Tai Mắt Trong Bóng Tối
Màn sương muối Tây Nguyên dày đặc như một tấm vải liệm xám xịt phủ xuống ngoại ô Buôn Ma Thuột. Trần Hùng lặng lẽ đẩy chiếc xe Ural Interceptor 1990 luồn qua lối cổng sau của xưởng cơ khí, bánh xe đặc không hơi lăn trên nền đất đỏ bazan nhão nhoét không hề phát ra một tiếng động nhỏ. Anh không nổ máy. Tiếng gầm rú của động cơ boxer hai xi-lanh 750cc vào lúc bốn giờ sáng chẳng khác nào một lời tự thú trước mạng lưới tháp phát sóng tầm xa của tập đoàn GreenEarth.
Bắp tay phải của Hùng nhức nhối như có hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm vào. Vết bỏng rách miệng từ đêm vượt rừng Đăk Rơ-man bắt đầu rỉ máu, thấm đẫm lớp vải lót của chiếc áo khoác da sờn cũ, mùi sắt của máu quyện với mùi dầu nhớt thải nồng nặc tạo nên một cảm giác lợm giọng. Hùng cắn chặt răng, dùng bả vai trái ghìm chặt ghi-đông, đẩy con quái thú cơ khí nặng hơn ba tạ vào sâu trong góc tối nhất của xưởng. Dưới mái tôn dột nát, Út Lượm đã đứng chờ sẵn, khuôn mặt nhem nhuốc bụi than của thằng bé mười bốn tuổi lộ rõ vẻ lo âu tột độ.
"Chú Hùng... chú về rồi," Lượm nói khẽ, giọng run run khi nhìn thấy vệt máu đỏ sẫm loang ra trên tay áo của anh. "Bác Sáu Biền có sao không chú?"
"Bác Sáu an toàn. Giúp chú phủ bạt dã chiến lên xe, nhanh lên!" Hùng khàn giọng ra lệnh, cố gắng không để cơn đau bả vai làm mất đi sự tỉnh táo. Anh là một Bóng Ma Ngoại Tuyến cấp độ 0, không có định danh số, không có tài khoản ngân hàng, đồng nghĩa với việc anh không thể bước vào bất kỳ bệnh viện nào để mua thuốc giảm đau hay sát trùng thông minh có gắn mã vạch theo dõi. Mọi vết thương đều phải tự sinh tự diệt bằng sức chịu đựng vật lý thuần túy.
Khi tấm bạt vải bố cũ kỹ vừa phủ lên ba bánh xe Ural, một tiếng gõ cửa dồn dập nhưng có nhịp điệu từ phía cổng trước khiến cả hai người giật mình. Ba tiếng gõ ngắn, hai tiếng gõ dài. Đó là ám hiệu của những người ngoại tuyến.
Hùng ra hiệu cho Lượm đứng im trong bóng tối, tay trái anh siết chặt lấy cán bộ xà-bách thép rèn thủ công giắt bên hông thùng xe sidecar. Anh nhẹ nhàng lách người qua những khung xe máy cày rỉ sét, áp mắt vào khe hở của cánh cổng sắt hoen ố.
Người đứng phía ngoài là Nguyễn Thị Na, cô bé mười lăm tuổi con gái chủ quán cơm bình dân đối diện xưởng. Na mặc chiếc tạp dề hoa dính vệt mỡ hành, hai tay bưng một khay nhôm đựng hộp cơm nóng hổi, nhưng đôi mắt lanh lợi của cô bé lại liên tục liếc nhìn dọc con lộ đất đỏ sương mù phía sau.
"Chú Hùng, mở cửa mau!" Na thì thầm qua khe cửa, giọng nói đầy vẻ khẩn cấp.
Hùng rút chốt sắt gỉ, hé mở một khoảng vừa đủ cho cô bé lách vào rồi lập tức khóa chặt lại.
"Có chuyện gì vậy con?" Hùng hỏi, mắt vẫn cảnh giác nhìn ra đường.
Na đặt khay cơm xuống một chiếc lốp xe cũ, thở hổn hển: "Gã nghiện cờ bạc Đinh Văn Hắc đang rình rập ở rặng tre già bên hông xưởng của chú. Con vừa thấy gã dùng chiếc điện thoại thông minh cũ nát chụp lén qua khe hở hàng rào. Gã đang cố chụp ảnh lốc máy chiếc xe ba bánh chú mới mang về. Con nghi gã định báo tọa độ xưởng cho Đội An ninh Số Tây Nguyên để lấy tiền thưởng sới bạc. Chú phải cẩn thận, gã ác lắm!"
Lòng Hùng chùng xuống. Đinh Văn Hắc là kẻ chỉ điểm chợ đen có tiếng hèn hạ vùng ngoại ô này. Sự xuất hiện của gã đồng nghĩa với việc Ngô Kỳ đã bắt đầu khép chặt vòng vây bủa vây bằng công nghệ giám sát tầm thấp xuống khu vực này.
Đột nhiên, một luồng gió lạnh buốt từ đỉnh đồi thổi qua khe hở mái tôn xưởng xe. Trong tiếng xào xạc của lá cà phê già cỗi, tai Hùng chợt giật mạnh. Thính giác nhận diện tần số cánh quạt drone dạn dày sương gió của một cựu lính công binh lập tức kích hoạt phản xạ tự nhiên. Cách xưởng khoảng một cây số, có một tiếng o o nhức óc tần số cao đang xé toạc màn sương muối. Đó là âm thanh đặc trưng của phi động cơ điện không chổi than trên dòng drone tuần tra quét nhiệt tầm thấp do Nguyễn Tuấn điều khiển.
"Drone quét nhiệt của tập đoàn..." Hùng lẩm bẩm, mặt anh biến sắc. "Chúng nó đang khoanh vùng khu vực ngoại ô này."
"Chúng ta chạy trốn thôi chú!" Lượm hốt hoảng nói.
"Không kịp nữa rồi. Nếu nổ máy Ural lúc này, tiếng động cơ boxer sẽ bị máy dò âm học của chúng phát hiện lập tức. Chúng ta phải ngụy trang nhiệt dã chiến ngay tại chỗ."
Hùng nhìn nhanh quanh xưởng. Lò rèn dã chiến bằng than củi ở góc xưởng vẫn đang đỏ lửa âm ỉ từ tối qua để sấy khô phụ tùng. Bức xạ hồng ngoại phát ra từ lò than nóng hổi đó sẽ là một ngọn hải đăng khổng lồ trên màn hình quét nhiệt của drone Nguyễn Tuấn.
"Lượm! Xúc cát ẩm dập lò rèn! Dập ngay lập tức!" Hùng hét khẽ, tay trái nhanh nhẹn vớ lấy chiếc xẻng sắt cũ ném cho thằng bé.
Lượm không hề do dự, dùng hết sức lực của tuổi mười bốn xúc từng xẻng cát ẩm từ góc sân đổ ập lên đống than hồng. Khói trắng bốc lên mù mịt quyện vào mái tôn dột nát, nhưng nguồn nhiệt lượng khổng lồ đã bị triệt tiêu phần lớn dưới lớp cát ẩm nguội lạnh. Hùng cũng nhanh chóng dùng nước thải dầu nhớt tưới lên các tấm tôn xung quanh lò rèn để hạ nhiệt độ bề mặt xuống mức tối thiểu.
Trong lúc đó, ở phía ngoài cổng xưởng, Đinh Văn Hắc bắt đầu sốt ruột. Gã không thấy Hùng chạy ra ngoài khi nghe tiếng drone áp sát. Để dụ Hùng lộ diện dưới tầm quét quang học của drone nhằm xác nhận danh tính cho an ninh tập đoàn, Hắc khom người, nhặt một chiếc vỏ thùng phuy rỉ sét bên lề đường rồi dùng hết sức đá mạnh vào cổng sắt xưởng xe.
*RẦM!*
Tiếng kim loại va chạm vang dội xé toạc không gian tĩnh mịch của buổi sáng sớm. Tiếng động cơ drone trên cao đột ngột rít lớn hơn, đổi hướng bay thẳng về phía cổng xưởng cơ khí Trần Hùng.
Hùng đứng im như tượng trong bóng tối dưới mái hiên tôn, hai tay ghìm chặt xà-bách thép rèn, nín thở hoàn toàn. Anh biết rõ thuật toán AI của drone Nguyễn Tuấn: nếu có sự kết hợp giữa tiếng động bất thường và nguồn nhiệt cơ thể sống lộ diện, drone sẽ lập tức phóng hỏa lực định vị.
Ở bên ngoài hàng rào tre gai, Đinh Văn Hắc cười khẩy, gã giơ chiếc điện thoại thông minh nứt màn hình lên, cố gắng len qua kẽ hở hàng rào để chụp ảnh chiếc xe Ural bọc bạt nhằm gửi bằng chứng trực tiếp cho Ngô Kỳ.
Đúng lúc đó, Nguyễn Thị Na bưng khay nhôm đi ra từ quán cơm đối diện. Cô bé lanh lợi nhận ra âm mưu của gã chỉ điểm. Na giả vờ bước hụt chân trên vũng bùn bazan trơn trượt, hét lên một tiếng nhỏ rồi ngã nhào về phía Đinh Văn Hắc.
Toàn bộ khay nhôm cùng ba ly nước mía đá ướt sũng dính đầy đường đổ ập trực tiếp lên đầu, cổ và chiếc điện thoại thông minh đang giơ cao của Hắc. Nước mía ngọt lịm len lỏi vào các khe nứt màn hình, bo mạch của chiếc điện thoại cũ lập tức chập điện, xẹt ra vài tia lửa nhỏ rồi tắt ngúm hoàn toàn.
"Mày làm cái quái gì thế con ranh kia!" Hắc điên cuồng gào lên, gã tát mạnh vào không trung nhưng Na đã nhanh nhẹn lùi lại, vẻ mặt đầy hối lỗi giả vờ.
"Con xin lỗi chú Hắc! Đất trơn quá con trượt chân... Để con đền chú ly nước mía khác nha!" Na vừa nói vừa nháy mắt ra hiệu hướng cổng sau xưởng xe.
Trên bầu trời xưởng, chiếc drone bốn cánh quạt màu đen rít lên một tiếng chói tai, hạ độ cao xuống sát mái tôn dột nát của xưởng xe. Luồng laser hồng ngoại vô hình quét dọc ngang qua những khe hở tấm tôn, lùng sục từng centimet vuông đất để tìm kiếm nguồn nhiệt sống.
Hùng áp sát thân người vào bức tường gạch lạnh ngắt, cảm nhận rõ luồng gió lạnh buốt từ cánh quạt drone thổi thốc qua mái tôn mục nát. Lốc máy xe Ural dưới tấm bạt dã chiến đã nguội lạnh hoàn toàn sau một đêm không nổ máy, lò rèn dã chiến đã bị dập tắt bằng cát ẩm, và thân nhiệt của Hùng cùng Út Lượm được che chắn hoàn toàn dưới những tấm bạt cách nhiệt cũ bôi bùn khoáng bazan.
Nguyễn Tuấn ngồi trong chiếc xe bán tải chỉ huy cách đó hai cây số, mắt đeo kính thực tế ảo VR kết nối trực tiếp với camera hồng ngoại của drone. Trên màn hình của gã, xưởng cơ khí Trần Hùng chỉ là một khối kiến trúc màu xanh lam nguội lạnh, không hề có bất kỳ vệt đỏ nhiệt lượng nào của động cơ đốt trong hay cơ thể con người đang hoạt động.
"Chỉ là một xưởng phế liệu nguội ngắt," Tuấn lẩm bẩm, gã hơi nhíu mày khi thấy camera quang học ghi nhận vệt khói xả dã chiến của một chiếc xe máy phía xa.
Đó là Út Lượm. Thằng bé đã lẻn ra lối cổng sau từ trước, dắt chiếc xe máy Cub độ không còi không đèn của thằng Tèo ra con lộ đất đỏ cách xưởng 500 mét. Lượm nổ máy chiếc Cub độ, vặn ga hết cỡ khiến ống xả xả ra một làn khói trắng dày đặc quyện với nhớt thải đậm đặc, tạo ra một vệt dẫn đường quang học giả mạo di chuyển nhanh về phía đồi thông.
"Phát hiện mục tiêu di chuyển cơ động phía đông đồi thông!" Hệ thống AI trên drone lập tức đưa ra cảnh báo đỏ.
Nguyễn Tuấn không chút nghi ngờ, điều khiển phi đội drone lập tức quay đầu, bứt tốc bay vút về phía vệt khói xả của chiếc Cub độ, bỏ lại xưởng cơ khí Trần Hùng trong sự im lặng của sương sớm.
Hùng thở phào một hơi dài, buông lỏng cán xà-bách thép rèn. Cơn đau từ bắp tay phải lại ập đến khiến anh loạng choạng suýt ngã. Anh biết rõ đây chỉ là đợt quét đầu tiên. Đinh Văn Hắc vẫn đang đứng ngoài cổng xưởng với khuôn mặt dính đầy nước mía và lòng căm thù tột độ. Gã đang lau chùi chiếc điện thoại hỏng hoặc chuẩn bị tìm cách báo trực tiếp tọa độ nghi vấn cho Ngô Kỳ bằng sim dự phòng.
Xưởng cơ khí Trần Hùng - nơi trú ẩn duy nhất suốt mười năm qua của anh - giờ đây đã hoàn toàn bị lộ diện trước tai mắt của tập đoàn GreenEarth.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!