏa ra luồng oán khí đỏ đậm, bay thẳng vào chiếc cân rỉ sét. Trục cân rèn từ xương tà thần cổ đại được nạp đầy năng lượng hắc ám, tỏa ra luồng oán khí đen cuồn cuộn lạnh giá.


Hoàng Lâm mở mắt phải Thấu Thị Sát Ý Nhãn rực đỏ phán xét. Anh vung cánh tay phải đầy vết sẹo bỏng rát, ngưng tụ toàn bộ oán khí giải phóng Song Lưỡi Kiếm phán xét vô hình dài một mét rít gió lạnh buốt.


*XOẸT! XOẸT!*


Hai lưỡi kiếm vô hình rực h h hắc khí đen chém thẳng vào cấu trúc oán niệm giam cầm trên xích sắt ma pháp. Kiếm phán xét bỏ qua phòng ngự vật lý, chém đứt đôi xích sắt ma pháp khóa chân Hoàng Yên chỉ trong một nhịp thở. Các bùa chú ma pháp vỡ vụn tiêu biến hoàn toàn.


"Đi thôi!" Hoàng Lâm cõng Hoàng Yên lên tấm lưng bầm dập của mình, ra hiệu cho Vương Hổ rút lui nhanh chóng.


Nhóm Hoàng Lâm dẫn đầu hàng ngàn phu mỏ bạo động, cướp đoạt vũ khí kỵ binh, tiến thẳng về phía trung tâm lò luyện quặng (lò rèn chính) của Triệu gia. Cường Sẹo đã dẫn quân nổi dậy bao vây lò luyện. Hoàng Lâm đứng trước lò rèn khổng lồ đang rực lửa đỏ, anh vung Huyết Thương Gãy truyền toàn bộ oán khí còn lại chém một nhát Kích Thủy Kính dũng mãnh làm nứt toác lò luyện sắt, thổi bùng đám cháy dữ dội.


Lò luyện quặng nổ tung rực lửa đen, Hoàng Lâm cõng Hoàng Yên bước ra trong tiếng reo hò của hàng ngàn phu mỏ tự do.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!