Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Tro Tàn Thạch Đầu Thôn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bầu trời biên cương Hải Vân Ải đêm nay không có trăng. Chỉ có một màu đỏ quạch, đặc quánh của lửa và tàn tro đang cuồn cuộn bốc lên từ phía Thạch Đầu Thôn. Ngôi làng đá cổ xưa vốn là nơi dung thân của hàng vạn dân tị nạn nghèo khổ, giờ đây đã biến thành một lò thiêu khổng lồ dưới móng guốc của quân kháng chiến 'Minh Ước Vạn Dân'.


"Thà giết nhầm vạn dân phàm, quyết không để một nghiệt chủng hoàng tộc nào sống sót rời khỏi Hải Vân!"


Tiếng gầm lạnh lùng của Thống lĩnh Thiết Kiệt vang vọng giữa tiếng gào khóc thảm thiết của thường dân. Gã đứng trên lưng chiến mã bọc thép đen, đôi mắt rực sáng sát khí đỏ rực, tay vung thanh đại đao Hắc Thiết khổng lồ chém đứt đầu một lão già phàm nhân đang quỳ lạy xin tha mạng. Đằng sau gã, hàng ngàn thiết giáp binh đang điên cuồng phóng hỏa, đẩy những người dân vô tội vào vòng vây lửa đỏ.


Trong một góc hẻm nhỏ sụt lở, Hoàng Lâm đang thở dốc. Thiếu niên mười bảy tuổi khoác trên mình bộ chiến giáp rách nát Hắc Lân của người cha quá cố Hoàng Dũng. Bộ giáp sắt đen rỉ sét, đầy những vết chém sâu hoắm, quá rộng so với thân hình gầy guộc nhưng gân guốc của anh. Dưới lớp giáp, ngực trái của Hoàng Lâm quấn chặt những lớp băng gạc đen, nơi ẩn giấu một đan điền hoàn toàn trống rỗng linh khí. Anh là một 'Phàm Nhân Vô Linh Lực' – kẻ bị cả thế giới tu tiên khinh miệt là phế vật.


Nhưng lúc này, đôi vai phế vật ấy đang gánh vác hai sinh mạng.


"Anh... bỏ em lại đi... Chân em thế này chỉ làm vướng chân anh thôi..."


Hoàng Vy thút thít, khuôn mặt nhỏ nhắn mười bốn tuổi nhợt nhạt cắt không còn giọt máu. Cô bé ngồi trên chiếc xe lăn gỗ thô sơ, đôi chân tàn tật bất động quấn băng vải trắng. Đôi mắt đen láy của cô tràn ngập sự tuyệt vọng nhưng lại kiên cường đến đau lòng.


"Câm miệng!" Hoàng Lâm gầm khẽ, giọng nói trầm khàn nhưng chứa đựng một ý chí sắt đá không thể lay chuyển. "Dù có phải chết, ta cũng sẽ đưa em và điện hạ ra ngoài."


Đằng sau lưng anh, một đứa trẻ mười hai tuổi đang run rẩy ôm chặt lấy cổ anh. Đó là Minh Vũ, vị hoàng tử tộc lai mang dòng máu giữa hoàng gia cũ và Nguyệt Tộc. Đứa trẻ rụt rè đeo chiếc mũ áo choàng rộng quá khổ để che giấu đôi tai hơi nhọn đặc trưng. Minh Vũ không nói lời nào, chỉ có đôi bàn tay nhỏ bé siết chặt lấy vai Hoàng Lâm, bờ vai nhỏ run lên bần bật vì sợ hãi.


Hoàng Lâm dùng một sợi vải thô buộc chặt Minh Vũ vào lưng mình, tay phải giữ chặt tay vịn chiếc xe lăn của em gái. Anh biết, kỵ binh của Thiết Kiệt đang khép chặt vòng vây. Lửa ma pháp màu tím hắc ám do kỵ binh phóng ra đang thiêu rụi lối đi chính, biến con đường độc đạo thoát khỏi thôn thành một bức tường lửa ngút trời.


"Ta không có linh lực, chính diện đối đầu với võ giả luyện thể hay ngưng khí chỉ có đường chết," Hoàng Lâm thầm tính toán, đôi mắt sắc bén quan sát hướng gió và khói độc đang cuộn lại. "Phải mượn khói lửa để ngụy trang, leo qua bức tường đá phía đông hẻm núi."


Nhưng ngay khi anh vừa đẩy xe lăn của Hoàng Vy rẽ vào một lối rách bên hông ngôi nhà đá sụp đổ, một bóng đen rực sáng linh khí màu xám đột ngột chắn ngang đường.


"Tìm thấy rồi! Một tên đào ngũ và hai nghiệt chủng!"


Tên lính tuần tra của Minh Ước Vạn Dân cười tàn ác, thanh giáo sắt trong tay rực sáng linh lực hệ Thổ. Hắn là một võ giả Luyện Thể Cảnh sơ kỳ, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp giáp xám.


Hoàng Lâm không do dự, cúi người nhặt một thanh đao rỉ sét dưới đất, dồn toàn bộ sức mạnh cơ bắp phàm nhân lao lên chém thẳng vào cổ họng tên lính. Nhát chém mang theo toàn bộ gió bão biên thùy, nhanh và hiểm hóc.


*Keng!*


Một tiếng động chói tai vang lên kèm theo những tia lửa bắn tung tóe. Thanh đao rỉ sét của Hoàng Lâm chém trúng hộ thể linh quang bán trong suốt quanh cổ tên lính, nhưng không thể tiến thêm một phân. Ngay sau đó, một luồng phản lực linh lực mạnh mẽ bộc phát từ hộ giáp của đối thủ, chấn động thẳng vào cánh tay phải của Hoàng Lâm.


*Rắc!*


Thanh đao rỉ sét vỡ vụn thành trăm mảnh sắt vụn. Hoàng Lâm bị chấn động mạnh, lùi lại mấy bước, khóe miệng rỉ ra một vệt máu nóng. Lực chấn động từ linh lực suýt chút nữa làm gãy xương cánh tay của anh.


"Ha ha! Một tên phế vật vô linh lực mà cũng đòi đả thương võ giả? Chết đi!"


Tên lính tuần tra gầm lên, vung giáo sắt đâm thẳng vào ngực Hoàng Lâm. Mũi giáo mang theo linh lực sắc bén, xé rách không khí tạo ra tiếng rít chói tai.


Trong khoảnh khắc sinh tử, Hoàng Lâm không lùi bước. Anh nhận ra nếu mình tránh né, mũi giáo sẽ đâm trúng Hoàng Vy phía sau. Với phản xạ của một thị vệ ngự lâm được rèn luyện hằng vạn lần, anh lách người một phân, dùng vai phải bọc giáp rách đỡ đòn đâm, đồng thời tay phải chộp lấy một thanh củi lớn đang cháy rừng rực bên cạnh.


*Phập!*


Mũi giáo sắt đâm xuyên qua lớp giáp rách bả vai phải của Hoàng Lâm, máu tươi bắn ra nhuộm đỏ vai áo. Cơn đau thấu xương ập đến, nhưng Hoàng Lâm không hề chớp mắt. Anh gầm lên một tiếng như dã thú bị dồn vào đường cùng, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể ép tới, vung thanh củi cháy rừng rực đập mạnh vào mặt tên lính tuần tra.


Tay phải của Hoàng Lâm tiếp xúc trực tiếp với phần gỗ đang cháy đỏ, da thịt bị thiêu đốt phát ra tiếng xèo xèo đau đớn tột cùng. Vết bỏng nặng khiến tay anh co giật, nhưng ý chí sắt đá buộc anh phải giữ chặt thanh củi, dùng lực rung động cơ bắp đẩy lùi tên lính tuần tra lùi thẳng vào đống lửa ma pháp phía sau.


"Á!!!" Tên lính gào thét thảm thiết khi ngọn lửa tím ăn mòn hộ thể linh quang và thiêu rụi da thịt hắn hằng giờ hằng ngày.


Hoàng Lâm không thèm nhìn lại, anh nén cơn đau bỏng rát ở tay phải, tay trái nhanh chóng đẩy xe lăn của Hoàng Vy lao thẳng về phía bức tường đá hiểm trở phía đông thôn. Lửa ma pháp của truy binh đã thiêu rụi lối đi chính, buộc anh phải dùng sức mạnh cơ bắp phàm nhân để leo tường đá.


Anh cõng Minh Vũ chặt hơn, một tay nhấc bổng Hoàng Vy và chiếc xe lăn gỗ vượt qua bức tường đá trơn trượt sạt lở dữ dội. Máu từ vai phải rỉ ra hằng giây, thấm đẫm tấm lưng áo của Minh Vũ.


Khi cả nhóm vượt qua bức tường đá, tiến vào vùng rìa hoang vắng của Hải Vân Ải, Thạch Đầu Thôn sau lưng họ đã hoàn toàn chìm trong tro tàn đổ nát. Nhưng sự yên lặng không kéo dài lâu.


*Hú!!!*


Tiếng hú gầm rú rợn người của bầy chó săn ma thú vang lên từ phía rừng sương mù đen. Tiếng vó ngựa dồn dập của truy binh Thiết Kiệt đang đuổi sát phía sau, đánh hơi theo dấu máu nóng đang rỉ ra từ bả vai của Hoàng Lâm.


Trước mặt họ, sương mù dày đặc của Hải Vân Ải bao phủ lấy hẻm núi vách đá dựng đứng hiểm trở đầy rẫy tà linh và gió hú cắt da thịt. Lối thoát duy nhất trước mặt là hẻm núi sương mù của Hải Vân Ải đầy nguy hiểm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!