Đồng Minh Đường Đèo
Sương mù buổi sáng trên Quốc lộ 14 dần tan, để lộ con đường nhựa loang lổ vết nứt và ngập tràn bụi đất đỏ bazan. Tiếng động cơ boxer hai xi-lanh 750cc của chiếc Ural Interceptor 1990 gầm rú đanh giòn, dội vang vào những vách đá dựng đứng hai bên đường. Trần Hùng ghìm chặt tay lái bằng đôi bàn tay chai sạn dính đầy dầu mỡ rỉ sét. Cơn đau buốt từ bả vai phải—nơi vết khâu bằng chỉ cước câu cá vừa bị rách nhẹ từ cuộc trốn chạy ở chợ phiên Đăk Đoa—nhói lên theo từng nhịp dằn xóc của mặt đường. Máu tươi rỉ ra, thấm đẫm mảng gạc dã chiến dưới lớp áo da sờn rách, nhưng khuôn mặt anh vẫn lạnh lùng, đôi mắt nheo lại cảnh giác nhìn kính chiếu hậu.
Phía sau họ, cách khoảng bảy trăm mét, hai chiếc xe bán tải bọc thép màu đen của Đội An ninh Số do Ngô Kỳ chỉ huy đang bám đuổi điên cuồng. Tiếng còi hú công nghệ cao rít lên chói tai, xé toạc sự yên bình của đại ngàn Tây Nguyên. Trên nóc xe bán tải, hệ thống camera AI quét nhận diện sinh trắc học tầm xa liên tục nhấp nháy ánh sáng xanh lục, cố gắng khóa mục tiêu vào chiếc xe ba bánh cũ kỹ bọc đồng.
"Anh Hùng! Chúng nó đang tăng tốc!" Lê Vy ngồi phía sau cabin sidecar hét lên qua tiếng gió rít. Cô dùng một tay giữ chặt Lâm Đen đang ngồi xe lăn sắt cố định dưới sàn, tay kia ôm lấy Út Lượm.
Thằng bé học việc mười bốn tuổi lúc này đang mê man trong cơn sốt cao hầm hập. Vết bỏng ở bắp tay phải của nó đã nhiễm trùng nặng, mưng mủ vàng nhạt và tỏa ra mùi tanh nồng của hoại tử. Vy đã lấy túi thuốc kháng sinh phổ rộng không tag số từ gùi tre ra, ép thằng bé nuốt hai viên thuốc dã chiến với ngụm nước suối lạnh, nhưng cơ thể gầy gò của nó vẫn không ngừng co giật nhẹ vì lạnh và đau đớn.
"Lâm Đen, kiểm tra máy Toughbook!" Hùng khàn giọng ra lệnh, tay trái ghìm chặt ghi-đông sắt.
Lâm Đen ôm chặt chiếc máy tính xách tay quân sự Panasonic Toughbook bọc thép rỉ sét dưới chân. Màn hình máy tính hiển thị những dải sóng vô tuyến ngắn AM rè rè, hoàn toàn ngoại tuyến. "Card vô tuyến phụ bị cháy rồi, nhưng tôi vẫn thu được tần số sóng ngắn của liên minh tài xế! Chốt chặn di động phía trước cách chúng ta hai cây số đang tăng cường camera quét võng mạc đa tầng! Ngô Kỳ đã ra lệnh khóa chặt ngã ba rẽ vào đèo Lò Xo!"
Hùng mím chặt môi. Trọng lượng năm mươi ký của lồng Faraday đồng thau hàn dưới sàn sidecar liên tục kéo ghì chiếc Ural về phía bên phải. Mỗi khi ôm cua trái, Hùng phải dùng hết sức lực của bắp tay trái bị tê nhẹ để ghìm lái, giữ cho bánh xe sidecar không bị nhấc bổng lên khỏi mặt đường. Nếu không có đồng minh cản địa, họ chắc chắn sẽ bị camera AI của chốt chặn nhận diện và khóa chặt đường sống.
Đột nhiên, từ phía làn đường ngược chiều, tiếng còi hơi của một chiếc xe khách County 29 chỗ cũ kỹ vang lên sang sảng. Chiếc xe khách màu xanh lá sờn rách, bám đầy bụi đường đèo rít phanh hơi gầm rú lao tới. Đó là xe của Đặng Thùy, nữ quái xế khét tiếng của tuyến đèo Lò Xo.
Thùy bẻ lái điệu nghệ, cho chiếc County 29 chỗ chạy song song với xe Ural của Hùng ở tốc độ 60km/h. Cửa sau của xe khách đột ngột mở toang. Thùy hét lớn qua cửa sổ cabin:
"Hùng! Nhận hàng dã chiến! Lốp đặc không hơi và dầu nhớt dự phòng!"
Một bao tải gai nặng trịch được ném thẳng từ cửa sau xe khách xuống lề đường đất đỏ, lăn lông lốc trước đầu xe Ural. Hùng nhanh trí giảm ga, dùng kỹ năng lái xe địa hình dạn dày sương gió để áp sát sườn xe vào mép đường. Anh dùng tay trái giữ ga, rướn người hết cỡ sang bên phải sidecar, dùng tay phải dính máu chộp lấy quai bao tải gai, giật mạnh lên thùng xe dã chiến.
Bên trong bao tải là bộ lốp đặc không hơi đặc chủng do Phạm Lốp đúc riêng từ cao su lưu hóa phế liệu, cùng hai can dầu nhớt thải đậm đặc. Hùng nhanh tay nhét bộ lốp đặc vào hông sidecar bọc đồng, cố định nó bằng sợi dây cáp thép rèn chịu lực.
"Thùy! Cản địa phía sau!" Hùng hét lên cảnh báo.
"Yên tâm! Giới tài xế ngoại tuyến không bao giờ bỏ bạn đường!" Thùy hét trả, rồi lập tức rú ga, cho chiếc County 29 chỗ cũ kỹ lách ngang đường, tạo ra một bức tường thép di động chắn ngang tầm quét của hai chiếc xe bán tải bọc thép đang đuổi theo phía sau.
Ngô Kỳ ngồi trên xe bán tải chỉ huy điên cuồng bấm còi hú, ra lệnh cho xe khách dẹp đường. Nhưng Thùy cố tình cho xe County chạy ngoằn ngoèo với tốc độ rùa bò, liên tục nháy đèn phanh và xả ra những luồng khói đen kịt từ ống xả dầu diesel cũ kỹ, làm mù hoàn toàn cảm biến quang học tầm xa của truy binh.
Tuy nhiên, sự cản địa của xe khách chỉ kéo dài được hơn một cây số. Hai xe bán tải của Ngô Kỳ với động cơ tăng áp mạnh mẽ đã vượt lên, ép sát đuôi xe Ural khi họ tiến gần đến ngã ba rẽ vào Quốc lộ 14 hướng lên đèo Lò Xo. Chốt chặn sinh trắc học của tập đoàn đã hiện ra phía trước với hàng rào kẽm gai dày đặc và hệ thống camera AI gắn trên cột thép quét liên tục dọc lộ.
*ẦM! ẦM!*
Tiếng gầm rú của một động cơ dầu diesel cỡ lớn bất ngờ vang dội từ phía con đường tránh. Chiếc xe container đầu kéo Kamaz đời cũ hoen rỉ, khổng lồ của Nguyễn Hoàng—bạn nối khố của Hùng—lao ra như một con quái thú thép. Chiếc Kamaz hoàn toàn không sử dụng chip định vị số, lốp xe xích sắt nghiến sỏi đá rào rạo.
Hoàng béo ngậm điếu thuốc lá rẻ tiền, đôi mắt ngăm đen sạm nắng lộ rõ vẻ liều lĩnh tột độ. Ông bẻ lái chiếc container nặng hơn hai mươi tấn, thực hiện một cú phanh hơi *xì xì* chói tai kéo dài dọc ngã ba đường tránh. Chiếc xe đầu kéo khổng lồ trượt ngang sườn, tạo ra một vụ va chạm dã chiến cực lớn, chặn ngang ngã ba độc đạo dẫn vào chốt kiểm soát.
Chiếc xe bán tải đi đầu của an ninh tập đoàn không kịp phanh, đâm sầm vào hông rơ-moóc thép dày của chiếc Kamaz. Tiếng thép va chạm kinh hoàng vang lên, két nước làm mát của xe Ranger nổ tung, rò rỉ hơi nước trắng xóa mù mịt. Vụ va chạm giả nhưng lực thật đã làm nghẽn toàn bộ tuyến đường nhựa, vô hiệu hóa hoàn toàn hệ thống camera AI quét võng mạc của chốt gác nhờ bức tường thép khổng lồ của thùng container.
"Hùng! Chạy đi! Lên đèo Lò Xo ngay!" Hoàng hét lên qua cửa kính cabin dính đầy bụi đất, tay vẫn ghìm chặt vô-lăng Kamaz.
Hùng không bỏ lỡ một giây quý giá. Anh rú ga tối đa chiếc Ural Interceptor bọc đồng, bẻ lái gấp sang phải, tận dụng điểm mù khói bụi khổng lồ từ vụ tai nạn để rẽ khuất vào con đường đất đỏ dẫn vào quán nước của bà Mai Hương dưới chân đèo Lò Xo.
Chiếc Ural chạy bằng xăng A95 nguyên chất không chứa hạt định vị lướt đi lặng lẽ dưới những rặng tre già sát vách núi. Hùng tắt máy xe, dắt bộ phương tiện lách sâu vào hầm chứa nông sản bỏ hoang phía sau quán nước mái lá đơn sơ.
Bà Mai Hương—người phụ nữ năm mươi hai tuổi phúc hậu nhưng sắc sảo—đã đứng chờ sẵn. Bà nhanh nhẹn dùng chổi sành quét sạch vết bánh xe Ural trên đất đỏ bazan, rồi ném những nhánh tre già che phủ kín sườn sidecar bọc lưới đồng.
"Vào trong ngay! Cô Lành đã báo tin cho tôi bằng giấy viết tay từ sớm," bà Hương nói khẽ, tay chỉ vào gian buồng tối bên trong quán nước. "Vết thương của Hùng rách miệng nặng quá, Vy mau đưa nó vào trong đắp lá ngũ sắc trộn muối hạt để cầm máu dã chiến."
Vy nhanh chóng đỡ Lâm Đen xuống xe lăn, cõng Út Lượm đang sốt cao vào gian buồng tối. Hùng bước đi hơi tập tễnh do mệt mỏi thể chất tích lũy, bả vai phải rỉ máu đẫm áo khoác da sờn rách.
Bà Mai Hương bước ra phía trước quán, nhanh tay châm lửa đốt một đống lá kơ-nia tươi kết hợp với dầu nhớt thải đậm đặc trong lò đất nung dã chiến. Một luồng khói bếp đen kịt, dày đặc bốc lên cuồn cuộn, nhanh chóng che phủ toàn bộ khu vực chân đèo Lò Xo, tạo ra một bức tường ngụy trang nhiệt hoàn hảo trước mọi thiết bị quét hồng ngoại từ xa.
Khi chiếc Ural vừa được giấu kín hoàn toàn sau rặng tre già của quán bà Hương, tiếng xích sắt bọc lốp đặc của đoàn xe bán tải bọc thép bặm trợn của Ngô Kỳ đột ngột gầm rú dữ dội, đổ bộ xuống ngay chân đèo Lò Xo, dừng bánh sát sạt hiên quán nước mái lá.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!