Nhạc nềnSakuya2

Bẫy Lửa K'Bang

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong hang đá K'Bang đặc quánh và lạnh lẽo như một hầm mộ cổ xưa. Trần Hùng nằm rạp bên bánh sau chiếc xe Ural Interceptor 1990, tay trái anh mò mẫm dưới nền đá ẩm ướt, siết chặt lấy cán bọc cao su cách điện của bộ xà-bách thép rèn thủ công. Cơn sốt hoại tử vừa được bài thuốc nam giã lá ngũ sắc của bà cụ H'Tiêu xoa dịu đôi chút, nhưng cơ thể anh vẫn rã rời. Vết thương rách sâu mười phân ở bả vai phải—vừa được anh tự khâu bằng kim may và sợi chỉ cước câu cá dã chiến không một liều thuốc tê—đang co rút từng cơn đau buốt nhói. Mỗi nhịp thở của anh đều mang theo vị mặn chát của máu và mùi hăng hắc, nồng nặc của lá ngũ sắc giã nhuyễn trộn muối hạt thô thấm qua lớp gạc thổ cẩm.


Nhưng lúc này, Hùng không được phép đau. Anh nín thở, áp tai sát vào vách đá vôi lạnh ngắt.


*Cọc... cọc... lách cách...*


Tiếng móng vuốt kim loại nện xuống nền đá vôi vang lên đều đặn từ phía cửa hang hẹp. Đó là tiếng động đặc trưng của những robot bốn chân—chó cơ khí săn mồi thuộc Đội An ninh Số Tây Nguyên do Trần Văn Thắng chỉ huy. Chúng đang sục sạo tiến vào hang, lần theo vết mùi hóa chất rò rỉ từ chiếc xe Ural.


Một luồng sáng laser màu xanh lục sắc lẹm đột ngột quét qua rặng dây leo rậm rạp ngoài cửa hang, rọi thẳng vào lòng tối của K'Bang. Luồng sáng quét dọc theo các nhũ đá, tạo ra những vệt bóng ma quái đổ dài trên vách hang.


“Chú Hùng...” tiếng Lâm Đen thì thầm cực khẽ từ phía cabin sidecar. Gã hacker liệt hai chân đang dùng nửa thân trên gầy gò của mình để che chắn cho Út Lượm. Thằng bé mười bốn tuổi đang mê man co giật nhẹ vì cơn sốt nhiễm trùng vết bỏng ở bắp tay phải. Chiếc máy tính Toughbook bọc thép của Lâm Đen nằm im lìm trong thùng xe, card vô tuyến phụ đã cháy đen, hoàn toàn mất khả năng kết nối mạng. Cả đội lúc này là những Bóng Ma Ngoại Tuyến cấp độ 0 đúng nghĩa, hoàn toàn cô độc trước nanh vuốt công nghệ.


“Nằm im,” Hùng khẽ ra lệnh qua kẽ răng mím chặt.


Anh nhận ra một hiểm họa chí mạng: mùi hăng hắc đặc trưng của lá ngũ sắc dã chiến đắp trên bả vai anh và vết bỏng mưng mủ của Út Lượm đang tỏa ra không khí hẹp của hang đá. Chó cơ khí của tập đoàn được trang bị cảm biến mùi sinh học siêu nhạy, có khả năng nhận diện các hợp chất hữu cơ và mùi máu trong bán kính một cây số. Nếu để chúng ngửi thấy mùi thảo dược này, vị trí ẩn nấp của họ sẽ bị bại lộ trong vòng vài giây.


Hùng liếc nhìn chiếc Ural Interceptor. Trọng lượng năm mươi ký của lồng Faraday đồng thau hàn dưới sàn sidecar khiến chiếc xe hơi nghiêng về phía bên phải, đè nặng lên bánh xe đặc không hơi dã chiến. Sát bên hông xe là một can nhớt thải đen kịt, đậm đặc mà anh gom được từ vựa phế liệu của Võ Minh.


Không một tiếng động, Hùng dùng tay trái nhúng thẳng vào can nhớt thải nguội ngắt. Anh vục một nắm nhớt đen bốc mùi khét lẹt của hydrocarbon, rồi lạnh lùng trét mạnh lên vết thương rách da ở bả vai phải của mình. Chất nhớt thải đặc quánh, bẩn thỉu phủ bọc lấy lớp gạc thổ cẩm, lập tức trung hòa và dập tắt mùi hăng hắc của lá ngũ sắc. Cơn đau rát tột cùng từ chất hóa dầu ngấm vào vết thương hở khiến Hùng trợn trừng mắt, toàn thân run lên bần bật, nhưng anh nghiến chặt răng không để phát ra bất kỳ tiếng rên rỉ nào. Anh tiếp tục trét nhớt lên bắp tay nhiễm trùng của Út Lượm, rồi bôi khắp lốc máy xe Ural để che giấu hoàn toàn mùi xăng dầu nguyên chất A95.


Lúc này, con chó cơ khí đầu tiên đã bước qua khe đá hẹp cửa hang. Thân hình nó bằng thép carbon màu đen nhám, chuyển động bằng bốn chân khớp thủy lực linh hoạt không tiếng động cơ. Trên đỉnh đầu nó, chiếc camera hồng ngoại quét liên tục, phát ra luồng laser xanh lục rà soát từng kẽ đá. Cảm biến mũi điện tử của nó xoay nhẹ, hít hà bầu không khí ẩm ướt để dò tìm mùi sinh học.


Nhờ lớp nhớt thải đậm đặc bao phủ, con quái thú cơ khí không ngửi thấy mùi máu hay thảo dược. Luồng laser xanh lục quét qua cơ thể Hùng đang nằm rạp dưới đất, nhưng lớp bùn bazan giàu sắt bôi trên quần áo da sờn rách của anh đã hấp thụ hoàn toàn bức xạ nhiệt cơ thể, biến anh thành một khối đá vô tri trên màn hình cảm biến của nó.


Nhưng con robot thứ hai đã bắt đầu tiến vào. Nó di chuyển sát sạt mép bánh xe Ural. Khoảng cách giữa móng vuốt thép của nó và hộp đồng bảo vệ băng cassette dưới sàn sidecar chỉ còn chưa đầy nửa mét. Hùng biết rằng, nếu chúng tiếp tục đi sâu vào trong, không khí thiếu oxy của hang đá K'Bang sẽ làm giảm hiệu quả ngụy trang nhiệt của bùn bazan khi cơ thể anh bắt đầu nóng lên vì căng thẳng.


Anh phải chủ động ra tay.


Hùng nhìn về phía Lâm Đen, khẽ gật đầu ra hiệu. Lâm Đen lập tức hiểu ý. Dù đôi chân liệt vô dụng, gã hacker vẫn dùng đôi tay gầy gò siết chặt sợi dây cước câu cá mỏng mảnh giăng ngầm dọc theo lối đi hẹp của hang. Sợi cước này được nối trực tiếp với bẫy xăng tự cháy ngụy trang nhiệt—hai chai thủy tinh chứa xăng pha muối hạt thô treo lơ lửng trên một nhũ đá cổ xưa phía trên lối vào.


Trong lúc đó, Hùng dùng kìm bọc cao su dày cách điện, âm thầm thao tác trong bóng tối tuyệt đối dưới gầm xe Ural. Với kỹ năng của một cựu lính công binh vô tuyến dạn dày sương gió, anh nhanh chóng đấu nối trực tiếp hai sợi dây đồng trần cỡ lớn từ củ phát điện dynamo và cực dương của hệ thống pin khô quân sự không chip của xe Ural vào khung rào sắt rỉ sét—một tấm lưới sắt cũ thời chiến tranh được dựng sẵn ngay lối đi hẹp của hang làm bẫy phóng điện.


*Cọc... cọc...*


Con chó cơ khí đầu tiên bước qua vạch bẫy, mũi cảm biến của nó đột ngột dừng lại khi phát hiện vệt nhớt thải mới bôi trên lốc máy Ural. Nó hạ thấp trọng tâm, chuẩn bị phát ra tín hiệu cảnh báo vô tuyến tầm ngắn về cho Trần Văn Thắng.


“Giật!” Hùng khàn giọng ra lệnh.


Lâm Đen dùng hết sức lực nửa thân trên giật mạnh sợi dây cước câu cá.


*Xoảng!*


Hai chai thủy tinh chứa xăng pha muối hạt rơi xuống nền đá hộc ngay phía sau hai con chó cơ khí, vỡ tan tành. Muối hạt chà xát vào đá tạo ra tia lửa dã chiến, lập tức kích nổ khối xăng tạo thành một quầng lửa cam rực rỡ, bùng cháy dữ dội ngay lối ra vào hang. Quầng lửa tỏa ra nhiệt lượng khổng lồ đột ngột, làm bão hòa hoàn toàn cảm biến nhiệt hồng ngoại của hai con robot, khiến hệ thống tự động của chúng bị mù tạm thời.


Theo bản năng lập trình của thuật toán săn đuổi, hai con chó cơ khí lập tức nhảy bổ về phía trước để tránh luồng nhiệt từ vụ nổ phía sau. Chúng lao thẳng vào khoảng hẹp của lối đi—nơi khung rào sắt rỉ sét đang chắn ngang.


*XÈO XÈO! ĐOÀNG!*


Ngay khi móng vuốt thép của con robot đầu tiên chạm vào khung rào sắt, một luồng điện cao thế cực mạnh từ nguồn pin khô quân sự của xe Ural phóng ra dồn dập. Những tia lửa điện màu xanh lục và xanh lam bắn ra tung tóe, chiếu sáng rực rỡ toàn bộ vách hang đá vôi tối tăm. Tiếng dòng điện chạy dọc qua lớp vỏ thép carbon phát ra tiếng rít chói tai.


Hệ thống vi mạch điều khiển nhạy cảm, không được bọc lồng bảo vệ chống xung điện của hai con chó cơ khí lập tức bị quá tải dòng điện. Những tiếng nổ nhỏ *lách tách* vang lên bên trong khớp thủy lực của chúng. Lớp vỏ nhựa bọc dây dẫn bên trong robot chảy ra, bốc lên mùi khét lẹt của silicon và đồng cháy sém.


Con robot đầu tiên đổ sụp xuống nền đá, bốn chân co giật liên tục rồi tắt ngúm hoàn toàn, luồng sáng laser xanh lục trên đầu vụt tắt. Con thứ hai cố gắng lùi lại nhưng dòng điện cao thế chạy dọc khung rào đã truyền qua vũng nước ẩm dưới chân nó, giật cháy sém hoàn toàn bộ cảm biến mùi và vi mạch điều khiển trung tâm. Nó đổ nghiêng sườn vào vách hang, đầu phun ra một luồng khói đen kịt.


Hùng buông kìm cách điện ra, lồng ngực phập phồng thở dốc dưới mặt nạ GP-5. Hệ thống pin khô của xe Ural bị sụt giảm nghiêm trọng dung lượng sau cú phóng điện cực đại, nhưng hai con quái thú cơ khí gác cửa hang đã bị tiêu diệt hoàn toàn.


Lâm Đen vội vã dùng đôi tay gầy gò lăn bánh xe tiến lại gần xác hai con robot. Cậu cúi xuống, áp tai sát vào lớp vỏ thép đang nguội dần của con chó cơ khí thứ hai để lắng nghe tiếng rè vô tuyến ngắn phát ra từ bộ thu phát của nó.


Đột nhiên, đôi mắt Lâm Đen trợn trừng lên vì kinh hoàng. Cậu ngước nhìn Hùng, khuôn mặt nhợt nhạt cắt không còn một giọt máu:


“Chú Hùng... chết tiệt rồi! Bộ phát sóng dải tần ngắn của con robot này... ngay trong một giây trước khi mạch điều khiển bị dòng điện của chú giật cháy sém... nó đã kịp truyền đi một gói dữ liệu tọa độ nén về máy chủ chỉ huy của Ngô Kỳ ngoài bìa rừng!”


Bóng tối trong hang đá K'Bang như sụp xuống. Tiếng khói khét lẹt từ xác robot vẫn âm ỉ bốc lên, hòa vào tiếng sấm sét của cơn bão nhiệt đới đang bắt đầu gầm rít dữ dội từ phía đỉnh đèo Lò Xo vọng về.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!