Nhạc nềnSakuya2

Đầm Lầy Ea Kao

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương đêm Buôn Ma Thuột rớt xuống rẫy cà phê già cỗi như những cây kim băng lạnh buốt, đâm xuyên qua lớp áo khoác da sờn rách của Trần Hùng. Trên chiếc Ural Interceptor 1990, tiếng nổ của động cơ boxer hai xi-lanh đối xứng đã được ghìm xuống mức tối thiểu, chỉ còn là những tiếng phạch phạch nghẹn ứ dội vào vách đất đỏ bazan nhão nhoét. Hùng phải dùng toàn bộ sức lực của cánh tay trái để ghìm chặt ghi-đông sắt rỉ sét, cố gắng bù lại độ lệch trọng tâm khủng khiếp về phía bên phải. Khoang chứa bí mật dưới sàn sidecar lúc này đang gánh thêm năm mươi ký lưới đồng Faraday dệt mịn bọc quanh hộp đồng bảo vệ cuộn băng từ. Sức nặng vật lý ấy cứ mỗi lần xe ôm cua trái lại kéo giật cả khung sườn ba bánh nghiêng hẳn ra mép vực, khiến vết thương rách miệng ở bắp tay phải của anh co rút, rỉ máu xối xả thấm đẫm mảng gạc dã chiến.


Phía sau thùng sidecar, Út Lượm nằm co quắp dưới tấm bạt vải bố cũ kỹ, đôi bàn tay đen nhẻm vì dầu mỡ vẫn ôm chặt lấy chiếc cờ-lê số 10. Thằng bé mười bốn tuổi run lên bần bật, không chỉ vì cái lạnh ngột ngạt của sương muối Tây Nguyên, mà còn vì nỗi ám ảnh kinh hoàng từ cột khói lửa thiêu rụi xưởng cơ khí của ông Sáu Biền vẫn đang âm ỉ cháy phía chân trời ngoại ô.


"Chú Hùng... chúng ta đang đi đâu thế chú?" Lượm thì thầm, giọng nghẹn ngào giữa tiếng xích sắt bọc lốp đặc rít lên trên bùn lầy.


"Khu ổ chuột ven hồ Ea Kao," Hùng khàn giọng đáp, mắt không rời khỏi con hẻm tối tăm không có bóng dáng của bất kỳ chiếc đèn đường thông minh nào. "Nơi đó không có camera AI của tập đoàn. Đó là điểm mù duy nhất còn sót lại ở cái thành phố này."


Hùng bẻ lái, cho chiếc Ural Interceptor lách qua một rặng tre gai rậm rạp. Đất đỏ bazan dưới bánh xe dần chuyển sang màu xám đen, nhão nhoét và bốc lên mùi nồng nặc của cá chết, rác thải hữu cơ và khói than củi. Đây là địa bàn của Nhóm Kẻ Đưa Tin Không Số Buôn Ma Thuột—mạng lưới flat của những người lao động nghèo ngoại tuyến, những tài xế xe ôm truyền thống và những kẻ bị gạt ra rìa xã hội số hóa. Họ từ chối cấy chip định danh, từ chối thanh toán bằng ví điện tử của GreenEarth, chấp nhận sống ẩn dật trong những căn nhà sàn lụp xụp dựng tạm bợ ven lòng hồ Ea Kao ẩm ướt.


Chiếc xe Ural lết qua một cây cầu tre lắt léo, tiếng lốp đặc nện xuống mặt tre rạn nứt nghe rùng rợn. Hùng dừng xe dưới bóng một rặng dừa nước đổ nghiêng, nhanh tay phủ tấm bạt dã chiến tẩm bùn lên lốc máy đang bốc hơi nóng hổi để triệt tiêu hoàn toàn bức xạ nhiệt đề phòng drone quét hồng ngoại. Anh đỡ Út Lượm xuống xe, tay kia ôm chặt chiếc hộp đồng bảo vệ dải băng từ cassette.


Họ đi bộ men theo con đường mòn ngập nước đến trước cửa một căn nhà trọ dột nát nằm biệt lập sát mép nước hồ Ea Kao. Đây là nơi trú ẩn của Lâm Đen, thiên tài lập trình tự do của Nhóm Hacker Ea Kao. Hùng gõ cửa theo ám hiệu của giới đưa tin ngoại tuyến: ba tiếng ngắn, hai tiếng dài, gõ bằng cán xà-bách thép rèn.


Cạch.


Cánh cửa gỗ mục nát hé mở. Một luồng ánh sáng vàng vọt của ngọn đèn dầu hỏa hắt ra, kèm theo mùi rỉ sét điện tử và axit chì nồng nặc. Ngay khi Hùng vừa bước chân qua ngưỡng cửa, một họng súng điện tự chế với hai cực đồng nhọn hoắt, xẹt ra những tia lửa điện xanh lè bỗng chĩa thẳng vào ngực anh.


"Đứng im!" Một giọng nói trẻ tuổi nhưng sắc lạnh và đầy cảnh giác vang lên từ bóng tối. "Bước thêm một bước, tao phóng hai trăm vôn thẳng vào tim mày."


Lâm Đen ngồi trên chiếc xe lăn sắt rỉ sét gắn bình ắc-quy cũ. Chàng thanh niên hai mươi lăm tuổi có nước da nhợt nhạt do thiếu ánh sáng mặt trời, nhưng đôi mắt gã lại sáng quắc như chim ưng đêm dưới mái tóc bù xù dính đầy mạt chì hàn.


Hùng không hề nao núng. Anh từ từ giơ đôi bàn tay chai sạn dính đầy dầu nhớt và vệt máu khô ra trước ánh đèn dầu.


"Tôi không đến để gây sự. Phan Văn Nghĩa bảo tôi tìm cậu trước khi trạm phát sóng Đăk Rơ-man bị san phẳng," Hùng nói, giọng điệu điềm tĩnh của một cựu lính công binh dạn dày sương gió.


Khóe mắt Lâm Đen giật mạnh khi nghe thấy cái tên Nghĩa. Gã siết chặt báng súng điện tự chế, hơi thở dồn dập: "Nghĩa? Truyền thông của tập đoàn nói ông ấy là kẻ phản động phá hoại an ninh nông nghiệp, đã chết cháy trong vụ nổ trạm phát sóng. Mày là ai? Sao tao phải tin một gã mang lệnh truy nã đỏ toàn tỉnh trên bảng điện tử công cộng?"


"Vì cái này," Hùng không giải thích dông dài. Anh đặt chiếc máy ghi âm cassette Sony Walkman Professional WM-D6C cổ điển lên chiếc bàn gỗ đầy bo mạch điện tử rỉ sét, rồi mở nắp hộp đồng Faraday, lấy cuộn băng từ bằng đồng nguyên chất đặt vào khay máy. Anh nhấn nút cơ PLAY bằng ngón tay cái dính máu.


Cạch. Bánh răng nhựa của chiếc Walkman quay đều. Tiếng rè rè đặc trưng của dải từ analog vang lên giữa không gian tĩnh lặng của căn phòng trọ, rồi giọng nói khàn khàn, đứt quãng của kỹ sư Phan Văn Nghĩa cất lên từ chiếc loa ngoài nhỏ bé:


"Lâm... nếu cậu nghe được đoạn băng này... nghĩa là tôi đã chết. Trần Hùng là người duy nhất tôi tin tưởng để trao lại chứng cứ. Tập đoàn GreenEarth... chúng nó không chỉ chiếm đất Đăk Rơ-man để làm nông trường thông minh. Chúng nó đang kích hoạt tháp phát sóng cao tần công suất cực đại để thử nghiệm vũ khí kiểm soát hành vi sóng não... Người dân buôn làng bị chảy máu tai, co giật rồi chết hàng loạt... Tất cả dữ liệu đăng ký đất đai vật lý đã bị chúng nó xóa sổ... Hãy giúp Hùng... cậu là hy vọng duy nhất để giải mã tần số săn đuổi của Ngô Kỳ..."


Tiếng rè rè của băng từ kéo dài rồi tắt hẳn. Lâm Đen đứng lặng người trên chiếc xe lăn sắt. Đôi bàn tay gã run lên bần bật, họng súng điện tự chế từ từ hạ xuống, chạm vào tấm đệm gỗ của xe lăn. Những giọt nước mắt u uất, căm hờn ứa ra từ đôi mắt sắc sảo của chàng hacker trẻ tuổi. Cha gã từng bị tập đoàn bức tử khi cố giữ lại bưu cục analog cũ, và giờ đây, người thầy kỹ thuật duy nhất của gã—kỹ sư Nghĩa—cũng bị chúng sát hại dã man để bịt đầu mối.


"Chính Gia... Phạm Thế Gia đã ra lệnh," Lâm Đen nghiến răng đến mức bật máu ở khóe môi, nỗi căm thù tập đoàn GreenEarth bùng cháy dữ dội trong lồng ngực hẹp. "Chúng nó biến cả Tây Nguyên thành một phòng thí nghiệm giết người bằng sóng điện từ."


Gã ngước nhìn Hùng, ánh mắt hoài nghi ban đầu hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự tôn trọng dành cho gã tài xế trung niên dám mang tính mạng ra để bảo vệ cuộn băng đồng rỉ sét.


"Được, tao sẽ giúp chú," Lâm Đen dứt khoát đẩy xe lăn xoay ngược về phía chiếc bàn kỹ thuật. Gã lôi từ dưới gầm giường lên một chiếc máy tính xách tay quân sự Panasonic Toughbook bọc thép đời 2005. Chiếc máy dày cộp, hoen ỉ mảng sườn nhưng kết cấu bọc chì chống va đập cực tốt và hoàn toàn không có cổng kết nối internet không dây.


"Đây là trạm điều khiển ngoại tuyến của tao," Lâm Đen bật công tắc nguồn cơ học. Chiếc Toughbook khởi động bằng hệ điều hành mã nguồn mở cũ kỹ, màn hình đơn sắc hiện lên những dòng lệnh chạy dọc xanh lét. "Nó không kết nối mạng của tập đoàn, nghĩa là AI của Hoàng Bách không thể định vị hay bẻ khóa tao từ xa."


Gã cắm một card vô tuyến tự chế từ linh kiện rác thải điện tử vào cổng PCMCIA của máy tính, bắt đầu quét các dải tần số vô tuyến ngắn trong thành phố Buôn Ma Thuột. Đôi bàn tay của Lâm Đen gõ liên tục trên bàn phím cơ học, phát ra những tiếng lách cách giòn giã.


"Tình hình tệ hơn chú nghĩ nhiều," Lâm Đen nheo mắt nhìn những thông số tần số hiển thị trên màn hình. "Ngô Kỳ đã phong tỏa toàn bộ các tuyến lộ chính ra khỏi tỉnh. Camera AI ở các ngã tư đang quét nhận diện khuôn mặt đa tầng thời gian thực. Bất kỳ phương tiện nào có nhiệt lượng lốc máy tương đương xe Ural của chú sẽ bị drone săn đêm bám đuổi lập tức."


Trong lúc Lâm Đen đang phân tích dữ liệu, Út Lượm ngồi bệt dưới sàn đất ẩm ướt của nhà trọ, cố gắng dùng một mảng vải bố rách nhặt được ven hồ để tự băng bó vết bỏng ở bắp tay phải. Tuy nhiên, nước hồ Ea Kao bẩn thỉu và độ ẩm cao của vùng đầm lầy đã len lỏi vào vết thương hở, khiến vết bỏng bắt đầu mưng mủ vàng nhạt, nhiễm trùng nhẹ. Thằng bé cắn chặt môi để không phát ra tiếng khóc, nhưng khuôn mặt nhợt nhạt của nó không thể giấu nổi cơn đau đớn thể xác.


Hùng bước đến, giữ lấy tay thằng bé, khẽ lắc đầu: "Không được dùng vải bẩn. Để lát nữa chú tìm cách sát trùng."


Lâm Đen ngoảnh lại nhìn vết thương của Lượm, rồi thở dài: "Ở đây không có thuốc men gì đâu. Muốn sống sót ra khỏi Buôn Ma Thuột, tao phải kích hoạt chế độ tự hủy toàn bộ tài khoản mạng cũ của tao trên không gian số của tập đoàn để bảo mật danh tính tuyệt đối cho chú. Từ giờ, tao cũng là một Bóng Ma Ngoại Tuyến giống chú."


Gã gõ một lệnh cuối cùng. Trên màn hình Toughbook, một biểu tượng thùng rác bốc cháy hiện lên, xóa sạch mọi dấu vết định danh số của Lâm Đen trên máy chủ của GreenEarth. Gã đã tự tay cắt đứt sợi dây liên kết duy nhất với xã hội hiện đại kia, chấp nhận cuộc sống ngoài vòng pháp luật vì nghĩa khí bảo vệ cuộn băng đồng.


"Xong rồi. Giờ chúng ta phải thiết lập một bộ gây nhiễu sóng vệ tinh tầm thấp để dọn đường trốn," Lâm Đen quay sang Hùng, chỉ tay vào sơ đồ quét sóng vô tuyến ngắn trên màn hình Toughbook. "Nhưng trước hết, chú phải..."


Đột nhiên, chiếc máy đo tần số sóng vô tuyến của Nga đời 1975 đặt bên cạnh máy tính bọc thép bỗng nhấp nháy đèn đỏ liên tục. Tiếng rè rè từ chiếc loa nhỏ của máy đo chuyển thành những tiếng rít tần số cao, chói tai và dồn dập.


Lâm Đen biến sắc, đôi bàn tay gõ vội vã lên bàn phím để định vị nguồn phát phát xạ.


"Chết tiệt!" Lâm Đen hét lên, mắt dán chặt vào màn hình đang hiển thị những vệt quét sóng hình parabol đang lan tỏa nhanh chóng xuống vùng lòng hồ. "Đội tuần tra của Ngô Kỳ... chúng nó đang mở rộng quét sóng vô tuyến ngắn hướng thẳng xuống khu vực hồ Ea Kao này! Chúng nó đã phát hiện ra sự sụt giảm tín hiệu bất thường của trạm phát sóng phụ ngoại ô!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!