Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Manh Mối Mỏ Quặng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đóa hoa sen đen ngưng tụ từ giọt máu hoại tử cuối cùng trước lồng ngực Hoàng Lâm khẽ run lên, rồi tan rã thành những hạt bụi hắc ám li ti, chìm vào màn sương mị hương Hồng Trần ngọt lịm dưới hầm ngầm kỹ viện của Liễu Nương.


Cơn bỏng rát kinh hoàng trong lồng ngực Hoàng Lâm cuối cùng cũng dịu đi, nhưng lá phổi rỗng tuếch vô linh lực của anh vẫn nhức nhối âm ỉ. Bột quặng hắc độc nung nóng mà anh hít phải trong suốt quá trình quai búa rèn đúc tại tiệm Chú Mộc trước đó vẫn chưa được thanh lọc hoàn toàn, khiến mỗi nhịp thở của anh đều nặng nề, lồng ngực khẽ phập phồng dưới lớp băng gạc đen quấn chặt. Cánh tay trái hoại tử đen kịt lan sát bả vai vẫn buông thõng vô lực bên sườn, hoàn toàn mất đi mười phần cảm giác vật lý vĩnh viễn.


Nhạc Linh nhẹ nhàng rút cây kim bạc cuối cùng từ Bình Chỉ Bạc ra, đôi bàn tay thanh mảnh của nàng đã lấm tấm mồ hôi và vệt máu đen phản phệ. Nàng xót xa nhìn thiếu niên mười bảy tuổi đang gượng ngồi dậy trên chiếc giường lụa đỏ, giọng nói thanh thoát hằn sâu vẻ lo lắng:


"Vết hoại tử ngực trái tạm thời đã được kìm hãm nhờ Châm Cứu Kiềm Chế Oán Khí, nhưng trong vòng một tháng tới, ngươi tuyệt đối không được bộc phát oán lực quá tải. Nếu không, đan điền rỗng của ngươi sẽ bị nhiệt lượng thiêu đốt và nổ tung vĩnh viễn. Ngươi có nghe ta nói không?"


Hoàng Lâm không đáp, anh chỉ lẳng lặng dùng bàn tay phải đầy vết sẹo bỏng rát – vệt tích của đêm nung dao khử trùng đầy đau đớn – kéo lại vạt áo choàng xám rách nát để che giấu Chiếc Cân Tội Lỗi Tổ Tiên đeo sau hông. Ánh mắt anh hướng về phía Hoàng Vy đang ngồi trên chiếc xe lăn gỗ nứt nẻ và hoàng tử lai Minh Vũ đang rụt rè đứng nép bên cạnh. Ngọc bội Nguyệt Tộc trước cổ cậu bé vẫn tỏa ra luồng sáng xanh lam nhạt dịu nhẹ, như một mỏ neo giữ vững nhân tính cho người hộ vệ gánh tội.


"Ta biết rồi," Hoàng Lâm khàn giọng nói, giọng nói trầm ấm nhưng lạnh lùng cô độc. "Nhưng ta không có nhiều thời gian."


Liễu Nương bước ra từ sau bức rèm lụa đỏ, khuôn mặt quyến rũ sắc sảo hằn lên vẻ nghiêm trọng. Ả khẽ phe phẩy chiếc quạt giấy thơm, hạ thấp giọng nói:


"Mật thám Chấp Pháp Đường vẫn đang lùng sục ráo riết bên ngoài chợ đen. Nhưng có một tin tức ta vừa thu thập được từ một tên quan tuần tra say rượu của Triệu gia. Đường tỷ mất tích của ngươi – Hoàng Yên – hiện đang bị giam giữ tại Mỏ Quặng Sắt Bỏ Hoang ở phía Tây thị trấn."


Hoàng Lâm khựng lại, đôi mắt đen sâu thẳm chợt lóe lên một tia sáng sắc bén.


"Hoàng Yên... chị ấy còn sống?" Hoàng Vy khóc khẽ, đôi bàn tay gầy gộc bám chặt lấy tay áo của anh trai.


"Còn sống, nhưng sống không bằng chết," Liễu Nương thở dài, giọng nói chứa đựng sự căm phẫn thầm lặng. "Triệu Bá đã biến mỏ quặng cũ của hoàng gia thành một địa ngục trần gian. Hắn bắt giữ hàng vạn phu mỏ và nô lệ, ép họ khai thác Hắc Quặng Sắt hằng ngày hằng giờ dưới điều kiện cực kỳ tàn bạo để tinh luyện vũ khí cho quân kháng chiến. Hoàng Yên bị phong ấn đan điền, đang bị ép đào quặng ở tầng sâu nhất của hầm mỏ."


Nỗi căm hận dâng trào trong lồng ngực Hoàng Lâm, khiến hắc khí oán niệm quanh tim khẽ dao động. Anh biết mình phải lên đường ngay lập tức. Nhưng trước khi đi, anh quay sang nhìn Liễu Nương, giọng nói mang theo uy áp thầm lặng của một huyết khế ước:


"Theo khế ước máu, ta sẽ bảo vệ kỹ viện này khỏi sự tàn phá trả thù của Tống gia. Đổi lại, cô phải đảm bảo an toàn tuyệt đối cho Vy nhi và điện hạ dưới hầm ngầm này."


"Ngươi yên tâm," Liễu Nương nghiêm túc gật đầu. "Ải ngầm của ta tuy rách nát, nhưng Chấp Pháp Đường chưa dễ gì tìm ra mật đạo dưới sàn gỗ này. Nhưng ngươi... cơ thể ngươi đang suy kiệt, làm sao đột nhập vào cứ điểm kiên cố của Triệu gia?"


"Ta có cách của ta," Hoàng Lâm dứt khoát đứng dậy. Anh quay sang nhìn Nhạc Linh, ánh mắt dịu đi một phân: "Cảm ơn cô, Nhạc cô nương. Hãy ở lại đây giúp ta chăm sóc Vy nhi."


Nhạc Linh định cản anh lại, nhưng khi nhìn thấy ý chí sắt đá không thể lay chuyển trong đôi mắt thiếu niên, nàng chỉ biết cắn môi im lặng, bàn tay siết chặt Bình Chỉ Bạc.


***


Đêm biên thùy lạnh buốt, sương mù dày đặc dột nát bao phủ khắp nẻo đường dẫn về phía Tây Trấn Biên Thùy. Mỏ Quặng Sắt Bỏ Hoang hiện ra như một vết nứt khổng lồ, đen ngòm và sâu hun hút dưới lòng đất, được bao bọc bởi những hàng rào gỗ gai kiên cố và các tháp canh rực sáng đèn dầu hỏa của Triệu gia.


Hoàng Lâm cải trang thành một phu khuân vác nghèo khổ, khoác chiếc áo choàng xám rách nát bám đầy muội than để che giấu vết thương hoại tử ngực trái và Chiếc Cân Tội Lỗi Tổ Tiên sau lưng. Anh lầm lũi đi theo đoàn phu mỏ tiến vào lối vào hầm ngầm.


Ngay khi bước chân qua cửa hầm gỗ sập mục nát, một luồng không khí ẩm mốc, ngột ngạt bốc mùi sulfur và bụi quặng độc ập thẳng vào mặt anh. Bụi Hắc Quặng Sắt bay mù mịt trong không gian tối tăm, bám vào da thịt và chui vào phế quản của những người phu mỏ gầy guộc. Hoàng Lâm khẽ ho, lá phổi rỗng tuếch của anh nhói đau kịch liệt khi hít phải bột quặng độc hại. Anh cảm nhận được chất độc ăn mòn nhẹ đang ngấm sâu vào da thịt, làm giảm đi mười phần dẻo dai của cơ thể phàm nhân, nhưng anh vẫn cắn răng chịu đựng, bước từng bước vững chắc theo Hải Vân Bộ Pháp lướt nhẹ không tiếng động.


Bên trong hầm mỏ chằng chịt như một mê cung ngầm tăm tối. Dưới ánh đuốc leo lét, hàng vạn phu mỏ nô lệ – những thân hình gầy trơ xương, lem luốc bùn đất và sẹo roi da – đang chật vật cuốc từng tảng đá sắt nặng nề. Lòng căm phẫn và oán hận tột độ của họ hướng về tầng lớp quý tộc bóc lột Triệu gia tỏa ra như một luồng hắc khí vô hình, khiến Chiếc Cân Tội Lỗi sau lưng Hoàng Lâm khẽ rung nhẹ, như một trận nhãn sẵn sàng hấp thụ oán niệm.


*CHÁT! CHÁT!*


Tiếng roi da quất xé rách da thịt thình lình vang lên dội thẳng vào vách đá hầm mỏ, kèm theo tiếng chửi bới thô bạo của một tên cai ngục Triệu gia:


"Lũ súc sinh hèn hạ! Có chịu cuốc nhanh lên không? Hôm nay không đủ mười gùi quặng thô, ta sẽ chôn sống tất cả các ngươi dưới hầm sập này!"


Hoàng Lâm đứng trong bóng tối của một ngách đá sụt lở, nhìn thấy một phu mỏ già yếu đang quỳ rạp dưới đất, tấm lưng gầy gộc rách nát rỉ máu tươi dưới ngọn roi da gai sắt của tên cai ngục. Những phu mỏ xung quanh chỉ biết cúi đầu run rẩy, đôi mắt đờ đẫn tràn ngập sự bất lực và sợ hãi trước họng giáo sắt của toán lính tuần tra.


Cơn thịnh nộ dâng trào trong lồng ngực Hoàng Lâm. Anh biết mình tuyệt đối không được bộc phát oán lực song kiếm vô hình ở đây, vì tiếng rít gió của kiếm khí sẽ lập tức thu hút kỵ binh và chấp pháp sư của Triệu gia tuần tra cẩn mật, làm hỏng kế hoạch giải cứu Hoàng Yên.


Hoàng Lâm lẳng lặng gạt nhẹ gót chân phải, thi triển Hải Vân Bộ Pháp di chuyển nhanh như một làn khói sương không tiếng động vật lý. Anh áp sát ngách đá, mũi chân đá mạnh một viên đá quặng sắc nhọn nằm dưới đất.


*VÚT! RẮC!*


Viên đá quặng nhỏ mang theo lực lượng cơ bắp khổng lồ của thể thuật phàm nhân bay thẳng qua bóng tối, găm chính xác vào khớp gối phải của tên cai ngục tàn bạo. Tiếng xương khớp vỡ nứt vang lên giòn giã, khiến tên cai ngục gào thét thảm thiết, ngã khuỵu xuống vũng bùn độc, chiếc roi da rơi khỏi bàn tay run rẩy.


"Kẻ nào? Đứa nào dám ám toán ta?" Tên cai ngục điên cuồng gầm lên, nhưng xung quanh chỉ có màn sương bụi quặng mù mịt và những phu mỏ đang ngơ ngác sợ hãi.


Hoàng Lâm đã nhanh chóng lùi lại vào góc tối hầm ngầm. Anh định một mình lách qua các khe nứt đá sụt lở để tiến sâu xuống tầng đáy tìm Hoàng Yên. Tuy nhiên, hệ thống đường hầm chằng chịt và các vết nứt địa hình hiểm trở của Mỏ Quặng Sắt Bỏ Hoang quá phức tạp. Khi anh vừa bước vào một ngách hầm hẹp, trần đá phía trên đột ngột rạn nứt, đất đá sụt lở dữ dội suýt chút nữa đã chôn sống anh trong lòng đất tối tăm. Phổi anh hít phải lượng lớn bụi độc, khiến anh ho ra một ngụm máu đen nhẹ, thể lực phàm nhân bị suy giảm đáng kể.


"Nếu ngươi cứ đâm đầu đi một mình như thế, chưa tìm thấy Hoàng cô nương thì đã làm mồi cho đá sập rồi."


Một giọng nói trầm khàn, cục cằn vang lên từ phía sau một tảng đá lớn.


Hoàng Lâm lập tức xoay người, tay phải giắt thương gãy khẽ siết chặt. Từ trong bóng tối hầm ngầm, một gã đàn ông vạm vỡ bước ra. Gã khoác chiếc áo da thú rách nát bám đầy muội than, khuôn mặt thô kệch hằn sâu một vết sẹo dài cắt ngang từ trán xuống má, đôi bàn tay to khỏe như gọng kìm sắt đang cầm chiếc cuốc mỏ bằng sắt đen nặng tám mươi cân. Đôi mắt gã sắc sảo, nhìn chằm chằm vào Hoàng Lâm với sự đề phòng nhưng cũng đầy nể phục.


"Ngươi là ai?" Hoàng Lâm lạnh lùng hỏi.


"Ta là Cường Sẹo," gã đàn ông hừ lạnh một tiếng, vác chiếc cuốc sắt lên vai. "Ta đã quan sát ngươi từ lúc ngươi đá gãy chân tên cai ngục tàn ác kia rồi. Thân thủ khá lắm, phàm nhân vô linh lực mà có thể dùng lực đá chấn vỡ xương khớp Trúc Cơ sơ kỳ của tên cai ngục, ngươi không phải là phu mỏ bình thường."


Hoàng Lâm im lặng, đôi mắt dưới mũ áo choàng xám khẽ nheo lại để dò xét sát ý của đối phương nhờ Thấu Thị Sát Ý Nhãn. Nhưng anh không nhìn thấy luồng hắc khí thù ghét nào tỏa ra từ Cường Sẹo, chỉ có một lòng căm thù giai cấp bóc lột sâu sắc rực cháy trong tim gã.


"Ta đến đây để cứu người," Hoàng Lâm dứt khoát nói. "Đường tỷ của ta – Hoàng Yên – đang bị giam dưới tầng đáy."


"Hoàng Yên? Đóa hoa quặng của tầng sâu nhất sao?" Cường Sẹo kinh ngạc, ánh mắt gã chợt dịu đi một phân. "Cô ấy là một người tốt, thường xuyên lén chia sẻ phần ăn ít ỏi cho những phu mỏ nhỏ tuổi bị thương. Nhưng nơi giam giữ cô ấy được bảo vệ cực kỳ cẩn mật bởi lính canh tinh nhuệ của Triệu gia, và cả tên quái vật man tộc Vương Hổ nữa."


Cường Sẹo nhổ một ngụm nước bọt dính muội than xuống đất, giọng nói tràn đầy oán hận:


"Lũ chó săn Triệu gia bóc lột chúng ta đến giọt máu cuối cùng. Chúng ta muốn nổi dậy từ lâu, nhưng chúng có vũ khí nặng và trận pháp phong tỏa lối ra. Nếu ngươi muốn cứu Hoàng Yên, ngươi phải giúp chúng ta tạo ra một cuộc bạo động quy mô lớn để đánh lạc hướng truy binh."


Hoàng Lâm suy luận nhanh chóng. Bản thân anh đang bị thương tích hoại tử ngực trái, thể lực phàm nhân không thể đơn độc đối đầu với hàng ngàn lính gác trang bị vũ khí ma pháp của Triệu gia. Việc liên thủ với thủ lĩnh phu mỏ Cường Sẹo để phát động bạo động tập thể là chiến thuật duy nhất khả thi để giải cứu Hoàng Yên và phá hủy cứ điểm kinh tế của kẻ thù.


"Được," Hoàng Lâm gật đầu, ánh mắt anh kiên định nhìn Cường Sẹo. "Ta sẽ giúp các ngươi. Ta có một kế hoạch."


"Kế hoạch gì?" Cường Sẹo ghé sát tai lại hít thở nặng nề.


"Chúng ta sẽ dùng thuốc nổ quặng sắt để đánh sập lò luyện chính của Triệu gia ở khu vực trung tâm," Hoàng Lâm thì thầm, giọng nói lạnh lùng sắc bén như kiếm phán xét. "Khi lò luyện chính nổ tung, hệ thống ma pháp phòng ngự và xích sắt khóa cổng của mỏ quặng sẽ mất đi nguồn năng lượng tuần hoàn. Đó là lúc hàng vạn phu mỏ có thể vác cuốc sắt nổi dậy giải phóng bản thân, và ta sẽ thừa cơ thâm nhập vào hầm giam cứu Hoàng Yên."


Đôi mắt Cường Sẹo rực sáng hy vọng, vết sẹo dài trên mặt gã co giật vì phấn khích. Gã vỗ mạnh vào bả vai phải bầm tím của Hoàng Lâm khiến anh khẽ nhíu mày vì đau nhức xương sườn gãy:


"Hay lắm! Lò luyện chính là huyết mạch kinh tế của Triệu Bá tại biên cương này. Đập tan nó chính là chặt đứt một cánh tay của hắn! Anh em phu mỏ chúng ta sẵn sàng bán mạng vì kế hoạch này!"


Cường Sẹo dứt khoát dẫn Hoàng Lâm đi xuyên qua một đường hầm ngầm ẩm ướt, dốc đứng khuất sau những vách đá sụt lở. Sau mười phút di chuyển lẩn khuất, họ dừng lại trước một vách đá nhô ra ngay phía trên vực sâu ngầm của khu vực lò luyện trung tâm.


Hoàng Lâm nhìn xuống dưới. Một hầm lò khổng lồ hiện ra dưới lòng đất sâu vạn trượng, rực cháy những ngọn lửa đen kịt của quặng sắt nhiễm oán khí. Những luồng khói độc nóng cháy bốc lên nghi ngút, tạo thành một bầu không khí ngột ngạt rợn người hằng đêm hít thở.


Cường Sẹo đưa cho Hoàng Lâm một chiếc cuốc mỏ rỉ sét bám đầy muội than, gã chỉ tay về phía hầm lò ngầm rực lửa đen phía dưới, giọng nói trầm hùng hằn sâu áp lực chiến thuật khẩn cấp:


"Hoàng Yên đang bị giam ở ngay ngách hang đá phía sau lò luyện chính kia. Nhưng ngươi phải cẩn thận, thiếu niên man tộc khổng lồ Vương Hổ – kẻ có búa đá ngàn cân – đang bắt đầu đi tuần tra hầm lò ngầm hốc ngầm ngay bên dưới chúng ta rồi."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!