Nhạc nềnSakuya2

Kỷ Vật Của Sư Phụ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối của hẻm Phan Đình Phùng quánh lại dưới màn sương muối đậm đặc của vùng cao nguyên. Trần Hùng nép sát thân người cao gầy vào bóng râm của một mái hiên tôn rỉ sét, nín thở nhìn chiếc xe bán tải bọc thép màu đen của tập đoàn GreenEarth từ từ lăn bánh qua đầu hẻm. Ánh đèn quét hồng ngoại từ mui xe quét qua những bức tường gạch mốc, để lại những vệt sáng đỏ nhạt vô hình mà chỉ có đôi mắt dạn dày của một cựu lính công binh như anh mới nhận biết được nhờ chiếc kính râm phân cực giắt nơi túi áo.


Bắp tay phải của Hùng nhức nhối như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm vào. Vết bỏng nặng từ đêm vượt rừng Đăk Rơ-man đã rách miệng dưới sức căng của những cú né người bám tường, máu tươi rỉ ra rát buốt, thấm đẫm lớp vải lót của chiếc áo khoác da sờn cũ. Anh không được phép gục ngã lúc này. Nhà riêng đã bị Lê Văn Tảo niêm phong, xưởng xe cũ của anh đang bị rình rập, và con gái An Chi ở Đà Nẵng chỉ mới nhận được lời cảnh báo thô sơ qua bức thư tay của ông Lộc xe ôm. Anh cần một phương tiện, một bóng ma cơ học thực sự để vận chuyển cuộn băng từ bằng đồng thoát khỏi vùng chết đỏ Tây Nguyên trước khi Ngô Kỳ khép chặt vòng vây kỹ thuật số.


Hùng quay người, lách qua lối rẽ hẹp dẫn ra con đường đất đỏ hướng về phía bắc thành phố Buôn Ma Thuột. Điểm đến của anh là nghĩa địa xe phế liệu quân sự cũ nằm heo hút dưới chân một ngọn đồi thông già—nơi ẩn mình của ông Sáu Biền, người thầy dạy nghề và cũng là người duy nhất nắm giữ linh hồn của những cỗ máy cơ học thuần túy cuối cùng trên dải đất bazan này.


Đường vào xưởng của ông Sáu Biền được bao bọc bởi những xác xe tải Zil-130, xe reo chở gỗ hoen rỉ và những đống lốp xe khổng lồ cao lút đầu người. Không có ánh đèn LED, không có camera giám sát thông minh, cũng không có bất kỳ thiết bị kết nối mạng nào tồn tại ở đây. Không gian chỉ có tiếng nước rỉ rả từ chiếc bể xi măng rêu phong và mùi dầu nhớt thải đậm đặc quyện với mùi lá thông mục ẩm.


Ông Sáu Biền ngồi trên một chiếc lốp xe xích xe tăng cũ dưới mái hiên tôn rách nát. Lão niên bảy mươi tuổi, dáng người gầy gò nhưng quật cường như một gốc xà nu cổ thụ. Chòm râu kẽm bạc phơ của ông ám khói thuốc lào, đôi mắt sáng quắc như chim ưng nhìn chằm chằm vào bóng tối khi nghe tiếng bước chân rào rạo trên đá hộc của Hùng. Trên đùi ông, khẩu súng săn hai nòng rỉ sét nhưng cơ cấu khóa nòng bằng thép bọc vẫn nằm im lìm, sẵn sàng khai hỏa.


"Mày đi bộ mà tiếng đế giày vẫn nặng bên phải. Vết bỏng ở bắp tay chưa hoại tử đấy chứ?" Ông Sáu không ngẩng đầu, lẳng lặng rít một hơi thuốc lào từ chiếc điếu cày gỗ mun cổ điển. Tiếng nước điếu kêu lên sòng sọc khô khốc trong đêm tĩnh mịch.


Hùng bước ra khỏi bóng tối, buông thõng cánh tay phải đang run rẩy nhẹ vì đau đớn: "Con vẫn chịu được, bác Sáu. Thằng Nghĩa chết rồi. Nó bị tụi nó tiêm thuốc độc ngay tại trạm phát sóng Đăk Rơ-man. Trước khi đi, nó giao lại cho con cuộn băng từ bằng đồng chứa ghi âm lời thú tội của Phạm Thế Gia về vụ thảm sát dữ liệu."


Đôi bàn tay thô ráp đầy vết sẹo lò rèn của ông Sáu Biền khựng lại giữa chừng khi đang gạt tàn thuốc. Ông ngước lên, ánh mắt hằn sâu những nếp nhăn thời gian nhìn thẳng vào khuôn mặt sạm bụi đường của học trò: "Thằng Nghĩa... thằng kỹ sư bướng bỉnh đó cuối cùng cũng không thoát nổi tay tụi GreenEarth. Rồi mày định làm gì? Giữ cuộn băng đó để làm bia đỡ đạn cho cả dòng họ mày à?"


"Con đã hứa với nó trước khi nhắm mắt," Hùng khàn giọng, giọng nói lạnh lùng nhưng kiên định như đá bazan. "Con sẽ đưa cuộn băng này ra Hà Nội, giao tận tay cho cơ quan tư pháp độc lập. Con không thể im lặng như mười năm trước nữa. Cái chết của Thảo, cái chết của Nghĩa... đều từ sự im lặng của con mà ra."


Ông Sáu Biền trầm ngâm nhìn làn khói thuốc lào xám xịt bay lơ lửng rồi tan nhanh vào màn sương lạnh. Ông lẳng lặng đứng dậy, bước đi hơi tập tễnh do vết thương mảnh bom thời chiến ở đầu gối trái. Ông không nói một lời, chỉ vẫy tay ra hiệu cho Hùng đi theo mình vào sâu trong gian nhà kho tối tăm nhất phía sau xưởng rèn.


Gian kho bốc lên mùi mỡ bò bảo quản và mùi thép nguội lạnh. Ông Sáu Biền đi đến bên một đống bạt dã chiến phủ đầy bụi đất, nắm lấy một góc bạt rồi giật mạnh. Lớp vải bạt dày rơi xuống, để lộ ra một con quái thú cơ học đang nằm im lìm dưới ánh sáng yếu ớt của vầng trăng khuyết tạt qua khe hở mái tôn.


Đó là chiếc xe Ural Interceptor 1990 dã chiến quân sự ba bánh có thùng sidecar bên sườn. Động cơ boxer hai xi-lanh nằm ngang đối xứng, dung tích 750cc, lốc máy bằng thép đúc dày cộp loang lổ những vết dầu mỡ bảo quản màu nâu xám. Chiếc xe hoàn toàn trần trụi: không có một sợi dây điện dư thừa, không có IC đánh lửa thông minh, không có cảm biến phun xăng điện tử. Hệ thống đánh lửa hoàn toàn dựa vào bộ vis lửa cơ học cổ điển và hai chiếc chế hòa khí Pekar K68 của Nga rỉ sét nhưng các giclơ bên trong đã được ông Sáu tự tay tiện lại bằng đồng thau chính xác đến từng micromet.


"Kỷ vật cuối cùng của tao từ thời công binh dã chiến," ông Sáu Biền vuốt ve bình xăng bọc thép của chiếc Ural, giọng ông trầm xuống đầy hoài niệm. "Nó chạy bằng cơ năng thuần túy. Động cơ đốt trong không dùng chip. Dù tụi GreenEarth có kích hoạt tháp phát sóng quét xung điện từ EMP mạnh đến mức nào để đốt cháy mọi vi mạch điện thoại của mày, con quái vật này vẫn sẽ nổ máy và đưa mày băng qua đèo."


Hùng tiến lại gần, đặt bàn tay trái lành lặn lên ghi-đông thép dày của chiếc xe. Cảm giác lạnh buốt của kim loại thô sơ truyền qua da thịt khiến tim anh đập mạnh. Đây không chỉ là một phương tiện; đây là một pháo đài bảo mệnh cơ học thực sự.


Nhưng ông Sáu Biền đột ngột giữ chặt lấy cổ tay Hùng, lực tay của lão thợ già mạnh mẽ đến đáng sợ: "Nhưng tao không thể giao đứa con tinh thần này cho một kẻ đã lục phủ ngũ tạng rỉ sét vì đau đớn và mất đi bản lĩnh thợ máy. Mày tự xưng là Bậc Thầy Cơ Khí Thuần Túy, nhưng cánh tay phải của mày đang run rẩy. Làm sao mày điều khiển nổi con Ural nặng hơn ba tạ này leo dốc đèo Lò Xo trong đêm bão không đèn pha?"


Ông Sáu buông tay Hùng ra, ném một chiếc tuốc-nơ-vít cán gỗ và một bộ thước lá đo khe hở xupap bằng thép mỏng xuống nền đất cát ẩm: "Cân chỉnh khe hở xupap (valve clearance) cho tao. Ngay bây giờ. Trong bóng tối của gian kho này. Không được dùng đèn pin bóp tay Dynamo, không được dùng bất kỳ nguồn sáng nào. Chỉ dùng đôi tai và cảm giác ngón tay của mày. Nếu mày làm lệch một ly, khi động cơ nóng lên xupap sẽ bị bó kẹt, xe sẽ chết máy ngay giữa chặng rượt đuổi. Làm đi!"


Thử thách của ông Sáu Biền là một bài kiểm tra tàn nhẫn đối với một thợ máy thông thường, và là cực hình đối với Hùng lúc này. Vết bỏng ở tay phải của anh đang rỉ dịch, mỗi cử động co duỗi ngón tay đều kéo căng lớp da thịt rách nát bên dưới áo da.


Hùng không một lời than vãn. Anh quỳ một chân xuống nền đất lạnh bên cạnh đầu quy-lát bên phải của động cơ boxer. Bóng tối trong kho dày đặc đến mức anh không thể nhìn thấy chính bàn tay mình. Anh nhắm chặt mắt lại, để toàn bộ các giác quan còn lại tập trung vào đầu ngón tay trái và thính giác nhạy bén.


Hùng dùng tay trái mò mẫm tháo ba con ốc nắp giàn cò xupap. Tiếng kim loại chạm vào nhau lách cách khô khốc vang lên trong không gian im lặng. Khi nắp quy-lát mở ra, mùi dầu máy bôi trơn cũ nồng nặc sộc thẳng vào mũi anh. Anh dùng ngón tay trỏ của bàn tay phải đang bỏng rát, nhẹ nhàng luồn vào giữa đuôi xupap và đầu cò mổ. Cơn đau từ vết bỏng giật lên liên hồi dọc cánh tay, khiến mồ hôi lạnh rịn ra trên trán anh, chảy thành dòng xuống cằm.


Anh phải cảm nhận được khe hở tiêu chuẩn 0.1 milimét. Hùng dùng tay trái cầm chiếc tuốc-nơ-vít, luồn vào khe hẹp để nới lỏng đai ốc hãm đầu cò mổ. Anh không dùng thước lá. Trong bóng tối hoàn toàn, thước lá có thể bị lệch góc do lực tì tay không chuẩn. Hùng chọn cách cảm nhận bằng thính giác nhận diện tần số va chạm cơ học. Anh dùng tay quay nhẹ cần đạp nổ (giò đạp) của xe Ural để đưa piston về điểm chết trên của kỳ nén, khi cả hai xupap nạp và xả đều đóng hoàn toàn.


Anh lắc nhẹ cò mổ bằng ngón tay. Một tiếng *tích* cực nhỏ, thanh mảnh và giòn giã vang lên trong lòng động cơ thép lạnh.


*Quá rộng. Khoảng 0.15 milimét.* Hùng thầm nghĩ.


Anh siết nhẹ vít điều chỉnh bằng tuốc-nơ-vít thêm một phần tám vòng, rồi lại lắc nhẹ. Tiếng *tích* thứ hai nhỏ hơn, đầm hơn và có độ rơ cơ học vừa khít như một nhịp thở khẽ của kim loại.


*Đúng 0.1 milimét.* Anh dừng tay, dùng chìa khóa vòng siết chặt đai ốc hãm lại. Tiếp tục di chuyển sang đầu quy-lát bên trái, Hùng lặp lại quy trình một cách chuẩn xác tuyệt đối bằng cảm giác cơ học thuần túy của một người đã dành cả đời để lắng nghe tiếng thở của máy móc.


Sau mười lăm phút nghẹt thở, Hùng gượng dậy, lau vệt mồ hôi pha lẫn máu rỉ trên trán vào gấu áo: "Đã xong, bác Sáu. Khe hở xupap nạp và xả đều chuẩn 0.1 milimét. Bác có thể nổ máy kiểm tra."


Ông Sáu Biền im lặng đứng trong bóng tối. Ông không cần nổ máy. Tiếng gõ cò mổ dứt khoát và nhịp nhàng từ đôi tay Hùng trong bóng tối đã là câu trả lời đanh thép nhất. Lòng kiêu hãnh của một người lính già và sự tin tưởng vào người học trò chính trực trỗi dậy trong lồng ngực ông.


Ông bước đến bên chiếc bàn gỗ rỉ sét, cầm lên một chiếc hộp bằng đồng thau dày dặn, có khóa cơ học thô sơ phía trước: "Mày đã qua được bài thử của tao. Chiếc Ural Interceptor này từ nay thuộc về mày. Nhưng Hùng ơi, mày vẫn chưa hiểu hết sự tàn bạo của công nghệ kiểm soát mà tập đoàn GreenEarth đang nắm giữ."


Hùng nhíu mày: "Bác Sáu có ý gì?"


Ông Sáu Biền đặt chiếc hộp đồng thau lên yên xe Ural, gõ ngón tay vào lớp kim loại dày: "Mày nghĩ mày giấu dải băng từ cassette bằng đồng nguyên chất dưới hầm ngầm xưởng xe là an toàn? Đúng, dải băng đồng có thể chống lại sự ăn mòn của thời gian, nhưng nó cực kỳ nhạy cảm với từ trường mạnh. Ngô Kỳ và đội an ninh số của nó không chỉ dùng drone quét nhiệt để tìm mày. Chúng nó đang triển khai các tháp phát sóng quét xung điện từ EMP di động dọc Quốc lộ 14."


Ông Sáu trầm giọng, ánh mắt lo âu hiện rõ dưới ánh trăng: "Khi mày lái xe đi qua vùng quét của các tháp phát sóng tầm xa đó, luồng sóng cao tần cực mạnh sẽ xuyên qua lớp vỏ sắt thông thường của xe, nung nóng dải từ bên trong cuộn băng và xóa sạch toàn bộ dữ liệu ghi âm của thằng Nghĩa trước khi mày kịp nhìn thấy biển miền Trung. Cuộn băng từ của mày sẽ biến thành một dải nhựa rỗng không vô giá trị."


Hùng biến sắc: "Con nghĩ hộp sắt thông thường có thể cản được sóng điện từ."


"Sắt thường không cản được bức xạ cao tần công suất lớn của tụi nó," ông Sáu Biền lắc đầu dứt khoát. "Mày cần một cái lồng Faraday thực sự. Một lớp bảo vệ kép dệt bằng lưới đồng thau siêu mịn bọc kín quanh khoang chứa băng từ dưới sàn sidecar xe Ural. Lưới đồng thau sẽ hấp thụ và khuếch tán hoàn toàn các luồng sóng EMP ra ngoài vỏ thép xe, giữ cho dải từ bên trong hộp đồng luôn ở trạng thái trung hòa điện từ."


"Nhưng lưới đồng thau dệt mịn sẽ làm tăng đáng kể trọng lượng của thùng sidecar về phía bên phải," Hùng lập tức phân tích bằng tư duy cơ học nhạy bén. "Nó sẽ làm lệch trọng tâm của xe Ural khi di chuyển ở tốc độ cao. Khi con ôm cua trái trên những cung đường đèo dốc đứng của Lò Xo, lực ly tâm sẽ đẩy thùng sidecar bốc đầu lên, rất dễ gây lật xe nếu con không ghìm chặt tay lái bằng cả hai tay."


"Đó là cái giá mày phải trả để bảo vệ sự thật," ông Sáu Biền nhìn thẳng vào mắt Hùng, giọng ông nghiêm khắc nhưng đầy bao dung. "Và mày phải cam kết với tao một điều trước khi nhận chiếc xe này. Một khi đã nổ máy chiếc Ural này ra khỏi xưởng của tao, mày phải từ bỏ danh tính Trần Hùng mãi mãi. Trên hệ thống định danh của tập đoàn, mày đã là một bóng ma ngoại tuyến cấp độ 0. Giờ đây, ngoài đời thực, mày cũng phải sống như một bóng ma vô danh để bảo vệ chiếc xe và cuộn băng."


"Con chấp nhận," Hùng cúi đầu, giọng nói trầm ấm vang lên giữa gian kho lạnh lẽo.


Ông Sáu Biền thở phào một hơi dài, ông lấy từ trong túi áo ra một chiếc chìa khóa cơ học bằng đồng thau cũ kỹ trao cho Hùng: "Tao già rồi, đôi mắt này đã mờ và đôi bàn tay này không còn đủ khéo léo để dệt những sợi dây đồng thau siêu mịn thành lồng Faraday bọc xe nữa. Thị trường đồng thau và kim loại màu hiện nay đều bị tập đoàn GreenEarth kiểm soát chặt chẽ qua hệ thống mã vạch số hóa để ngăn chặn người dân chế tạo thiết bị chống nhiễu."


Ông Sáu Biền nhìn ra hướng rẫy cà phê mịt mùng sương muối phía ngoài cổng xưởng, giọng ông chứa đựng một áp lực mới đầy nghẹt thở:


"Mày phải xuống vựa phế liệu của thằng Võ Minh ở ngoại ô bến xe khách. Tìm thằng thợ hàn vỏ thép Bùi Tiến. Chỉ có tay hàn khí đá dã chiến của nó mới biết cách rã xác các máy biến áp cũ để lấy dây đồng dệt cho mày chiếc lồng Faraday hoàn hảo trước khi Ngô Kỳ phát hiện ra vết rò rỉ dầu nhớt từ chiếc IFA cũ của mày. Đi ngay đi, sương mù đang tan dần rồi."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!