Phát Đạn Đêm Sương
Làn khói bếp đậm đặc từ lá kơ-nia tươi tẩm dầu nhớt thải của bà Mai Hương đã phát huy tác dụng như một tấm khiên ngụy trang nhiệt hoàn hảo. Dưới chân đèo Lò Xo, hai chiếc xe bán tải bọc thép gầm rú của Ngô Kỳ bị kẹt lại trong màn sương khói mù mịt, các cảm biến hồng ngoại tối tân trên nóc xe liên tục báo lỗi bão hòa nhiệt lượng. Tận dụng khoảng trống điểm mù quý giá ấy, Trần Hùng đã không dùng giò đạp để nổ máy chiếc Ural Interceptor. Anh dùng lực chân đẩy nhẹ, đưa cỗ xe ba bánh nặng nề lăn bánh âm thầm qua lối cửa sau của hầm chứa nông sản, lách qua rặng tre già rậm rạp rồi xuôi theo triền dốc dốc đứng của con đường mòn lâm nghiệp cũ.
Đêm Tây Nguyên đổ bão. Cơn bão nhiệt đới từ biển miền Trung càn quét qua dãy Trường Sơn, mang theo những luồng mưa như trút nước và những dải sương mù đậm đặc đến mức tầm nhìn quang học giảm xuống dưới ba mét. Con đèo Lò Xo hiện ra trước mắt họ như một con quái thú khổng lồ bằng đá hộc và bùn nhão bazan, uốn lượn quanh co giữa những vách đá dựng đứng của Hẻm núi Tử Thần.
Hùng quyết định áp dụng Kỹ thuật lái xe tắt máy thả dốc đèo. Anh gạt cần số về N, tắt hoàn toàn khóa điện của hệ thống đánh lửa vis lửa cổ điển. Động cơ boxer hai xi-lanh 750cc im lìm lạnh ngắt. Chiếc Ural Interceptor lúc này di chuyển hoàn toàn bằng quán tính tự nhiên, lăn bánh lặng lẽ trên mặt đường dốc đứng đầy sỏi đá dăm. Không có tiếng nổ máy đặc trưng, không có luồng khí thải nóng rực từ ống xả, chiếc xe ba bánh trôi đi như một bóng ma cơ học vô hình giữa màn sương lạnh buốt.
Nhưng sự im lặng ấy phải đổi bằng một cái giá thể xác cực kỳ tàn khốc. Trọng lượng năm mươi ký của lồng Faraday lưới đồng dệt mịn bọc dưới sàn sidecar liên tục kéo ghì chiếc Ural lệch về phía bên phải. Để giữ cho cỗ xe đi đúng quỹ đạo lối mòn hẹp sát mép vực sâu hoắm, Hùng phải dùng toàn bộ sức lực của bắp tay trái để ghìm ghi-đông sắt rỉ sét, đồng thời dùng bả vai phải đẩy mạnh ngược lại. Vết thương rách da sâu ở bả vai phải của anh—hậu quả từ cuộc trốn chạy ở chợ phiên Đăk Đoa mới chỉ được khâu tạm bằng những sợi chỉ cước câu cá mảnh—bắt đầu co rút dữ dội. Mỗi cú xóc nảy khi vành bánh xe vấp phải đá hộc lại giáng một đòn chấn động trực tiếp vào bả vai rỉ máu của anh. Hùng mím chặt môi đến bật máu, cố gắng chịu đựng cơn đau rát tột cùng để giữ đều tay lái.
Phía sau cabin sidecar, Lê Vy ngồi co rụt người để che chở cho Lâm Đen đang bị liệt hai chân và Út Lượm đang mê man co giật nhẹ vì cơn sốt nhiễm trùng vết bỏng. Vy đeo chiếc kính râm phân cực chống lóa laser—kỷ vật phi công cũ mà Võ Minh tặng cho Hùng. Đôi mắt cô cảnh giác nhìn quét qua các vách đá dựng đứng phía trên đầu. Cô biết, Ngô Kỳ có thể bị đánh lừa bởi khói bếp ngụy trang nhiệt, nhưng sát thủ bắn tỉa Hoàng Cắt thì không. Gã là một kẻ đi săn lạnh lùng, luôn kiên nhẫn chờ đợi con mồi ở những điểm nghẽn hiểm trở nhất.
"Anh Hùng... sương mù dày quá, mép vực bên trái sạt lở hoàn toàn rồi!" Vy thì thầm qua tiếng gió bão gầm rít. Cô không dám nói to, sợ âm thanh bị khuếch đại bởi vách đá hẻm núi.
Hùng không đáp. Anh đang áp dụng Kỹ năng Lái xe địa hình cảm giác mù. Đôi mắt anh nhắm hờ, toàn bộ hệ thần kinh tập trung vào độ rung lắc dội ngược từ ghi-đông và tiếng gió bão đập vào vách đá bên sườn phải để phán đoán khoảng cách với vực sâu bên trái. Chiếc Ural lướt đi lặng lẽ, bánh xe nghiến sỏi đá rào rạo dưới màn mưa buốt giá.
Đột nhiên, qua tròng kính phân cực đeo sát mắt, Vy phát hiện một vệt sáng màu đỏ nhạt, mảnh như sợi chỉ, xuyên qua màn mưa bão từ đỉnh vách đá cao năm mươi mét phía bên phải. Vệt sáng ấy quét dọc theo sườn dốc, rồi dừng lại ngay trên mảng bạt che sidecar của chiếc Ural.
"Anh Hùng! Có laser hồng ngoại! Hoàng Cắt đang ngắm bắn từ vách đá!" Vy hét lên kinh hoàng.
Chưa kịp dứt câu, một tiếng nổ vô thanh xé toạc không khí.
*ĐOÀNG!*
Phát đạn bắn tỉa cỡ nòng lớn từ khẩu súng ngắm hồng ngoại của Hoàng Cắt găm thẳng vào bánh sau xe Ural. Lốp hơi của bánh sau nổ tung, những mảnh cao su lưu hóa văng ra tung tóe dưới áp lực cực mạnh. Cỗ xe ba bánh nặng nề lập tức bị mất lái, đuôi xe văng mạnh sang bên trái sườn đèo sạt lở, hướng thẳng về phía vực sâu hoắm.
"Ghìm chặt!" Hùng gầm lên qua kẽ răng mím chặt.
Cú nổ lốp đột ngột tạo ra một lực giật khổng lồ truyền trực tiếp lên ghi-đông sắt. Lực chấn động bẻ ngoặt tay lái sang phải, giật mạnh bả vai phải của Hùng. Tiếng chỉ cước câu cá đứt gãy giòn giã vang lên bên trong lớp áo khoác da sờn rách. Vết khâu bả vai phải bị rách miệng hoàn toàn, máu tươi tuôn xối xả, thấm đẫm mảng gạc dã chiến và loang ra khắp sườn xe Ural. Cơn đau đớn thể xác kinh hoàng tột cùng dội thẳng vào đại não, khiến Hùng suýt chút nữa ngất đi. Nhưng bằng ý chí sinh tồn thép, anh dùng bắp tay trái tê nhẹ ghìm chặt tay lái, dùng cả trọng lượng cơ thể rướn sang bên trái sidecar để giữ cho bánh xe không bị nhấc bổng lên khỏi mặt đường sạt lở.
Hùng cố gắng dùng chân đạp mạnh vào phanh chân cơ khí để hãm tốc độ trôi dốc của cỗ xe không động cơ. Nhưng chiếc Ural chở quá nặng, cộng với độ dốc đứng 45 độ trơn trượt của đèo Lò Xo khiến má phanh cơ khí bị ma sát quá tải tức thời. Mùi khét lẹt của amiăng cháy khét bốc lên nồng nặc từ tang trống bánh sau. Phanh bị cháy má hoàn toàn, mất tác dụng giảm tốc, chiếc xe tiếp tục lao điên cuồng trên vành sắt tròn rỉ sét.
Trên vách đá cao, Hoàng Cắt lạnh lùng kéo bệ khóa nòng, vỏ đạn đồng nóng hổi rơi xuống khe đá phát ra tiếng *keng* vô tình. Gã nhe nheo mắt nhìn qua kính ngắm hồng ngoại nhìn xuyên đêm, khóa mục tiêu tiếp theo vào Bình xăng phụ bọc chì hai mươi lít gắn bên hông thùng sidecar xe Ural. Gã bóp cò phát súng thứ hai.
*ĐOÀNG!*
Viên đạn xuyên phá găm thẳng vào bình xăng phụ. Nhưng phát súng chí mạng ấy đã bị khắc chế tạm thời. Lớp chì bọc ngoài bình xăng dày 3mm do thợ hàn Bùi Văn Tâm gia công đã hấp thụ toàn bộ động năng của đầu đạn, bẹp dúm lại và ngăn chặn hoàn toàn việc phát sinh tia lửa điện gây cháy nổ xăng nguyên chất bên trong.
Chiếc xe Ural vẫn lao điên cuồng dưới màn mưa bão. Nhưng bánh sau lúc này chỉ còn lại vành sắt rỉ sét bị biến dạng hoàn toàn sau cú nổ lốp. Vành sắt nghiến mạnh xuống những tảng đá hộc nhô lên trên mặt đường đèo, phát ra những tiếng rít chói tai, vang dội vào vách đá hẻm núi Tử Thần, bắn ra những tia lửa xanh lét giữa màn đêm sương mù dày đặc. Tiếng rít kim loại chói tai ấy đã làm lộ diện hoàn toàn vị trí của họ giữa màn đêm im lặng vô tuyến.
Trên vách đá cao, Hoàng Cắt lạnh lùng đẩy bệ khóa nòng một lần nữa. Viên đạn thứ ba—phát súng chí mạng nhắm thẳng vào đầu Trần Hùng—đã được nạp vào buồng nòng, trong khi hồng tâm của kính ngắm hồng ngoại đang từ từ di chuyển, khóa chặt vào vệt máu tươi đang rỉ ra từ bả vai phải của gã tài xế trung niên.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!