Nhạc nềnSakuya2

Hợp Đồng Thép Lạnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn sương muối Tây Nguyên rạng sáng hôm ấy dày đặc đến mức có thể nuốt chửng cả những ngọn đèn đường leo lét vùng ngoại ô Buôn Ma Thuột. Trần Hùng đứng trong góc tối của xưởng cơ khí, bả vai phải áp chặt vào bức tường gạch mục nát để giữ thăng bằng. Bắp tay phải của anh nhức nhối như có hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm vào. Vết bỏng sâu từ đêm vượt rừng Đăk Rơ-man bị gió lạnh lùa qua lớp áo khoác da sờn rách, rỉ ra những giọt máu tươi đỏ sẫm loang lổ, quyện với mùi dầu nhớt thải nồng nặc tạo nên một cảm giác tanh nồng rờn rợn.


Anh khẽ ra hiệu cho Út Lượm. Thằng bé mười bốn tuổi nhanh nhẹn gật đầu, hai tay bám chặt vào khung sắt sidecar của chiếc xe Ural Interceptor 1990. Hùng dùng bả vai trái ghìm chặt ghi-đông, nén cơn đau đớn tột cùng ở tay phải để cùng thằng bé đẩy bộ con quái thú cơ khí nặng hơn ba tạ lách qua lối cửa sau rậm rạp cỏ dại. Họ không nổ máy. Đinh Văn Hắc vẫn đang lóng ngóng đứng ngoài cổng gác phía trước, điên cuồng chùi chiếc điện thoại thông minh dính nước mía dính đường mà không hề hay biết bóng ma cơ học đang lặng lẽ thoát đi dưới sự che chở của sương mù.


Hùng dắt xe luồn qua những rẫy cà phê già cỗi, đất đỏ bazan nhão nhoét quấn chặt lấy bánh xe đặc không hơi, tạo ra những tiếng sột soạt rất khẽ. Anh phải di chuyển thật nhanh trước khi sương tan, bởi khi ánh mặt trời lên, hệ thống vệ tinh tầm thấp của tập đoàn GreenEarth sẽ bắt đầu chu kỳ quét quang học độ phân giải cao trên toàn khu vực.


Điểm đến của Hùng là Vựa phế liệu Võ Minh nằm ven Quốc lộ 14. Đó là một nghĩa địa cơ khí khổng lồ rộng hơn hai hecta, nơi chứa hàng ngàn xác xe dã chiến, xe Zil-130 và xe reo chở gỗ hoen rỉ từ thời chiến tranh. Đối với thế giới số hóa lạnh lùng ngoài kia, nơi này là một đống rác thải rỉ sét lỗi thời; nhưng đối với Trần Hùng, đây là thành trì ngoại tuyến cuối cùng, nơi anh có thể tìm thấy những vật liệu vật lý thuần túy để chế tạo lớp bảo vệ bảo mệnh cho cuộn băng từ.


Khi bánh xe Ural chạm vào ranh giới bãi phế liệu, ba con chó béc-giê hung dữ canh cổng lập tức nhe răng nanh xông ra, tiếng gầm gừ của chúng xé toạc màn sương. Hùng không dừng lại, anh đưa tay trái lên miệng, thổi một nhịp còi thô sơ bằng vỏ đạn đồng cổ điển—mật hiệu riêng mà ông Sáu Biền đã dạy cho anh từ mười năm trước. Lũ chó dữ lập tức khựng lại, cụp tai và lùi vào bóng tối của những đống lốp xe khổng lồ.


Từ trong lán gỗ lợp tôn rỉ sét bước ra một người đàn ông mập mạp, mặc chiếc áo ba lỗ dính đầy vệt mỡ đen kịt, cổ đeo sợi xích vàng giả to bản, miệng nhai trầu nhóp nhép. Đó là Võ Minh, trùm phế liệu cơ khí Tây Nguyên.


"Hùng? Thằng quỷ nhỏ! Mày mò đến đây vào giờ này làm cái vẹo gì?" Võ Minh nheo mắt nhìn chiếc Ural phủ bạt dã chiến phía sau Hùng, giọng nói sang sảng vang lên.


"Anh Minh, tôi cần đồng thau. Rất nhiều đồng thau cũ," Hùng khàn giọng nói, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và cơn sốt đang nhen nhóm trong cơ thể.


Võ Minh khạc bãi trầu xuống đất đỏ, liếc nhìn vết máu thấm đỏ tay áo khoác da của Hùng, nét mặt gã chợt nghiêm lại. Gã vẫy tay ra hiệu cho Hùng đẩy xe vào sâu trong nhà kho rã máy, nơi không có ánh sáng lọt ra ngoài.


Trong không gian tối tăm nồng nặc mùi axit ắc-quy và sắt rỉ, Hùng mệt mỏi ngồi bệt xuống một lốc máy cày cũ. Anh lấy chiếc máy ghi âm cassette Sony Walkman Professional từ trong túi da ra, đặt lên chiếc bàn gỗ loang lổ dầu mỡ.


"Tôi cần dệt một lớp lưới đồng Faraday bọc quanh khoang chứa băng của con Ural, và đúc một chiếc Hộp đồng bảo vệ băng cassette," Hùng trình bày thẳng thắn. "Ngô Kỳ đang khép chặt vòng vây. Chúng nó chuẩn bị kích nổ các tháp phát sóng công suất cực đại để quét sạch mọi thiết bị lưu trữ. Nếu không có lồng Faraday đồng dệt mịn, dải băng từ này sẽ bị xóa sạch dữ liệu trong vòng một giây."


Võ Minh vuốt cằm, ánh mắt gã dừng lại ở cuộn băng từ bằng đồng nguyên chất lấp lánh dưới ánh đèn bão cơ học quay tay. Gã thở dài: "Đồng thau là kim loại màu bị tập đoàn GreenEarth kiểm soát chặt chẽ qua mã vạch số hóa trên hệ thống giao thương trực tuyến. Mày định mua thế nào?"


"Tôi đã thử," Hùng cay đắng lắc đầu, lôi từ gấu áo ra chiếc thẻ tài khoản số cũ đã bị bẻ khóa. "Tài khoản định danh số của tôi đã bị khóa vĩnh viễn ngay sau khi tôi rời Đăk Rơ-man. GreenEarth đã phong tỏa mọi giao dịch điện tử của tôi. Hệ thống thương mại điện tử từ chối mọi yêu cầu mua vật liệu cơ khí của tôi. Bây giờ, tôi là một Bóng Ma Ngoại Tuyến cấp độ 0."


"Mẹ kiếp lũ tư bản công nghệ," Võ Minh chửi thề một tiếng. Gã quay sang phía góc tối của nhà kho, hét lớn: "Thằng Tiến! Ra đây tao bảo!"


Từ dưới gầm một chiếc xe reo chở gỗ cũ, một người đàn ông ngoài ba mươi tuổi lết ra, tay cầm mỏ hàn khí đá đang bốc khói nhẹ. Đó là Bùi Tiến, thợ hàn vỏ thép bậc cao của Hội Thợ rèn & Rã xe Cơ khí Buôn Ma Thuột. Tiến tháo chiếc kính bảo hộ dính đầy bụi than đen gạt lên trán, nhìn Hùng bằng ánh mắt hoài nghi.


"Gì thế anh Minh? Tôi đang hàn dở cái khung cabin," Tiến nóng nảy nói.


"Thằng Hùng cần mày dệt một lớp lưới đồng Faraday và hàn một chiếc hộp đồng dày 5 ly cho con Ural của nó. Việc này đòi hỏi kỹ thuật hàn áp lực cao dã chiến, không để lại tia lửa quá sáng để tránh camera hồng ngoại tầm thấp quét nhiệt," Võ Minh giải thích.


Bùi Tiến nghe xong lập tức biến sắc, gã lùi lại một bước, lắc đầu quầy quậy: "Không được! Anh Minh, anh điên rồi à? Đồng thau là vật liệu cấm lưu hành tự do. Nếu tôi giúp anh ta hàn cái này, hệ thống an ninh số của tập đoàn sẽ phát hiện dòng chảy kim loại bất thường qua máy quét cảm biến quang học ngã tư. Giấy phép hành nghề số của tôi sẽ bị khóa vĩnh viễn, tài khoản ngân hàng của gia đình tôi sẽ bị đóng băng lập tức. Vợ con tôi sống bằng gì ở cái Buôn Ma Thuột này?"


Hùng nhìn thẳng vào mắt Bùi Tiến. Cơn đau từ bả vai phải rách miệng khiến môi anh mím chặt thành một đường thẳng tắp, nhưng giọng nói của anh lại cực kỳ bình tĩnh và sắc bén:


"Tiến, cậu có nhớ vì sao cha cậu mất không?"


Bùi Tiến khựng lại, đôi mắt gã chợt đỏ lên, bàn tay cầm mỏ hàn siết chặt đến mức các khớp xương kêu răng rắc. Cha của Tiến là một nài voi cũ, đã qua đời mười năm trước trong vụ rò rỉ hóa chất nông nghiệp tại thung lũng Ea H'leo—vụ thảm họa môi trường bị GreenEarth bít miệng bằng tiền số và những báo cáo dữ liệu giả mạo.


"Vụ thảm sát số tại Đăk Rơ-man đêm qua không phải là tai nạn," Hùng gằn từng chữ, giọng trầm xuống đầy uy lực. "Chúng nó dùng tháp phát sóng cao tần để thử nghiệm vũ khí kiểm soát hành vi, xóa sổ toàn bộ đăng ký đất đai của người dân bản địa để chiếm đất rừng phòng hộ. Cuộn băng từ bằng đồng này chứa ghi âm lời thú tội trực tiếp của Phạm Thế Gia về tội ác đó. Nếu chúng ta im lặng hôm nay, ngày mai con cái cậu cũng sẽ uống nguồn nước nhiễm độc và bị xóa sổ danh tính như người dân Đăk Rơ-man. Cậu muốn sống một đời cúi đầu trước những con số ảo của chúng nó, hay đứng lên làm một con người bằng xương bằng thịt?"


Lời nói của Hùng như một gọng kìm thép bóp nghẹt bầu không khí tĩnh lặng của nhà kho rỉ sét. Bùi Tiến đứng im như phăng, hơi thở gã dồn dập, ánh mắt giằng xé giữa nỗi sợ hãi sinh kế số hóa và lòng căm thù tội ác tột cùng của tập đoàn đang đè nặng lên lương tri.


Võ Minh nhìn hai người đàn ông, khói trầu bốc lên từ khóe miệng gã. Gã khảng khái bước tới bệ gỗ, dùng tay gạt phăng đống ốc vít rỉ sét sang một bên, để lộ ra một chiếc hòm sắt nhỏ được khóa bằng xích sắt thô sơ. Minh rút chiếc chìa khóa cơ từ túi quần, mở hòm và lấy ra năm lá vàng ròng 9999 sáng loáng đặt mạnh lên bàn.


"Thằng Tiến! Mày sợ cái gì?" Võ Minh quát lớn, đập bàn rầm rầm. "Tao đứng ra bảo lãnh nghĩa khí cho thằng Hùng! Năm lá vàng này tao tích lũy suốt hai mươi năm rã xác xe quân sự. Nếu mày giúp thằng Hùng mà bị tập đoàn khóa tài khoản số, tao dùng số vàng này nuôi cả nhà mày nửa năm bằng vàng thật! Trong cái bãi phế liệu này, tiền số của GreenEarth chỉ là rác rưởi, chỉ có vàng lá và nghĩa khí của Hội Thợ rèn chúng ta là vĩnh cửu! Chơi hay không?"


Tiến nhìn năm lá vàng ròng sáng lấp lánh dưới ánh đèn bão, rồi nhìn sang vết bỏng rỉ máu đang thấm đẫm vai áo của Hùng. Gã thợ hàn thở hắt ra một hơi, lòng kiêu hãnh và nghĩa khí giang hồ ngoại tuyến của một người thợ máy dã chiến trỗi dậy mạnh mẽ trong lồng ngực. Gã vứt mạnh chiếc mỏ hàn xuống đất, phát ra tiếng động vang dội.


"Mẹ kiếp! Chơi thì chơi! Tôi chịu ơn cứu mạng của chú Hùng mười năm trước khi cabin chiếc xe reo bị sập đè nát bả vai. Trận này tôi chơi sát ván với chú!" Tiến đập bàn quyết đoán.


Hùng khẽ gật đầu, lòng anh dâng lên một luồng cảm xúc ấm áp giữa đêm đông sương lạnh. Anh lấy từ trong túi da ra hai lá vàng 9999 cuối cùng của mình—số vàng tích lũy từ thời làm lính công binh—đặt lên bàn để thanh toán chi phí vật liệu thô cho Võ Minh, nhưng Minh gạt phắt đi, chỉ lấy một lá để làm lệ phí nhập kho.


"Để dành vàng mà mua xăng dọc đường," Minh nói khẽ, vỗ vai Hùng.


Tiến dẫn Hùng ra góc tối nhất của bãi phế liệu, nơi đặt ba máy biến áp quân sự cũ của Nga đời 1980 đã bị rã xác một nửa. Họ dùng búa tạ và đục sắt thủ công để đập vỡ lớp vỏ thép bọc ngoài, trích xuất các cuộn dây đồng khuếch đại rỉ sét bên trong. Những sợi dây đồng thau nguyên chất có dải từ dày dặn, đỏ rực được Tiến dùng kìm bện lại, dệt tỉ mỉ thành từng lớp lưới đồng Faraday dệt kép mịn màng.


Hùng đứng bên cạnh hỗ trợ, đôi bàn tay chai sạn dính dầu mỡ của anh run lên từng đợt vì cơn sốt hành hạ, máu từ vết thương bả vai thỉnh thoảng lại rớt xuống những sợi đồng thau đỏ rực, tạo nên một vệt màu sẫm lạnh lùng trên mối dệt bảo vệ.


"Hùng này," Tiến vừa dệt lưới đồng vừa nói khẽ, giọng đầy lo ngại. "Lớp lưới đồng Faraday dệt mịn này nặng gần năm mươi ký. Khi tôi hàn gia cố nó vào khoang chứa bí mật dưới sàn sidecar của con Ural, toàn bộ trọng lượng xe sẽ bị lệch hẳn về phía bên phải. Khi chú ôm cua trái trên những con dốc đứng 45 độ của đèo Lò Xo, xe sẽ cực kỳ khó lái và dễ bị lật. Chú phải chuẩn bị tinh thần ghìm tay lái bằng lực vai gấp đôi bình thường đấy."


"Tôi hiểu," Hùng lầm lì đáp, mắt nhìn chăm chú vào những mối dệt đồng thau đang thành hình. "Chỉ cần cuộn băng này an toàn trước sóng EMP của Ngô Kỳ, cái mạng này của tôi lệch đi một chút cũng chẳng sao."


Sau ba tiếng lao động cật lực trong bóng tối, Tiến đã thu thập đủ lượng đồng thau dệt mịn và chuẩn bị sẵn sàng các mối hàn áp lực cao cho chiếc hộp đồng bảo vệ băng cassette. Họ nhanh chóng xếp toàn bộ đống đồng thau ngụy trang dưới những tấm bạt rách và lốp xe cũ lên thùng sidecar xe Ural Interceptor 1990.


Hùng nổ máy xe Ural. Tiếng nổ boxer 750cc giòn giã vang lên trong không gian nhà kho tối tăm, rung chuyển cả những tấm tôn rỉ sét. Anh khẽ gật đầu chào Võ Minh rồi chở theo Bùi Tiến lặng lẽ lách qua lối cổng sau của bãi phế liệu, hướng về xưởng cơ khí Trần Hùng để tiến hành công đoạn hàn dệt cuối cùng.


Chiếc xe Ural lao đi trong đêm tối mịt mùng, không hề bật đèn pha lớn để tránh camera AI giám sát tầm cao quét quang học. Hùng lái xe hoàn toàn bằng cảm giác địa hình mù dạn dày sương gió, bánh xe đặc không hơi lướt đi dũng mãnh trên con lộ đất đỏ bazan nhão nhoét.


Tuy nhiên, khi chiếc xe chỉ còn cách xưởng cơ khí Trần Hùng khoảng một cây số, ngay tại ngã tư ngoại ô heo hút, Hùng đột ngột bóp mạnh phanh tay cơ khí. Bánh sau xe Ural trượt dài trên đất đỏ, phát ra tiếng rít khô khốc vang dội.


Phía trước họ, màn sương muối bị xé toạc bởi những luồng ánh sáng quét loang loáng của đèn pha xe bán tải tuần tra. Lực lượng công an xã biến chất do Lê Văn Tảo chỉ huy đã lập hàng rào kẽm gai di động khóa chặt toàn bộ con lộ đất đỏ đường về xưởng. Tiếng xích sắt va chạm vào rào chắn vang lên chói tai giữa đêm sương lạnh buốt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!