Cái Giá Của Oán Lực
Tiếng gỗ nứt toác vang lên rầm rập giữa đại điện đổ nát của ngôi đền hoang phế, xé rách màn đêm lạnh buốt của Hải Vân Ải. Ba con sói đầu đàn khổng lồ, thân hình cao hơn hai mét với lớp giáp xương trắng rỉ ra hắc khí đen ngòm, đang điên cuồng dùng bộ móng vuốt sắc nhọn cào cấu vào bệ thờ thần hộ vệ. Ngay dưới bệ thờ đá nứt nẻ ấy chính là mật đạo hầm ngầm – nơi ẩn giấu duy nhất của Hoàng Vy đang sốt liệt giường và hoàng tử lai Minh Vũ.
Dưới hầm tối tăm ẩm mốc, Minh Vũ rụt rè ôm chặt lấy Hoàng Vy. Cậu bé mười hai tuổi run rẩy đến mức không thể thở nổi, đôi tai hơi nhọn giấu kín dưới mũ áo choàng rộng quá khổ khẽ giật liên tục theo từng tiếng rầm rập sát sạt ngay trên đầu. Đúng lúc này, viên ngọc bích Nguyệt Tộc đeo trước cổ Minh Vũ đột ngột rực sáng dịu nhẹ màu xanh lam nhạt. Luồng sáng ánh trăng ấy lan tỏa, xoa dịu tâm trí đang hoảng loạn tột độ của hoàng tử lai, nhưng đồng thời, huyết ấn hộ vệ khắc trên ngực cậu bé cũng bắt đầu rực đỏ nhạt nhòa, phát ra luồng nhiệt nóng cháy cảnh báo một nguy hiểm chí mạng đang cận kề.
"Vy tỷ... chúng sắp phá vỡ cửa hầm rồi..." Minh Vũ khóc không ra tiếng, bàn tay nhỏ bé siết chặt lấy chiếc sáo trúc cũ kỹ mà Hoàng Vy đang ôm trước ngực.
Trên đại điện, tình thế đã rơi vào tuyệt lộ. Lâm Dao quỳ sụp dưới đất, vạt áo da thú rách nát thấm đẫm mồ hôi và máu của sói biến dị. Cánh cung Phong Linh làm từ gân thú cổ đại Hải Vân rung lên bần bật trên đôi tay rã rời của cô. Ngón tay kéo dây cung của nữ thợ săn hoang dã đã rách da, rỉ máu đỏ tươi hằng giờ hằng ngày chiến đấu không ngừng nghỉ. Bên cạnh cô, chú chó đen Hắc Tử trung thành nằm thoi thóp, chân sau của nó bị sói biến dị cắn rách một mảng lớn đang rỉ máu đỏ thẫm, nhưng đôi mắt đỏ rực dã tính vẫn gầm gừ nhỏ trong họng, cố gắng che chở sườn phải cho Lâm Dao.
"Hoàng Lâm... ta kiệt sức rồi..." Lâm Dao khàn giọng nói, tầm nhìn của cô bắt đầu mờ đi vì kiệt quệ linh lực phong hệ.
Hoàng Lâm gượng đứng dậy bên cột đá đổ nát. Toàn thân anh đau đớn như bị hàng vạn mũi kim châm thẳng vào tủy xương. Ba khúc xương sườn gãy ngực trái đang đâm thấu vào phổi, mỗi nhịp thở đều mang theo vị tanh ngọt nồng nặc của máu nóng rỉ ra. Vai phải bị thương rách da rỉ máu tươi – dấu vết thu hút khứu giác nhạy bén của ma thú – đang rát bỏng dữ dội dưới lớp bộ Chiến Giáp Rách Nát Của Cha. Nhưng thứ đáng sợ nhất lúc này là cánh tay trái của anh. Vết hoại tử đen kịt đã lan rộng sát bả vai trái, da thịt thối rữa rỉ ra từng vệt h h h h h hắc khí lạnh buốt hằng đêm. Cánh tay ấy hoàn toàn vô lực, buông thõng như một khúc gỗ chết, mất đi mười phần cảm giác vật lý.
*Gào... o o!*
Ba con sói đầu đàn khổng lồ đồng loạt rú lên một tiếng chấn động. Dưới sự điều khiển của tiếng sáo xương chiêu hồn từ thú nô Ma Sát ngoài sân đền, lớp huyết giáp ma pháp bán trong suốt trên người chúng rực sáng đỏ ngòm. Chúng vung móng vuốt khổng lồ nện mạnh xuống nắp hầm gỗ dưới bệ thờ. Tiếng gỗ thông mục nát rên rỉ rắc rắc, chỉ cần một cú tông nữa, nắp hầm sẽ vỡ vụn, và dòng máu lai của Minh Vũ sẽ bị phơi bày trước nanh vuốt tàn bạo của lũ ma thú.
"Lũ nghiệt súc... tránh xa cửa hầm ra!"
Cơn thịnh nộ bộc phát lấp đầy lồng ngực Hoàng Lâm. Anh biết rõ thể chất phế vật vô linh lực của mình không thể thi triển bất kỳ ma pháp hay ngự kiếm phòng ngự nào. Thời gian của anh không còn nhiều. Sức chịu đựng của cơ thể hoại tử đã đạt đến giới hạn cực hạn. Nếu không dứt điểm trận chiến này trong vòng một phút, tất cả sẽ phải chôn thây dưới đống đổ nát này.
Hoàng Lâm nghiến răng, dùng bàn tay phải đầy vết sẹo bỏng rát rút thanh đoản đao rỉ sét dắt bên hông, dứt khoát rạch một đường sâu hoắm vào lòng bàn tay trái hoại tử vô cảm của mình. Máu đen hôi hám rỉ ra, chảy dọc theo cánh tay lạnh buốt, nhỏ ròng ròng xuống Chiếc Cân Tội Lỗi Tổ Tiên đeo sau lưng hông.
*Keng... keng...*
Chiếc cân rèn từ xương sườn tà thần cổ đại đột ngột rung lên dữ dội. Lòng căm thù, sát ý cuồng điên của Ma Sát và lòng căm phẫn gầm rú đòi cắn xé của bầy sói biến dị hướng trực tiếp về Hoàng Lâm lập tức kích hoạt cơ chế Gánh Nợ Tội Lỗi Thăng Hoa. Toàn bộ sát ý đỏ đậm xung quanh bay thẳng vào chiếc cân, giải phóng một luồng oán lực h h h h h hắc khí đen cuồn cuộn khổng lồ bao phủ lấy toàn thân anh.
Trạng thái cuồng bạo 'Sát Ý Bộc Phát' được kích hoạt khẩn cấp.
Trong vòng sáu mươi giây ngắn ngủi này, thể chất vật lý của Hoàng Lâm được cường hóa lên 200% sức mạnh cực hạn. Mắt phải của anh chuyển sang màu đỏ rực lấp lánh h h h hắc văn oán khí – 'Thấu Thị Sát Ý Nhãn' thức tỉnh, nhìn thấy rõ quỹ đạo tấn công của ba con sói đầu đàn thông qua luồng h h h hắc khí thù ghét tỏa ra từ chúng.
"Giết hắn! Nghiền nát tên phế vật đó cho ta!" Ma Sát đứng ngoài sân đền điên cuồng thổi Sáo Xương Chiêu Hồn, ra lệnh cho ba con sói đầu đàn quay lại vồ lấy Hoàng Lâm.
Con sói đầu đàn khổng lồ đi đầu lao tới với tốc độ kinh hoàng, móng vuốt rực h h h h h h hắc khí đen xé rách không khí nhắm thẳng vào ngực trái Hoàng Lâm.
Hoàng Lâm không hề né tránh. Anh chủ động bước lên một bước, vung cánh tay trái hoại tử lên đỡ đòn cắn xé của con sói để làm mồi nhử. Thế nhưng, cánh tay trái hoàn toàn mất cảm giác vật lý và vô lực không thể nâng lên kịp thời. Cú táp tàn bạo của con sói khổng lồ sượt qua cánh tay chết, cắm phập hàm răng nhọn hoắt vào vai phải đang rỉ máu nóng của anh.
*Phập!*
Răng sói ngập sâu vào da thịt, máu nóng đỏ tươi bắn tung tóe lên bộ giáp rách nát của cha. Cơn đau buốt nhói truyền thẳng vào đại não, nhưng khuôn mặt Hoàng Lâm vẫn bất động lạnh lùng như tượng đá. Anh dùng chính bả vai phải bị cắn chặt làm điểm tựa để khóa chặt đầu con sói khổng lồ.
"Song Lưỡi Kiếm... Phán Quyết!" Hoàng Lâm gầm khẽ.
Từ trong luồng h h h h h h h h h hắc khí đen cuồn cuộn sau lưng, hai lưỡi kiếm phán xét vô hình rực lửa đen cuộn sóng xuất hiện. Dưới tầm nhìn của Sát Ý Nhãn, hai lưỡi kiếm vô hình phóng nhanh như chớp giật, bỏ qua hoàn toàn lớp huyết giáp ma pháp phòng ngự bên ngoài, đâm xuyên thẳng vào nội tạng và linh hồn của con sói đầu đàn đang cắn vai anh.
*Ứ... gừ...*
Con sói đầu đàn khổng lồ trợn trừng đôi mắt đỏ ngầu, toàn bộ nội tạng bị kiếm khí vô hình chém nát vụn mà không để lại vết thương vật lý ngoài da. Nó buông lỏng hàm răng, đổ sụp xuống nền đá nứt nẻ như một khúc gỗ mục.
Không dừng lại một nhịp thở, Hoàng Lâm siết chặt bàn tay phải đầy vết sẹo bỏng rát vào cán thanh Huyết Thương Gãy giắt sau thắt lưng. Anh truyền toàn bộ oán lực cuồng bạo từ chiếc cân vào thân thương gãy, vung một đường chém chí mạng mang lực rung động Kích Thủy Kính.
"Hắc Long Trảm!"
Một luồng oán khí khổng lồ hình rồng đen gầm rú cuộn sóng quét ngang diện rộng đại điện. Luồng sóng rung động xuyên thấu giáp xương trắng, chém đứt đôi hai con sói đầu đàn khổng lồ còn lại ngay khi chúng vừa kịp chạm vào nắp hầm mật đạo. Máu đen hôi hám và h h h h h h h h h h hắc khí tà giáo nổ tung, bắn tung tóe khắp bệ thờ thần hộ vệ.
"Cái gì?! Ba con sói đầu đàn của ta!" Ma Sát đứng ngoài sân đền kinh hoàng tột độ, tiếng sáo xương chiêu hồn đột ngột đứt quãng.
Thời gian hiệu lực sáu mươi giây của Sát Ý Bộc Phát chỉ còn lại mười lăm giây ngắn ngủi. Hoàng Lâm biết rõ mình không được phép lãng phí một tích tắc nào. Anh nhún chân, vận hành Hải Vân Bộ Pháp lướt nhanh như một bóng ma xám đen nhạt nhòa xuyên qua màn sương mù chướng khí độc đầm lầy vây quanh sân đền.
*Vút!*
Tốc độ cực hạn của bộ pháp trượt dài theo chiều gió bão biên cương đưa Hoàng Lâm áp sát Ma Sát trong phạm vi một mét trước khi tên thú nô tàn ác kịp đặt sáo xương lên môi thổi lần nữa.
Ma Sát hoảng sợ tột độ, đôi mắt dã tính dã man lộ rõ sự kinh hoàng trước khuôn mặt rực đỏ sắc đỏ phán xét của Hoàng Lâm. Hắn vội vã vung bàn tay đeo đầy vuốt sắt định cào rách cổ họng Hoàng Lâm.
Nhưng tay phải của Hoàng Lâm đã nhanh hơn một bước. Bàn tay gân guốc đầy vết sẹo bỏng rát siết chặt lấy cổ họng Ma Sát, nâng bổng thân hình gù rạp của hắn lên không trung.
*Rắc!*
Một tiếng gãy giòn giã vang lên khô khốc giữa đêm lạnh. Hoàng Lâm dứt khoát dùng lực lượng cơ bắp 200% bẻ gãy cổ họng Ma Sát.
Tiếng cười tàn ác của tên thú nô tắt lịm vĩnh viễn trong vũng máu đen rỉ ra từ miệng. Chiếc Sáo Xương Chiêu Hồn rơi khỏi tay hắn, chạm xuống nền đá nứt nẻ và vỡ vụn thành hàng vạn mảnh xương tàn rỉ h h h h h h h hắc khí đen tà giáo. B bầy sói xám biến dị còn lại ngoài rừng mất đi tiếng sáo điều khiển, hoảng sợ gầm rú rồi nhanh chóng tan rã, chạy trốn tán loạn vào bóng tối rừng sương mù đen.
*Uỳnh...*
Thân xác của Ma Sát đổ sụp xuống đất. Hoàng Lâm đứng sừng sững giữa sân đền đổ nát, lồng ngực phập phồng dữ dội.
*Phụt!*
Anh quỳ sụp xuống nền đá, nôn ra một ngụm máu đen đặc chứa đầy h h h h h h h h h h h hắc khí nóng cháy. Trạng thái Sát Ý Bộc Phát kết thúc, mang theo cơn phản phệ oán lực tàn bạo tột cùng đổ ập xuống cơ thể phế vật vô linh lực của anh. Kinh mạch đan điền rỗng bị rạn nứt nghiêm trọng, phổi bị vôi hóa một phần do oán khí nóng thiêu đốt khiến anh liên tục ho khan dữ dội.
Cái giá phải trả cho việc lạm dụng oán lực vượt ngưỡng cực hạn đã xuất hiện. Cánh tay trái của Hoàng Lâm từ bả vai xuống đến ngón tay đã hóa đen kịt hoàn toàn như than củi hoại tử. Những vết nứt h h h h h h h hắc ám rỉ ra từng vệt máu đen lạnh buốt hằng đêm dưới lớp băng gạc rách nát. Cánh tay ấy hoàn toàn chết lặng, mất đi mười phần cảm giác vật lý vĩnh viễn, không thể cầm nắm hay cử động được nữa.
Lâm Dao nỗ lực gượng dậy, dìu Hoàng Lâm tựa vào bệ thờ thần hộ vệ. Đúng lúc này, từ sâu trong rừng sương mù đen ngoài đền hoang phế, một tiếng hú dài rợn người của bầy chó săn ma thú đột ngột vang lên, xé rách không gian yên tĩnh ngắn ngủi.
Đó là tiếng hú theo dấu khứu giác h h h h h h h hắc khí rò rỉ từ vết thương hoại tử của Hoàng Lâm.
"Không ổn..." Lâm Dao sắc mặt nhợt nhạt, siết chặt cánh cung Phong Linh. "Là bầy chó săn của Ngụy Sát. Hắn đã phong tỏa toàn bộ lối thoát hiểm duy nhất của rừng sương mù rồi."
Hoàng Lâm ngã gục xuống sàn đền, cánh tay trái đen kịt rỉ máu đen lạnh buốt, trong khi tiếng sói săn của Ngụy Sát vang lên ngoài rừng sương mù.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!