Ẩn Mình Trong Bùn Độc
Đại điện ngôi đền hoang phế ngập chìm trong một sự im lặng chết chóc sau khi tiếng xương sọ của Ma Sát vỡ vụn dưới bàn tay của Hoàng Lâm. Gió biên thùy vẫn rít gào qua những kẽ ngói vỡ, cuốn theo làn sương mù xám xịt từ thung lũng tràn vào, hòa lẫn với mùi máu tanh nồng của bầy sói biến dị vừa bị đồ sát.
Hoàng Lâm nằm gục bên bệ thờ đá nứt nẻ, lồng ngực phập phồng một cách yếu ớt. Toàn thân anh run lên bần bật theo từng nhịp thở đứt quãng. Cơn phản phệ oán lực sau khi kích hoạt "Sát Ý Bộc Phát" đang tàn phá cơ thể vô linh lực của anh một cách tàn nhẫn. Ba khúc xương sườn gãy ở ngực trái như những lưỡi dao sắc nhọn găm sâu vào màng phổi, mỗi lần hít thở là một lần máu nóng tanh ngọt trào ngược lên cổ họng. Vai phải anh – nơi bị con sói đầu đàn khổng lồ táp trúng – rách nát một mảng lớn, máu tươi đỏ thẫm không ngừng rỉ ra, thấm đẫm vạt áo choàng xám rách rưới bên ngoài bộ chiến giáp rỉ sét của cha.
Nhưng đáng sợ nhất vẫn là cánh tay trái. Vết hoại tử đen kịt đã ăn mòn hoàn toàn từ ngón tay lên tận sát bả vai. Da thịt ở đó khô khốc, nứt nẻ như than củi bị thiêu cháy hằng đêm, liên tục rỉ ra thứ dịch lỏng màu đen lạnh buốt cùng những làn hắc khí lờ mờ. Cánh tay ấy giờ đây hoàn toàn bất động, buông thõng vô lực, mất đi trăm phần trăm cảm giác vật lý vĩnh viễn.
"Hoàng Lâm... anh... anh có sao không?"
Từ dưới mật đạo hầm ngầm, Minh Vũ bò ra trước. Cậu bé mười hai tuổi rụt rè, khuôn mặt lấm lem bùn đất nhợt nhạt cắt không còn giọt máu. Đôi tai hơi nhọn đặc trưng của tộc lai Nguyệt Tộc khẽ run rẩy dưới chiếc mũ áo choàng rộng quá khổ. Cậu nhào tới, đôi bàn tay nhỏ bé run rẩy cố gắng đỡ lấy bả vai bầm dập của Hoàng Lâm. Ngay sau cậu, Hoàng Vy cũng chật vật dùng hai cánh tay gầy gộc bò ra khỏi miệng hầm tối, đôi chân tàn tật bất động quấn băng vải trắng kéo lê trên nền đá lạnh. Cô bé ôm chặt chiếc sáo trúc cũ do người cha quá cố tặng trước ngực, đôi mắt đen láy đẫm lệ nhưng cố cắn chặt môi để không phát ra tiếng khóc thành lời.
Lâm Dao quỳ sụp bên cạnh, tay vẫn siết chặt cánh cung Phong Linh rách nát. Ngón tay kéo dây cung của cô rách da rỉ máu đỏ tươi, cơ bắp tay run rẩy dữ dội vì kiệt quệ linh lực phong hệ. Chú chó đen Hắc Tử nằm thoi thóp sát chân cô, vết thương lớn ở chân sau do sói cắn vẫn rỉ máu đỏ thẫm, nhưng đôi mắt đỏ rực dã tính của nó vẫn gầm gừ nhỏ trong họng, cảnh giác nhìn ra bóng tối ngoài cửa đền.
*Gào... o o...*
Tiếng hú dài rợn người của bầy chó săn ma thú lại vang lên, lần này gần hơn rất nhiều, dội thẳng vào vách đá hẻm núi nghe buốt lạnh tâm can.
"Không kịp nữa rồi..." Lâm Dao khàn giọng, giọng nói đầy bất lực. "Mùi máu tươi từ vai phải của anh đang thu hút chúng. Ngụy Sát... hắn đã đưa biệt đội săn khép chặt vòng vây khu rừng này. Chó săn ma thú của hắn có khứu giác oán khí cực nhạy. Chúng ta bị bao vây rồi."
Đúng lúc bầu không khí tuyệt vọng bao trùm lấy ngôi đền hoang, một bóng đen nhỏ thắt lưng giắt đầy dao găm đột ngột lướt ra từ góc tối của bệ thờ đổ nát. Lâm Dao giật mình định giương cung bọc lót, nhưng một bàn tay gầy gộc, lanh lẹ đã đè nhẹ lên cánh cung của cô.
"Muốn chết sao? Cung linh lực của cô mà phát quang lúc này thì không khác gì chỉ đường cho Ngụy Sát bắn tên đâu, nữ thợ săn dũng cảm."
Kẻ vừa xuất hiện là một thiếu niên khoảng mười sáu tuổi, dáng người thấp bé, mặc bộ áo lá ngụy trang ngả màu xám xịt của rừng chướng khí. Khuôn mặt cậu ta tinh quái, đôi mắt sáng lên sự lọc lõi của kẻ chuyên sống bằng nghề săn trộm và đặt bẫy hoang dã. Đó chính là Tiểu Đao.
"Tiểu Đao? Sao ngươi lại ở đây?" Lâm Dao hạ cung, khẽ thốt lên.
"Ta đang đi tuần bẫy thú thì ngửi thấy mùi máu và oán khí nổ tung ở hướng này." Tiểu Đao tặc lưỡi, liếc nhìn cánh tay trái hoại tử đen kịt của Hoàng Lâm và vết thương vai đang rỉ máu nóng của anh với vẻ kinh ngạc, nhưng rất nhanh lấy lại vẻ cợt nhả thực dụng. "Các người điên rồi sao mà dám đấu tay đôi với Ma Sát ở đây? Ngụy Sát cùng bầy chó săn ma thú của hắn đã phong tỏa toàn bộ lối thoát hiểm chính của rừng sương mù. Chỉ cần năm phút nữa, bầy chó săn sẽ ngửi thấy mùi hắc khí rò rỉ từ cánh tay của tên kia và xé xác tất cả các người."
Hoàng Lâm gượng dùng bàn tay phải đầy vết sẹo bỏng rát chống xuống đất, khàn giọng hỏi: "Có... lối thoát nào khác không?"
Tiểu Đao nheo mắt nhìn Hoàng Lâm, rồi chỉ tay về hướng nam ngôi đền, nơi một màn sương mù màu tím đậm đặc đang lờ lững bao phủ chân trời: "Lối thoát duy nhất là Đầm Lầy Chướng Khí. Nước ở đó ăn mòn cực cao, đầy rẫy độc trùng khổng lồ, ngay cả kỵ binh của Thiết Kiệt cũng không dám bén mảng tới. Nhưng muốn đi qua đó mà không bị chó săn phát hiện, các người phải tuân theo 'Ẩn Hành Sương Độc Quy Tắc'."
"Ẩn Hành Sương Độc Quy Tắc?" Lâm Dao nhíu mày.
"Đúng thế." Tiểu Đao rút một con dao găm nhỏ chế từ xương rắn chướng khí ra, xoay tròn trên ngón tay. "Chó săn ma thú của Ngụy Sát định vị mục tiêu bằng khứu giác oán khí và mùi máu nóng. Bùn độc dưới Đầm Lầy Chướng Khí chứa độc dịch ăn mòn nhẹ, nhưng nó có khả năng trung hòa hoàn toàn mùi hắc độc và máu tươi. Các người phải bôi thứ bùn độc đó lên khắp cơ thể, nín thở và ngâm mình dưới đầm lầy lún khi kỵ binh của Ngụy Sát lướt qua. Nếu không chịu được chất độc ăn mòn da thịt của bùn... thì cứ việc đứng đây chờ Ngụy Sát đến chặt đầu."
Hoàng Lâm nhìn xuống Minh Vũ đang run rẩy ôm lấy mình, rồi nhìn sang Hoàng Vy tàn tật. Ánh mắt anh không một chút dao động, chỉ có một ý chí thép lạnh lẽo như băng tuyết biên thùy. Anh khàn giọng ra lệnh: "Dẫn đường."
Nhóm người chật vật di chuyển trong bóng tối của rừng sương mù đen. Vương Hổ lúc này đã tỉnh táo hơn, dùng thân hình vạm vỡ của mình cõng Hoàng Vy và dìu lão gia nhân A Phúc. Lâm Dao đi bên cạnh hỗ trợ, trong khi Tiểu Đao thoăn thoắt dẫn đầu qua các lối tắt hiểm trở không để lại dấu chân. Hoàng Lâm cõng Minh Vũ chặt sau lưng bằng cánh tay phải lành lặn còn lại, cố gắng bước đi từng bước nặng nề, kéo lê cánh tay trái hoại tử lạnh buốt.
Chỉ sau mười phút di chuyển nghẹt thở, trước mặt họ hiện ra Đầm Lầy Chướng Khí. Mùi lưu huỳnh và chất độc hữu cơ thối rữa bốc lên nồng nặc. Mặt nước đầm lầy tĩnh lặng một cách đáng sợ, thỉnh thoảng sủi lên những bong bóng khí màu tím nhạt.
"Đến rồi. Mau bôi bùn lên người!" Tiểu Đao thúc giục, tự mình cúi xuống hốt một ngụm bùn xám xịt bôi đầy lên mặt và quần áo. "Nhớ kỹ, bùn này ăn mòn nhẹ da thịt, sẽ cực kỳ bỏng rát. Nhưng tuyệt đối không được phát ra tiếng động, nếu không tà linh và độc trùng dưới đáy đầm sẽ nuốt chửng các người trước khi Ngụy Sát tới."
Lâm Dao và Vương Hổ cắn răng bôi bùn lên người. Hoàng Lâm quỳ xuống bên mép đầm lầy. Anh dùng bàn tay phải hốt từng mảng bùn độc xám xịt, dứt khoát đắp thẳng lên vết thương vai phải đang rỉ máu nóng của mình.
*Xèo... xèo...*
Một cơn đau đớn tột cùng, tàn nhẫn như hàng vạn con kiến độc đang điên cuồng cắn xé xông thẳng vào đại não Hoàng Lâm. Chất độc dịch trong bùn lập tức phản ứng với máu tươi và h h h h h hắc khí rò rỉ từ vết thương rách thịt, tạo ra những tiếng xèo xèo nhỏ rợn người. Da thịt vai phải anh như bị thiêu đốt bởi lửa nóng nung chảy, gân cốt co rút dữ dội.
Thế nhưng, Hoàng Lâm không hề rên rỉ lấy một tiếng. Đôi mắt phải rực đỏ sắc đỏ phán xét của anh vẫn lạnh lùng bất động. Anh tiếp tục hốt bùn độc, đắp lên toàn bộ cánh tay trái hoại tử đen kịt và lồng ngực trái quấn băng gạc đen rách nát.
Cảm giác hoại tử lạnh buốt của cánh tay trái va chạm với tính chất ăn mòn nóng bỏng của bùn độc tạo nên một sự xung đột năng lực khủng khiếp ngay trong kinh mạch rỗng của anh. Máu đen rỉ ra từ các vết nứt hoại tử nhiều hơn, hòa lẫn vào bùn xám tạo thành những vệt chất lỏng sẫm màu đáng sợ. Hoàng Lâm cắn chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi, ý chí sắt đá của anh gồng lên đến cực hạn để giữ cho cơ thể phế vật vô linh lực không bị khuỵu xuống.
"Anh Lâm... đau lắm đúng không?" Minh Vũ sụt sịt khóc, đôi bàn tay nhỏ bé ôm chặt lấy cổ anh.
Hoàng Lâm dùng tay phải xoa nhẹ đầu cậu bé, khàn giọng trấn an: "Đừng sợ. Thoa bùn lên người đi, Minh Vũ. Phải sống sót."
Cậu bé tộc lai gật đầu, dũng cảm dùng bùn độc bôi lên mặt và che giấu đôi tai hơi nhọn của mình dưới lớp bùn xám. Hoàng Vy dưới sự giúp đỡ của Lâm Dao cũng đã hoàn thành việc ngụy trang hơi thở.
*Áo... gừ... o o!*
Tiếng sủa điên cuồng của bầy chó săn ma thú đột ngột vang lên ngay rìa Đầm Lầy Chướng Khí, chỉ cách vị trí của họ chưa đầy một trăm mét. Ánh đuốc bập bùng của biệt đội săn bắt đầu rọi qua những tán cây gai đen, xé rách màn sương mù tím.
"Chúng đến rồi! Mau chìm xuống bùn!" Tiểu Đao khẽ rít lên qua kẽ răng, lập tức lặn sâu xuống vũng bùn lún, chỉ để lộ hai lỗ mũi sát mép nước.
Vương Hổ đỡ Hoàng Vy chìm xuống sát gốc cây mục nát. Lâm Dao và Hắc Tử cũng ẩn nấp hoàn hảo dưới lớp bèo độc màu tím. Hoàng Lâm ôm chặt Minh Vũ vào lòng ngực trái hoại tử của mình, dùng cánh tay phải gân guốc giữ chặt đầu cậu bé, rồi từ từ chìm sâu xuống nước bùn độc lạnh lẽo của đầm lầy.
Nước bùn độc ngập qua ngực, qua vai, rồi ngập qua cằm Hoàng Lâm. Chất độc dịch ăn mòn nhẹ luồn lách qua các lớp băng gạc đen, thấm sâu vào vết thương hoại tử ngực trái và ba khúc xương sườn gãy rách thịt. Cơn đau đớn thể xác lúc này đã vượt qua giới hạn chịu đựng của một phàm nhân bình thường. Nó như muốn xé rách linh hồn Hoàng Lâm, thiêu rụi đan điền rỗng tuếch của anh thành tro bụi. Đầu óc anh ong lên dữ dội, tiếng khóc than ai oán gào thét của vong hồn những người chết oan trong cuộc nội chiến lại trào dâng trong tâm thức do tác động của tử khí đầm lầy.
Nhưng Hoàng Lâm vẫn mở trừng mắt phải rực đỏ dưới làn nước bùn xám xịt. Anh nhìn thẳng vào Minh Vũ đang nín thở nhắm nghiền mắt trong vòng tay mình. Gương mặt ngây thơ của hoàng tử lai, niềm tin tuyệt đối của đứa trẻ dành cho người hộ vệ gánh tội chính là mỏ neo duy nhất giữ vững nhân tính và ý chí sống sót cho anh lúc này. Anh dùng tay phải siết chặt hơn, truyền một luồng oán lực ấm áp nhẹ từ chiếc cân tội lỗi sau lưng hông để giữ ấm cho cơ thể đang lạnh đi của Minh Vũ dưới bùn độc.
*Rầm rập... rầm rập...*
Tiếng vó ngựa của kỵ binh Ngụy Sát nện mạnh lên nền đất bùn nhão nhoét ngay sát mép đầm lầy. Tiếng chó săn ma thú sủa vang dội đầy thất vọng. Chúng chạy vòng quanh mép đầm, khịt mũi điên cuồng nhưng hoàn toàn mất phương hướng. Mùi bùn độc ăn mòn cực mạnh của Đầm Lầy Chướng Khí đã phong tỏa hoàn toàn mùi máu tươi rỉ ra từ vai phải và hơi thở h h h h h h h h h h h h h h h hắc khí rò rỉ của Hoàng Lâm.
"Thủ lĩnh! Dấu vết h h h h h h h hắc khí biến mất ngay tại đây!" Một tên kỵ binh cầm đuốc hét lớn giữa tiếng gió rít.
Một bóng người cao lớn khoác áo choàng lông sói xám bẩn thỉu, khuôn mặt đầy sẹo rỗ chằng chịt dã tính bước xuống từ lưng chiến mã. Đó chính là Ngụy Sát. Hắn cầm thanh giáo sắt nặng nề rực sát khí đỏ rực, đôi mắt nham hiểm sắc lạnh như thú săn mồi đảo quanh mặt nước đầm lầy tĩnh lặng đầy bèo độc màu tím.
Ngụy Sát đứng ngay trên bờ đầm lầy, cách vị trí Hoàng Lâm và Minh Vũ đang ẩn nấp dưới bùn chỉ chưa đầy ba bước chân. Hắn khịt mũi, khàn giọng lẩm bẩm: "Biến mất sao? Không thể nào. Tên phế vật vô linh lực đó bị thương nặng như vậy, lại cõng theo hai đứa trẻ tàn phế, tuyệt đối không thể chạy xa trong vòng mười phút. Lũ chuột nhắt chắc chắn đang trốn dưới vũng bùn này."
Lâm Dao định dùng cung tên bắn lạc hướng chó săn từ góc khuất, nhưng Tiểu Đao đã dùng ánh mắt nghiêm khắc ngăn cản cô từ dưới bùn. Cung linh lực phong hệ của cô một khi kích hoạt sẽ phát quang rực sáng trong đêm, lập tức vạch trần vị trí ẩn nấp của cả nhóm trước hàng trăm cung thủ của biệt đội săn.
Ngụy Sát nheo mắt nhìn mặt nước bùn xám xịt trước mặt. Hắn vung tay, ra hiệu cho quân lính lùi lại, rồi đột ngột vung thanh giáo sắt khổng lồ đâm mạnh xuống lòng đầm lầy lún để dò xét vật lý.
*Phập! Phập! Phập!*
Mũi giáo sắt sắc bén rực sát khí đỏ đâm xuyên thấu qua lớp bùn độc dày đặc, tạo ra những tiếng động trầm đục dưới nước bùn. Mỗi nhát đâm của Ngụy Sát mang theo linh lực Trúc Cơ sơ kỳ chấn động, làm nước bùn xung quanh cuộn sóng dữ dội.
Hoàng Lâm nằm bất động dưới bùn, tay phải ghì chặt đầu Minh Vũ sát vào ngực mình, không để cậu bé hoảng loạn di chuyển. Mắt phải rực đỏ của anh nhìn thấy rõ luồng sát ý đỏ đậm tỏa ra từ mũi giáo sắt đang đâm xuống ngày một gần hơn.
*Vút!*
Mũi giáo sắt của Ngụy Sát giáng mạnh xuống lần thứ tư.
Lưỡi giáo sắc nhọn mang theo luồng gió linh lực lạnh lẽo đâm sượt qua lớp bùn độc, sượt sát qua bả vai phải đang bị thương rách thịt của Hoàng Lâm, chỉ cách đầu anh và Minh Vũ đúng một gang tay ngắn ngủi.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!