Nhạc nềnSakuya2

Bẫy Sóng Tần Thấp

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn sương muối Tây Nguyên tràn qua lòng hồ Ea Kao, mang theo cái lạnh ẩm ướt của bùn lầy và mùi nồng nặc của lá cây mục rữa. Bên trong căn nhà trọ dột nát sát mép nước, ánh sáng đỏ quạch từ màn hình chiếc Panasonic Toughbook của Lâm Đen nhấp nháy liên hồi, hắt lên khuôn mặt nhợt nhạt, đầy mồ hôi của gã hacker liệt chân. Tiếng rè rè từ chiếc máy đo tần số sóng vô tuyến Nga đời cũ đặt bên cạnh chuyển thành những tiếng rít chói tai, dồn dập như tiếng kim loại mài vào nhau.


"Chết tiệt!" Lâm Đen nghiến răng, mười ngón tay gõ điên cuồng lên bàn phím cơ cũ kỹ, phát ra những tiếng lạch cạch khô khốc. "Chú Hùng, sóng vô tuyến ngắn của Ngô Kỳ đang co cụm lại. Chúng nó không quét diện rộng nữa mà đang khóa mục tiêu theo dạng parabol đồng tâm. Đỉnh quét hướng thẳng xuống khu vực lòng hồ Ea Kao này. Drone săn đêm của chúng nó sắp tới rồi!"


Trần Hùng đứng im lìm trong góc tối của căn phòng trọ, bóng dáng cao gầy của anh như hòa làm một với những vách ván gỗ mục nát. Anh không nói gì, chỉ từ từ siết chặt tay trái vào cán thanh xà-bách thép nhíp dắt bên hông thùng xe Ural. Vết rách sâu ở bả vai phải của anh, hậu quả từ trận chiến ở ngoại ô, lúc này đang co rút dữ dội dưới lớp áo da sờn rách. Máu tươi đã thấm đỏ mảng gạc dã chiến, mang theo cơn đau buốt nhói chạy dọc sống lưng mỗi khi anh thở mạnh. Nhưng khuôn mặt Hùng vẫn lạnh lùng như một tảng đá bazan nguội lạnh. Anh nhắm hờ mắt, hơi nghiêng đầu về phía cửa sổ hé mở hướng ra lòng hồ.


Giữa tiếng gió rít qua rặng dừa nước và tiếng sóng vỗ ì oạp vào chân nhà sàn, thính giác dạn dày của một cựu lính công binh giúp Hùng lọc ra một tần số âm thanh bất thường. Đó là tiếng vo vo cực mảnh, sắc lẹm và đều đặn như tiếng cánh quạt của hàng ngàn con ong đất khổng lồ đang bay sát mặt nước.


"Khoảng một cây số," Hùng khàn giọng nói, mắt mở ra, ánh lên tia nhìn sắc bén. "Ít nhất là ba chiếc. Phi đội Drone Săn đêm Tự động của thằng Nguyễn Tuấn. Chúng nó đang bay tầm thấp để tránh sương mù và quét cảm biến nhiệt dọc bờ hồ."


Lâm Đen giật mình nhìn Hùng. Cậu biết thính giác của gã tài xế trung niên này nhạy bén đến mức đáng sợ, nhưng không ngờ anh có thể định vị chính xác khoảng cách của drone đối phương giữa tiếng gió bão mịt mùng thế này.


"Nếu chúng nó quét nhiệt, chiếc Ural dưới rặng dừa nước sẽ bị phát hiện trong vòng ba phút nữa," Lâm Đen lo lắng nói, đôi tay bám chặt vào bánh xe lăn sắt rỉ sét. "Lốc máy của chú dù đã phủ bạt tẩm bùn nhưng vẫn còn giữ nhiệt lượng từ chặng đường chạy trốn lúc nãy. Cảm biến hồng ngoại của drone Tuấn là loại tối tân của tập đoàn, nó sẽ đọc ra vệt nhiệt lốc máy boxer 750cc ngay lập tức."


Đúng lúc đó, cánh cửa gỗ mục của nhà trọ khẽ rung lên. Thằng Tèo, gã shipper ngoại tuyến mười chín tuổi của Nhóm Kẻ Đưa Tin Không Số, lách người bước vào. Khuôn mặt gầy gò của nó dính đầy bùn đất đỏ, chiếc áo khoác shipper rách vai ướt sũng nước mưa.


"Chú Hùng, em đã đưa chiếc Cub độ giấu sau rẫy cà phê phía bắc rồi," Tèo thở hổn hển, tay lôi ra hai can nhựa chứa xăng nguyên chất từ trong chiếc gùi tre đeo sau lưng. "Nhưng ngoài kia căng quá. Em thấy xe bán tải bọc thép của Ngô Kỳ đã đậu ở đầu cầu tre. Chúng nó đang rải quân đi bộ vào các ngõ hẻm."


"Tèo, mày có mang theo đống pin khô quân sự cũ từ bãi phế liệu của Võ Minh không?" Lâm Đen cắt ngang, mắt vẫn dán chặt vào màn hình Toughbook.


"Có chứ anh Lâm!" Tèo nhanh nhảu lục dưới đáy gùi, lôi ra bốn khối pin axit-chì đời cũ nặng trịch, không hề có chip định danh hay cổng kết nối số. "Cả dây kẽm gai và mấy chai thủy tinh pha muối hạt dã chiến nữa. Đúng theo bài anh dặn."


Hùng bước tới bên chiếc bàn gỗ đầy mạt sắt và chì hàn. Anh nhìn đống công cụ thô sơ đặt trên bàn: những khối pin khô rỉ sét, những chai xăng pha muối hạt thô, và những sợi dây đồng thau được tuồn ra từ xưởng cũ. Đầu óc của một cựu lính thông tin lập tức xâu chuỗi các linh kiện thành một phương án tác chiến cơ học.


"Chúng ta sẽ làm bẫy nhiệt dã chiến," Hùng nói, giọng điệu dứt khoát. "Nguyễn Tuấn phụ thuộc hoàn toàn vào thuật toán dự đoán của AI. Khi drone quét thấy một nguồn nhiệt có dải tần phát xạ tương đương lốc máy Ural đang khởi động, AI của nó sẽ tự động khóa mục tiêu và bỏ qua các khu vực xung quanh. Chúng ta sẽ dụ chúng nó bắn phá vào mục tiêu giả để tạo khoảng trống mười lăm phút mù sóng."


"Ý hay đấy chú!" Mắt Lâm Đen sáng lên. "Muối hạt khi cháy trong xăng sẽ tạo ra ánh sáng vàng natri đặc trưng. Ở dải tần hồng ngoại, bức xạ nhiệt của ngọn lửa xăng pha muối sẽ giống hệt nhiệt lượng tỏa ra từ buồng đốt của động cơ Ural dã chiến đang rú ga cực đại. Để em bẻ khóa tần số điều khiển tầm ngắn của drone, tạo ra sai số cự ly giả để dồn chúng nó vào khu vực bẫy."


Lâm Đen lập tức bắt tay vào việc. Gã dùng mỏ hàn xung tự chế kết nối với bình ắc-quy xe lăn, nhanh tay đấu nối các sợi dây đồng vào card vô tuyến tự chế cắm trên Toughbook. Trong khi đó, Hùng và Thằng Tèo khẩn trương chế tạo bẫy nhiệt. Hùng dùng tay trái—cánh tay lành lặn duy nhất lúc này—để quấn chặt dây kẽm gai quanh các khối pin khô quân sự, cố ý tạo ra hiện tượng đoản mạch trực tiếp để các khối pin nóng lên nhanh chóng dưới phản ứng hóa học cực đoan. Tèo đổ xăng pha muối vào các chai thủy tinh, cố định chúng ngay sát cạnh các khối pin khô bằng băng keo đen dã chiến.


Út Lượm ngồi co rụt người ở góc giường, khuôn mặt tái mét vì sốt cao. Vết bỏng ở bắp tay phải của nó do dính nước bẩn hồ Ea Kao từ tập trước lúc này đã sưng tấy, mưng mủ vàng nhạt dưới lớp vải băng rách. Thằng bé cố gượng dậy để giúp chú Hùng bê các khối pin nặng nề, nhưng Hùng đã nghiêm giọng ngăn lại:


"Lượm, ngồi im đó. Giữ cho vết thương không bị động. Việc này để chú và anh Tèo làm."


Thính giác của Hùng lại rít lên một nhịp cảnh báo. Tiếng vo vo của cánh quạt drone đã tiến sát bờ hồ, chỉ còn cách nhà trọ khoảng bốn trăm mét. Ánh sáng laser hồng ngoại màu đỏ rực từ trên cao bắt đầu quét dọc ngang qua những mái nhà sàn rách nát của khu ổ chuột, rọi xuống mặt nước hồ Ea Kao những vệt sáng đỏ lòm như máu.


"Tèo, đi thôi!" Hùng ra lệnh.


Anh và Tèo ôm các khối bẫy nhiệt dã chiến lách qua cửa sau nhà trọ, luồn nhanh vào rặng dừa nước ẩm ướt. Sương mù dày đặc và mùi bùn lầy nồng nặc bao phủ quanh người họ, trở thành tấm lá chắn tự nhiên vô hiệu hóa tầm nhìn quang học thông thường của đối phương. Họ di chuyển lặng lẽ dọc theo bờ đập nước Ea Kao, tiến về phía đồi thông ven hồ.


Hùng treo khối bẫy nhiệt đầu tiên lên một cành thông già nghiêng ra mặt hồ, thiết lập ngòi nổ cơ học thô sơ bằng một sợi dây cước câu cá mỏng chạy dọc xuống mép nước. Sợi cước được nối trực tiếp với cần gạt đoản mạch của khối pin khô. Chỉ cần giật mạnh sợi cước, khối pin sẽ lập tức đoản mạch, nóng đỏ lên và kích nổ chai xăng pha muối hạt bên cạnh.


Tèo nhanh nhẹn leo lên một cây thông khác cách đó năm mươi mét để đặt khối bẫy thứ hai. Từ vị trí của mình, Hùng nhìn thấy luồng laser đỏ của chiếc drone đi đầu đã chạm vào mép nước cách nhà trọ của Lâm Đen chỉ còn chưa đầy trăm mét. Cảm biến nhiệt của nó đang rà soát từng rặng dừa nước.


"Lâm Đen, bắt đầu đi!" Hùng nói vào chiếc bộ đàm vô tuyến ngắn AM cầm tay.


Bên trong căn nhà trọ, Lâm Đen hít một hơi thật sâu, gõ mạnh phím Enter. Card vô tuyến tự chế trên chiếc Toughbook bọc thép lập tức phát ra một luồng sóng xung kích tần số thấp dồn dập, nhắm thẳng vào dải tần điều khiển của phi đội drone đang bay trên hồ.


Tần số quét trên màn hình Toughbook nhảy múa điên cuồng. Lâm Đen cố gắng xâm nhập vào hệ thống định vị của drone để tạo ra sai số cự ly giả, đánh lừa bộ điều khiển của Nguyễn Tuấn. Nhưng ngay khi dòng lệnh giải mã đầu tiên vừa chạy được một nửa, màn hình bỗng vụt tắt, thay vào đó là một biểu tượng lá chắn thép màu đen của tập đoàn GreenEarth hiện lên.


"Chết tiệt! Tường lửa quân sự tự động kích hoạt!" Lâm Đen hét lên qua bộ đàm.


Một tiếng *bụp* khô khốc vang lên từ phía sau thùng máy Toughbook. Khói đen khét lẹt bốc lên từ khe cắm card PCMCIA. Luồng phản phệ từ hệ thống bảo mật tối tân của tập đoàn đã chạy ngược dòng điện cao áp về, thiêu rụi hoàn toàn bo mạch máy tính phụ của Lâm Đen. Gã hacker trẻ bị hất văng người ra sau xe lăn, chiếc Toughbook bốc khói nghi ngút, hỏng hoàn toàn hệ thống thu phát vô tuyến.


"Chú Hùng! Em thất bại rồi! Tường lửa của chúng nó quá mạnh, máy phụ cháy rồi! Drone đã khóa mục tiêu vào nhà trọ!" Giọng Lâm Đen vang lên đầy hoảng loạn qua bộ đàm AM.


Trên bầu trời hồ Ea Kao, chiếc drone đi đầu rít lên một tần số cao chói tai. Nó đột ngột hạ thấp độ cao, nòng súng bắn hỏa lực nhiệt tầm thấp dưới bụng drone từ từ xoay về hướng mái tôn căn nhà trọ của Lâm Đen. Ánh laser đỏ rực khóa chặt vào cửa chính.


Hùng đứng trên đồi thông, bả vai phải đau nhói như có ngàn mũi kim châm. Anh biết nếu không hành động ngay lập tức, Lâm Đen và Út Lượm bên trong nhà trọ sẽ bị thiêu rụi bởi hỏa lực của drone. Anh không có súng đạn, cũng không thể dùng vũ khí vật lý thông thường để bắn hạ một cỗ máy bay cao trên không trung mà không để lại vỏ đạn làm bằng chứng pháp lý số.


Anh chỉ có cơ học và thực địa.


Hùng siết chặt sợi dây cước câu cá trong tay trái dính máu. Anh tập trung toàn bộ thính giác, lắng nghe tiếng cánh quạt của chiếc drone đi đầu đang đạt đến tần số cực đại chuẩn bị khai hỏa.


"Ba... hai... một..."


Giật!


Hùng dùng hết sức bình sinh giật mạnh sợi cước câu cá.


Ở phía bên kia rặng thông, sợi cước kéo căng cần gạt cơ học trên khối pin khô quân sự. Hai cực âm dương của khối pin chập vào nhau, phát ra những tia lửa điện xanh lét dưới lớp dây kẽm gai. Phản ứng đoản mạch cực đoan khiến khối pin nóng đỏ lên đến hàng trăm độ chỉ trong vòng hai giây, nung nóng phần đáy chai thủy tinh chứa xăng pha muối.


*ĐOÀNG!*


Chai thủy tinh vỡ tung dưới áp suất nhiệt. Một cột lửa màu vàng cam rực rỡ, chói lòa bùng lên giữa màn sương mù dày đặc của đồi thông Ea H'leo. Ngọn lửa xăng pha muối hạt tỏa ra một nhiệt lượng khổng lồ, bốc cao lên tán lá thông héo úa, tạo ra một vệt bức xạ nhiệt cực mạnh trên màn hình hồng ngoại của phi đội drone.


Thuật toán AI của chiếc drone đi đầu lập tức bị đánh lừa bởi sự tương phản nhiệt hoàn hảo này. Đối với bộ não số hóa của nó, cột lửa vàng cam kia chính là lốc máy Ural 750cc đang rú ga bứt tốc trốn chạy dọc theo bờ đập.


Nòng súng hỏa lực của drone lập tức chuyển hướng 180 độ, từ bỏ căn nhà trọ của Lâm Đen để khóa chặt vào đồi thông.


"Phát hiện mục tiêu nhiệt lớn ở tọa độ X!" Tiếng gầm rú của Nguyễn Tuấn vang lên trong bộ đàm chỉ huy của đặc nhiệm. "Khai hỏa tiêu diệt!"


Hai chiếc drone săn đêm đồng loạt phóng ra hai luồng đạn hỏa lực nhiệt tầm thấp. Hai vệt sáng đỏ rực xé toạc màn sương mù, lao thẳng xuống vị trí khối bẫy nhiệt đầu tiên trên đồi thông.


*ẦM! ẦM!*


Tiếng nổ vang dội làm rung chuyển cả lòng hồ Ea Kao. Cây thông già bị phạt ngang thân, đổ sập xuống mép nước trong tiếng lửa cháy bập bùng. Những mảnh vỡ kim loại từ vụ nổ văng tung tóe khắp nơi. Một mảnh vỡ drone sắc lẹm xé gió bay sượt qua trán Thằng Tèo đang nấp sau một tảng đá mồ côi gần đó, tạo thành một vết xước dài rỉ máu đỏ tươi.


"Tèo! Rút lui khẩn cấp!" Hùng hét lớn qua bộ đàm.


Tèo không hề sợ hãi, nó dùng tay lau vệt máu trên trán, nhanh trí giật tiếp sợi cước của khối bẫy nhiệt thứ hai cách đó năm mươi mét trước khi trượt người xuống sườn dốc đất đỏ.


*BÙM!*


Cột lửa thứ hai bùng lên ở hướng ngược lại, tiếp tục kéo phi đội drone của Tuấn điên cuồng bắn phá vào khoảng không vô định của đồi thông. Một chiếc drone do hạ quá thấp độ cao để quét ảnh quang học đã bị tán cây thông gãy quật trúng cánh quạt, chao đảo dữ dội rồi đâm sầm vào vách đá hẻm núi bờ hồ, nổ tung thành một quầng lửa đỏ rực giữa đêm sương.


Tận dụng mười lăm phút mù sóng vô tuyến khi phi đội drone của Tuấn đang tập trung hỏa lực vào các bẫy nhiệt giả, Hùng lao nhanh về phía rặng dừa nước bên nhà trọ. Anh đẩy cửa bước vào, nhanh chóng bế Lâm Đen đặt vào thùng sidecar chiếc Ural Interceptor 1990. Lượm ôm chặt chiếc hộp đồng bảo vệ dải băng từ, run rẩy leo lên ngồi phía sau yên xe.


"Chúng ta không thể nổ máy lúc này," Hùng gằn giọng, bả vai phải rách miệng rỉ máu đầm đìa khiến khuôn mặt anh co rút vì đau đớn. "Tiếng nổ động cơ Ural sẽ kích hoạt máy dò âm học của Vũ Sắt phía ngoài cầu. Chúng ta phải dắt bộ vượt qua đập nước Ea Kao bằng sức lực cơ bắp."


Hùng và Thằng Tèo gồng mình đẩy chiếc xe ba bánh nặng nề đi trong bùn lầy nhão nhoét. Chiếc Ural Interceptor gánh thêm năm mươi ký lưới đồng Faraday dưới sàn sidecar trở nên nặng trịch, liên tục lệch trọng tâm về phía bên phải, chực chờ kéo giật cả xe xuống lòng hồ ẩm ướt mỗi khi bánh xe sụt vào hố bùn bazan. Mỗi bước đi của Hùng là một cực hình thể xác; cơ vai phải của anh như bị xé rách hoàn toàn, máu tươi chảy dọc cánh tay nhỏ xuống đất đỏ nhão nhoét.


Nhưng họ đã vượt qua được đập nước Ea Kao, lách vào con đường mòn lâm nghiệp tối tăm dưới chân đồi thông, hoàn toàn thoát khỏi tầm quét của phi đội drone săn đêm.


Đột nhiên, chiếc radio analog cũ kỹ gắn trên bảng táp-lô xe Ural—thiết bị duy nhất không dùng chip định danh nhưng có khả năng thu sóng ngắn AM—bỗng rè lên dữ dội. Giọng nói lạnh lùng, tàn bạo của Ngô Kỳ vang lên xé toạc không gian tĩnh lặng của rừng đêm:


"Toàn bộ các đơn vị an ninh thực địa chú ý. Có can thiệp vô tuyến ngoại tuyến tại khu vực Ea Kao. Đối tượng Trần Hùng đã tiêu diệt hai drone tuần tra. Lập tức kích hoạt lệnh phong tỏa toàn diện lòng hồ. Dựng rào chắn thép gai dày đặc khóa chặt mọi ngả đường ra quốc lộ. Không để một con chuột nào thoát khỏi một con chuột nào thoát khỏi Buôn Ma Thuột!"


Hùng dừng lại, tay trái nắm chặt ghi-đông sắt rỉ sét. Phía trước họ, ranh giới bóng tối của rừng thông kết thúc, nhường chỗ cho những vệt sáng đỏ nhấp nháy từ đèn xe tuần tra bọc thép của đối phương đang bắt đầu khép chặt lối ra quốc lộ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!