Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Y Sĩ Phố Nghèo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Dưới đáy Đầm Lầy Chướng Khí biên giới Hải Vân Ải, bóng tối và cái lạnh bao trùm lấy mọi giác quan của Hoàng Lâm. Nước bùn xám xịt, đặc quánh áp chặt vào da thịt anh, mang theo tính chất ăn mòn tàn nhẫn của độc dịch chướng khí hằng giờ hít thở.


Mũi giáo sắt nặng nề rực sát khí đỏ của Ngụy Sát vừa đâm sượt qua lớp bùn độc, chỉ cách đỉnh đầu Hoàng Lâm đúng một gang tay ngắn ngủi. Luồng linh lực Trúc Cơ sơ kỳ đi kèm với mũi giáo chấn động qua làn nước bùn nhão, dội thẳng vào lồng ngực đang gãy ba xương sườn của anh, khiến phổi anh co thắt dữ dội. Máu nóng tanh ngọt lại trào lên cổ họng, nhưng Hoàng Lâm vẫn bất động như một tảng đá cổ. Cánh tay phải gân guốc của anh ghì chặt đầu hoàng tử lai Minh Vũ vào lồng ngực trái hoại tử của mình, truyền một luồng oán lực ấm áp từ Chiếc Cân Tội Lỗi Tổ Tiên đeo sau lưng hông để giữ cho cậu bé không bị ngạt thở hay hoảng loạn dưới bùn độc.


Trên bờ đầm lầy, tiếng khịt mũi thất vọng của bầy chó săn ma thú vang lên dồn dập. Mùi bùn độc nồng nặc lưu huỳnh đã hoàn toàn trung hòa mùi hắc độc rò rỉ từ cánh tay hoại tử và mùi máu tươi từ vết thương vai phải của Hoàng Lâm.


"Thủ lĩnh! Không có dấu vết nào cả! Có vẻ chúng đã vượt qua đầm lầy từ hướng khác rồi!" Tiếng một tên kỵ binh tuần tra vang lên phá tan sự im lặng nghẹt thở.


Ngụy Sát hừ lạnh một tiếng đầy giận dữ. Hắn dứt khoát rút mạnh thanh giáo sắt ra khỏi nước bùn, khiến một luồng nước bùn bắn tung tóe. Hắn vung giáo, ra lệnh cho biệt đội săn quay ngựa: "Lũ chuột nhắt đó không chịu nổi độc dịch của đầm lầy này đâu. Chúng ta đi vòng qua phía nam chặn đầu trấn biên thùy! Mau!"


Tiếng vó ngựa rầm rập thưa dần rồi biến mất hẳn vào màn sương mù tím dày đặc.


*Phù!*


Hoàng Lâm thình lình trồi lên khỏi mặt nước bùn độc, cánh tay phải nâng mạnh Minh Vũ lên bệ đá mục nát bên bờ. Anh ho rũ rượi, từng ngụm máu đen lẫn lộn với bùn độc phun ra trên nền rêu xám. Chất độc dịch ăn mòn nhẹ của đầm lầy đã ngấm sâu vào vết thương ngực trái rách thịt và đan điền rỗng tuếch của anh hằng giờ hít thở, tạo nên một cơn bỏng rát kinh hoàng như thể có hàng vạn ngọn lửa đen đang thiêu đốt nội tạng.


"Hoàng Lâm! Anh... anh có sao không?" Minh Vũ run rẩy lau bùn trên mặt anh, đôi mắt to tròn màu xám bạc ngập tràn nước mắt.


"Ta... không sao..." Hoàng Lâm khàn giọng, cố gắng gượng dậy nhưng nửa thân người bên trái hoàn toàn bất động. Cánh tay trái hoại tử đen kịt lan sát bả vai rỉ máu đen hằng đêm giờ đây lạnh buốt như băng, mất hoàn toàn mười phần cảm giác vật lý.


Lâm Dao và Vương Hổ cũng chật vật bò lên bờ, toàn thân bám đầy bùn xám. Tiểu Đao lách người ra khỏi bụi gai đen, nhanh nhẹn kiểm tra mạch đập của Hoàng Lâm rồi tặc lưỡi: "Chất độc đầm lầy đã ngấm sâu vào kinh mạch rỗng của anh rồi. Nếu không tìm được dược sư thanh lọc độc tố và nén oán khí quanh tim phổi gấp, anh không sống quá ba ngày đâu."


Lâm Dao lo lắng nhìn bộ chiến giáp rách nát của cha Hoàng Lâm đang mặc bị bùn độc ăn mòn rỉ sét thêm: "Nhưng Ngụy Sát đã chặn các ngả đường chính. Chúng ta phải đi đâu?"


"Trấn Biên Thùy." Tiểu Đao nheo mắt nhìn về hướng thị trấn hỗn loạn phía xa, nơi những ngọn đèn dầu mờ ảo đang lập lòe trong đêm. "Đó là nơi hỗn loạn nhất biên giới, nằm dưới sự bóc lột thuế máu của quân kháng chiến và các gia tộc quý tộc mới như Triệu gia. Nhưng ở đó có Chợ Đen và các tiệm thuốc lậu. Chúng ta phải ngụy trang tiến vào trấn ngay lập tức."


***


Trấn Biên Thùy hiện ra dưới màn mưa phùn lạnh buốt của vùng biên cương hiểm trở. Những con phố nghèo nàn, lầy lội ngập tràn lều vải rách nát của người dân tị nạn sống trong đói nghèo và dịch bệnh. Trên các bức tường đá bong tróc, những lá cờ của quân kháng chiến "Minh Ước Vạn Dân" bay phần phật, đối lập hoàn toàn với cảnh tượng thường dân tị nạn co rúm người vì lạnh và đói bên lề đường.


Để tránh tai mắt của lính tuần tra Chấp Pháp Đường, Lâm Dao và Vương Hổ đưa Hoàng Vy tàn tật và Minh Vũ ẩn nấp trong một ngôi nhà hoang ngoại vi trấn. Hoàng Lâm khoác chiếc áo choàng xám rách nát che kín bộ chiến giáp rách nát của cha và Chiếc Cân Tội Lỗi Tổ Tiên đeo sau lưng hông, một mình đi vào góc tối con hẻm rách nát bốc mùi ẩm mốc của thị trấn.


Anh dừng lại trước một cánh cửa gỗ sập xệ bốc mùi thảo dược nồng nặc hòa lẫn với mùi rượu rẻ tiền. Hoàng Lâm dùng bàn tay phải bầm dập gõ cửa ba tiếng ngắn gọn theo mật hiệu của Tiểu Đao chỉ dẫn.


*Cạch.*


Cánh cửa hé mở, lộ ra khuôn mặt gầy gò, râu tóc rối bù bốc mùi rượu nồng nặc của Lão Toàn. Lão già liếc nhìn Hoàng Lâm từ đầu đến chân bằng đôi mắt lờ đờ giả say, rồi nhanh chóng kéo anh vào trong và khóa chặt cửa lại.


"Lại là một kẻ sắp chết vì hắc độc biên cương sao?" Lão Toàn lầm bầm, ném một bình rượu rỗng vào góc phòng bẩn thỉu đầy vết ố thảo dược của Dược Điếm Lão Toàn. Lão chỉ tay vào chiếc ghế tre cũ nát: "Ngồi xuống đi. Để ta xem cái mạng tàn của ngươi còn kéo dài được bao lâu."


Hoàng Lâm lặng lẽ ngồi xuống, cởi bỏ áo choàng xám. Khi lớp băng gạc đen quấn trước ngực lộ ra, Lão Toàn lập tức biến sắc, cơn say như biến mất hoàn toàn trong mắt lão. Lão nhìn chằm chằm vào vết thương hoại tử đen kịt lan sát bả vai trái đang rỉ dịch đen và h h h h h h h h h h h h h h h hắc khí lạnh buốt của Hoàng Lâm.


"Đây... đây không phải là hắc độc thông thường!" Lão Toàn kinh hãi thốt lên, bàn tay run rẩy chạm vào kinh mạch rỗng vô linh lực của anh. "Kinh mạch của ngươi hoàn toàn trống rỗng linh khí, nhưng đan điền rỗng lại chứa đầy oán niệm vong linh hung bạo! Chất độc đầm lầy đang ăn mòn vào ngực trái, kích hoạt oán khí tự thiêu đốt tim phổi của ngươi! Ngươi... ngươi là cái quái thai gì thế này?"


"Thuốc giảm đau." Hoàng Lâm khàn giọng, giọng nói trầm lạnh không chút dao động trước lời phán xét của lão thầy thuốc. "Ta cần thuốc giảm đau khẩn cấp."


Lão Toàn thở dài ngao ngán, quay người lục lọi trong tủ thuốc rách nát: "Thuốc giảm đau rẻ tiền của ta chỉ có thể cầm cự cho ngươi trong vài tiếng. Muốn nén cơn bạo tấy oán khí quanh tim phổi này, ngươi phải cần đến Tuyết Liên Hoa Sơ Cấp trên Đỉnh Gió Hú, hoặc y thuật châm cứu chỉ bạc cao cấp của Nhạc gia..."


"Lão Toàn, ông lại lén lút bán thuốc cấm cho dân tị nạn nữa sao?"


Một giọng nói dịu dàng, trong trẻo như tiếng khánh ngọc đột ngột vang lên từ gian phòng phía sau. Hoàng Lâm giật mình, tay phải lập tức nắm chặt cán thanh Huyết Thương Gãy giắt sau thắt lưng da thú, mắt phải rực đỏ sắc đỏ phán xét nhìn về phía tấm rèm vải sờn cũ.


Một thiếu nữ khoảng mười bảy tuổi bước ra. Cô mặc bộ áo choàng y sĩ màu trắng xanh nhạt giản dị, mái tóc đen dài cột gọn gàng sau gáy, khuôn mặt thanh tú, thánh thiện như một đóa hoa sen buổi sớm giữa phố nghèo dơ bẩn. Đôi mắt cô ấm áp, ngập tràn lòng nhân hậu khi đang cầm trên tay một hộp kim chỉ bạc rực sáng linh lực tịnh hóa dịu nhẹ. Đó chính là Nhạc Linh - con gái Viện trưởng Nhạc Vô Song, đang cải trang đi phát thuốc cứu tế cho dân nghèo biên thùy hằng ngày hằng giờ.


Nhạc Linh dừng bước khi nhìn thấy Hoàng Lâm. Ánh mắt cô lập tức bị thu hút bởi cánh tay trái hoại tử đen kịt và h h h h h h h h h h h h h h h hắc khí đen tối thượng đang rò rỉ quanh người anh. Cô khẽ thốt lên một tiếng kinh ngạc, bước tới định chạm vào cánh tay hoại tử của anh để kiểm tra.


"Đừng chạm vào." Hoàng Lâm lạnh lùng lùi lại một bước, giọng nói đầy cảnh giác. "Oán khí sẽ ăn mòn linh lực của cô."


Nhạc Linh khựng lại, đôi mắt ấm áp nhìn thẳng vào mắt phải rực đỏ của Hoàng Lâm với sự xót xa và tò mò sâu sắc: "Anh... anh đang chịu đựng nỗi đau đớn thể xác cực hạn mà không hề rên rỉ sao? Kinh mạch của anh... thật kỳ lạ."


*Rầm!*


Cánh cửa gỗ của Dược Điếm Lão Toàn thình lình bị một lực lượng khổng lồ đạp tung, bắn ra những mảnh gỗ vỡ vụn đầy bụi bặm.


"Lão Toàn! Lũ chó rách nhà ngươi dám trốn thuế máu của Tống gia biên thùy sao?"


Một giọng nói hống hách, ẻo lả vang lên đầy kiêu ngạo. Bước vào tiệm thuốc là Tống Kiệt - thiếu chủ quý tộc Tống gia hống hách tại trấn biên thùy. Hắn mặc bộ áo gấm thêu hoa sặc sỡ bốc mùi nước hoa nồng nặc, tay cầm chiếc quạt xếp ngọc bích phe phẩy đầy vẻ khinh khỉnh. Theo sau hắn là hàng chục gia nô vạm vỡ khoác chiến giáp da thú, tay lăm lăm gậy sắt và đao bản lớn rực sáng linh lực sơ cấp của võ giả luyện thể.


Lão Toàn hốt hoảng, lập tức quỳ sụp xuống đất, run rẩy vơ vét vài đồng Linh Thạch Rỉ Sét dâng lên: "Tống thiếu chủ! Xin bớt giận! Tiệm thuốc nghèo của già hằng tháng vẫn nộp đủ thuế máu... Đây là chút lòng thành khẩn cầu thiếu chủ tha mạng..."


*Bốp!*


Tống Kiệt thẳng chân đá văng bình rượu của Lão Toàn và hất tung số linh thạch rỉ sét xuống đất, cười khẩy đầy tàn nhẫn: "Chút tiền rác rưởi này mà đòi nộp thuế sao? Hôm nay, Tống gia ta cần tịch thu toàn bộ dược liệu quý hiếm trong tiệm của ngươi để rèn luyện chân hỏa cho gia tộc! Mau giao nộp toàn bộ Sâm Tuyết và Hàn Tinh Thảo ra đây!"


Lão Toàn khóc lóc van xin: "Thiếu chủ! Đó là thuốc cứu mạng cho hàng trăm trẻ em tị nạn đang bị nhiễm độc dịch ngoài kia! Nếu tịch thu hết, chúng sẽ chết mất!"


"Lũ rác rưởi tị nạn đó chết thì liên quan gì đến Tống gia ta?" Tống Kiệt lạnh lùng ra lệnh cho gia nô: "Đập phá tiệm thuốc này cho ta! Tìm ra rương dược liệu quý giấu kín!"


"Dừng tay lại!"


Nhạc Linh dũng cảm đứng ra chặn trước mặt toán gia nô hung hãn. Cô giương hộp kim chỉ bạc rực sáng linh lực tịnh hóa, khuôn mặt thanh tú ngập tràn sự phẫn nộ chính nghĩa: "Quân kháng chiến nhân danh vạn dân giải phóng vương quốc cũ, sao các người lại dung túng cho Tống gia cướp đoạt sinh lộ cuối cùng của người nghèo? Hành động bóc lột tàn bạo này có khác gì lũ bạo chúa năm xưa?"


Tống Kiệt nheo mắt nhìn Nhạc Linh. Khi nhận ra nhan sắc thanh tú, thánh thiện của cô, đôi mắt ti hí của hắn lập tức lộ ra sự thèm khát dâm đãng: "Ồ? Một nữ y sĩ xinh đẹp ở đâu ra thế này? Lời nói của nàng thật chính trực, nhưng ở trấn biên thùy này, nắm đấm và tiền tài của Tống gia chính là luật pháp! Nàng có muốn về phủ của ta làm thiếp để học hỏi thêm về luật pháp không?"


"Vô liêm sỉ!" Nhạc Linh đỏ mặt vì giận dữ, cô định vung chỉ bạc tịnh hóa để phòng thủ.


"Hừ, rượu mời không uống muốn uống rượu phạt!" Tống Kiệt nổi giận, vung chiếc quạt xếp khảm ngọc bích rực sáng linh lực, ra lệnh cho gia nô: "Bắt ả đàn bà này về phủ cho ta! Đứa nào cản đường cứ đánh gãy chân!"


Một tên gia nô vạm vỡ vung gậy sắt nặng nề rực sáng linh lực luyện thể, điên cuồng nện thẳng vào đầu Nhạc Linh.


Nhạc Linh hoảng hốt thối lui, nhưng cô chưa kịp thi triển Thanh Lộc Trận Pháp thì một bóng người cao lớn khoác áo choàng xám rách nát đã lẳng lặng bước ra, chắn chặn ngay trước mặt cô.


*Keng!*


Tiếng kim loại va chạm vang dội chói tai dội thẳng vào vách tường tiệm thuốc ẩm mốc. Tên gia nô trợn tròn mắt kinh ngạc khi thấy cây gậy sắt nặng nề của mình bị chặn đứng hoàn toàn bởi bả vai phải bọc bộ Chiến Giáp Rách Nát Của Cha dưới lớp áo choàng xám của Hoàng Lâm.


Hoàng Lâm đứng sừng sững như một ngọn núi sắt, không hề dùng đến một chút oán lực nào để tránh gây chú ý cho quân tuần tra Chấp Pháp Đường bên ngoài. Anh cắn chặt răng chịu đựng cơn đau rát bỏng dữ dội từ vết thương vai phải rách da thịt rỉ máu nóng mới bị gậy sắt chấn động nặng thêm (cost paid: vai phải chịu thêm vết thương bầm tím rỉ máu).


"Ngươi... tên phế vật vô linh lực này từ đâu ra?" Tên gia nô gầm lên, định rút gậy sắt lại.


Nhưng đã quá muộn.


Hoàng Lâm dùng bàn tay phải đầy vết sẹo bỏng rát giữ chặt lấy thân gậy sắt, mượn lực phản chấn trượt nhanh áp sát đối thủ bằng Hải Vân Bộ Pháp thô sơ. Anh xoay người cực nhanh, sử dụng kỹ thuật cận chiến thể thuật phàm nhân dũng mãnh, tung ra một cú thúc cùi chỏ cực mạnh mang theo lực rung động Kích Thủy Kính thẳng vào lồng ngực tên gia nô.


*Rắc rắc!*


Tiếng xương sườn gãy nát vang lên khô khốc tàn nhẫn. Tên gia nô khổng lồ phun ra một ngụm máu nóng, thân hình vạm vỡ bay thẳng ra ngoài, đập sập chiếc kệ gỗ chứa đầy bình thuốc rách nát của Lão Toàn trước khi ngã gục bất tỉnh nhân sự xuống đất.


Cả tiệm thuốc lập tức rơi vào sự im lặng chết chóc. Nhạc Linh đứng phía sau Hoàng Lâm, đôi mắt tròn xoe ngập tràn sự kinh ngạc trước sức bền vật lý và kỹ thuật cận chiến phá giáp tàn bạo của một phàm nhân vô linh lực như anh.


Tống Kiệt biến sắc, khuôn mặt ẻo lả của hắn vặn vẹo vì nhục nhã và giận dữ. Hắn vung chiếc quạt xếp khảm ngọc bích rực sáng linh lực hỏa hệ, điên cuồng thét lớn: "Lũ ăn hại! Cả lũ xông lên băm vằm tên phế vật này ra cho ta!"


Hàng chục gia nô vung đao bản lớn rực sáng linh lực luyện thể đồng loạt xông vào bao vây lấy Hoàng Lâm trong phạm vi hẹp của tiệm thuốc ẩm mốc.


Hoàng Lâm lẳng lặng đứng chắn trước mặt Nhạc Linh và Lão Toàn. Mắt phải anh rực đỏ sắc đỏ phán xét, nhìn thấu quỹ đạo di chuyển tấn công đầy sơ hở của toán gia nô thông qua luồng sát ý đỏ nhạt tỏa ra từ chúng. Anh không hề rút Huyết Thương Gãy hay giải phóng Kiếm Phán Xét Vô Hình, vì anh biết rõ oán khí đen cuồn cuộn một khi bộc phát sẽ lập tức thu hút sự chú ý của Chấp Pháp Đường đang phong tỏa thị trấn biên cương.


Anh chọn cách chiến đấu bằng thể thuật cận chiến thuần túy. Hoàng Lâm lướt đi mờ ảo giữa những đường đao bản lớn, dùng tay phải bẻ khớp cổ tay một tên gia nô, đoạt lấy gậy sắt của hắn rồi vung mạnh đập vỡ xương bánh chè của hai tên khác. Mỗi đòn đánh của anh đều dứt khoát, tàn nhẫn và mang theo lực rung động Kích Thủy Kính xuyên thấu qua giáp da, phá hủy phòng ngự vật lý đối thủ từ bên trong khiến chúng ngã gục la hét đau đớn hằng giờ hằng ngày.


Chỉ trong vòng chưa đầy hai phút, hàng chục gia nô vạm vỡ của Tống gia đã nằm la liệt trên nền đất ẩm mốc của tiệm thuốc, rên rỉ đau đớn trong vũng máu nóng.


"Ngươi... ngươi..." Tống Kiệt hoảng sợ tột độ, bước chân thối lui lùi lại sát cánh cửa gỗ đổ nát. Hắn nhìn Hoàng Lâm như nhìn thấy một con quái vật phàm nhân bất hoại. Sự kiêu ngạo hống hách của thiếu chủ quý tộc hoàn toàn bị dập tắt, thay thế bằng nỗi sợ hãi tột cùng trước sức mạnh thể chất phi thường của đối thủ vô linh lực.


Nhưng sự nhục nhã quá lớn khiến Tống Kiệt mất trí. Hắn nhìn sang Nhạc Linh đang đứng cạnh Hoàng Lâm, dã tâm tàn bạo dâng trào. Hắn nghĩ rằng Hoàng Lâm chỉ bảo vệ được phía trước, liền bộc phát linh lực hỏa diễm đỏ rực lên chiếc quạt xếp khảm ngọc bích, bất ngờ lao thẳng về phía Nhạc Linh.


"Chết đi, con tiện nhân!"


Tống Kiệt vung chiếc quạt xếp khảm ngọc định tát vào mặt Nhạc Linh, nhưng một bàn tay rỉ máu đen thình lình giữ chặt cổ tay hắn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!