Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Giao Dịch Bóng Đêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi báo động của Chấp Pháp Đường vẫn rú lên liên hồi ngoài vách đá, dội thẳng vào màn sương mù dày đặc của thị trấn biên thùy. Mưa phùn lạnh buốt bám vào da thịt, nhưng đối với Hoàng Lâm, cơn lạnh ấy chẳng thấm tháp gì so với ngọn lửa đang thiêu đốt bên trong lồng ngực.


Ba chiếc xương sườn gãy nát từ trận chiến trước đang cọ xát tàn nhẫn vào lá phổi rỉ máu, mỗi nhịp thở của anh đều mang theo vị tanh nồng của máu tươi. Vai trái bầm tím, xương vai rạn nứt đau buốt đến tận óc. Trên má phải, vết trầy xước nhẹ do kim độc của Tống Kiệt sượt qua vẫn đang rỉ ra những giọt máu nóng hổi, nóng cháy như muốn làm tan chảy cả lớp sương lạnh biên cương. Nhưng đáng sợ nhất vẫn là cánh tay trái. Vết hoại tử đen kịt đã ăn mòn hoàn toàn từ ngón tay lên tận sát bả vai, khô khốc và nứt nẻ như một khúc củi cháy dở, hoàn toàn mất đi mười phần cảm giác vật lý hằng đêm.


Sau khi lướt nhanh di tản, đưa Thím Sáu đang bị thương rách vai và Lâm Dao ẩn nấp an toàn tại một mật thất tạm thời ngoại vi trấn dưới sự bảo vệ của Vương Hổ, Hoàng Lâm biết mình không thể chần chừ. Ngôi đền hoang phế đã bị lộ dấu vết. Minh Vũ và Hoàng Vy cần một nơi ẩn náu mới kiên cố hơn, và Thím Sáu cần thuốc men khẩn cấp để tịnh hóa vết thương roi độc.


Hoàng Lâm khoác lên mình chiếc áo choàng xám rách nát để che giấu Chiếc Cân Tội Lỗi Tổ Tiên sau lưng hông, lẳng lặng tiến về phía lối vào hầm ngầm tăm tối dẫn xuống Chợ Đen Hải Vân.


Lối vào chợ đen là một đường hầm ẩm ướt, dốc đứng và bốc mùi nấm mốc nồng nặc xen lẫn mùi lưu huỳnh rò rỉ từ các vỉa quặng sâu. Hoàng Lâm bước đi từng bước nặng nề, tay phải ghì chặt ngực để kìm nén cơn ho ra máu đen đang chực chờ bộc phát. Dưới lòng đất, Chợ Đen Hải Vân hiện ra như một tổ kiến khổng lồ tăm tối, được thắp sáng bởi những chiếc đèn dầu hỏa leo lét treo trên vách đá trơn trượt. Tiếng mặc cả, tiếng chửi rủa của giang hồ, thương nhân tham nhũng và những kẻ tị nạn đói khát tạo nên một thứ âm thanh hỗn loạn, ngột ngạt.


Hoàng Lâm tiến về phía khu vực giao dịch tự do. Anh cần Linh Thạch Rỉ Sét để mua lương thực và thuốc men giảm đau hoại tử. Tiếp cận một gian hàng của một thương nhân tự do có bộ râu dê xám xịt, Hoàng Lâm lấy ra một viên Ngọc Oán Khí rực hắc khí đen cuồn cuộn – thứ anh thu hoạch được từ tim sói biến dị nhiễm độc.


"Ta muốn bán thứ này," Hoàng Lâm khàn giọng nói, cố gắng giữ giọng ổn định dưới chiếc mũ áo choàng che nửa mặt.


Tên thương nhân râu dê cầm viên ngọc lên, đôi mắt ti hí của hắn lập tức sáng lên sự tham lam tột độ. Nhưng ngay sau đó, hắn nhìn vào bộ quần áo rách nát của Hoàng Lâm, nhận ra anh là một phàm nhân hoàn toàn vô linh lực. Một nụ cười gian trá nở ra trên môi tên thương nhân:


"Ngọc oán khí biến dị tinh khiết thế này, một tên phế vật vô linh lực như ngươi làm sao có được? Chắc chắn là đồ ăn cắp từ kho quân nhu của Tống gia hoặc kỵ binh tuần tra! Mau để lại viên ngọc này, nếu không ta sẽ gọi lính Chấp Pháp Đường đến xích cổ ngươi lại!"


Hoàng Lâm không đáp. Đôi mắt dưới mũ áo choàng lóe lên một tia sắc đỏ phán xét nhạt nhòa. Anh biết, ở nơi bùn nhơ này, lý lẽ của kẻ yếu chỉ là trò cười. Không để tên thương nhân kịp phản ứng, Hoàng Lâm dùng tay phải giật lại viên ngọc nhanh như chớp, thi triển Hải Vân Bộ Pháp lướt nhanh nhẹn như một làn khói sương, biến mất vào đám đông hỗn loạn trước khi tên thương nhân kịp tri hô.


"Không thể tin tưởng những kẻ mua bán tự do ở đây," Hoàng Lâm thầm nghĩ, lồng ngực anh lại thắt chặt đau đớn. Anh cần một thế lực có đủ uy tín và sự bảo mật để giao dịch.


Anh đi sâu vào góc tối nhất của chợ đen, nơi có một gian hàng phủ đầy những tấm rèm lụa đỏ cũ kỹ xẻ tà cao, tỏa ra mùi mị hương ngọt lịm nhưng ma mị. Đó chính là địa bàn của Liễu Nương – bà chủ kỹ viện nát nổi tiếng sắc sảo nhưng trượng nghĩa tại biên cương.


Liễu Nương đang ngồi trên chiếc ghế tre, khoác trên mình bộ sườn xám lụa đỏ cũ kỹ, môi tô son đỏ đậm, tay phe phẩy chiếc quạt giấy thơm giấu kim châm tẩm độc. Khi Hoàng Lâm bước qua rèm lụa đỏ, đôi mắt sắc sảo của cô lập tức dừng lại trên vạt áo choàng xám đẫm máu khô của anh.


"Khách quý ghé thăm, nhưng có vẻ mang theo không ít phiền phức nhỉ?" Liễu Nương cười khẽ, giọng nói quyến rũ nhưng mang theo sự dò xét lạnh lùng.


Hoàng Lâm không vòng vo. Anh lấy ra ba viên Ngọc Oán Khí rực h h hắc khí đặt lên bàn gỗ: "Ta muốn bán số ngọc này lấy Linh Thạch Rỉ Sét khẩn cấp. Giá rẻ cũng được, nhưng ta cần sự bảo mật tuyệt đối."


Liễu Nương cầm một viên ngọc lên, thần sắc lười biếng của cô lập tức biến mất. Là một võ giả Luyện Khí Kỳ tầng 9, cô nhận ra ngay chất lượng oán lực biến dị cực kỳ tinh khiết bên trong viên ngọc – thứ chỉ có thể ngưng tụ khi ma thú bị tiêu diệt bởi một sức mạnh thể chất kinh hoàng bỏ qua phòng ngự. Cô nhìn chằm chằm vào vết thương quấn băng gạc đen lấp ló dưới áo choàng của Hoàng Lâm, vết xước rỉ máu nóng trên má phải anh, và đặc biệt là cánh tay trái hoại tử đen kịt bất động.


"Ngọc tốt," Liễu Nương khẽ nheo mắt, gõ nhẹ chiếc quạt giấy lên bàn. "Nhưng trên đời này làm gì có giao dịch nào vừa rẻ vừa bảo mật? Nhất là khi tên thiếu chủ Tống gia vừa bị một gã tóc đen vô linh lực bẻ gãy nát cổ tay tại Quán Trà Rách cách đây nửa canh giờ. Ngươi nghĩ ta là kẻ mù sao?"


Hoàng Lâm im lặng, tay phải anh khẽ siết chặt cán Huyết Thương Gãy giắt sau thắt lưng. Bầu không khí trong gian phòng rèm lụa đột ngột trở nên căng thẳng tột độ.


*Rầm! Rầm! Rầm!*


Đúng lúc đó, tiếng gót sắt nặng nề và tiếng xích sắt va chạm rầm rập vang lên dồn dập từ lối vào chợ đen. Tiếng loa Chấp Pháp Đường vang lên chói tai: "Lệnh thiết quân luật! Chấp Pháp Đường đang truy bắt trọng phạm phản nghịch tóc đen vô linh lực mang chiếc cân rỉ sét sau lưng! Tất cả các gian hàng lập tức đứng yên để lục soát!"


Sát khí lạnh buốt tỏa ra. Một toán mật thám Chấp Pháp Đường mặc giáp xám nghiêm nghị, tay lăm lăm thiết kiếm bắt đầu lục soát gắt gao từng gian hàng tiến sát về phía khu rèm lụa đỏ.


Mùi máu nóng rỉ ra từ má phải và oán hận rò rỉ từ ngực trái của Hoàng Lâm quá nồng, dễ dàng thu hút chó săn ma thú đang đánh hơi bên ngoài.


Liễu Nương biến sắc. Cô nhìn ba viên ngọc oán khí vô giá trên bàn, rồi nhìn vào ánh mắt kiên định, không chút sợ hãi cái chết của Hoàng Lâm. Trái tim trượng nghĩa của người phụ nữ lăn lộn trong bùn nhơ biên thùy thúc giục cô hành động.


"Vào đây!" Liễu Nương lanh trí nắm lấy vai Hoàng Lâm, kéo mạnh anh vào sau bức rèm lụa đỏ dày đặc phía sau phòng thủ.


Cô lập tức vung tay, châm lửa đốt một đỉnh mị hương khổng lồ trên kệ đá. Làn khói hồng ngọt lịm, nồng nàn của Hồng Trần Mị Quyết nhanh chóng tỏa ra nghi ngút, lấp đầy toàn bộ không gian gian phòng, trung hòa hoàn toàn mùi máu nóng rỉ ra và mùi h h h h h h h hắc khí hoại tử từ cơ thể Hoàng Lâm hằng giờ hít thở.


Một tên mật thám Chấp Pháp Đường gạt rèm lụa đỏ bước vào, ánh mắt sắc lạnh quét qua căn phòng đầy khói hồng. Hắn nhìn thấy Liễu Nương đang lười biếng tựa lưng vào thành ghế, phe phẩy chiếc quạt giấy thơm, vạt áo sườn xám đỏ xẻ cao để lộ đôi chân dài quyến rũ.


"Liễu Nương, có thấy tên tóc đen vô linh lực nào chạy qua đây không?" Tên mật thám lạnh lùng hỏi, tay vẫn đặt trên chuôi thiết kiếm chấp pháp.


Liễu Nương che miệng cười khúc khích, giọng nói lả lơi mang theo mị thuật Hồng Trần: "Ôi dào, quan binh đại nhân thật biết đùa. Nơi kỹ viện nát tồi tàn này của tiểu nữ chỉ có mùi phấn son thơm ngọt, làm sao chứa nổi gã bạo chúa tóc đen hung tợn đó? Hay là... đại nhân muốn ở lại đây uống chén trà xanh ấm áp hằng đêm với tiểu nữ?"


Tên mật thám bị mị hương làm cho đầu óc hơi choáng váng, đỏ mặt tía tai trước sự lả lơi của cô. Hắn hừ lạnh một tiếng, liếc nhìn xung quanh một lượt rồi buông rèm bước ra ngoài, tiếp tục lục soát các gian hàng khác.


Khi tiếng bước chân của mật thám đi xa hẳn, Hoàng Lâm mới khẽ thở phào, nhưng lồng ngực anh lại thắt chặt đau đớn khiến anh phải quỳ sụp xuống sàn gỗ, tay phải bịt chặt miệng để ngăn tiếng ho ra máu đen.


Liễu Nương thu hồi nụ cười lả lơi, gương mặt trở nên nghiêm túc tột cùng. Cô cúi xuống nhìn Hoàng Lâm: "Ngươi điên rồi. Chấp Pháp Đường của Trương Cuồng đã phong tỏa toàn bộ thị trấn. Ngươi mang theo vết thương hoại tử nặng thế này, lại còn cõng theo một đứa trẻ tộc lai và một cô bé tàn tật, làm sao thoát khỏi biên ải?"


Hoàng Lâm gượng dậy, đôi mắt đỏ rực sắc đỏ phán xét nhìn thẳng vào cô: "Ta không cần thoát ngay lập tức. Ta cần một nơi ẩn náu an toàn cho em gái Hoàng Vy đang liệt hai chân và hoàng tử lai Minh Vũ dưới hầm ngầm kỹ viện của cô hằng ngày. Đổi lại..."


Hoàng Lâm dùng tay phải rạch một đường nhỏ trên cánh tay trái hoại tử, máu đen chứa oán khí rỉ ra. Anh nhỏ giọt máu đen xuống chiếc quạt giấy của Liễu Nương, lập ra một huyết khế ước cổ xưa: "Ta lập khế ước máu với cô. Ta sẽ dùng toàn bộ võ lực của mình để bảo vệ kỹ viện của cô khỏi các cuộc tàn phá trả thù của Tống gia và kỵ binh tuần tra. Chỉ cần em gái ta được an toàn dưới hầm ngầm của cô."


Liễu Nương nhìn giọt máu đen ăn mòn nhẹ vạt giấy quạt, cảm nhận được ý chí sắt đá và lòng trung nghĩa bi tráng của người hộ vệ gánh tội trước mặt. Cô im lặng một hồi lâu, rồi dứt khoát gấp quạt lại.


"Được, giao dịch thành công. Kỹ viện của ta có một mật đạo hầm ngầm cũ xây từ thời lập quốc, Chấp Pháp Đường sẽ không rà soát tới," Liễu Nương nói, giọng sắc sảo dứt khoát. Cô lấy ra một túi Linh Thạch Rỉ Sét ném lên bàn: "Số Ngọc Oán Khí này trị giá 100 linh thạch rỉ sét, nhưng ta chỉ đưa ngươi 40 linh thạch. Số còn lại coi như là phí bảo mật và tiền mua thuốc giảm đau cho em gái ngươi. Chợ đen luôn có luật lệ của nó, ta không làm ăn từ thiện."


Hoàng Lâm gật đầu, chấp nhận cái giá đó mà không một lời oán thán. Anh cất túi linh thạch rỉ sét vào chiếc túi trữ vật rách nát, định lẳng lặng rút lui qua lối cửa sau mật đạo hầm ngầm để đưa Hoàng Vy đến di tản.


Nhưng ngay khi Hoàng Lâm vừa đặt tay lên mép rèm lụa đỏ ở lối ra phía sau, một bóng người mặc giáp xám của Chấp Pháp Đường đột ngột đi vòng từ góc khuất hành lang bước tới.


Tên mật thám chấp pháp thứ hai lướt qua gian hàng của Liễu Nương, bước chân hắn thình lình dừng lại. Ánh mắt lạnh lùng, sắc bén của hắn khóa chặt vào vạt áo choàng xám rách nát dính máu khô của Hoàng Lâm đang để lộ ra một góc nhỏ dưới bức rèm lụa đỏ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!