Nhạc nềnSakuya2

Lửa Đỏ Ngoại Ô

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Khớp xương bả vai phải của Trần Hùng phát ra một tiếng rắc khô khốc. Lực chấn động từ cú húc thứ nhất của chiếc Ford Ranger bọc thép phía ngoài dội thẳng qua thanh xà-bách, ép chặt vào lồng ngực anh. Vết bỏng sâu ở bắp tay phải bị kéo căng đến mức tối đa, lớp da non vừa kịp se lại dưới tác động của sương axit từ đêm trước nay rách toác, máu tươi nóng hổi tuôn ra xối xả, thấm qua lớp gạc dã chiến rồi nhuộm đỏ cả một mảng cánh cửa gỗ thông của nhà kho. Cơn sốt hành hạ khiến thái dương anh giật lên từng cơn đau buốt, nhưng đôi bàn tay chai sạn của gã cựu lính công binh vẫn ghìm chặt thanh thép rèn, chân bám găm vào nền xi măng nứt nẻ như một chiếc neo sắt cắm sâu vào lòng đất bazan.


"Tiến! Xong chưa?!" Giọng Hùng khàn đặc, át cả tiếng gió bão đang gầm rít qua những khe hở mái tôn.


"Mối hàn cuối cùng... Xong rồi!" Bùi Tiến hét lên, giọng gã thợ hàn lạc đi vì kiệt sức và khói khí đá. Gã dập vội van bình khí, giật chiếc kính bảo hộ ra khỏi mắt. Dưới sàn chiếc Ural Interceptor 1990, khoang chứa bí mật bọc lồng đồng Faraday dệt mịn đã được hàn kín khít hoàn toàn, bảo vệ cuộn băng từ cassette bên trong khỏi mọi luồng sóng điện từ. Nhưng gã thợ hàn không kịp thở phào, bởi ngay lúc đó, cú húc thứ hai của truy binh dội tới.


ẦM!


Cánh cửa gỗ thông dày năm phân của nhà kho nứt toác làm đôi. Những mảnh gỗ gãy vụn văng ra, sượt qua má Hùng tạo thành một vết rách rỉ máu. Ánh đèn LED công suất cao từ nóc xe bán tải bọc thép của Ngô Kỳ rọi thẳng vào trong, quét qua màn khói hàn mịt mùng, biến không gian nhà kho thành một vùng sáng trắng lạnh lẽo và tàn nhẫn. Qua khe hở sụp đổ, Hùng nhìn thấy khuôn mặt góc cạnh, lạnh lùng của Ngô Kỳ sau lớp kính chắn gió gia cường. Đôi mắt gã đội trưởng an ninh vùng Tây Nguyên sáng lên tia nhìn cuồng tín của kẻ săn mồi đã dồn được con mồi vào chân tường.


"Trần Hùng! Mày đã hết đường chạy rồi!" Tiếng Ngô Kỳ vang lên qua loa phát thanh của xe, lạnh lùng và không chút hơi người. "Giao cuộn băng ra, tao sẽ cho mày và thằng bé học việc một con đường sống. Bằng không, tao sẽ san phẳng cái xưởng rác rưởi này cùng với chúng mày!"


Phía sau xe của Ngô Kỳ, hai chiếc bán tải bọc thép khác đã dàn hàng ngang khóa chặt lối ra con hẻm đất đỏ. Những họng súng ngắn chiến thuật của đám đặc nhiệm an ninh đen ngòm chĩa thẳng vào nhà kho qua các kẽ hở.


"Chú Hùng..." Út Lượm run rẩy, đôi bàn tay đen nhẻm vì dầu mỡ ôm chặt lấy chiếc cờ-lê số 10 dắt sau cạp quần, nép sát vào hông chiếc Ural. Thằng bé mười bốn tuổi chưa từng đối mặt với hỏa lực quân sự hóa mạnh mẽ đến thế.


"Lên xe, Lượm! Ngồi thấp xuống thùng sidecar!" Hùng ra lệnh, giọng anh không hề run rẩy dù máu từ bả vai vẫn đang nhỏ giọt xuống nền đất. Anh quay sang Bùi Tiến và Nguyễn Văn Sỹ: "Hai người đi lối cửa ngách rẫy cà phê. Chúng nó chỉ nhắm vào tôi và cuộn băng. Chạy ngay!"


"Nhưng còn chú..." Tiến ngập ngừng, nghĩa khí của gã thợ cả không cho phép gã bỏ rơi đồng đội.


"Đi!" Hùng gầm lên, đẩy mạnh Tiến về phía cửa ngách tối tăm.


Đúng lúc đó, Ngô Kỳ ra lệnh dứt khoát qua bộ đàm: "Đốt xưởng! Tiêu hủy toàn bộ tài liệu cơ khí của lão già Sáu Biền. Không để lại bất kỳ bản sao vật lý nào!"


Đám đặc nhiệm lập tức ném những chai hóa chất tạo cháy chuyên dụng vào trong nhà kho. Những vệt lửa đỏ rực liếm nhanh trên những chồng lốp xe cũ, những can dầu nhớt thải rò rỉ dọc các kệ gỗ. Lửa bùng lên dữ dội, khói đen đậm đặc nồng nặc mùi cao su cháy và hóa chất nông nghiệp bắt đầu cuồn cuộn bốc lên, chặn đứng lối thoát phía trước của nhà kho. Sức nóng khủng khiếp tỏa ra trong vòng vài giây, nung nóng bầu không khí khiến da mặt Hùng bỏng rát.


Giữa làn khói lửa ngột ngạt ấy, một tiếng động cơ gầm rú khác thường bỗng vang lên từ phía cổng chính xưởng xe. Đó không phải là tiếng máy êm ru của những cỗ xe công nghệ cao, mà là tiếng gầm rú thô ráp, xả khói mù mịt của chiếc xe tải Zil-130 quân sự đời cũ.


Là Ông Sáu Biền.


Người lính già bảy mươi tuổi, đầu đội chiếc mũ tai bèo sờn rách, chòm râu kẽm bạc phơ bay ngược trong gió lửa, đang điên cuồng đánh lái chiếc xe tải khổng lồ lao thẳng vào giữa đội hình xe bán tải của Ngô Kỳ. Chiếc Zil-130 hoen rỉ nhưng có khung gầm thép đúc cực dày đâm sầm vào hông chiếc Ford Ranger dẫn đầu, tiếng kim loại va chạm chói tai vang dội cả vùng ngoại ô.


"Hùng! Đưa thằng bé chạy đi! Giữ lấy cuộn băng!" Ông Sáu Biền hét lớn qua cửa kính xe tải, giọng ông vang khỏe như tiếng chuông đồng thời chiến.


Ngay sau cú va chạm, ông Sáu khóa chặt thắng tay chiếc Zil-130, chặn ngang lối vào duy nhất của nhà kho, cô lập hoàn toàn xe của Ngô Kỳ phía sau khối thép khổng lồ. Ông nhanh tay mở van hai bình ga công nghiệp lớn đặt trên thùng xe tải, châm lửa bằng chiếc bật lửa Zippo bằng đồng kỷ vật của cha Hùng.


MỘT TIẾNG NỔ KHỔNG LỒ VANG LÊN.


Luồng lửa đỏ rực bùng phát từ các bình ga công nghiệp bị quá áp, biến chiếc xe tải Zil-130 và toàn bộ khu vực cổng chính thành một bức tường lửa khổng lồ cao hàng mét. Sức ép từ vụ nổ hất văng hai đặc nhiệm an ninh đang định tiếp cận cửa ngách, tạo ra một điểm mù khói bụi khổng lồ che mắt toàn bộ hệ thống camera AI tuần tra trên cao.


"BÁC SÁU!" Út Lượm khóc thét lên từ thùng sidecar.


Trần Hùng cảm thấy lồng ngực mình như thắt lại. Một giọt nước mắt nóng hổi hiếm hoi sượt qua vết sẹo dài trên má trái, nhưng anh nhanh chóng gạt đi. Anh biết, sự hy sinh của người thầy là để đổi lấy những giây phút ngoại tuyến vô giá này. Nếu anh chần chừ, cả cuộn băng và mạng sống của Út Lượm sẽ tan thành tro bụi.


Hùng nhảy lên yên chiếc Ural Interceptor 1990. Anh dùng chân phải dẫm mạnh xuống cần đạp cơ học (giò đạp).


Phạch... phạch...


Động cơ boxer 750cc chỉ ho húng hắng rồi lịm đi dưới sức nóng của đám cháy.


"Lên đi! Con quái thú này!" Hùng nghiến răng, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể và lực chân phải vào cú đạp thứ hai. Anh bóp nhẹ tay ga, điều chỉnh vis lửa cổ điển bằng cảm giác cơ học dạn dày.


GẦM!!!


Động cơ đốt trong hai xi-lanh đối xứng gầm lên dũng mãnh, tiếng nổ đanh giòn và thô ráp xé toạc màn khói lửa. Chiếc Ural Interceptor rung chuyển dữ dội, luồng khí thải từ ống xả không chip thổi bay lớp tro tàn dưới sàn nhà kho. Trọng lượng của lồng Faraday đồng thau nặng năm mươi ký hàn dưới sàn sidecar làm lệch hẳn trọng tâm xe về phía bên phải, khiến chiếc xe hơi nghiêng đi khi Hùng vào số 1.


Phía trước là biển lửa bốc cháy ngùn ngụt, phía sau là bức tường gạch mục nát của nhà kho cũ, nơi những mảng vôi vữa đã bị ẩm mốc ăn mòn qua nhiều mùa mưa bazan.


"Bám chặt, Lượm!" Hùng hét lớn, cúi rạp người trên ghi-đông.


Anh rú ga tối đa. Chiếc Ural Interceptor 1990 lao vút về phía sau với tốc độ kinh hoàng. Bánh lốp đặc phía sau bám chặt vào nền xi măng, đẩy cỗ máy ba bánh nặng nề đâm thẳng vào bức tường gạch mục nát.


RẦM!!!


Tiếng gạch đá đổ sập vang dội. Sức mạnh cơ học thuần túy của động cơ 750cc kết hợp với khung sườn bọc cáp thép gia cố của xe Ural đâm xuyên qua bức tường gạch dày hai mươi phân. Những viên gạch đỏ vỡ vụn, bụi vôi vữa trắng xóa bắn ra tung tóe, phủ bọc lấy chiếc xe và hai thầy trò như một tấm màng ngụy trang dã chiến. Chiếc Ural bay qua đống đổ nát, tiếp đất dũng mãnh trên dải đất đỏ bazan của rẫy cà phê phía sau nhà kho.


Hùng không bật đèn pha. Anh bẻ lái gấp sang trái, ghìm chặt ghi-đông bằng lực vai trái để bù lại độ lệch trọng tâm do lồng đồng nặng nề gây ra. Chiếc xe lướt đi như một bóng ma cơ học dưới những tán lá cà phê già cỗi rậm rạp, tiếng máy nổ gầm rú dần bị nuốt chửng bởi tiếng bão sương mù ngoại ô.


Khi chiếc xe chạy thoát cách xưởng cũ khoảng ba cây số, ra đến ngã ba đường tránh mịt mùng sương sớm, Hùng mới cho xe giảm ga đi chậm lại dưới bóng một cây kơ-nia cổ thụ. Anh ngoảnh lại nhìn về phía ngoại ô Buôn Ma Thuột.


Một cột khói đen kịt kết hợp với ánh lửa đỏ rực của xưởng cơ khí vẫn đang bốc cao, nhuộm đỏ cả một khoảng trời rạng sáng. Nhà kho, xưởng sửa xe, và cả người thầy kính yêu của anh... tất cả đã bị chôn vùi trong ngọn lửa tàn bạo của tập đoàn GreenEarth. Lồng ngực Hùng phập phồng thở dốc, vết thương bả vai phải đau nhức nhối như bị nung đỏ, nhưng ánh mắt anh lại càng thêm lạnh lùng, kiên định.


Đột nhiên, từ phía trung tâm thành phố, ngọn tháp phát sóng tầm xa của tập đoàn GreenEarth bỗng nhấp nháy luồng ánh sáng đỏ rực rỡ khác thường. Tiếng còi báo động phòng không từ các loa phát thanh đô thị bắt đầu rú vang liên hồi, vọng qua màn sương lạnh buốt.


Út Lượm run rẩy nhìn lên màn hình bảng điện tử công cộng ở ngã ba đường tránh xa xa. Trên màn hình, hình ảnh Trần Hùng cùng chiếc xe Ural ba bánh bọc đồng xuất hiện dưới dòng chữ lớn màu đỏ tươi:


"LỆNH TRUY NÃ ĐỎ TOÀN TỈNH - ĐỐI TƯỢNG KHỦNG BỐ MẠNG NGUY HIỂM SỐ 1."


Hùng siết chặt nắm tay vào ghi-đông sắt rỉ sét. Anh nhận ra Ngô Kỳ đã phát lệnh phong tỏa đỏ toàn diện, khóa chặt mọi ngả đường ra khỏi thành phố Buôn Ma Thuột. Cuộc trốn chạy xuyên Việt của gã tài xế ngoại tuyến chính thức bắt đầu trong thế ngàn cân treo sợi tóc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!