Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Kim Bạc Dẫn Độc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh lửa đỏ rực từ lò nung của Chú Mộc hắt lên những vệt mồ hôi và máu khô khốc trên khuôn mặt Hoàng Lâm, vẽ nên những góc cạnh đầy cam chịu của một thiếu niên mười bảy tuổi. Cánh cửa gỗ sập sệ của tiệm rèn rách nát ngách phía Tây Chợ Đen Hải Vân vừa bị chém đứt làm đôi, đổ sập xuống nền đất bụi bay mù mịt. Ba tên lính tuần tra của Chấp Pháp Đường, khoác chiến giáp sắt đen rỉ sét, tay lăm lăm thiết đao rực sáng linh lực sơ cấp, hung hãn xông vào đại điện.


"Lục soát cho ta! Có kẻ lén rèn sắt ma pháp cấm ở đây!" Tên dẫn đầu gầm lên, đôi mắt ti hí đảo liên tục quanh lò rèn.


Chú Mộc vung chiếc búa rèn gia truyền Bách Luyện nện mạnh xuống đe sắt. Một tiếng *UỲNH* trầm hùng vang lên, chấn vỡ một mảng gạch lò rèn, bụi than và tàn lửa đen bắn tung tóe tạo thành một bức tường lửa tạm thời chặn đứng bước chân của toán lính tuần tra. Lão già gù lưng, cánh tay phải bị bỏng nhẹ rỉ máu do tàn lửa rèn nung đỏ, gào lớn về phía góc tối:


"Chạy đi, Lâm nhi! Đừng để di sản của tổ tiên rơi vào tay lũ chó săn!"


Hoàng Lâm nấp sau bể nước chướng khí độc ở góc tối, nén cơn đau thấu xương từ ba chiếc xương sườn gãy nát đang đâm thấu vào phổi. Anh biết mình không thể bộc phát oán lực song kiếm vô hình ở cự ly hẹp này, bởi tiếng rít của kiếm khí sẽ lập tức thu hút hàng trăm truy binh Chấp Pháp Đường đang phong tỏa khu chợ đen. Dưới chiếc mũ áo choàng xám rách nát, đôi mắt anh lóe lên sắc đỏ phán xét nhạt nhòa của Thấu Thị Sát Ý Nhãn, nhìn thấu quỹ đạo di chuyển của toán lính qua làn sương mù cuồn cuộn.


Hoàng Lâm nhún chân, thi triển Hải Vân Bộ Pháp lướt nhanh nhẹn như một làn khói sương không tiếng động. Anh cúi người gạt đống tro tàn nóng bỏng dưới chân lò rèn, dùng bàn tay phải đầy vết sẹo bỏng rát ôm chặt lấy Chiếc Cân Tội Lỗi Tổ Tiên vừa được gia cố vỏ bọc mới bằng Hắc Quặng Sắt chịu lực nén oán khí cực tốt, rồi dứt khoát nhảy xuống đường hầm ngầm tối tăm dốc đứng ngay phía sau bể nước.


"Đuổi theo! Có mật đạo!" Tiếng hét của lính gác tuần tra bị dập tắt phía sau khi Chú Mộc chủ động lật đổ bể nước chướng khí, giải phóng làn khói độc lưu huỳnh nồng nặc bịt kín lối vào hầm ngầm.


Trong lòng đất tối tăm ẩm mốc bốc mùi sulfur của ngách đá phía Tây, Hoàng Lâm bước đi lảo đảo từng bước nặng nề. Mỗi bước đi là một lần xương sườn gãy đâm vào phổi, khiến lồng ngực anh thắt lại đau đớn dữ dội. Bột quặng hắc độc nung nóng mà anh hít phải trong suốt quá trình quai búa rèn đúc tại tiệm Chú Mộc đang tàn phá lá phổi rỗng tuếch vô linh lực của anh, gieo rắc một cơn ho khan dữ dội.


*Khụ! Khụ!*


Hoàng Lâm ho liên tục, từng ngụm máu đen đặc quánh rỉ ra khóe môi, nhuộm đen vạt áo choàng xám rách nát. Chất độc dịch ăn mòn nhẹ của bùn đầm lầy chướng khí ngấm sâu vào đan điền rỗng tuếch từ trận chiến trước giờ đây bùng phát dữ dội do oán khí nóng từ quá trình rèn đúc kích hoạt, tạo nên một cơn bỏng rát kinh hoàng như thể có hàng vạn ngọn lửa đen đang thiêu đốt nội tạng. Cánh tay trái hoại tử đen kịt lan sát bả vai hoàn toàn mất cảm giác vật lý, buông thõng vô lực bên sườn như một khúc gỗ mục.


Anh dùng bàn tay phải bầm dập ghì chặt lồng ngực trái, kéo lê thân xác tàn tạ qua những ngách hầm ngầm ẩm ướt dẫn về phía kỹ viện của Liễu Nương – nơi em gái Hoàng Vy và hoàng tử lai Minh Vũ đang ẩn náu an toàn theo khế ước máu kỹ viện.


Khi phiến đá mật đạo dưới sàn gỗ kỹ viện Liễu Nương khẽ dịch chuyển, Hoàng Lâm không còn chút sức lực nào, anh ngã nhào xuống sàn gỗ lót lụa đỏ thơm mùi mị hương Hồng Trần ngọt lịm.


"Anh trai!"


Hoàng Vy nhào tới từ chiếc xe lăn gỗ thô sơ nứt nẻ. Đôi bàn tay gầy gộc của cô bé run rẩy nâng lấy khuôn mặt đầy mồ hôi và máu của anh trai. Vy nhi cắn chặt môi để không phát ra tiếng khóc thét, đôi chân tàn tật bất động quấn băng vải trắng kéo lê trên sàn gỗ.


Minh Vũ cũng chạy đến, đứa trẻ mười hai tuổi rụt rè cố gắng dùng hai cánh tay nhỏ bé đỡ lấy vai phải bầm tím rách da rỉ máu của Hoàng Lâm. Ngọc bội Nguyệt Tộc đeo trước cổ cậu bé rực sáng dịu nhẹ màu xanh lam nhạt, tỏa ra một luồng nhiệt xoa dịu tâm trí hoảng loạn của hoàng tử.


Liễu Nương bước ra từ sau rèm lụa đỏ, khuôn mặt quyến rũ thường ngày nay nhợt nhạt vì kinh hoàng khi nhìn thấy gã thiếu niên gánh tội bạo chúa gục ngã trong vũng máu đen. Cô nhanh chóng lấy ra một lọ sứ nhỏ chứa thuốc giảm đau thông thường của chợ đen, định đổ vào miệng Hoàng Lâm:


"Mau uống cái này đi! Hắn bị hỏa độc thiêu đốt nội tạng rồi!"


"Dừng tay! Thuốc đó sẽ giết chết hắn!"


Một giọng nói thanh thoát nhưng gấp gáp vang lên từ góc tối mật đạo. Nhạc Linh bước ra, y phục y sĩ màu trắng xanh nhạt lấm lem bụi đất của cô bay nhẹ trong gió ngầm. Nữ y sĩ trẻ tuổi đã lén trốn khỏi sự giám sát ngặt nghèo của Học viện Thiết Vệ, theo chỉ dẫn y thuật của Lão Toàn để tìm đến kỹ viện cứu chữa cho anh.


Nhạc Linh nhanh chóng quỳ xuống bên cạnh Hoàng Lâm, gạt tay Liễu Nương ra. Cô giải thích bằng giọng nghiêm nghị nhưng run rẩy:


"Đan điền rỗng của hắn đang chứa một lượng oán khí nóng quá tải cực hạn kết hợp hắc độc đầm lầy và bột quặng sắt. Thuốc giảm đau thông thường mang tính nóng sẽ phản tác dụng, làm bùng phát nhiệt lượng và khiến đan điền rỗng của hắn nổ tung ngay lập tức! Chỉ có thể dùng châm cứu giải áp!"


Nhìn thấy lồng ngực trái đầy vết nứt đen rỉ máu và cánh tay trái hoại tử đen kịt lan sát bả vai của Hoàng Lâm, Nhạc Linh xót xa rơi lệ. Đôi mắt ấm áp dịu dàng của cô hằn sâu sự đau đớn khi chứng kiến một thiếu niên mười bảy tuổi phải gánh chịu nỗi đau thể xác tột cùng đến mức này để bảo vệ hoàng tử lai và em gái tàn tật. Sự nghi ngờ, sợ hãi ban đầu của cô đối với hắc khí tà đạo hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho y đức cứu chữa và sự thấu hiểu thầm lặng.


Nhạc Linh lấy ra từ trong tay áo "Bình Chỉ Bạc" – bộ công cụ y thuật gia truyền chứa linh lực tịnh hóa của gia tộc Nhạc thị. Cô rút ra những cây kim bạc ròng mỏng như cánh ve, quấn quanh bởi những sợi chỉ bạc rực sáng linh lực tịnh hóa xanh nhạt.


"Hoàng Lâm, hãy nghe ta. Quá trình châm cứu này sẽ đau đớn gấp mười lần việc rèn sắt, ngươi phải giữ vững lý trí, không được để oán khí cắn nuốt tâm thức!" Nhạc Linh thì thầm sát tai anh.


Hoàng Lâm khẽ gật đầu, bàn tay phải đầy vết sẹo bỏng rát của anh nắm chặt lấy góc sườn xám đỏ cũ kỹ của Liễu Nương để làm điểm tựa. Anh ho ra một ngụm máu đen liên tục, oán khí đen kịt rò rỉ từ Chiếc Cân Tội Lỗi sau lưng đang đe dọa hủy hoại hoàn toàn hệ thống kinh mạch rỗng vô linh lực.


Nhạc Linh hít một hơi thật sâu, ngón tay thanh mảnh kẹp chặt cây kim bạc đầu tiên, châm sâu vào huyệt Kỳ Môn bên ngực trái của Hoàng Lâm.


*Rắc!*


Một luồng hàn lực tịnh hóa buốt lạnh như băng tinh thạch xuyên thấu qua lớp da thịt hoại tử, va chạm trực tiếp với luồng oán khí nóng cháy đang cuộn sóng quanh tim anh. Hoàng Lâm trợn trừng mắt, toàn thân run rẩy tột cùng dưới áp lực đau đớn thấu xương. Anh cắn chặt răng đến mức máu tươi chảy dọc khóe môi, quyết không phát ra một tiếng rên rỉ để em gái Hoàng Vy không phải lo lắng.


"Kiên trì lên!" Nhạc Linh khóc khẽ, tay cô run lên nhưng vẫn chuẩn xác châm tiếp cây kim thứ hai vào huyệt Đản Trung.


Ngay lập tức, hắc khí oán niệm hung bạo từ Chiếc Cân Tội Lỗi Tổ Tiên bộc phát dữ dội hòng bảo vệ vật chủ, tạo thành một luồng hắc phong đẩy lùi những cây kim bạc ròng rực sáng. Nhạc Linh cắn môi đến bật máu, dồn toàn bộ linh lực Trúc Cơ sơ kỳ của mình vào các sợi chỉ bạc để gia cố màng bảo vệ tịnh hóa, cưỡng ép đâm sâu kim châm xuống da thịt hoại tử của anh.


Cô vừa châm cứu vừa khóc thương cho vết sẹo hoại tử gánh tội tàn nhẫn trước ngực trái của Hoàng Lâm. Từng sợi chỉ bạc rực sáng linh lực tịnh hóa quấn quanh kim bạc châm sâu vào da thịt hoại tử, dẫn truyền dòng máu đen chứa oán độc đầm lầy và bụi quặng sắt hoại tử phổi ra ngoài cơ thể. Dòng hắc dịch đen kịt rỉ ra dọc theo các sợi chỉ bạc, bốc hơi thành những làn khói đen hôi hám ngay khi chạm vào không khí mị hương của kỹ viện.


Sau khi châm đủ mười hai huyệt đạo lớn quanh tim phổi, nhịp tim đập dồn dập của Hoàng Lâm dần ổn định trở lại. Sắc mặt nhợt nhạt của anh bớt đi vài phần u ám, vết hoại tử đen kịt ở ngực trái tạm thời được kìm hãm không lan rộng trong vòng một tháng nhờ kỹ thuật Châm Cứu Kiềm Chế Oán Khí chính tông.


Nhạc Linh thở phào nhẹ nhõm, cô dùng chiếc khăn lụa trắng lau đi những giọt mồ hôi và huyết lệ rỉ ra trên khuôn mặt Hoàng Lâm. Sự thấu hiểu thầm lặng giữa hai người lúc này vượt lên trên mọi danh phận chính đạo hay bạo chúa tối tăm.


Nhạc Linh từ từ rút cây kim bạc cuối cùng ra khỏi huyệt đạo trước ngực trái của Hoàng Lâm. Ngay khi mũi kim rời khỏi da thịt, một giọt máu đen đặc quánh rỉ ra từ vết thương hoại tử, không rơi xuống sàn gỗ mà ngưng tụ lơ lửng giữa không trung, hóa thành ảo ảnh một đóa hoa sen đen mờ ảo tỏa ra luồng oán khí lạnh buốt rợn người.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!