Nhạc nềnSakuya2

Hang Đá Không Sóng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng laser đỏ nhạt từ chiếc drone đơn độc rà sát qua mép mương nước thải axit, quét qua rặng tre gai rủ xuống rồi dừng lại ngay trên khuôn mặt trét đầy bùn đỏ bazan của Út Lượm. Thằng bé mười bốn tuổi nằm bất động dưới lòng mương lạnh buốt, hai mắt nhắm nghiền, lồng ngực nín chặt không dám phập phồng dù chỉ một nhịp nhỏ. Qua tròng kính tròn mờ đục của chiếc mặt nạ phòng độc GP-5, Trần Hùng nhìn thấy vệt sáng đỏ rực của cảm biến quét quang học đang di chuyển chậm rãi trên lớp bùn ướt nhão bám trên trán thằng bé. Bàn tay trái của anh ghìm chặt cán bọc cao su của bộ xà-bách thép rèn thủ công, từng thớ cơ bắp tay trái co rút dữ dội. Chỉ cần Út Lượm phát ra một tiếng động nhỏ, hay luồng quét laser phát hiện ra sự thay đổi mật độ sinh học bất thường dưới lớp bùn, Hùng sẽ vung thanh xà-bách nặng hai ký lô này lên quật nát chiếc drone trước khi nó kịp truyền tín hiệu cảnh báo về trung tâm điều phối của Nguyễn Tuấn.


Thời gian như đông cứng lại dưới lòng mương nước xám xịt nồng nặc mùi lưu huỳnh. Cách đó ba trăm mét về phía nam đồi thông Ea H'leo, ngọn lửa từ bẫy nhiệt dã chiến—những chai xăng pha muối hạt do Thằng Tèo treo trên cành cây—vẫn đang bùng cháy dữ dội, tạo ra một quầng sáng cam rực rỡ trên màn hình hồng ngoại của phi đội drone chỉ huy phía xa. Sự tương phản nhiệt khổng lồ đó cuối cùng đã cứu mạng họ. Thuật toán tự động của chiếc drone tuần tra tầm thấp, sau ba mươi giây phân tích không tìm thấy dấu vết nhiệt bất thường dưới lòng mương lạnh, đã quyết định quay đầu. Tiếng cánh quạt rít tần số cao của nó từ từ nâng độ cao, hòa vào tiếng vo vo đồng thanh của bầy drone đang lao về phía nguồn nhiệt giả phía nam.


Ngay khi vệt laser đỏ nhạt biến mất khỏi rặng tre gai, Hùng lập tức rướn người dậy. Cơn đau buốt từ vết thương rách sâu ở bả vai phải, vốn bị nước axit loãng gặm nhấm suốt bốn tiếng đồng hồ, dội lên như một nhát dao đâm thấu xương tủy. Anh nghiến răng cắn chặt miếng cao su bên trong mặt nạ, khàn giọng ra lệnh qua bộ đàm vô tuyến ngắn AM cầm tay:


“Lâm Đen, phụ chú đẩy xe! Út Lượm, bám chặt vào sườn sidecar. Chúng ta phải rút ngay lập tức trước khi bẫy xăng tắt và chúng nó nhận ra sai số.”


Lâm Đen dùng đôi bàn tay gầy gò đẩy mạnh hai bánh xe lăn sắt rỉ sét, cố gắng dùng hết sức lực nửa thân trên để phụ Hùng đẩy chiếc Ural Interceptor ra khỏi lòng mương nhão nhoét. Trọng lượng năm mươi ký của lưới đồng Faraday dệt mịn hàn kín dưới sàn sidecar lúc này trở thành một gánh nặng khủng khiếp. Nó kéo ghì toàn bộ chiếc xe ba bánh về phía bên phải, khiến bánh xe đặc không hơi lún sâu xuống bùn bazan. Vết rách da bả vai phải của Hùng rỉ máu xối xả, thấm đẫm mảng gạc dã chiến và loang ra ngoài lớp áo khoác da sờn rách. Mỗi bước đẩy xe của anh là một lần cơ vai co rút trong đau đớn tột cùng, nhưng anh không dừng lại. Động cơ boxer 750cc của xe Ural đã tắt máy hoàn toàn để tránh máy dò âm học, buộc họ phải di chuyển bằng sức lực cơ bắp thuần túy.


Sau gần một tiếng đồng hồ vật lộn với bùn lầy và những gốc thông héo úa, họ đã tiếp cận được lối vào hẹp của Hang đá K'Bang. Nằm sâu dưới lòng đất Gia Lai, hệ thống hang động đá vôi cổ xưa này được che phủ bởi một rặng dây leo rừng rậm rạp và những khối đá mồ côi khổng lồ. Lối vào hang chỉ vừa khít chiều rộng của chiếc xe Ural sidecar. Ngay khi bánh xe lăn qua vách đá cửa hang, một cảm giác tĩnh lặng rợn người bao trùm lấy cả đội. Tiếng rít vo vo của bầy drone phía ngoài hoàn toàn biến mất. Sóng điện từ từ các tháp phát sóng tầm xa của tập đoàn GreenEarth bị chặn đứng hoàn toàn bởi lớp địa tầng đá vôi dày hàng chục mét chứa hàm lượng quặng sắt tự nhiên cực cao. Đây là một vùng mù sóng tuyệt đối, một thánh địa ngoại tuyến hoàn hảo không thể bị xâm nhập bởi bất kỳ thuật toán AI hay thiết bị định vị vệ tinh nào.


Nhưng ngay khi chiếc xe được đưa vào vùng an toàn của hang tối, Trần Hùng đột ngột loạng choạng. Thanh xà-bách thép tuột khỏi tay anh, rơi xuống nền đá hang phát ra tiếng keng chói tai. Cơ thể anh đổ sụp xuống bên sườn xe Ural, hơi thở khò khè đứt quãng đầy mệt mỏi. Cơn sốt cao do vết bỏng ở bắp tay phải bị nhiễm trùng và vết rách bả vai phải ngấm nước axit bắt đầu bộc phát kịch liệt. Nhiệt độ cơ thể anh tăng vọt lên gần 40 độ, khiến hai mắt anh đỏ ngầu vì xuất huyết, da dẻ nóng ran như lửa đốt nhưng bên trong lại run rẩy vì những cơn ớn lạnh sâu hoắm từ tủy xương.


“Chú Hùng! Chú làm sao thế này?” Út Lượm hốt hoảng lao xuống khỏi sidecar, đôi bàn tay lấm lem bùn đất cố gắng đỡ lấy bả vai run rẩy của anh.


Lâm Đen khóa chặt bánh xe lăn, rướn người dùng tay sờ lên trán Hùng. Cậu giật mình rụt tay lại: “Nóng quá! Chú ấy sốt cao kịch liệt rồi. Vết thương ở vai đã mưng mủ, sưng tấy đỏ mọng lên tận cổ. Nước axit dưới mương đã làm hoại tử các mô cơ xung quanh vết rách.”


Trong hang tối mịt mùng, nguồn sáng duy nhất lúc này là chiếc Đèn pin cơ học bóp tay Dynamo của Nga sản xuất từ thời chiến tranh lạnh. Út Lượm cầm chiếc đèn pin, liên tục bóp vào cần gạt cơ học bên hông. Tiếng rít cơ học *tít-te, tít-te* vang lên đều đặn, phát ra luồng ánh sáng LED hẹp, tập trung rọi thẳng vào bả vai phải của Hùng. Vết rách dài mười phân giờ đã sưng húp, rỉ ra thứ dịch vàng lẫn máu đặc sệt, bốc lên mùi tanh hôi của nhiễm trùng hoại tử.


“Lâm Đen... trong cốp xe... có chai cồn công nghiệp sát trùng của xưởng cũ,” Hùng khàn giọng thào thào, môi anh khô khốc nứt nẻ, ý thức bắt đầu chập chờn lịm đi.


Lâm Đen vội vã mở hộp dụng cụ cơ khí sau thùng sidecar, lôi ra chai cồn công nghiệp 90 độ dùng để tẩy rửa xích xe. Cậu định mở nắp đổ trực tiếp lên vết thương của Hùng để sát trùng. Nhưng ngay khi cậu vừa đưa chai cồn lên, một tiếng rè rè lớn vang lên từ bộ đàm vô tuyến ngắn AM cầm tay đặt trên đùi Lâm Đen. Đó là tần số sóng ngắn dã chiến mà Lâm Đen đã thiết lập từ trước để liên lạc khẩn cấp với bác sĩ y tế ngầm Nguyễn Hữu Đạt—gã bác sĩ thú y kiêm ngoại khoa ngầm nổi tiếng của giới giang hồ Buôn Ma Thuột.


“Lâm Đen! Nghe tôi nói không? Đừng có dại dột đổ cái thứ cồn tẩy rửa đó vào vết rách sâu!” Giọng nói khàn khàn, dạn dày sương gió của bác sĩ Đạt vang lên qua làn sóng ngắn rè rè đầy nhiễu từ trường. “Cồn công nghiệp chứa tạp chất độc hại và nồng độ quá cao sẽ đốt cháy hoàn toàn các mô cơ lành còn sót lại, gây hoại tử khô tức thì. Với vết thương ngấm nước axit sâu như thế, các cậu mà làm vậy là giết chết gã tài xế đấy!”


Lâm Đen khựng tay lại, mồ hôi hột chảy dài trên thái dương: “Bác sĩ Đạt! Nhưng chú Hùng đang sốt cao co giật, chúng tôi không có thuốc kháng sinh hay nước sát trùng y tế thông thường ở đây. Hang đá này hoàn toàn bị cô lập, không có sóng để đặt hàng hay gọi cứu hộ!”


“Nghe cho kỹ đây,” giọng bác sĩ Đạt đanh lại qua bộ đàm. “Các cậu đang ở hang K'Bang đúng không? Địa hình đá vôi vùng đó luôn có cây ngũ sắc mọc hoang dọc theo các kẽ đá ẩm ngoài cửa hang. Loại lá đó có chứa chất kháng sinh tự nhiên cực mạnh, kết hợp với muối hạt thô sẽ tạo thành một hỗn hợp sát trùng dã chiến có khả năng tiêu viêm, cầm máu và rút mủ hoại tử tốt hơn bất kỳ thứ hóa chất nào của tập đoàn. Út Lượm! Thằng bé đâu? Bảo nó cầm đèn ra ngoài hái ngay một nắm lá ngũ sắc tươi về đây!”


Út Lượm nghe thấy thế, lập tức giật chiếc đèn pin Dynamo từ tay Lâm Đen. Thằng bé dù bắp tay phải cũng đang bị vết bỏng dính nước hồ bẩn Ea Kao hành hạ phát sốt, vẫn nghiến răng cắn chặt môi, khom người bò nhanh ra phía cửa hang tối tăm. Tiếng bóp tay cơ học *tít-te, tít-te* của chiếc đèn pin nhỏ dần rồi khuất hẳn sau rặng dây leo ngoài cửa hang.


Bên trong hang đá K'Bang, không khí lạnh lẽo và ẩm ướt bao trùm. Lâm Đen ngồi trên xe lăn, bất lực nhìn Trần Hùng đang nằm co quắp trên nền đá lạnh, cơ thể không ngừng run rẩy vì cơn sốt hoại tử. Gã hacker trẻ tuổi dằn vặt khôn nguôi. Cậu có một bộ óc thiên tài về thuật toán, có thể bẻ khóa những hệ thống an ninh tối tân nhất của tập đoàn GreenEarth, nhưng trước nỗi đau thể xác thực tế của người đồng đội, đôi chân liệt và những dòng code của cậu hoàn toàn vô dụng. Cậu chỉ biết nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt, dính đầy bùn đất đỏ của Hùng, thầm cầu nguyện cho thằng bé học việc trở về kịp lúc.


Mười lăm phút dài như một thế kỷ trôi qua. Út Lượm bò trở vào hang, quần áo rách thêm vài vệt do gai rừng cào xước, nhưng trong gạt tay trái của nó ôm chặt một nắm lá ngũ sắc tươi roi rói, tỏa ra mùi hăng hắc đặc trưng.


“Cháu hái được rồi! Bác sĩ Đạt, cháu phải làm gì tiếp theo?” Thằng bé thở hổn hển, đặt nắm lá xuống bên cạnh Hùng.


“Rửa sạch lá bằng nước suối trong hang, tuyệt đối không được dùng nước mương axit,” tiếng bác sĩ Đạt chỉ dẫn qua bộ đàm. “Sau đó dùng đá giã nát nắm lá cùng với một nhúm muối hạt thô lấy từ bình xăng phụ xe Ural. Muối hạt sẽ làm tăng tính thẩm thấu, ép mủ hoại tử ra ngoài và sát trùng sâu vào tận thớ thịt.”


Út Lượm nhanh nhẹn vục nước từ khe đá chảy ra để rửa sạch lá, rồi dùng hai hòn đá hộc dẹt trong hang ra sức giã nát nắm lá ngũ sắc cùng với nhúm muối hạt thô bọc trong túi ni-lông dự phòng của xe Ural. Hỗn hợp bùn lá màu xanh sẫm, nồng nặc mùi hăng và vị mặn của muối hạt nhanh chóng được hoàn thành.


Trần Hùng đột ngột mở mắt ra. Cơn sốt cao khiến nhãn cầu anh đỏ rực, hơi thở nóng hổi phả ra làm mờ cả tròng kính mặt nạ phòng độc. Anh tự tay lột chiếc mặt nạ GP-5 ra khỏi đầu, để lộ khuôn mặt khắc khổ sạm nắng, tóc húi cua điểm bạc bết chặt vào trán đầy mồ hôi. Anh nhìn chằm chằm vào hỗn hợp lá rừng giã nát, rồi nhìn sang vết rách sâu ở bả vai phải của mình.


“Lâm Đen... Út Lượm... tránh ra,” Hùng khàn giọng nói, giọng anh run rẩy nhưng chứa đựng một ý chí sắt đá không thể lay chuyển. “Để chú tự làm. Vết thương này phải được khâu lại ngay lập tức, nếu không khi thuốc nam ngấm vào, cơn co giật cơ bắp sẽ làm rách toác toàn bộ bả vai.”


“Chú tự khâu sao?” Út Lượm rơm rớm nước mắt. “Nhưng chúng ta không có kim chỉ y tế, không có thuốc tê!”


“Trong hộp đồ kim chỉ khâu bạt của xe Ural... có kim may quần áo cỡ lớn và cuộn chỉ câu cá bằng dây cước mỏng của ông Sáu Biền,” Hùng vừa nói vừa gượng dậy ngồi tựa lưng vào bánh sau chiếc xe Ural. “Lâm Đen, bóp đèn pin cho chú. Út Lượm, giữ chặt bả vai trái của chú không cho xoay người.”


Hùng lôi từ trong túi da cũ đeo bên hông một chiếc hộp sắt nhỏ rỉ sét. Bên trong là một cây kim may bằng thép dài năm phân và cuộn dây cước câu cá mỏng nhưng cực kỳ dẻo dai. Anh dùng bật lửa gas quẹt lửa, hơ đỏ đầu kim may dưới ngọn lửa xanh lét để tiệt trùng dã chiến, rồi luồn sợi dây cước câu cá qua lỗ kim. Đôi bàn tay vốn quen cầm cờ-lê, búa tạ của gã thợ máy trung niên lúc này run rẩy nhẹ vì cơn sốt, nhưng khi anh cầm cây kim lên, ngón tay anh đột ngột trở nên ổn định một cách đáng sợ.


Hùng nhét một thanh tre khô nhỏ lấy từ đống củi mục trong hang vào giữa hai hàm răng, cắn chặt lại để chuẩn bị đối mặt với cơn đau đớn thể xác kinh hoàng nhất cuộc đời.


“Bắt đầu đi, chú Hùng,” Lâm Đen nghẹn ngào, hai tay ra sức bóp cần gạt chiếc đèn pin Dynamo. Tiếng rít *tít-te, tít-te* vang lên dồn dập, rọi một luồng sáng hẹp, trắng lạnh thẳng vào vết rách da bả vai phải rỉ máu của Hùng.


Hùng tự tay cầm cây kim thép đã nguội, không một chút do dự, đâm thẳng mũi kim xuyên qua lớp da thịt đỏ hỏn, rách nát ở mép vết thương phía trên.


*Phập!*


Mũi kim thép thô bạo đâm xuyên qua lớp biểu bì sưng tấy, ngập sâu vào thớ thịt vai đang rỉ máu. Cơn đau đớn tột cùng ập tới như một luồng điện cao thế chạy thẳng lên đại não. Toàn bộ cơ thể Hùng giật nảy lên, thớ cơ vai phải co rút dữ dội. Anh nghiến chặt răng vào thanh tre khô đến mức tiếng tre rạn nứt *rắc rắc* vang lên khô khốc trong hang tối. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, hòa lẫn với máu tươi chảy ròng ròng xuống sườn xe Ural bọc lưới đồng.


Anh không phát ra một tiếng rên rỉ nào. Đôi mắt đỏ ngầu của anh trừng trừng nhìn vào vết thương, tay trái kéo sợi dây cước câu cá mỏng xuyên qua lỗ kim, siết chặt nút thắt đầu tiên để kéo hai mép da thịt rách nát sát lại với nhau. Sợi dây cước câu cá mỏng mảnh nhưng sắc lẹm cứa sâu vào lớp da thịt sưng tấy, tạo ra những tiếng sột soạt ghê rợn của kim loại và sợi polymer chà xát vào mô sống.


“Chú Hùng... cố lên chú...” Út Lượm khóc không thành tiếng, hai tay nó dùng hết sức lực ghìm chặt lấy bả vai trái của Hùng để giữ cho cơ thể anh không bị đổ gục.


Hùng tiếp tục đâm mũi kim thứ hai. Rồi thứ ba. Mỗi mũi kim là một cuộc chiến sinh tử giữa ý chí tinh thần thép và giới hạn chịu đựng vật lý của cơ thể con người. Không có thuốc tê, không có phòng mổ vô trùng, chỉ có tiếng rít cơ học của chiếc đèn pin Dynamo bóp tay và tiếng thở dốc khò khè của ba con người ngoại tuyến giữa hang đá cô độc. Máu tươi từ vết khâu mới tuôn ra xối xả, nhuộm đỏ cả bàn tay trái của Hùng và chảy tràn xuống nền đá vôi xám xịt.


Đến mũi kim thứ mười, hai mép vết thương dài mười phân ở bả vai phải của Hùng đã được kéo sát lại với nhau bằng những đường chỉ cước câu cá thô sơ, méo mó nhưng cực kỳ chắc chắn. Thanh tre trong miệng Hùng đã bị cắn nát vụn làm đôi, khóe môi anh rỉ ra một vệt máu tươi do răng cắn chặt vào lợi.


“Bôi... bôi thuốc lên,” Hùng thào thào, đầu anh ngoẹo sang một bên, kiệt sức hoàn toàn sau cuộc tự phẫu thuật kinh hoàng.


Út Lượm vội vã bốc nắm lá ngũ sắc giã nát trộn muối hạt thô, đắp trực tiếp lên đường khâu cước câu cá còn rỉ máu.


Ngay khi hỗn hợp thuốc nam chạm vào vết thương hở, chất muối hạt thô tiếp xúc với mô thịt sống tạo ra một cảm giác bỏng rát dữ dội tột độ, như thể có ai đó đang đổ chì nóng chảy trực tiếp vào bả vai Hùng. Toàn bộ cơ vai của anh co rút mạnh mẽ, đầu ngón tay siết chặt vào lốp đặc xe Ural đến mức móng tay bật máu. Nhưng chỉ vài phút sau, tính chất kháng sinh tự nhiên của lá ngũ sắc bắt đầu phát huy tác dụng thần kỳ. Cơn bỏng rát dịu dần, thay thế bằng một cảm giác mát lạnh, dễ chịu lan tỏa sâu vào thớ thịt. Dịch mủ hoại tử và máu độc bị muối hạt ép ra ngoài, rỉ qua lớp băng vải thổ cẩm mà Út Lượm vừa quấn chặt cố định bả vai cho anh.


Cơn sốt cao kịch liệt của Hùng bắt đầu có dấu hiệu hạ nhiệt tạm thời nhờ bài thuốc nam dã chiến. Anh nằm ngửa trên nền đá hang, lồng ngực phập phồng thở dốc, đôi mắt mệt mỏi từ từ khép lại để tìm kiếm một giấc ngủ hồi phục ngắn ngủi sau hơn năm mươi giờ trốn chạy liên tục.


Lâm Đen buông lỏng hai tay khỏi cần gạt đèn pin Dynamo, hai bắp tay cậu mỏi nhừ, run rẩy không còn chút lực lực. Cậu nhìn sang Út Lượm, thấy thằng bé cũng đã kiệt sức, nằm co quắp ngủ thiếp đi ngay bên cạnh bánh xe Ural, bàn tay vẫn ôm chặt chiếc máy ghi âm cassette Sony Walkman Professional—kỷ vật duy nhất của kỹ sư Nghĩa quá cố.


Không gian hang đá K'Bang chìm vào sự im lặng tịch mịch của bóng tối ngoại tuyến. Chỉ có tiếng nước nhỏ giọt từ nhũ đá xuống nền hang kêu *tóc... tóc...* đều đặn, vang vọng trong không gian u tối.


Nhưng sự bình yên ngắn ngủi đó không kéo dài được lâu.


Đột nhiên, từ phía lối vào hẹp của hang đá, rặng dây leo rừng rậm rạp bị gạt sang một bên. Một luồng gió lạnh buốt từ bên ngoài thổi ùa vào trong hang, mang theo mùi hăng hắc của sương axit Ea H'leo chưa tan hết.


Lâm Đen giật mình mở mắt. Thính giác nhạy bén của gã hacker lập tức lọc ra một âm thanh bất thường, hoàn toàn khác biệt với tiếng nước nhỏ giọt tự nhiên của hang động.


Đó là một chuỗi tiếng động cơ học lạnh lùng, đều đặn và sắc lẹm nện xuống nền đá vôi.


*Cọc... cọc... lách cách...*


Tiếng xích sắt và những móng vuốt kim loại của robot bốn chân—những con chó cơ khí săn mồi của Đội trưởng đội chó săn điện tử Trần Văn Thắng—đang rà soát và lách qua khe đá hẹp cửa hang, tiến sát vào bóng tối nơi chiếc xe Ural Interceptor đang đỗ lặng lẽ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!