Đồi Thông Chết
Tiếng vo vo sắc lẹm của phi đội drone săn đêm tự động rít lên trên đỉnh đầu, xé toạc màn sương mù rạng sáng của vùng biên giới Đắk Lắk. Trần Hùng không ngoảnh đầu lại. Đôi bàn tay chai sạn, dính đầy nhớt thải bôi ngụy trang của anh ghìm chặt lấy ghi-đông sắt rỉ sét của chiếc Ural Interceptor 1990. Vết rách sâu ở bả vai phải giật lên từng hồi buốt nhói, máu tươi rỉ ra thấm đẫm mảng gạc dã chiến, nhưng anh không cho phép mình lơi lỏng lực tay. Chiếc xe ba bánh sidecar, bị lệch hẳn trọng tâm sang bên phải do sức nặng năm mươi ký của lưới đồng Faraday hàn dưới sàn, loạng choạng băng qua những rặng tre già đổ nát, lao thẳng lên con dốc đất đỏ hướng về phía bắc.
Dưới sàn sidecar, Lâm Đen đang dùng hai tay ôm chặt lấy Út Lượm. Thằng bé mười bốn tuổi đang mê man trong cơn sốt cao kịch liệt. Vết bỏng sâu ở bắp tay phải của nó dính nước hồ bẩn Ea Kao từ đêm trước giờ đã sưng tấy, mưng mủ vàng nhạt dưới lớp băng vải cáu bẩn, tỏa ra mùi tanh nồng của hoại tử. Làn da thằng bé nóng như lửa đốt, hơi thở khò khè đứt quãng đầy đau đớn. Bên cạnh nó, chiếc máy tính Toughbook bọc thép của Lâm Đen nằm im lìm như một khối sắt nguội, card vô tuyến phụ đã cháy đen sau đợt phản phệ tường lửa.
Khi chiếc Ural vượt qua đỉnh dốc, con đường đất đỏ bazan đột ngột chuyển sang màu xám xịt, phủ đầy một lớp bụi hóa chất trắng xóa như muối vỡ. Cảnh quan trước mắt họ thay đổi một cách tàn nhẫn. Đồi thông Ea H'leo hiện ra dưới ánh bình minh nhợt nhạt như một nghĩa địa sinh học khổng lồ. Những cây thông già héo úa, trơ trụi lá, thân cây đen kịt và rỉ ra thứ nhựa khô quánh do rò rỉ hóa chất khai khoáng từ nhà máy lithium của tập đoàn GreenEarth thượng nguồn. Không khí không còn mùi đất ẩm của đại ngàn, mà bị thay thế hoàn toàn bởi một làn sương mù axit màu vàng nhạt, nồng nặc mùi lưu huỳnh nồng nặc.
“Khí độc lưu huỳnh... Khí thải của mỏ khai khoáng!” Lâm Đen ho sặc sụa, dùng vạt áo khoác dính đầy dầu mỡ bịt chặt mũi. “Chú Hùng! Đây là vùng đệm công nghiệp của Trịnh Văn Lâm. Hắn cho xả hóa chất trực tiếp xuống mạch nước ngầm để ép dân làng di dời. Không khí ở đây chứa đầy axit sunfuric!”
Hùng nheo mắt nhìn làn sương mù vàng nhạt đang bò lan dưới mặt đất. Gió núi thổi mạnh, cuốn theo những hạt bụi axit li ti bám vào vỏ xe Ural. Lớp sơn xanh quân sự dã chiến của chiếc Interceptor bắt đầu sủi bọt, ăn mòn loang lổ từng mảng lớn, để lộ lớp thép rỉ sét bên trong. Đáng ngại hơn, từ nắp máy boxer 750cc, những giọt dầu nhớt rò rỉ nhẹ do quá tải nhiệt từ đầm lầy Ea Súp bắt đầu nhỏ xuống cổ ống xả nóng đỏ, tạo ra những tiếng xèo xèo và làn khói khét lẹt.
“Đeo mặt nạ vào! Nhanh lên!” Hùng khàn giọng ra lệnh, tay trái buông ghi-đông trong một tích tắc để giật ngăn khóa da phía sau yên xe.
Anh rút ra ba chiếc mặt nạ phòng độc quân sự Liên Xô cũ GP-5 bọc trong túi vải bố sờn rách—kỷ vật từ kho dự phòng phòng hóa thời chiến tranh biên giới mà bác sĩ Lê Hoài đã âm thầm trang bị cho họ. Hùng quăng hai chiếc xuống sidecar cho Lâm Đen, rồi tự tay trùm chiếc mặt nạ cao su màu xám tro lên đầu.
Lớp cao su ôm chặt lấy khuôn mặt góc cạnh, kéo căng da đầu và những sợi tóc húi cua điểm bạc của anh. Hùng vặn chặt hộp lọc than hoạt tính vật lý màu xanh lá vào cổ mặt nạ. Tiếng hít thở của anh lập tức vang lên qua màng lọc cơ học, trầm đục và nặng nề như tiếng thở của một con quái thú bị giam cầm. Tròng kính tròn bằng thủy tinh dày cộp nhanh chóng mờ đi vì hơi ấm, giới hạn tầm nhìn của Hùng vào khoảng không gian sương mù màu vàng nhạt phía trước.
Lâm Đen run rẩy giúp Út Lượm trùm chiếc mặt nạ nhỏ nhất. Thằng bé ú ớ khóc trong cơn mê man khi lớp cao su bóp chặt lấy khuôn mặt bỏng rát của nó, nhưng màng lọc than hoạt tính vật lý ngay lập tức ngăn chặn luồng khí độc lưu huỳnh đang tàn phá cuống phổi của thằng bé. Lâm Đen cũng nhanh chóng đeo chiếc mặt nạ của mình vào. Ba người họ, ngồi trên chiếc xe ba bánh bọc đồng rỉ sét, trông như những sinh vật kỳ dị ngoài hành tinh đang di chuyển xuyên qua một vùng đất chết.
“Lâm Đen! Bật bộ đàm lên!” Hùng hét lớn qua màng loa cao su của mặt nạ.
Lâm Đen thò tay vào gùi tre, bật công tắc cơ học của chiếc Bộ đàm vô tuyến tần số ngắn AM cầm tay. Thiết bị liên lạc bán dẫn cũ kỹ rít lên một tiếng rè rè chói tai. Do không sử dụng bất kỳ kết nối mạng di động hay định vị GPS nào của tập đoàn, chiếc bộ đàm hoạt động độc lập hoàn toàn trên dải tần số ngắn dã chiến.
“Chú Hùng! Sóng nhiễu cực mạnh!” Giọng Lâm Đen vang lên méo mó qua tai nghe bọc da cũ. “Tiếng rít của cánh quạt drone săn đêm... khoảng cách chưa đầy tám trăm mét! Phi đội drone săn đêm tự động của Nguyễn Tuấn đang khép chặt vòng vây quét nhiệt từ phía nam!”
Hùng siết ga, chiếc Ural Interceptor gầm rú dữ dội, bộ xích bọc lốp dã chiến kiểu xe reo nghiến sột soạt trên nền đất phủ bụi trắng. Anh cố gắng bứt tốc để vượt qua trảng trống đồi thông nhằm tìm kiếm bóng râm che phủ của rừng thông già phía trước. Thế nhưng, làn sương mù axit ngày càng đậm đặc, kết hợp với bụi hóa chất trắng xóa bốc lên từ bánh xe khiến tầm nhìn quang học giảm xuống dưới hai mét. Tròng kính thủy tinh của mặt nạ GP-5 bị sương axit ăn mòn mờ đục, khiến Hùng không thể phán đoán được những hố sụt hay gốc cây thông đổ nát phía trước.
“Không được chạy nhanh! Bụi bazan đỏ bốc lên từ lốp xích sẽ làm lộ mục tiêu trước camera quang học của drone!” Hùng nhận định chiến thuật cực nhanh. “Chúng ta phải di chuyển chậm dưới tán thông héo úa!”
Hùng dứt khoát tắt hoàn toàn đèn pha xe Ural. Chiếc xe ba bánh chìm vào bóng tối của đồi thông chết. Anh lái xe bằng bản năng lái xe địa hình cảm giác mù, cảm nhận độ dốc của sườn đồi thông qua độ rung lắc của ghi-đông sắt và tiếng gió rít dội lại từ những thân thông khô khốc. Sức nặng của lồng Faraday đồng thau dưới sàn sidecar liên tục kéo ghì chiếc xe về bên phải mỗi khi anh ôm cua trái sát mép vực sạt lở. Hùng phải dùng chân trái đạp mạnh xuống sàn, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể sạm nắng để giữ thăng bằng cho chiếc Interceptor.
Tiếng rít của phi đội drone săn đêm tự động ngày càng lớn, vang vọng khắp thung lũng Ea H'leo. Những chiếc drone bốn cánh quạt màu đen rít lên tần số cao, phát ra các vệt quét laser màu đỏ rực lùng sục dưới tán cây rừng héo úa. Nguyễn Tuấn—đội phó an ninh số của tập đoàn—đang điều khiển phi đội từ xa bằng kính thực tế ảo, sử dụng cảm biến nhiệt xuyên sương mù axit để tầm soát mọi nguồn nhiệt bất thường.
“Chú Hùng! Một chiếc drone đang hạ thấp độ cao ngay phía sau chúng ta!” Lâm Đen hét lên qua bộ đàm AM. “Nó đang quét cảm biến hồng ngoại! Lốc máy xe Ural đang nóng đỏ do rò rỉ dầu nhớt, vệt nhiệt của chúng ta rõ như ban ngày trên màn hình của chúng nó!”
Quả thực, những giọt dầu nhớt rò rỉ từ nắp máy do gioăng quy-lát bị hở nhẹ từ tập trước đang nhỏ giọt liên tục xuống cổ ống xả nóng đỏ. Dầu nhớt cháy khét tạo ra một nguồn phát xạ nhiệt cực mạnh, bốc khói nghi ngút.
*HƯU!*
Một tiếng rít xé gió vang lên từ không trung. Chiếc drone săn đêm của Nguyễn Tuấn phát hiện ra vệt nhiệt rò rỉ dầu nhớt, lập tức phóng một quả đạn nhiệt tầm thấp xuống con đường mòn phía trước xe Ural.
Quả đạn nổ tung với một tiếng trầm đục, không tạo ra mảnh vỡ sát thương vật lý nhưng giải phóng một luồng hóa chất phốt-pho trắng tự cháy. Ngọn lửa hóa học bùng cháy dữ dội với nhiệt độ lên tới hơn một ngàn độ C, biến trảng trống phía trước thành một bức tường lửa màu xanh lam rực lửa, chặn đứng con đường thoát duy nhất của họ xuyên qua đồi thông Ea H'leo.
“Chết tiệt! Chúng nó chặn đầu rồi!” Lâm Đen gào lên, tay ôm chặt lấy Út Lượm đang run rẩy co giật dữ dội trong thùng xe sidecar.
Hùng ghìm chặt tay lái, lốp đặc bánh sau quấn xích thép nghiến cháy đường trên nền đá hộc để phanh khẩn cấp. Chiếc Ural Interceptor dừng lại sát sạt mép ngọn lửa hóa học đang cháy bừng bừng, hơi nóng phả thẳng vào lớp cao su của mặt nạ GP-5 làm nó co rúm lại.
Trước mặt là bức tường lửa hóa chất cháy ngùn ngụt, xung quanh là những thân thông chết trơ trụi không còn bóng râm che phủ, và trên đầu, tiếng rít của phi đội drone săn đêm tự động đang hạ thấp độ cao để quét trực diện tầm thấp. Trần Hùng siết chặt thanh xà-bách thép nhíp bên hông, đôi mắt sau tròng kính thủy tinh mờ đục nhìn thẳng vào luồng laser đỏ đang quét dần về phía cabin sidecar nơi Út Lượm đang nằm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!