Nhạc nềnSakuya2

Bóng Ma Trong Thành Phố

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm ở ngoại ô Buôn Ma Thuột không mang cái lạnh trong trẻo của núi rừng, mà nồng nặc mùi phân bón hóa học và bụi đất đỏ bazan sấy khô từ những nông trường thông minh của tập đoàn GreenEarth bao quanh. Trần Hùng đi bộ men theo lối mòn của những rẫy cà phê già cỗi, gấu quần kaki sờn rách bết chặt một lớp bùn đỏ quánh. Anh đã đi bộ liên tục sáu tiếng đồng hồ sau khi bỏ lại chiếc xe tải IFA dưới một khe vực sâu ở Ea H'leo.


Để đánh lừa hệ thống quét nhiệt vệ tinh tầm thấp của Ngô Kỳ, Hùng đã chèn một tảng đá hộc vào chân ga chiếc IFA, cắt đứt đường ống dẫn dầu để vệt dầu đen kịt chảy tràn lên lốc máy đang nóng đỏ, tạo ra một nguồn phát xạ nhiệt khổng lồ lao thẳng xuống vực sâu bốc cháy nghi binh. Trong khi vệ tinh của tập đoàn tập trung khóa mục tiêu vào đám cháy giả ấy, Hùng đã bôi bùn đất lạnh lên khắp người, lăn mình vào bóng tối của những bụi cây kơ-nia rậm rạp rồi lặng lẽ rút lui. Anh tồn tại trong lòng thành phố này như một thực thể vô hình—một gã mang danh tính Cấp độ 0: Bóng Ma Ngoại Tuyến, không một vết tích số nào trên hệ thống định danh công dân của tập đoàn.


Bước chân Hùng dừng lại trước cánh cổng sắt rỉ sét của Xưởng cơ khí Trần Hùng. Nằm lọt thỏm giữa những hàng rào tre gai, xưởng cơ khí của anh trông như một đống phế liệu khổng lồ bị bỏ hoang từ thập niên trước. Tiếng sắt thép va chạm khô khốc vang lên đều đặn từ bên trong.


Nguyễn Văn Sỹ, gã thợ phụ hai mươi tám tuổi lầm lì ít nói, đang cúi rạp người cạo lớp rỉ sét trên một lốc máy cày cũ bằng bàn chải sắt. Bên cạnh gã, cậu bé học việc Út Lượm mười bốn tuổi đang nhanh nhẹn phân loại những chiếc cờ-lê sứt mẻ vào chiếc hòm tôn. Nhìn thấy bóng Hùng xuất hiện ở lối vào, Út Lượm giật mình đánh rơi chiếc mỏ lết xuống nền xi măng nứt nẻ, phát ra tiếng động vang dội.


"Chú Hùng! Chú về rồi!" Út Lượm lao đến, đôi mắt sáng lên nhưng ngay lập tức khựng lại khi nhìn thấy bắp tay phải của Hùng.


Lớp vải áo khoác da của Hùng đã bị cháy xém một mảng lớn, để lộ vùng da thịt bỏng nặng do chạm vào cổ ống xả nóng của xe IFA đêm qua. Vết bỏng rộp lên, đỏ rực và rỉ ra thứ dịch vàng nhợt nhạt, bết chặt vào lớp bụi bazan dơ bẩn.


Sỹ dừng tay bàn chải sắt, ngước đôi mắt u tối nhìn Hùng, không hỏi một câu nào nhưng lẳng lặng đi đến góc xưởng, múc một gáo nước lạnh từ bể chứa xi măng rồi đưa cho anh một mảnh vải xô sạch. Hùng nhận lấy gáo nước, dội thẳng vào vết bỏng. Cơn đau rát tột cùng ập đến như hàng ngàn cây kim châm vào da thịt, nhưng cơ mặt anh không hề co giật, chỉ có quai hàm bạnh ra chịu đựng.


"Lượm, khóa chặt cổng ngoài bằng xích sắt. Sỹ, dọn bệ máy tiện số hai ra," Hùng khàn giọng ra lệnh.


Út Lượm nhanh nhẹn chạy ra cổng, tiếng xích sắt rít lên khô khốc khi cậu khóa chặt cánh cổng rỉ sét. Hùng đi vào góc tối nhất của xưởng, nơi đặt chiếc máy tiện cơ học khổng lồ từ thời bao cấp. Anh cúi xuống, dùng tay trái kéo phăng đống xích xe tải rỉ sét che phủ dưới chân bệ máy, để lộ một tấm gỗ sàn loang lổ vết dầu mỡ đen kịt. Hùng cạy tấm gỗ lên, bên dưới là một hầm ngầm cơ khí sâu khoảng nửa mét, chứa đầy những cuộn dây đồng khuếch đại và phụ tùng xe Ural cũ nát.


Anh cẩn thận rút từ trong túi da cũ ra dải băng từ cassette bằng đồng nguyên chất và chiếc máy ghi âm Sony Walkman Professional WM-D6C. Vật phẩm chứng cứ nặng trịch, thô ráp trong lòng bàn tay anh. Hùng đặt hộp đồng chứa dải băng vào góc sâu nhất của hầm ngầm, chèn xung quanh bằng những tấm đệm cao su lưu hóa để chống rung, rồi đậy tấm gỗ sàn lại, phủ đống xích sắt lên như cũ. Cuộn băng từ—lá bài sinh tử chứa lời thú tội của Phạm Thế Gia—tạm thời được giấu kín dưới lòng đất mẹ Tây Nguyên.


Hùng vừa gượng dậy thì tai anh chợt giật mạnh. Một tiếng o o siêu cao tần cực nhỏ, đứt quãng phát ra từ phía máng xối tôn trên mái xưởng. Đối với một người bình thường, âm thanh đó hoàn toàn bị át đi bởi tiếng dế kêu rỉ rả ngoài rẫy cà phê, nhưng với một cựu lính công binh viễn thông như Hùng, đó là tiếng rít đặc trưng của thiết bị nghe lén tầm thấp sử dụng pin lithium.


"Chúng nó cài bọ," Hùng nói thầm, mắt nhìn thẳng vào Sỹ.


Sỹ biến sắc, định ngước lên nhìn máng xối nhưng Hùng đã kịp đặt bàn tay trái dính dầu mỡ lên vai gã giữ lại. Hùng ra hiệu bằng mắt cho Út Lượm tiếp tục gõ búa vào bánh đà máy cày để tạo tiếng ồn cơ học dã chiến che mắt máy thu âm tầm xa.


Hùng đi đến góc lò rèn, cắm phích điện chiếc mỏ hàn xung cơ học cũ. Anh đợi đầu mỏ hàn nung nóng đến đỏ rực, phát ra luồng khói chì mỏng nhẹ. Hùng bắc chiếc thang gỗ, leo lên máng xối tôn một cách lặng lẽ. Dưới khe hở của máng nước rỉ sét, một thiết bị nghe lén nhỏ bằng ngón tay cái, vỏ nhựa màu đen có logo mờ của GreenEarth đang nhấp nháy một chấm xanh lục cực nhỏ.


Hùng không đập phá thiết bị. Nếu tín hiệu của bọ nghe lén đột ngột biến mất do tác động vật lý, hệ thống an ninh của Ngô Kỳ sẽ lập tức nhận cảnh báo đỏ và định vị chính xác xưởng cơ khí này. Anh bình tĩnh dí đầu mỏ hàn nóng đỏ vào phần vỏ nhựa của thiết bị. Nhiệt độ cực cao từ mỏ hàn từ từ truyền vào bên trong, làm chảy lớp silicon bảo vệ và làm biến dạng cuộn thạch anh dao động tần số của vi mạch một cách lặng lẽ. Chấm xanh lục nhạt dần rồi tắt ngúm mà không tạo ra bất kỳ tiếng động cơ học nào.


"Xong rồi," Hùng bước xuống thang, tắt mỏ hàn.


Sỹ tiến sát lại gần Hùng, giọng gã trầm đục đầy lo lắng: "Chú Hùng, hôm nay có một chiếc xe bán tải màu đen không biển số chạy qua xưởng mình ba lần. Bọn ngồi trong xe mặc đồ đen, đeo kính râm phân cực. Cháu nghi bọn an ninh thực địa của tập đoàn đã khoanh vùng khu này."


"Chúng nó chưa dám đột kích ban ngày vì chưa định vị được cuộn băng," Hùng lạnh lùng đáp. "Nhưng chúng ta không còn nhiều thời gian. Điện thoại bàn của xưởng còn chạy không?"


Sỹ lắc đầu: "Mất tín hiệu từ sáng sớm. Đường dây cáp đồng ngoài cột điện đã bị cắt đứt. Chúng nó muốn cô lập hoàn toàn xưởng mình."


Hùng siết chặt nắm tay phải, cơn đau từ vết bỏng rát buốt dọc lên bả vai. Anh không sợ cho bản thân mình, nhưng anh sợ cho Trần An Chi—đứa con gái duy nhất của anh đang học nội trú tại Đà Nẵng. Nếu Ngô Kỳ không tìm thấy cuộn băng, gã chắc chắn sẽ lần ra danh tính của An Chi để làm con bài áp chế anh. Anh không thể dùng điện thoại di động để liên lạc; mọi cuộc gọi số hóa phát ra từ khu vực này đều sẽ bị siêu máy tính AI của tập đoàn tầm soát từ khóa và định vị tọa độ lập tức.


Anh đi đến chiếc bàn gỗ mục nát trong góc xưởng, lấy ra một tờ giấy nến và một mảnh giấy carbon mực in. Hùng dùng bút chì cứng viết nhanh vài dòng chữ ngắn gọn gửi cho con gái:


*"An Chi, con gái của cha. Nếu có người lạ mặc đồ đen đến trường tìm con dưới danh nghĩa khảo sát học đường hoặc báo tin cha gặp tai nạn, tuyệt đối không được đi theo chúng. Hãy ở lại trong khuôn viên trường nội trú, không sử dụng điện thoại thông minh và tìm cách liên lạc với chú Lộc xe ôm. Cha vẫn an toàn. Hãy giữ im lặng."*


Hùng đặt tờ giấy nến lên đĩa sành, châm lửa đốt cháy rụi bản gốc để không để lại bất kỳ vệt mực hay dấu vân tay nào trên giấy thường. Anh chỉ giữ lại bản sao carbon siêu nhỏ, gấp lại thành một miếng mỏng chỉ bằng móng tay rồi nhét vào bên trong một chiếc vỏ bugi xe máy cũ rỗng ruột.


"Lượm, chạy ra ngã tư bến xe khách tìm ông Lộc xe ôm truyền thống. Bảo ông ấy có khách quen cần chạy tuyến đêm ra Bắc," Hùng dặn dò Út Lượm.


Út Lượm gật đầu, dắt chiếc cờ-lê số 10 sau cạp quần rồi nhanh nhẹn luồn qua khe cổng sắt lách vào rẫy cà phê. Khoảng ba mươi phút sau, tiếng động cơ êm ru đặc trưng của chiếc Honda Dream Thái đời cũ vang lên ngoài cổng xưởng.


Trần Văn Lộc bước vào xưởng. Người đàn ông năm mươi tuổi, dáng người gầy gò sạm nắng, mặc chiếc áo khoác nỉ cũ màu xanh lá bạc màu, đội chiếc mũ bảo hiểm sứt quai. Ông Lộc là một trong những tài xế xe ôm truyền thống cuối cùng của Buôn Ma Thuột từ chối sử dụng ứng dụng đặt xe công nghệ của tập đoàn. Ông chạy xe bằng trí nhớ và lòng tin, không bao giờ để lại dấu vết định vị GPS trên hệ thống.


"Hùng, có chuyện gì mà gấp thế?" Ông Lộc nhìn vết bỏng trên tay Hùng, chân mày nhíu chặt lại.


Hùng không giải thích nhiều, anh đưa chiếc vỏ bugi chứa bản sao thư tay và một lá Vàng lá 9999 đặt vào bàn tay thô ráp của ông Lộc.


"Ông Lộc, chuyến này chạy đêm ra Đà Nẵng. Giao tận tay cái này cho con gái An Chi của tôi ở trường nội trú. Đừng đi đường quốc lộ lớn, đi đường tránh đèo Lò Xo. Có làm được không?"


Ông Lộc nhìn lá vàng lá nặng trịch trong tay, rồi nhìn vào đôi mắt sâu thẳm, cương nghị của người bạn hữu lâu năm. Ông không hỏi về cuộn băng, cũng không hỏi về vết bỏng dính máu. Trong giới tài xế ngoại tuyến dọc Quốc lộ 14, nghĩa khí và lòng tin là thứ luật pháp tối cao duy nhất còn tồn tại.


"Được. Tôi xuất phát ngay bây giờ. Sẽ giao tận tay con bé trước khi trời sáng," ông Lộc gật đầu dứt khoát, nhét chiếc vỏ bugi vào túi gấu áo khoác nỉ rồi quay lưng bước ra xe.


Tiếng động cơ Honda Dream nhỏ dần rồi tắt hẳn trong màn sương mù ngoại ô. Hùng thở phào nhẹ nhõm, ít nhất anh đã gửi được lời cảnh báo cho con gái trước khi vòng vây khép chặt.


Tuy nhiên, linh tính của một người lính công binh mách bảo anh rằng nguy hiểm đang cận kề hơn bao giờ hết. Hùng quyết định phải đến Nhà riêng của Trần Hùng ở hẻm Phan Đình Phùng để lấy lại tấm bản đồ giấy địa hình Tây Nguyên của nhạc phụ Lê Khắc để lại và một số kỷ vật gia đình trước khi căn nhà bị tập đoàn phong tỏa hoàn toàn.


Anh dặn Sỹ ở lại trông coi xưởng và canh gác hầm ngầm chứa cuộn băng, rồi một mình đi bộ lách qua các ngõ hẻm chật hẹp của thành phố Buôn Ma Thuột. Nhờ trạng thái Cấp độ 0: Bóng Ma Ngoại Tuyến, Hùng khôn khéo đi dưới bóng râm của các mái hiên tôn, tránh né các góc quét quang học của hệ thống camera AI gắn trên các cột đèn đường thông minh. Mỗi lần đi qua một ngã tư rực rỡ ánh đèn LED của các cửa hàng tiện ích GreenEarth, anh lại nheo mắt nhìn những công dân số đang quét võng mạc để thanh toán hóa đơn một cách lạnh lùng, tự hỏi liệu họ có biết bản thân đang bị vắt kiệt dữ liệu từng giây.


Hùng rẽ vào con hẻm nhỏ chật hẹp đường Phan Đình Phùng đầy rác thải và dây điện chằng chịt. Căn nhà cấp 4 lợp mái tôn của anh nằm ở cuối hẻm, nơi anh từng sống những ngày tháng bình yên ngắn ngủi bên người vợ quá cố Lê Thảo trước khi cô qua đời vì nguồn nước nhiễm độc.


Nhưng khi chỉ còn cách cổng nhà khoảng mươi mét, Hùng đột ngột khựng lại, nấp sau một bức tường gạch cũ sứt mẻ.


Trước cổng nhà anh, hai chiếc xe bán tải bọc thép màu đen có logo của GreenEarth đang đỗ xịch ngang lối đi. Ánh đèn chớp màu đỏ từ còi hú tuần tra quét liên tục lên những bức tường ẩm mốc của con hẻm tối.


Cánh cửa gỗ sờn cũ của căn nhà đã bị phá sập hoàn toàn, nằm chỏng chơ dưới nền đất đỏ. Bên trong nhà, những bóng người mặc đồ bảo hộ đen của đội an ninh số đang điên cuồng lục soát, ném văng những cuốn sách cũ, đập vỡ những chiếc niêu đất và khung ảnh gia đình trên bàn thờ Lê Thảo xuống đất cát bụi bặm.


Đứng trước hiên nhà là Lê Văn Tảo—Trưởng đồn công an xã biến chất—mặt đỏ gay do bia rượu, đang khúm núm đưa một chiếc máy tính bảng cho một đặc vụ an ninh của tập đoàn xem.


"Báo cáo cán bộ, chúng tôi đã niêm phong toàn bộ tài sản và lục soát kỹ lưỡng, nhưng không tìm thấy dải băng từ hay tài liệu nào liên quan đến Đăk Rơ-man," tiếng Tảo nịnh bợ vang lên rõ mồn một trong đêm tĩnh lặng.


Hùng đứng trong bóng tối vách tường, đôi bàn tay chai sạn clenching chặt vào gờ gạch mục nát đến mức lớp vôi vữa rụng xuống lả tả. Vết bỏng ở tay phải rách miệng, máu tươi rỉ ra thấm đẫm gấu áo khoác da, nhưng khuôn mặt anh lạnh lùng như đá tảng bazan. Căn nhà kỷ niệm duy nhất của anh đã bị tước đoạt. Điểm trú ẩn dự phòng trong thành phố đã mất. Vòng vây của Ngô Kỳ đã chính thức siết chặt đến tận cửa nhà anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!