Nhạc nềnSakuya2

Chợ Phiên Đăk Đoa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Khói khét lẹt từ xác hai con chó cơ khí bị giật cháy sập nguồn vẫn còn luẩn quẩn trong bầu không khí ẩm ướt của hang đá K'Bang. Trần Hùng quẹt vội dòng máu nóng đang rỉ ra từ vết rách bả vai phải, tay trái anh ghìm chặt lấy ghi-đông sắt của chiếc Ural Interceptor 1990. Toàn bộ cơ thể anh rã rời sau ca tự phẫu thuật khâu vết thương bằng chỉ cước câu cá dã chiến. Vết bỏng sâu ở bắp tay phải dính nhớt thải đen kịt bốc lên mùi hăng nồng, nhưng anh không có thời gian để thở dốc.


"Lâm Đen, thu dọn Toughbook! Út Lượm, ôm chặt lấy Walkman! Chúng ta phải bứt tốc ngay lập tức!" Hùng ra lệnh qua kẽ răng mím chặt.


Lâm Đen dùng đôi bàn tay gầy gò của một hacker để thu dọn chiếc máy tính Panasonic Toughbook bọc thép đã bị cháy đen card vô tuyến phụ. Đôi chân liệt vô dụng của cậu bị kẹt cứng dưới sàn sidecar bọc lưới đồng nặng nề. Út Lượm, thằng bé mười bốn tuổi, đang nằm co quắp bên hông xe, bắp tay phải bị bỏng nặng đã bắt đầu mưng mủ vàng nhạt do dính nước bẩn hồ Ea Kao từ đêm trước. Nó đang sốt cao mê man, hai tay vẫn ôm khư khư chiếc máy ghi âm cassette Sony Walkman Professional như một báu vật bảo mạng.


Hùng bước đến bên hông chiếc Ural dã chiến, dùng chân đạp mạnh vào cần khởi động cơ học.


*Phạch... phạch... xẹt...*


Động cơ boxer 750cc chỉ ho lên vài tiếng rồi im bặt. Hệ thống pin khô quân sự không chip của xe đã bị sụt giảm dung lượng nghiêm trọng sau cú phóng điện cực đại giật cháy hai robot săn mồi của đối phương. Luồng điện đánh lửa vis lửa cổ điển yếu ớt không đủ để kích nổ buồng đốt chứa đầy xăng A95 nguyên chất.


"Chết tiệt, pin yếu quá!" Lâm Đen lo lắng nhìn màn hình Toughbook đang báo động đỏ về tọa độ hang K'Bang đã bị rò rỉ về máy chỉ huy của Ngô Kỳ.


"Ghìm chặt xe!" Hùng gầm lên.


Anh dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể, gạt phăng cơn đau buốt nhói từ bả vai rách miệng chỉ khâu, đạp mạnh phát thứ hai. Sức ép cơ học dã chiến ép chặt quả piston, tia lửa điện yếu ớt cuối cùng cũng kích nổ hỗn hợp hòa khí.


*ẰM! ẰM! ẰM!*


Động cơ Ural gầm rú dữ dội, xả ra một luồng khói xám dày đặc che khuất lòng hang tối tăm. Hùng lập tức vào số, bẻ lái cho chiếc xe ba bánh vọt ra khỏi khe đá hẹp cửa hang. Trọng lượng năm mươi ký của lồng Faraday đồng thau hàn dưới sàn sidecar khiến chiếc xe hơi nghiêng mạnh về phía bên phải, buộc Hùng phải dùng hết sức lực của bắp tay trái để ghìm chặt tay lái nặng nề, giữ cho xe không bị lật khi trượt bánh trên những tảng đá hộc trơn trượt của rừng già Gia Lai dưới cơn mưa bão đang bắt đầu ngớt.


***


Bình minh lên trên cao nguyên Đăk Đoa mang theo làn sương muối lạnh buốt và những dải mây mù xám xịt sà xuống sát rẫy cà phê già cỗi. Chiếc xe Ural Interceptor cũ kỹ, phủ đầy bùn đất đỏ bazan và loang lổ những vệt sơn bị sương axit ăn mòn, đang lặng lẽ dừng bánh dưới bóng một cây kơ-nia cổ thụ rìa Chợ phiên Đăk Đoa.


Một bóng dáng mảnh khảnh, khoác chiếc áo dã chiến đa năng sờn cũ bước ra từ màn sương. Đó là Lê Vy, cựu chuyên viên phân tích dữ liệu của tập đoàn GreenEarth. Cô đã vượt qua các chốt chặn ven biển để hội quân cùng Hùng tại Gia Lai. Khuôn mặt cô lạnh lùng nhưng ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng khi nhìn thấy tình trạng kiệt quệ của cả đội.


"Anh Hùng, Ngô Kỳ đã phát lệnh phong tỏa đỏ toàn tỉnh," Vy nói khẽ, tay đưa cho Hùng một tấm bản đồ giấy địa chính cũ. "Mọi ngả đường ra Quốc lộ 14 đều có camera AI quét nhận diện sinh trắc học tầm xa. Nhưng tôi đã tính toán được Quy tắc di chuyển vùng mù vệ tinh. Chúng ta có đúng mười lăm phút vùng mù khi vệ tinh giám sát tầm thấp của tập đoàn tạm dừng quét để hiệu chuẩn quỹ đạo phía sau đỉnh Chư Đăng Ya."


Hùng gật đầu, khuôn mặt sạm nắng hằn sâu vết mệt mỏi. Anh nhìn xuống Út Lượm đang rên rỉ co giật nhẹ trong sidecar: "Thằng bé cần thuốc kháng sinh gấp. Vết bỏng của nó đã hoại tử nhẹ do dính nước bẩn Ea Kao."


"Tôi biết sạp dệt thổ cẩm của cô Lành trong chợ phiên," Vy nói, mắt quét nhanh xung quanh. "Cô Lành là cô ruột của anh, sạp dệt của cô là điểm tiếp tế ngoại tuyến an toàn duy nhất ở vùng biên này. Cô có nguồn thuốc kháng sinh phổ rộng không tag số do bác sĩ Lê Hoài âm thầm tuồn ra từ kho y tế dự phòng thời chiến."


Hùng tắt máy xe Ural, dắt bộ phương tiện lách vào một rặng tre già sát vách đá ngoại vi chợ để tránh tiếng nổ máy thu hút máy dò âm học. Anh phủ tấm bạt vải bố dã chiến tẩm bùn cách nhiệt lên xe, biến nó thành một khối đất đá vô tri trước mọi cảm biến hồng ngoại tầm cao.


Chợ phiên Đăk Đoa hiện ra trước mắt họ như một bức tranh rực rỡ sắc màu thổ cẩm của đồng bào các dân tộc Ba Na, Gia Rai. Không khí nồng nặc mùi mồ hôi, mùi thịt nướng sả, khói than củi và mùi hăng nồng của rượu cần. Những tiếng mặc cả bằng tiếng dân tộc bản địa vang lên xôn xao, hoàn toàn không có bóng dáng của các thiết bị thanh toán số hay cổng quét QR thông minh của tập đoàn. Đây là không gian ngoại tuyến tự do hiếm hoi còn sót lại.


Vy nhanh chóng cải trang thành một cô gái người Ba Na với chiếc khăn thổ cẩm quấn kín đầu, chỉ chừa lại đôi mắt sắc sảo. Cô bước vào đám đông hỗn loạn, tiến thẳng về phía sạp dệt vải của cô Lành nằm sâu trong góc chợ.


Cô Lành, bà lão bảy mươi tuổi với khuôn mặt phúc hậu đầy nếp nhăn thời gian, đang ngồi dệt vải trên khung cửi gỗ mun đen cổ truyền. Đôi bàn tay gân guốc, chai sạn của bà đưa thoi thoăn thoắt, tạo ra những họa tiết thổ cẩm tinh xảo. Bà sống hoàn toàn ngoài rìa xã hội số hóa, không có định danh số cao cấp, nhưng mạng lưới thông tin bằng giấy viết tay của bà kéo dài khắp vùng biên giới này.


Vy tiến lại gần, giả vờ cầm một tấm thổ cẩm màu đỏ đen lên xem. Cô Lành không ngước đầu lên, nhưng giọng nói trầm ấm của bà vang lên cực khẽ, hòa vào tiếng lách cách của khung cửi:


"Hùng nó thế nào rồi?"


"Anh ấy bị thương ở bả vai, vết khâu chỉ cước bị rách miệng rỉ máu. Thằng bé học việc đang sốt cao nguy kịch vì hoại tử vết bỏng," Vy thì thầm, mắt vẫn giả vờ chăm chú nhìn họa tiết dệt.


Đôi tay cô Lành khựng lại trong một nhịp thở. Bà không nhìn ra phía cửa chợ—nơi Hùng đang ẩn nấp trong bóng tối rặng tre—nhưng đôi mắt già nua ánh lên vẻ đau xót thầm lặng. Bà nuôi nấng Hùng từ những ngày mồ côi sau chiến tranh, bà hiểu rõ tính cách lầm lì, trọng lời hứa của đứa cháu mình.


"Dưới ngăn bí mật của khung cửi dệt vải," cô Lành nói khẽ. "Có một túi thuốc kháng sinh phổ rộng không tag số của bác sĩ Lê Hoài gửi từ Đăk Tô về. Cạnh đó là hai viên pin khô quân sự không chip của Nga để thay thế cho củ đề xe Ural. Lấy đi, rồi bảo nó chạy ngay ra hướng đồi thông phía bắc. Nguyễn Thị Liên đang ở đây."


Vy rùng mình khi nghe thấy cái tên Nguyễn Thị Liên. Đó là mật báo viên ngầm khét tiếng của Ngô Kỳ, kẻ chuyên trà trộn làm người lao động nghèo ven đường để thu thập thông tin từ giới tài xế ngoại tuyến.


Vy khéo léo cúi người xuống, giả vờ nhặt một cuộn chỉ dệt rơi dưới chân khung cửi gỗ. Tay cô nhanh nhẹn luồn vào ngăn bí mật dưới đế khung cửi, rút ra một túi vải thô chứa thuốc kháng sinh và hai viên pin khô quân sự nặng trịch, nhét gọn vào chiếc gùi tre đeo sau lưng.


"Cảm ơn cô," Vy nói khẽ, rồi đứng thẳng dậy, lách nhanh qua những sạp hàng dệt thổ cẩm rực rỡ.


Trong lúc đó, ở rìa chợ phiên, Nguyễn Thị Liên đang ngồi bên một xe nước mía dã chiến sát mép đường đất đỏ. Mụ mặc bộ đồ bà ba giản dị, đội chiếc nón lá sờn rách che khuất nửa khuôn mặt láu cá, gian giảo. Đôi mắt mụ không ngừng liếc dọc quét ngang qua từng phương tiện di chuyển vào chợ. Dưới vành nón lá, mụ đang âm thầm cầm chiếc điện thoại thông minh cũ nát kết nối mạng nội bộ của tập đoàn, ngón tay sẵn sàng gửi định vị.


Liên đột ngột dừng mắt lại ở rặng tre già ngoại vi chợ. Mụ phát hiện ra một góc tấm bạt vải bố dã chiến bị gió bão thổi lật, lộ ra mảng lưới đồng Faraday dệt mịn lấp lánh dưới ánh sáng bình minh nhợt nhạt và lốc máy boxer hai xi-lanh đặc trưng của chiếc xe Ural Interceptor.


"Xe bọc đồng..." Liên lẩm nhẩm, mắt mụ sáng lên tia nhìn tham lam của kẻ săn tiền thưởng. Mụ biết Ngô Kỳ đã tung ra khoản tiền thưởng nóng khổng lồ bằng tiền mặt cho bất kỳ ai chỉ điểm chính xác chiếc xe này.


Liên đứng dậy, giả vờ đẩy xe nước mía tiến sát về phía rặng tre già. Mụ rút chiếc điện thoại thông minh ra dưới nón lá, cố gắng căn góc để chụp ảnh lốc máy rò rỉ nhớt và biển số xe Ural giả để gửi bằng chứng xác thực cho an ninh tập đoàn.


Hùng đang nấp trong bóng tối vách đá sát bên hông xe Ural. Thính giác nhạy bén của một cựu lính công binh giúp anh nghe thấy tiếng bánh xe gỗ của xe nước mía nghiến rào rạo trên sỏi đá đang tiến lại gần. Anh nheo mắt nhìn qua kẽ lá tre, phát hiện vệt phản chiếu ánh sáng xanh lục từ camera điện thoại ẩn dưới vành nón lá của Liên.


*Nguy hiểm chí mạng!*


Hùng không hề do dự. Anh dồn lực vào bắp tay trái đang bị tê nhẹ, giật mạnh tấm bạt vải bố dã chiến phủ kín toàn bộ chiếc xe Ural, che giấu hoàn toàn đặc điểm cơ học và lồng Faraday đồng thau ngay trước khi Liên kịp bấm nút chụp ảnh.


"Cô mua gì ở đây?" Hùng bước ra từ bóng tối, giọng nói trầm lạnh như băng đá bazan, bàn tay trái siết chặt cán xà-bách thép nhíp dắt sau lưng.


Liên giật mình lùi lại một bước, chiếc nón lá hơi lệch lộ ra khuôn mặt đầy vẻ hoảng hốt. Mụ nhanh chóng ngụy trang bằng nụ cười giả tạo:


"Dạ... em chỉ muốn bán nước mía cho khách đi chợ thôi mà anh. Thấy xe đẹp nên tò mò nhìn tí..."


Lê Vy lúc này đã chen qua đám đông từ sạp cô Lành chạy tới. Phát hiện tình huống bại lộ, Vy cố gắng lao lên phía trước để chặn Liên lại, hòng tịch thu chiếc điện thoại trước khi mụ kịp truyền tin. Nhưng Liên cực kỳ láu cá. Nhận ra sự xuất hiện của Vy, mụ lập tức bỏ lại xe nước mía, lách nhanh qua sạp dệt thổ cẩm của cô Lành, lẩn khuất vào đám đông hỗn loạn của chợ phiên vùng biên.


"Chết tiệt! Mất dấu mụ ta rồi!" Vy thở dốc, đứng khựng lại giữa những sạp vải rực rỡ.


"Thuốc thế nào?" Hùng hỏi nhanh, mắt vẫn cảnh giác quét quanh rìa chợ.


"Đủ thuốc và pin dự phòng," Vy vỗ vào chiếc gùi tre. "Nhưng tọa độ chợ phiên Đăk Đoa đã bị lộ. Chúng ta phải lên đường ngay lập tức!"


Hùng nhanh chóng lắp hai viên pin khô quân sự mới vào hộc đề xe Ural. Anh bế Út Lượm đặt nằm an toàn trong sidecar bọc lồng Faraday, Lâm Đen cũng đã bám chặt vào khung sắt bảo vệ. Hùng dùng chân đạp mạnh cần khởi động cơ học.


*ẰM! ẰM!*


Nhờ nguồn pin quân sự mạnh mẽ, động cơ Ural Interceptor lập tức bùng nổ mạnh mẽ, gầm rú vang dội cả một góc chợ phiên. Hùng rú ga, bẻ lái cho chiếc xe ba bánh bọc đồng lao vọt ra khỏi rặng tre già, hướng thẳng về phía con đường đất đỏ tránh dẫn lên đồi thông phía bắc.


Cùng lúc đó, đứng khuất sau một gốc cây thông già cách chợ phiên năm mươi mét, Nguyễn Thị Liên thở dốc, đôi bàn tay run rẩy mở ứng dụng tin nhắn mã hóa của tập đoàn GreenEarth. Mụ soạn nhanh dòng tin nhắn định vị gửi trực tiếp cho Ngô Kỳ:


*"Phát hiện xe Ural bọc đồng tại Chợ phiên Đăk Đoa. Đối tượng đang di chuyển hướng đồi thông phía bắc ra Quốc lộ 14."*


Mụ nhấn nút gửi. Trên màn hình điện thoại cũ nát, progress bar truyền tin bắt đầu chạy: 10%... 50%... 100%.


*Đã gửi thành công.*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!