Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Máu Nhuộm Quán Trà

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa phùn lạnh buốt của vùng Hải Vân biên thùy vẫn không ngừng rơi, biến những con đường đất của Trấn Biên Thùy thành những bãi bùn nhão nhoét, tanh nồng mùi rác rưởi và nước thải. Sau cuộc đụng độ náo loạn tại Dược Điếm Lão Toàn, bầu không khí trong trấn càng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Sự nhục nhã của thiếu chủ Tống gia – Tống Kiệt – giống như một mồi lửa ném vào kho thuốc súng. Hắn không thể nuốt trôi cơn giận khi bị một tên phế vật vô linh lực bẻ khớp tay trước mặt nữ y sĩ Nhạc Linh. Ngay trong đêm, Tống Kiệt đã điên cuồng huy động toàn bộ lực lượng kỵ binh tư nhân của Tống gia, phong tỏa mọi ngả đường, lùng sục khắp các ngõ ngách để truy tìm tung tích của gã tóc đen gánh chiếc cân rỉ sét.


Tại vùng ngoại vi hoang vu của thị trấn, sương mù dày đặc bao phủ lấy những rặng cây gai đen mục nát. Nằm trơ trọi bên vệ đường lầy lội là Quán Trà Rách của Thím Sáu. Đó chỉ là một túp lều tranh xập xệ, dựng bằng vài cọc tre già nứt nẻ và mái lá rách nát, nơi những người dân tị nạn nghèo khổ thường ghé qua uống bát nước chè xanh nóng ấm để quên đi cái lạnh thấu xương của biên cương.


Lúc này, Lâm Dao đang đứng dưới hiên tranh dột nát, vạt áo da thú bó sát của cô bám đầy bùn đất xám xịt từ trận chiến ở đầm lầy chướng khí. Gương mặt dẻo dai hoang dã của nữ thợ săn hằn rõ vẻ mệt mỏi hằn sâu. Cô vừa lén rời khỏi nơi ẩn náu của Minh Vũ và Hoàng Vy để đến đây mua lương thực. Thím Sáu, người phụ nữ trung niên mập mạp phúc hậu với chiếc áo bà ba vá chằng vá đắp, đang nhanh nhẹn xếp những chiếc bánh bao chay nóng hổi vào chiếc xửng hấp bằng tre cũ kỹ để đưa cho Lâm Dao. Đôi mắt thím Sáu ngập tràn sự lo lắng, thím ghé sát tai Lâm Dao, thì thầm bằng giọng run rẩy:


"Dao nhi, con mau mang bánh về đi. Lính tuần tra của Tống gia đang lục soát gắt gao lắm. Nghe nói tên thiếu chủ Tống Kiệt đang phát điên lên vì bị ai đó đánh gãy tay..."


*Rầm! Rầm! Rầm!*


Lời của Thím Sáu chưa kịp dứt thì tiếng gót sắt kỵ binh dồn dập nện xuống mặt đường bùn nhão đã vang lên rầm rập ngoài quán. Hơn hai mươi tên kỵ binh tư nhân của Tống gia, khoác giáp da thú hung hãn, tay lăm lăm cung tên và giáo sắt rực sáng hỏa linh lực sơ cấp, đã nhanh chóng khép chặt vòng vây xung quanh Quán Trà Rách.


Dẫn đầu toán quân chính là Tống Kiệt. Cánh tay trái của hắn đã được quấn băng vải trắng dày cộm, treo trước ngực, khuôn mặt gầy gò ẻo lả vặn vẹo vì đau đớn và hận thù. Đôi mắt ti hí của hắn đỏ ngầu sát khí, quét qua quán trà rồi dừng lại trên thân hình dẻo dai của Lâm Dao. Một nụ cười tàn độc, dâm đãng từ từ nở ra trên môi hắn.


"Ha ha! Hóa ra là con tiện nhân thợ săn này!" Tống Kiệt nghiến răng kèn kẹt, giọng nói the thé rít lên qua kẽ răng. "Ta nhớ ra rồi, nàng chính là kẻ đi cùng tên tóc đen vô linh lực kia hằng đêm! Hôm nay, ta không tìm thấy hắn, thì ta sẽ bắt nàng về phủ để tra tấn hằng giờ hằng ngày! Để xem tên phế vật đó có dám vác xác đến cứu nàng không!"


Lâm Dao biến sắc, tay phải cô lập tức đưa ra sau lưng nắm chặt lấy cánh cung Phong Linh làm từ gân thú cổ đại Hải Vân. Cô lùi lại một bước, hộ thể linh lực phong hệ nhạt nhòa rực sáng quanh cơ thể dẻo dai: "Tống Kiệt, ngươi đừng có ngậm máu phun người! Ta chỉ là một thợ săn hoang dã đi mua lương thực, không liên quan gì đến ân oán của ngươi!"


"Không liên quan?" Tống Kiệt cười lớn, vung chiếc quạt xếp khảm ngọc bích bằng tay phải còn lại, ra lệnh cho kỵ binh: "Bắt lấy ả! Nếu ả chống cự, cứ bắn gãy chân tay rồi kéo lê về phủ cho ta!"


Nhìn thấy toán kỵ binh hung hãn giương cung định bắn, Thím Sáu không thể khoanh tay đứng nhìn. Thím là một phàm nhân không có chút tu vi nào, nhưng mang trái tim nhân hậu, thím đã coi Lâm Dao và đứa trẻ Minh Vũ như con cháu ruột thịt của mình. Thím Sáu liều mạng lao ra chắn trước mặt Lâm Dao, quỳ sụp xuống bùn nhão, khóc lóc cầu xin:


"Tống thiếu chủ! Xin ngài bớt giận! Dao nhi chỉ là đứa trẻ nghèo đi săn trộm kiếm sống, hoàn toàn vô tội! Xin ngài đại từ đại bi tha cho con bé! Toàn bộ quán trà này, cùng số bánh bao chay, già xin dâng hiến hết cho ngài..."


*Chát!*


Một tiếng roi da xé gió vang lên chói tai. Một tên kỵ binh tàn nhẫn vung chiếc roi da tẩm gai độc quất mạnh xuống bả vai Thím Sáu. Cú đánh tàn bạo xé rách lớp áo bà ba vá, để lại một vết thương rách thịt sâu hoắm rỉ máu tươi đỏ thẫm trên đôi vai gầy gộc của người phụ nữ tội nghiệp. Thím Sáu đau đớn thét lên một tiếng rồi ngã gục xuống vũng bùn lầy, thân hình mập mạp run rẩy dữ dội hằng đêm.


"Thím Sáu!" Lâm Dao hét lên đau đớn, đôi mắt hoang dã đỏ rực vì phẫn nộ. Cô định lao ra đỡ thím dậy, nhưng loạt tên hỏa độc của kỵ binh Tống gia đã đồng loạt bắn ra, phong tỏa mọi ngả đường tháo chạy.


Từ trong bóng tối của rừng sương mù đen phía sau quán trà, một bóng người khoác áo choàng xám rách nát thình lình lao ra như một bóng ma. Đó chính là Hoàng Lâm.


Lồng ngực trái của anh vẫn đang nhức nhối dữ dội vì ba chiếc xương sườn gãy nát rỉ máu phổi nặng hơn, đan điền rỗng tuếch đang bị hắc độc đầm lầy ngấm sâu thiêu đốt đau đớn đến tận cùng thể xác. Cánh tay trái hoại tử đen kịt lan sát bả vai hoàn toàn bất động, lạnh buốt không còn một chút cảm giác vật lý hằng đêm. Nhưng khi nhìn thấy Thím Sáu bị đánh đập dã man trong bùn nhão, nhìn thấy Lâm Dao bị dồn vào tử lộ, cơn thịnh nộ gánh tội trong tim Hoàng Lâm bùng phát dữ dội.


Anh không thể nhẫn nhịn được nữa. Sự bạo ngược của Tống Kiệt nhắm vào thường dân vô tội đã kích hoạt lòng căm thù tột độ của vạn dân tị nạn xung quanh hướng về hắn, và luồng sát ý đỏ đậm đó lập tức bay thẳng vào Chiếc Cân Tội Lỗi Tổ Tiên sau lưng Hoàng Lâm, giải phóng một luồng oán khí đen cuồn cuộn nạp đầy năng lượng chiến đấu.


"Kỵ binh Tống gia chỉ mạnh khi có khoảng cách di chuyển rộng," Hoàng Lâm suy luận chiến thuật trong đầu hằng giờ hằng ngày. "Ta phải áp sát nhanh vào phạm vi hẹp của quán trà để triệt tiêu ưu thế ngựa chiến của chúng!"


*Vút! Vút! Vút!*


Hàng chục mũi tên lửa tẩm hỏa độc xé rách sương mù, bắn thẳng về phía Hoàng Lâm hòng thiêu rụi cơ thể anh.


Hoàng Lâm cắn chặt răng nén cơn đau rách phổi, thi triển Hải Vân Bộ Pháp do lão binh mù Trương Ba truyền thụ. Thân hình anh di chuyển mờ ảo, nhạt nhòa như một làn khói sương gió biên thùy lướt đi không tiếng động vật lý. Anh nhún chân trượt dài dưới gầm một chiếc xe ngựa chở củi cũ nát bên đường, né tránh hoàn hảo loạt tên lửa bắn lén tầm xa của kỵ binh.


Lâm Dao nắm bắt thời cơ cực nhanh hằng giờ hằng ngày. Cô giương căng dây cung gân thú cổ đại, truyền phong linh lực bắn ra loạt Phong Linh Tiễn không tiếng động. Hai mũi tên gió trong suốt xé rách không khí, ghim chặt hai tên kỵ binh đang giương cung xuống đất, làm chậm 50% chuyển động của toán truy binh.


Tống Kiệt nhìn thấy Hoàng Lâm thoát ẩn thoát hiện áp sát nhanh, nỗi sợ hãi tột cùng từ vụ bẻ tay ở tiệm thuốc lại ùa về khiến hắn hoảng loạn tột độ. Hắn vung chiếc quạt xếp khảm ngọc bích bằng tay phải còn lại, điên cuồng phóng ra ám khí Kim Ti Phiến.


Hàng chục cây kim độc màu vàng kim, tẩm hắc độc hoại tử cực mạnh xé gió phóng thẳng vào mặt Hoàng Lâm ở cự ly gần.


Trong trạng thái vô linh lực thể chất, Hoàng Lâm không thể dùng linh lực hộ thể để chống đỡ. Anh phải sử dụng đến bài tẩy cuối cùng của mình. Hoàng Lâm vận hành Ngự Khí Thuật Tần Gia, dẫn dắt một luồng oán khí đen cuồn cuộn từ chiếc cân chạy qua kinh mạch rỗng của cánh tay phải đầy vết sẹo bỏng rát. Một màn sương hắc khí đen kịt rực sáng bao phủ bàn tay phải của anh.


*Bùm!*


Hoàng Lâm vung tay phải gạt phăng toàn bộ hàng chục cây kim độc của Tống Kiệt. Một cây kim độc sượt qua má phải của anh, để lại một vết trầy xước nhẹ rỉ máu nóng, nhưng anh hoàn toàn phớt lờ cơn đau rát bỏng đó. Nhờ Hải Vân Bộ Pháp lướt nhanh áp sát, Hoàng Lâm đã xuất hiện ngay trước mặt Tống Kiệt như một ác quỷ bước ra từ bóng tối tăm tối nhất.


"Ngươi... tên phế vật vô linh lực... sao ngươi dám..." Tống Kiệt kinh hoàng gào thét, định lùi lại.


Nhưng đã quá muộn.


Hoàng Lâm vươn bàn tay phải dũng mãnh, bóp chặt lấy cổ tay phải đang cầm quạt xếp của Tống Kiệt. Sức mạnh phàm nhân kết hợp với một chút oán lực bộc phát từ lòng căm thù của vạn dân tị nạn khiến bàn tay anh cứng như một gọng kìm sắt bất hoại.


*Rắc rắc!*


Một tiếng xương khớp gãy nát vang lên khô khốc, tàn nhẫn tột cùng giữa đại điện dột nát của quán trà. Cổ tay phải của Tống Kiệt bị bẻ gãy hoàn toàn gập ngược ra sau, chiếc quạt xếp khảm ngọc bích rơi xuống đất vỡ vụn.


Tống Kiệt gào khóc thảm thiết hằng đêm, thân hình gầy gò ẻo lả ngã quỵ xuống đống bùn đất nhão nhoét, ôm lấy cánh tay phải nát vụn rỉ máu tươi đỏ thẫm. Toàn bộ kỵ binh Tống gia kinh hoàng bạt vía, không một ai dám tiến lên trước uy áp nặng nề rực lửa đen tỏa ra từ đôi mắt đỏ rực sắc đỏ phán xét của Hoàng Lâm.


Giữa tiếng gào khóc thảm thiết của Tống Kiệt dưới bùn đất, từ phía trung tâm thị trấn biên thùy, tiếng còi báo động của Chấp Pháp Đường thình lình vang lên dồn dập, xé toạc màn sương mù lạnh buốt của đêm tối biên cương.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!