Búa Đá Ngàn Cân
Tiếng gió rít gào qua những khe nứt địa hình hiểm trở của Mỏ Quặng Sắt Bỏ Hoang như tiếng khóc than oán hận của hàng vạn vong linh cựu triều bị vùi lấp. Dưới đáy sâu của hầm lò ngầm, không khí đặc quánh mùi sulfur nồng nặc và bụi quặng hắc độc bay mù mịt. Ánh lửa từ lò luyện chính hắt lên những vách đá xám xịt, nhuộm đỏ cả khoảng không gian tăm tối bằng một màu sắc quỷ dị, nóng bỏng.
Hoàng Lâm siết chặt cán chiếc cuốc mỏ rỉ sét mà Cường Sẹo vừa trao. Cảm giác kim loại thô ráp, lạnh lẽo chạm vào lòng bàn tay phải đầy vết sẹo bỏng rát – vệt tích của đêm nung dao tự khử trùng đầy đau đớn – khiến thần trí anh bừng tỉnh. Lồng ngực anh phập phồng dữ dội dưới lớp Chiến Giáp Rách Nát Của Cha. Ba chiếc xương sườn bị gãy nát trước đó đang đâm thấu vào phổi, rỉ ra những vệt máu nóng ấm bên trong, trong khi lá phổi bị vôi hóa nhẹ do hít phải bụi quặng độc liên tục nhói lên từng cơn đau buốt. Cánh tay trái hoại tử đen kịt lan sát bả vai vẫn buông thõng vô lực, mất đi hoàn toàn cảm giác vật lý hằng đêm, rỉ ra thứ dịch lỏng màu đen lạnh buốt qua lớp băng gạc rách mướp.
Cường Sẹo đứng bên cạnh anh, vết sẹo dài trên mặt co giật dưới ánh lửa đỏ. Gã vác chiếc cuốc sắt nặng tám mươi cân, đôi mắt rực cháy ngọn lửa căm hận tột cùng hướng về phía rào chắn gỗ kiên cố của Triệu gia. Gã hít một hơi thật sâu, rồi gầm lên bằng giọng trầm khàn vang dội khắp các ngách hầm:
"Hỡi anh em phu mỏ! Triệu gia coi chúng ta như súc vật, bắt chúng ta đào quặng đến chết để chúng làm giàu! Hôm nay, nếu không đứng lên, tất cả chúng ta sẽ bị chôn sống dưới hầm lò này! Đập tan rào chắn! Giải phóng bản thân!"
"ĐẬP TAN RÀO CHẮN! GIẢI PHÓNG BẢN THÂN!"
Tiếng gầm vang dội của hàng ngàn phu mỏ nô lệ đồng loạt bùng nổ, tạo thành một luồng âm thanh chấn động làm rung chuyển cả trần đá hầm lò. Cuộc bạo động nổ ra dữ dội dưới lòng đất. Hàng ngàn con người gầy trơ xương, lem luốc bùn đất và sẹo roi da, vác những chiếc cuốc sắt rỉ sét lao lên như một cơn sóng thủy triều điên cuồng. Họ lao vào đập phá các rào chắn gỗ gai, nghiền nát các tháp canh nhỏ của Triệu gia bằng sức mạnh của sự phẫn nộ tích tụ nhiều năm.
Lòng căm thù tột độ của vạn dân hướng về kẻ bóc lột Triệu gia tỏa ra luồng oán khí đen cuồn cuộn, khiến Chiếc Cân Tội Lỗi Tổ Tiên đeo sau lưng hông Hoàng Lâm khẽ rung lên bần bật. Trục cân rèn từ xương tà thần cổ đại, vừa được gia cố vỏ bọc mới bằng Hắc Quặng Sắt chịu lực nén oán khí cực tốt, bắt đầu hấp thụ luồng năng lượng hắc ám khổng lồ ấy, rục rịch tỏa ra những luồng khí đen lạnh giá.
"Đi thôi!" Hoàng Lâm khàn giọng nói, nén cơn ho ra máu đen đang chực chờ bộc phát trong cổ họng.
Anh dẫn đầu mũi tiến công dũng mãnh, thi triển Hải Vân Bộ Pháp lướt nhanh nhẹn như một làn khói sương qua các khe đá sụt lở. Anh né tránh những tảng đá rơi xuống từ trần hầm ngầm, tiến thẳng vào đường hầm tối tăm dẫn xuống tầng đáy sâu nhất – nơi giam giữ đường tỷ Hoàng Yên. Cường Sẹo và một nhóm phu mỏ tinh nhuệ bám sát phía sau, dọn dẹp những tên lính canh tuần tra yếu ớt của Triệu gia bằng những cú bổ cuốc sấm sét.
Nhưng khi Hoàng Lâm vừa chạm chân đến lối vào của phòng giam sâu nhất, một luồng uy áp thể chất cực kỳ nặng nề, nóng bỏng đột ngột ập tới, ép bẹp luồng không khí ẩm mốc xung quanh. Từ trong bóng tối của ngách hang đá, một bóng người khổng lồ sừng sững bước ra, chốt chặn ngay trước lối vào duy nhất.
Đó là Vương Hổ.
Thiếu niên man tộc khổng lồ cao hơn hai mét, thân hình vạm vỡ như một tháp sắt di động. Làn da ngăm đen của hắn xăm trổ đầy những họa tiết thú cổ đại hung dữ rực sáng linh lực đỏ nhạt. Hắn khoác một chiếc áo da gấu thô dã bốc mùi dã tính hoang dã, đôi mắt to tròn trợn trừng đầy sát khí dũng mãnh. Trên đôi vai rộng như phản đá của hắn, cặp búa đá khổng lồ rèn từ đá núi lửa nặng ngàn cân rỉ ra những luồng nhiệt lượng đỏ rực, tỏa ra uy áp nặng nề của một Võ Giả Luyện Thể Cảnh đỉnh phong.
"Lũ chuột nhắt làm phản kia, đứng lại cho ta!" Giọng nói của Vương Hổ ồm ồm như sấm đánh ngang tai, làm rung rinh cả những thạch nhũ băng rủ xuống từ trần hang. "Triệu gia cho man tộc ta miếng ăn, ta đã thề sẽ giữ cửa hầm này. Kẻ nào bước qua, búa đá của ta sẽ nghiền nát xương cốt kẻ đó!"
Hoàng Lâm khựng lại, đôi mắt dưới chiếc mũ áo choàng xám rách nát khẽ nheo lại. Anh chủ động kích hoạt Thấu Thị Sát Ý Nhãn ở mắt phải. Nhãn thuật rực sáng sắc đỏ phán xét, rò rỉ luồng hắc khí đỏ nhạt nhìn thấu qua màn sương bụi quặng dày đặc. Thông qua luồng hắc khí thù ghét đỏ đậm tỏa ra từ sát ý của đối thủ, Hoàng Lâm nhận ra một điều kỳ lạ: Vương Hổ không hề mang lòng tàn ác thực sự. Sát ý của hắn thô ráp, bộc trực, chỉ chiến đấu vì một lời hứa đổi lấy miếng ăn cho bộ tộc man tộc đang đói khát di cư xuống biên giới.
Nhưng Hoàng Lâm không có thời gian để thương thuyết. Hoàng Yên đang bị phong ấn đan điền, chịu đày đọa hằng giờ dưới hầm giam rỉ máu phía sau. Anh phải vượt qua bức tường thịt khổng lồ này bằng mọi giá.
"Ta không muốn giết ngươi," Hoàng Lâm khàn giọng nói, bàn tay phải ghì chặt cán cuốc mỏ rỉ sét. "Tránh ra!"
"Nói khoác! Chịu chết đi!" Vương Hổ điên cuồng gầm lên.
Hắn vung cặp búa đá khổng lồ chém bổ nhào từ trên xuống, tạo ra một luồng áp lực gió bão tàn bạo, đè bẹp mặt đất đá dưới chân Hoàng Lâm. Cú vung búa dũng mãnh mang theo sức mạnh của Man Vương Toàn Phong Búa xé rách không khí, rít lên những tiếng gầm rú dã tính.
Hoàng Lâm không hề dùng oán lực để ngưng tụ kiếm phán xét vô hình, bởi anh nhớ rõ lời cảnh báo của Nhạc Linh về nguy cơ đan điền rỗng bị thiêu đốt nổ tung vĩnh viễn. Anh chọn cách chiến đấu thuần túy bằng thể thuật phàm nhân và kỹ năng di chuyển sinh tồn.
Anh nhún chân, thi triển Hải Vân Bộ Pháp lướt nhanh nhẹn như một làn khói sương, trượt dài trên nền đá trơn trượt ẩm mốc để tránh né cú nện búa sấm sét trong gang tấc.
*ẦM! RẮC!*
Cặp búa đá núi lửa nện thẳng xuống nền đá hầm lò ngầm, tạo ra một tiếng nổ kinh hoàng. Lực lượng khổng lồ chấn vỡ nát phiến đá bản lớn, tạo thành một hố sâu rạn nứt lan rộng ra xung quanh, đá vụn bắn tung tóe như mưa rào. Áp lực chấn động cực mạnh hất văng hai phu mỏ đứng gần đó ngã nhào, rách da thịt rỉ máu đỏ.
Hoàng Lâm lướt qua điểm mù sườn trái của Vương Hổ nhờ tốc độ bộ pháp lách nhanh nhẹn. Anh áp sát thân hình khổng lồ của đối thủ trong phạm vi nửa mét, vung bàn tay phải đầy vết sẹo bỏng rát, vận hành toàn bộ sức mạnh cơ bắp phàm nhân tung cú đấm mang kỹ thuật Kích Thủy Kính thẳng vào bả vai trái của Vương Hổ.
*BÙM! RẮC!*
Một tiếng kêu rắc rắc trầm đục vang lên từ bên trong bả vai của gã khổng lồ. Kỹ thuật Kích Thủy Kính truyền lực rung động vật lý cực đại xuyên qua lớp áo da gấu thô ráp và da thịt cứng như đá của võ giả luyện thể, tấn công trực tiếp vào cấu trúc xương khớp bên trong. Cú đấm không để lại vết thương ngoài da, nhưng lực rung động đã làm rạn nứt xương vai trái của Vương Hổ, khiến hắn đau đớn thốt lên một tiếng gầm rú căm phẫn, lùi lại hai bước.
"Tên phế vật vô linh lực này... sao ngươi có thể đả thương được thể xác man thần của ta?" Vương Hổ kinh hoàng nhìn bả vai trái đang run rẩy mất lực của mình.
Nhưng sự nhục nhã khi bị một phàm nhân vô linh lực đánh lui đã kích hoạt cơn giận điên cuồng của gã khổng lồ man tộc. Đôi mắt hắn chuyển sang màu đỏ ngầu dã tính, toàn bộ họa tiết thú cổ đại trên người rực sáng linh lực đỏ rực. Vương Hổ kích hoạt Man Lực Hóa Khổng Lồ, cơ bắp cuồn cuộn của hắn phình to gấp rưỡi, tỏa ra uy áp dũng mãnh đè bẹp kinh mạch rỗng của Hoàng Lâm.
"Ta sẽ nghiền nát ngươi thành tro bụi!" Vương Hổ gầm rú.
Hắn vung cặp búa đá núi lửa quét ngang một vòng diện rộng tàn bạo, tạo ra một cơn lốc đá và nhiệt lượng đỏ rực thiêu rụi không khí hầm ngầm. Luồng đao khí búa đá nặng nề quét sạch mọi chướng ngại vật vật lý, chém đứt đôi hai cột gỗ rào chắn kiên cố gần đó.
Hoàng Lâm định dùng tay trái hoại tử đen kịt để đỡ đòn búa hòng tạo khoảng cách, nhưng lực phản chấn cực mạnh từ cú quét búa đã đánh văng chiếc cuốc mỏ rỉ sét trên tay anh. Lực chấn động tàn bạo truyền qua không khí chấn động đan điền rỗng, khiến kinh mạch tay phải hỗ trợ của Hoàng Lâm bị tê liệt tạm thời, run rẩy mất lực. Anh bị hất văng vào vách đá hầm mỏ, lồng ngực nhói đau kịch liệt, ho ra một ngụm máu đen nhẹ xuống đất đá.
"Lâm đệ!" Cường Sẹo hét lớn, định lao lên ứng cứu nhưng bị luồng uy áp dũng mãnh của Vương Hổ chặn lại.
Hoàng Lâm gượng dậy, đôi mắt phải Thấu Thị Sát Ý Nhãn nhìn thấy Vương Hổ đang điên cuồng vung cặp búa đá nện thẳng vào các cột đá chống chịu lực của trần hầm lò hòng nghiền nát anh. Cú nện búa đá tàn bạo của Vương Hổ chấn vỡ vách đá hầm mỏ, tạo ra những vết rạn nứt khổng lồ chạy dọc lên trần hang ngầm.
*RẮC... RẮC... rắc...*
Tiếng đá nứt vỡ rợn người vang dội khắp hầm lò. Trần đá cổ xưa của Mỏ Quặng Sắt Bỏ Hoang sụt lở dữ dội, những tảng đá khổng lồ nặng hàng tấn bắt đầu sụp đổ rơi xuống như mưa rào, che lấp hoàn toàn ánh lửa đỏ rực của lò luyện chính.
Cú nện búa đá cuối cùng của Vương Hổ chấn vỡ vách đá hầm mỏ, đất đá sụt lở đè sập lối thoát hiểm duy nhất của cả hai dưới hầm tối tăm dày đặc bụi quặng hắc độc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!