Lửa Lò Rèn Nguội
Ánh mắt sắc lạnh của tên mật thám Chấp Pháp Đường dừng lại ở vạt áo choàng xám rách nát của Hoàng Lâm, chuôi thiết kiếm chấp pháp rục rịch rít gió. Dưới làn sương mù dày đặc và ẩm mốc của Chợ Đen Hải Vân, không khí như đông cứng lại thành một khối băng dày. Tên mật thám khẽ nheo mắt, bàn tay đeo găng sắt của hắn từ từ siết chặt chuôi kiếm. Vạt áo xám dính máu khô kia quá quen thuộc, hoàn toàn trùng khớp với cáo thị truy nã đỏ mà Trương Cuồng vừa ban bố khắp thị trấn biên thùy.
Hoàng Lâm đứng khựng lại sau bức rèm lụa đỏ của gian hàng cửa sau. Vai phải anh bầm tím, ba chiếc xương sườn gãy nát bên ngực trái đang cọ xát tàn nhẫn vào lá phổi rỉ máu mỗi khi anh hít thở. Trên má phải, vết trầy xước do kim độc sượt qua từ trận chiến trước vẫn đang rỉ ra những giọt máu nóng hổi, nóng rát như lửa đốt. Nhưng điều tồi tệ nhất là cánh tay trái hoại tử đen kịt lan sát bả vai của anh hoàn toàn buông thõng vô lực, mất đi mười phần cảm giác vật lý. Đan điền rỗng tuếch không một chút linh lực của anh đang bị hắc độc đầm lầy chướng khí ngấm sâu, thiêu đốt đau đớn dữ dội.
"Đứng lại! Ngươi là ai? Mau bỏ mũ áo choàng xuống!" Tên mật thám quát khẽ, bước lên một bước, lưỡi thiết kiếm chấp pháp rút ra một nửa lộ ra ánh sáng lạnh lẽo.
Hoàng Lâm không lời đáp. Đôi mắt dưới mũ áo choàng lóe lên sắc đỏ phán xét nhạt nhòa của Thấu Thị Sát Ý Nhãn. Anh nhìn thấy luồng hắc khí thù ghét đỏ đậm tỏa ra từ sát ý của tên mật thám, vạch rõ quỹ đạo hắn chuẩn bị vung kiếm.
Không thể bộc phát oán lực song kiếm vô hình ở cự ly hẹp này, vì tiếng rít của kiếm khí sẽ lập tức thu hút hàng trăm truy binh bên ngoài. Hoàng Lâm dứt khoát đưa ra quyết định. Anh nhún chân, thi triển Hải Vân Bộ Pháp lướt nhanh nhẹn như một làn khói sương, áp sát tên mật thám trong chớp mắt.
Tên mật thám kinh hoàng khi thấy gã phế vật vô linh lực lại có tốc độ quỷ dị đến thế. Chưa kịp tri hô kỵ binh chấp pháp, bàn tay phải đầy vết sẹo bỏng rát của Hoàng Lâm đã lao ra như gọng kìm sắt, bóp chặt lấy yết hầu của hắn. Đồng thời, Hoàng Lâm vận lực vào lòng bàn tay, thi triển kỹ thuật cận chiến Kích Thủy Kính – truyền lực rung động xuyên qua lớp giáp sắt cổ họng, chấn vỡ toàn bộ windpipe và tim phổi của tên mật thám từ bên trong mà không phát ra bất kỳ âm thanh vật lý nào.
*Rắc.*
Tên mật thám trợn trừng mắt, toàn bộ linh lực ngưng tụ trong đan điền hắn lập tức tan rã. Thân hình hắn mềm nhũn, ngã gục vào lòng Hoàng Lâm.
Bức rèm lụa đỏ khẽ lay động, Liễu Nương bước ra với khuôn mặt nhợt nhạt nhưng ánh mắt sắc sảo đầy quyết đoán. Nhìn thấy xác tên mật thám, cô không hề hoảng loạn mà nhanh chóng dùng mị hương Hồng Trần phủ lên thi thể để xóa sạch mùi máu tươi.
"Ngươi ra tay nhanh đấy, gã bạo chúa tóc đen," Liễu Nương khẽ nói, giọng nói quyến rũ nay hằn sâu sự nghiêm túc. "Nhưng Trương Cuồng sẽ lùng sục cả khu chợ đen này trong vòng nửa canh giờ nữa. Ngươi không thể trốn ở đây mãi được. Hãy đưa em gái ngươi và hoàng tử lai đi lối hầm ngầm này. Ở ngách phía Tây của Chợ Đen Hải Vân, có một tiệm rèn rách nát của Chú Mộc. Chỉ có ông ta mới giúp được ngươi lúc này."
Hoàng Lâm gật đầu, anh dùng vạt áo xám lau đi giọt huyết lệ rỉ ra từ mắt phải do quá tải nhãn thuật. Anh cất túi Linh Thạch Rỉ Sét chứa 40 đồng tiền vàng ròng vừa giao dịch vào túi trữ vật rách nát. Nhìn Liễu Nương, anh khàn giọng: "Huyết khế ước đã lập, ta sẽ bảo vệ kỹ viện của cô khỏi Tống gia. Giờ ta phải đi."
Theo sự chỉ dẫn của Liễu Nương, Hoàng Lâm lách qua lối hầm ngầm tối tăm, ẩm mốc bốc mùi sulfur nồng nặc dưới lòng đất Chợ Đen Hải Vân. Mỗi bước đi là một lần xương sườn gãy đâm vào phổi, khiến anh phải liên tục nuốt ngược ngụm máu đen đang dâng lên cổ họng. Chiếc Cân Tội Lỗi Tổ Tiên đeo sau lưng hông đang rung lên bần bật, những vết rạn nứt trên khung xương tà thần cổ đại rỉ ra từng luồng hắc khí nóng cháy, cảnh báo bảo vật sắp sụp đổ hoàn toàn do gánh chịu oán lực quá tải từ trận chiến với Ma Sát.
Sau mười phút chật vật di chuyển, Hoàng Lâm dừng lại trước một cánh cửa gỗ sập sệ bám đầy muội than đen kịt ở cuối ngách đá phía Tây. Từ bên trong, tiếng quai búa rèn sắt nặng nề vang lên đều đặn: *KENG... KENG... KENG...*
Hoàng Lâm dùng bàn tay phải bầm dập đẩy cửa bước vào. Sức nóng khủng khiếp từ lò rèn rực lửa hắt thẳng vào mặt anh, hòa lẫn với mùi rượu nồng nặc và mùi sắt nung đỏ.
Đứng bên đe sắt là Chú Mộc. Lão già lưng gù, mất ngón tay trỏ bên phải, râu tóc cứng như rễ tre bám đầy tàn lửa rèn đỏ rực. Lão đang cầm chiếc búa rèn gia truyền Bách Luyện nện xuống một thanh sắt nguội, giọng nói ồm ồm như sấm gầm vang lên mà không thèm ngẩng đầu:
"Tiệm đóng cửa rồi. Chợ đen sắp bị phong tỏa, muốn rèn vũ khí thì biến đi chỗ khác!"
Hoàng Lâm không nói gì, anh lẳng lặng cởi bỏ chiếc áo choàng xám rách nát, để lộ Chiếc Cân Tội Lỗi Tổ Tiên rỉ sét sau lưng hông. Khung xương tà thần cổ đại của chiếc cân nay đã xuất hiện ba vết nứt lớn rỉ máu đen hoại tử, tỏa ra luồng oán lực tối tăm cuồn cuộn.
Chú Mộc thình lình dừng búa. Đôi mắt mờ đục của lão nhìn trừng trừng vào chiếc cân rỉ sét. Chiếc búa rèn Bách Luyện trên tay lão rơi rầm xuống đất, chấn vỡ một mảng gạch lò rèn. Lão già gù run rẩy tiến lại gần, bàn tay thô ráp đầy vết bỏng sẹo vuốt ve lên ký hiệu gia huy hoàng gia rỉ sét trên trục cân.
"Đây... đây là xương sườn tà thần cổ đại... Thiết kế này... Hoàng Thái tổ sư!" Chú Mộc đột ngột quỳ sụp xuống, nước mắt lão chảy dài trên khuôn mặt khắc khổ bám đầy muội than. "Ngươi... ngươi là truyền nhân của Đại Tướng Quân Hoàng Dũng? Con trai của Hoàng thị vẫn còn sống sao?"
"Chú Mộc, chiếc cân sắp nổ tung rồi," Hoàng Lâm khàn giọng, cơ thể anh run lên vì cơn đau hoại tử ngực trái lại bùng phát. "Ta cần gia cố nó để tiếp tục bảo vệ hoàng tử lai Minh Vũ."
Chú Mộc lau nước mắt, lão bật dậy, ánh mắt cộc cằn thường ngày biến mất, thay vào đó là sự nghiêm túc tột cùng của một cựu thợ rèn quân đội hoàng gia trung nghĩa. Lão nhìn vào cánh tay trái hoại tử đen kịt và lồng ngực rách nát của Hoàng Lâm, xót xa nói: "Oán khí tích tụ bên trong chiếc cân quá lớn, đan điền rỗng vô linh lực của ngươi không thể nén nổi nữa. Nếu không gia cố vỏ bọc chịu lực mới, chiếc cân sẽ nổ tung, xé rách linh hồn ngươi thành trăm mảnh!"
Chú Mộc dứt khoát đi sâu vào mật thất sau lò rèn, lôi ra một khối quặng thô màu đen tuyền, tỏa ra luồng hắc khí lạnh buốt. Đó chính là Hắc Quặng Sắt – khoáng sản rèn đúc cực kỳ khan hiếm bị quân kháng chiến cấm lưu hành, có độ cứng vô song và khả năng dẫn truyền oán lực hoàn hảo.
"Hắc Quặng Sắt này là thứ duy nhất chịu nổi lực nén oán khí của tà thần," Chú Mộc ném khối quặng vào lò rèn rực lửa, kéo bập bùng bể thổi khí. "Nhưng sắt thường rèn bằng lửa hỏa lò, oán thiết phải rèn bằng oán khí nóng của chính ngươi. Ta sẽ truyền thụ cho ngươi Rèn Đúc Oán Thiết Pháp. Ngươi phải tự tay quai búa, truyền oán lực từ chiếc cân vào lò nung để dung hợp Hắc Quặng Sắt vào khung xương tà thần!"
Hoàng Lâm bước đến bên đe sắt. Sức nóng từ ngọn lửa lò rèn bốc cao làm vết thương vai phải rách thịt của anh rát bỏng, máu nóng rỉ ra hòa cùng mồ hôi nhễ nhại. Anh dùng bàn tay phải đầy vết sẹo bỏng rát nắm chặt cán búa rèn nặng năm mươi cân. Cánh tay trái hoại tử đen kịt hoàn toàn vô lực buông thõng bên sườn, nhưng ánh mắt anh rực sáng ý chí sắt đá.
"Bắt đầu đi!" Hoàng Lâm gầm khẽ.
Chú Mộc vung búa rèn gia truyền Bách Luyện nện xuống khối Hắc Quặng Sắt đã nung đỏ rực: *KENG!*
"Vận hành Ngự Khí Thuật! Truyền oán khí nóng từ chiếc cân chạy qua kinh mạch rỗng vào thân búa!" Chú Mộc hét lớn giữa tiếng lửa gầm rú.
Hoàng Lâm cắn chặt răng đến mức bật máu tươi khóe môi. Anh tập trung ý niệm, dẫn dắt luồng oán khí đen cuồn cuộn từ Chiếc Cân Tội Lỗi Tổ Tiên chạy dọc theo kinh mạch rỗng của cánh tay phải, truyền thẳng vào đe sắt nung đỏ.
*KENG! KENG! KENG!*
Mỗi nhát búa vung xuống là một lần oán khí nóng thiêu đốt kinh mạch đan điền rỗng của Hoàng Lâm. Những tia lửa đen rực sáng bắn tung tóe từ đe sắt, hắt lên khuôn mặt đầy mồ hôi và máu của anh. Cơn đau thấu xương từ ba chiếc xương sườn gãy nát và hắc độc đầm lầy đang ngấm sâu khiến Hoàng Lâm suýt ngất đi hằng giờ hít thở hỏa lò, nhưng anh vẫn kiên cường quai búa không ngừng nghỉ.
Tiếng búa gõ sắt vang dội, trầm hùng như tiếng sấm rền dưới lòng đất, vang xa ra khỏi ngách đá phía Tây của Chợ Đen Hải Vân.
Chính âm thanh lớn này đã thu hút sự chú ý của toán tuần tra Chấp Pháp Đường đang lùng sục bên ngoài ngõ đá.
*Rầm! Rầm! Rầm!*
Tiếng đập cửa thô bạo vang lên cắt ngang tiếng búa rèn. Tiếng xích sắt va chạm leng keng đầy sát khí ngoài cửa tiệm rèn rách nát:
"Mở cửa! Chấp Pháp Đường kiểm tra lò rèn cấm! Có tiếng rèn sắt ma pháp bên trong! Mau mở cửa nếu không chúng ta sẽ phóng hỏa thiêu rụi tiệm rèn!"
Chú Mộc biến sắc, nhưng lão vẫn kiên trì quai búa liên tục không ngừng nghỉ để giữ nhiệt độ kết tinh của kim loại: "Hoàng Lâm! Đừng dừng lại! Kim loại đang dung hợp vào xương tà thần, dừng lại lúc này chiếc cân sẽ vỡ nát vĩnh viễn!"
"Mở cửa!" Tiếng quát của lính gác tuần tra càng lúc càng dữ dội, tiếng thiết đao bắt đầu chém mạnh vào cánh cửa gỗ mục nát.
Hoàng Lâm gầm lên một tiếng bi tráng, anh dồn toàn bộ oán lực đen cuồn cuộn còn sót lại vào cánh tay phải bầm dập, vung búa nện liên tiếp ba nhát chí mạng xuống đe sắt nung đỏ rực. Luồng oán khí rực lửa đen bao phủ lấy đe sắt, nung chảy hoàn toàn Hắc Quặng Sắt bọc chặt lấy ba vết nứt lớn trên Chiếc Cân Tội Lỗi Tổ Tiên.
"Hoàng Lâm! Trốn ngay sau bể nước chướng khí độc ở góc tối!" Chú Mộc hét lớn, lão dùng búa rèn Bách Luyện gõ mạnh một nhát cuối cùng vào trục cân để hoàn thành vỏ bọc mới chịu lực nén oán khí.
Hoàng Lâm nhanh nhẹn thi triển Hải Vân Bộ Pháp lướt nhanh vào góc tối, nín thở ẩn nấp hoàn toàn sau bể nước chướng khí độc ăn mòn nhẹ bốc mùi lưu huỳnh nồng nặc. Bùn độc đầm lầy và nước chướng khí bao phủ quanh bể nước trung hòa hoàn toàn mùi máu tươi rỉ ra từ vai phải và hắc khí hoại tử của anh hằng giờ hít thở.
Chú Mộc vừa kịp giấu Chiếc Cân Tội Lỗi Tổ Tiên đã gia cố vỏ bọc mới dưới đống tro tàn lò rèn và bôi vết bỏng nhẹ ở cánh tay phải rỉ máu.
*ẦM!*
Cánh cửa gỗ mục nát của tiệm rèn bị chém đứt đôi, đổ sụp xuống đất bụi bay mù mịt.
Lính gác tuần tra vung đao chém đứt đôi cánh cửa tiệm rèn, ánh lửa lò rèn hắt lên khuôn mặt đầy mồ hôi của Hoàng Lâm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!