Nhạc nềnSakuya2

Mối Hàn Sinh Tử

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn sương muối của buổi rạng sáng Tây Nguyên không những không tan đi mà càng lúc càng đặc quánh, nuốt chửng cả những tia sáng đèn pha vàng vọt từ chốt chặn di động của Lê Văn Tảo phía trước. Tiếng xích sắt của rào chắn kẽm gai va chạm lách cách vào mặt đường nhựa rải rác đá hộc vang lên đều đặn, như một chiếc thòng lọng đang siết dần vào cổ những kẻ ngoại tuyến.


Trên yên chiếc Ural Interceptor 1990, Trần Hùng vẫn giữ im lặng. Bắp tay phải của anh, nơi vết bỏng sâu từ đêm vượt rừng Đăk Rơ-man bị rách miệng, đang giật lên từng cơn đau nhức nhối. Máu tươi rỉ ra, thấm qua lớp băng gạc dã chiến thô sơ, dính bết vào lớp lót trong của chiếc áo khoác da sờn cũ. Cơn sốt nhẹ bắt đầu âm ỉ thiêu đốt dọc sống lưng, nhưng đôi mắt gân guốc của gã tài xế trung niên vẫn lạnh lùng như đá tảng bazan. Anh không thể dừng lại. Phía sau thùng sidecar, dưới lớp bạt rách ngụy trang bằng lốp hỏng, là năm mươi ký lưới đồng Faraday dệt mịn—thứ kim loại màu quý giá mà anh và Bùi Tiến vừa đánh đổi bằng cả mạng sống để tuồn ra khỏi vựa phế liệu của Võ Minh.


"Chú Hùng... chúng nó khóa chặt lộ chính rồi," Bùi Tiến ngồi co rụt người trong thùng xe sidecar, khàn giọng thì thầm. Đôi bàn tay vốn quen cầm mỏ hàn nặng nề của gã thợ cả lúc này đang run lên bần bật. Nỗi sợ hãi bị tập đoàn GreenEarth phong tỏa tài khoản định danh số và tước đoạt giấy phép hành nghề đang gặm nhấm tâm trí gã.


"Ngồi im," Hùng gằn giọng qua kẽ răng mím chặt.


Anh không chọn cách quay đầu, cũng không dại dột tông thẳng vào chốt chặn của Lê Văn Tảo. Là một cựu lính công binh dạn dày sương gió, Hùng biết rõ thói quen của lũ công an xã biến chất: chúng lười biếng và luôn phụ thuộc hoàn toàn vào hệ thống camera quét hồng ngoại gắn trên nóc xe bán tải tuần tra. Mà dưới màn sương mù dày đặc này, độ ẩm cao sẽ làm tán xạ hoàn toàn các luồng quét quang học.


Hùng khẽ bóp côn, về số N, tắt hoàn toàn động cơ xe Ural. Lợi dụng quán tính và độ dốc nhẹ của sườn đồi, anh ghìm chặt ghi-đông bằng lực vai trái, đẩy chiếc xe ba bánh nặng nề lách khỏi mặt đường nhựa, lao thẳng xuống lối mòn rẫy cà phê già cỗi chạy song song với con lộ. Đất đỏ bazan nhão nhoét mùa mưa quấn chặt lấy bánh xe đặc không hơi, tạo ra những tiếng sột soạt rất khẽ dưới tán lá cà phê rậm rạp. Mỗi cú xóc nảy khi bánh xe vấp phải rễ cây cổ thụ lại giáng một đòn đau đớn vào vết thương rách miệng ở tay phải của Hùng. Anh cắn chặt môi đến bật máu, tuyệt đối không phát ra một tiếng rên rỉ. Chiếc Ural lầm lũi trôi đi như một bóng ma cơ học trong màn sương mù, vượt qua chốt chặn của Lê Văn Tảo chỉ trong vòng chưa đầy mười phút mà không để lại bất kỳ tín hiệu nhiệt hay âm thanh nào trên máy quét của đối phương.


Khi chiếc xe dừng lại an toàn trong góc tối của Xưởng cơ khí Trần Hùng ngoại ô Buôn Ma Thuột, cả Hùng và Bùi Tiến đều ướt sũng nước sương và mồ hôi lạnh. Út Lượm từ trong bóng tối của nhà kho vội vã chạy ra, khuôn mặt nhem nhuốc bụi than của thằng bé lộ rõ vẻ lo âu tột độ.


"Chú Hùng! Anh Tiến! Hai người về được rồi!" Thằng bé thì thầm, tay chân quýnh quáng đỡ lấy đống lưới đồng ngụy trang trên xe.


"Khóa cổng sau lại, Lượm. Nguyễn Văn Sỹ đâu?" Hùng bước xuống xe, bước đi hơi lảo đảo vì cơn sốt, nhưng ánh mắt anh lập tức quét qua cánh cổng sắt rỉ sét của xưởng.


Một vết xước mới, sáng loáng màu kim loại chưa kịp rỉ, nằm ngay sát ổ khóa xích sắt. Có kẻ đã dùng xà-bách hoặc kìm cộng lực thử phá khóa cổng xưởng trong lúc họ đi vắng. Vết xước rất mỏng, chỉ có thể là thủ đoạn của một kẻ rình mò chuyên nghiệp.


"Là Đinh Văn Hắc," Hùng lẩm bẩm, bàn tay chai sạn của anh siết chặt lấy cán bộ xà-bách thép rèn thủ công giắt bên hông thùng xe. Danh tính kẻ chỉ điểm địa phương này đã quá rõ ràng. Gã nghiện cờ bạc bạc ác đó chắc chắn đã phát hiện ra sự xuất hiện của chiếc Ural dã chiến và đang tìm cách bán thông tin cho Ngô Kỳ để lấy tiền thưởng nướng vào sới bạc.


"Tiến, chúng ta không có nhiều thời gian. Thằng Hắc đã đánh hơi được nơi này. Ngô Kỳ sẽ dẫn quân đến đây trong vòng một tiếng nữa. Cậu phải hàn cái lồng Faraday này vào khoang chứa băng từ ngay lập tức!" Hùng quay sang Bùi Tiến, giọng nói đầy áp lực.


Tiến nhìn quanh nhà kho tối tăm, nồng nặc mùi dầu mỡ và sắt rỉ. Gã nuốt nước bọt, đôi mắt lộ rõ vẻ hoang mang: "Hàn ở đây sao chú? Không có điện lưới ổn định, máy hàn điện tử của tôi không thể hoạt động. Hơn nữa, nếu bật điện xưởng, ánh sáng hồ quang sẽ lọt qua khe hở mái tôn, camera hồng ngoại của drone tuần tra trên cao sẽ phát hiện ra ngay lập tức!"


"Dùng bình khí đá của cậu," Hùng chỉ tay vào góc xưởng, nơi đặt chiếc máy hàn khí đá cổ điển không dùng điện lưới—kỷ vật từ thời làm thợ độ xe chở gỗ lậu của Tiến. "Lượm, dùng bạt vải bố che kín toàn bộ các khe hở mái tôn và cửa sổ. Không được để một tia lửa nào lọt ra ngoài. Sỹ, chuẩn bị nước lạnh dập lửa dự phòng."


Bùi Tiến hít một hơi thật sâu để lấy lại sự bình tĩnh của một thợ hàn bậc cao. Gã quỳ xuống bên cạnh sàn thùng sidecar xe Ural, tháo dỡ tấm lót sàn bằng gỗ để lộ ra khoang chứa bí mật bên dưới. Đây chính là nơi sẽ đặt chiếc Hộp đồng bảo vệ băng cassette chứa cuộn băng từ chứng cứ tội ác của tập đoàn GreenEarth.


Tiếng xì xì của vòi phun khí đá vang lên trong không gian chật hẹp của nhà kho. Ngọn lửa xanh lét, nóng bỏng phun ra từ đầu mỏ hàn, bắt đầu nung chảy những sợi đồng thau dệt mịn của lưới đồng Faraday. Tiến phải dệt và hàn kín kẽ từng mối nối nhỏ xung quanh khoang chứa để tạo thành một hệ thống bảo vệ hai lớp hoàn hảo chống lại sóng EMP.


Thế nhưng, áp lực tâm lý quá lớn khiến đôi tay của Tiến run lên bần bật. Tiếng mỏ hàn quẹt vào lưới đồng lách cách không đều nhịp. Mối hàn đầu tiên bị lệch, nhiệt độ quá cao làm lớp đồng mỏng bị co rút, nứt toác ra thành một vệt đen xỉn.


"Mẹ kiếp! Không được rồi chú Hùng! Tay tôi run quá, mối hàn đồng thau này đòi hỏi độ chính xác cực cao, lệch một ly là lọt sóng điện từ ngay!" Tiến vứt chiếc kính bảo hộ xuống đất, thở dốc đầy bất lực.


Hùng bước tới, đặt bàn tay trái thô ráp nhưng vững chãi như đá tảng lên bả vai đang run rẩy của Tiến. Ánh sáng xanh lét từ ngọn lửa khí đá chiếu lên khuôn mặt khắc khổ, đầy vết chân chim của gã tài xế trung niên, làm nổi bật đôi mắt sáng kiên định:


"Tiến, nhìn tôi này. Tay tôi đang bỏng rách thịt, máu đang chảy đẫm áo, nhưng tôi vẫn giữ vững ghi-đông con Ural này vượt qua chốt chặn của Lê Văn Tảo. Vì sao? Vì phía sau chúng ta là vong linh của cha cậu, của Phan Văn Nghĩa, và sinh mạng của hàng ngàn người dân Đăk Rơ-man. Mối hàn của cậu hôm nay không chỉ là kỹ thuật, nó là lá chắn bảo vệ sự thật duy nhất của vùng đất này. Bình tĩnh lại. Tôi tin cậu."


Lời nói trầm ấm nhưng tràn đầy uy lực của Hùng như một dòng nước mát dội thẳng vào tâm trí đang hoảng loạn của Tiến. Gã thợ hàn nhìn vết máu tươi đang nhỏ giọt từ tay áo khoác da của Hùng xuống nền xi măng, khẽ nuốt nước bọt. Lòng căm thù tập đoàn GreenEarth và niềm kiêu hãnh nghề nghiệp trỗi dậy mạnh mẽ trong lồng ngực gã. Tiến nhặt chiếc kính bảo hộ lên, đeo lại vào mắt, hít một hơi thật sâu.


"Được rồi. Tôi làm được."


Tiếng mỏ hàn khí đá lại xì xì vang lên, nhưng lần này nó di chuyển cực kỳ đều đặn, tỉ mỉ. Từng giọt đồng nóng chảy đỏ rực kết tinh dưới bàn tay khéo léo của Tiến, bọc kín dần khoang chứa dưới sàn xe Ural.


Đột nhiên, Hùng giật mình, anh áp sát tai xuống nền xi măng nứt nẻ của nhà kho. Giác quan nhạy bén của một cựu lính công binh giúp anh cảm nhận được những rung động cơ học cực nhỏ truyền qua lòng đất cát.


"Có tiếng lốp xe bán tải bọc thép dã chiến. Ba chiếc. Cách đây khoảng năm trăm mét. Chúng đang di chuyển cơ động vào con hẻm dẫn đến xưởng," Hùng khàn giọng cảnh báo, đôi mắt anh nheo lại đầy cảnh giác.


"Ngô Kỳ đến rồi sao chú?" Út Lượm hoảng hốt hỏi, mặt cắt không còn giọt máu.


"Là thằng Hắc chỉ điểm," Hùng gằn giọng.


Cùng lúc đó, toàn bộ ánh đèn điện leo lét trong nhà kho đột ngột vụt tắt. Không gian rơi vào bóng tối bao trùm, chỉ còn lại ánh lửa xanh lét từ mỏ hàn của Tiến. Đinh Văn Hắc ở phía ngoài đã tìm cách cắt cầu chì điện chính của xưởng nhằm làm mù mắt Tiến, ép họ phải bật đèn sáng hoặc dừng mối hàn để dễ bề cho Ngô Kỳ vây bắt.


"Mẹ kiếp thằng phản bội!" Tiến chửi thề, nhưng tay vẫn không rời mỏ hàn. "Mất điện rồi, tôi không thấy đường để hàn mối góc!"


"Lượm! Bật đèn bão cơ học bóp tay Dynamo lên! Che chắn ánh sáng hướng thẳng vào mối hàn cho Tiến, không được để lộ ra ngoài cửa sổ!" Hùng ra lệnh dứt khoát.


Út Lượm nhanh nhẹn vớ lấy chiếc đèn pin dã chiến cũ, dùng lực tay bóp liên tục vào cần gạt cơ học bên hông đèn. Tiếng rít cơ học tít-te vang lên đều đặn, phát ra luồng ánh sáng LED hẹp, tập trung thẳng vào khoang chứa xe Ural. Tiến tiếp tục di chuyển mỏ hàn khí đá dũng cảm dưới ánh sáng cơ học thô sơ, mồ hôi dính đầy bụi than rỉ sét chảy ròng ròng trên trán.


"Lượm, lấy sợi xích sắt cũ khóa chặt cổng hẻm lại để trì hoãn chúng nó! Sỹ, phụ tôi ghìm chặt cửa chính nhà kho!" Hùng hét lớn, bả vai trái của anh áp chặt vào cánh cửa gỗ dày của nhà kho, tay trái siết chặt lấy cán bộ xà-bách thép rèn, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể để gia cố rào cản vật lý.


Lực lượng xe bán tải bọc thép của đội an ninh số bắt đầu áp sát. Tiếng động cơ gầm rú vang dội ngay ngoài sân xưởng.


"Trần Hùng! Đầu hàng đi! Mày không thoát khỏi mạng lưới của tập đoàn đâu!" Tiếng loa phóng thanh của Ngô Kỳ vang lên lạnh lùng, xé toạc đêm sương tĩnh mịch.


Ầm! Chiếc xe bán tải bọc thép dẫn đầu của Ngô Kỳ húc thẳng vào cổng hẻm xưởng xe. Sợi xích sắt cũ mà Út Lượm cố gắng khóa cổng bị lực tông khổng lồ của chiếc Ford Ranger bọc thép húc đứt gãy giòn giã, xích sắt văng tung tóe vào vách tường gạch mục nát. Thằng bé Lượm bị chấn động ngã nhào ra đất đỏ, mặt lấm lem bùn đất.


Trong nhà kho, áp lực đè nặng lên cánh cửa chính tăng lên gấp bội. Chiếc xe bán tải thứ hai bắt đầu lùi lại, chuẩn bị húc sập cửa nhà kho.


Hùng nghiến chặt răng, hai chân bám chặt vào nền xi măng trơn trượt, bả vai phải rách miệng vết thương tì mạnh vào thanh xà-bách đang ghim chặt cửa gỗ. Lực ép vật lý quá lớn khiến vết bỏng ở bắp tay phải của anh bị xé toạc hoàn toàn, máu tươi tuôn ra xối xả, nhuộm đỏ cả một mảng cửa gỗ thông, nhưng gã tài xế trung niên vẫn đứng vững như một cột thép dã chiến giữa giông bão.


"Tiến! Xong chưa?!" Hùng khàn giọng hét lên, tầm nhìn bắt đầu chao đảo vì mất máu và sốt cao.


"Một mối hàn cuối cùng! Ba mươi giây nữa thôi!" Tiến hét lớn, mỏ hàn khí đá phun ra những tia lửa cuối cùng, kết chặt lớp lưới đồng Faraday bao quanh khoang chứa bảo vệ băng cassette.


Ầm! Cú húc trực diện đầu tiên của xe bán tải bọc thép dội thẳng vào cánh cửa gỗ nhà kho xưởng cơ khí Trần Hùng. Tiếng gỗ thông gãy rắc rắc vang lên chói tai, thanh thép xà-bách trong tay Hùng rung chuyển dữ dội, truyền một lực chấn động cực mạnh thẳng vào bả vai đang rỉ máu của anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!