Nhạc nềnSakuya2

Đầm Lầy Nuốt Chửng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng động cơ boxer 750cc của chiếc Ural Interceptor 1990 lịm dần rồi tắt ngúm, để lại một khoảng lặng rợn người giữa lòng chảo đầm lầy Ea Súp. Khói xám khét lẹt bốc lên từ nắp máy, mang theo mùi dầu nhớt rò rỉ từ gioăng quy-lát bị quá tải nhiệt. Dưới gầm xe, bùn đỏ bazan dẻo quánh dâng ngập nửa bánh sau lốp đặc, nuốt chửng cả hệ thống xích tải vào lòng đất ẩm ướt, lạnh lẽo.


Hùng buông hai tay khỏi ghi-đông sắt rỉ sét, lồng ngực phập phồng thở dốc. Cơn đau từ vết rách sâu ở bả vai phải giật lên từng hồi buốt nhói, máu tươi lại rỉ ra, thấm đẫm mảng gạc dã chiến rồi loang rộng dưới lớp áo da sờn cũ. Tay phải anh run rẩy, mất hoàn toàn lực ghìm do chấn thương cơ vai sau cú lao dốc bốn mươi lăm độ từ Quốc lộ 14 xuống đây. Trọng lượng năm mươi ký của lưới đồng Faraday dệt mịn hàn kín dưới sàn sidecar lúc này trở thành một gánh nặng chí mạng, ghìm chặt chiếc xe ba bánh nghiêng hẳn về bên phải, cắm sâu hơn vào vũng bùn lún.


“Chú Hùng... chúng nó áp sát rồi!” Lâm Đen khàn giọng thì thầm từ trong cabin sidecar. Đôi bàn tay gầy gò của gã hacker liệt chân siết chặt lấy bả vai run rẩy của Út Lượm.


Thằng bé mười bốn tuổi đang mê man trong cơn sốt cao hầm hập. Vết bỏng ở bắp tay phải của nó dính nước hồ bẩn Ea Kao từ đêm trước giờ đã sưng tấy, mưng mủ vàng nhạt dưới lớp băng vải cáu bẩn. Làn da nó nóng như lửa đốt, hơi thở khò khè đứt quãng đầy đau đớn. Lâm Đen không thể giúp gì về mặt thể xác, đôi chân liệt vô dụng của cậu bị kẹt cứng dưới sàn sidecar bọc lưới đồng, chiếc máy tính Toughbook quân sự nằm im lìm bên hông như một khối sắt nguội.


Từ phía sườn dốc đất đỏ hướng Quốc lộ 14, hai luồng sáng halogen vàng vọt, cực mạnh từ đèn pha của chiếc Ford Ranger bọc thép quét xuyên qua màn sương mù rạng sáng. Tiếng động cơ diesel tăng áp của truy binh gầm rú dữ dội, dội vang vào những vách đá hẻm núi xung quanh. Lê Văn Tảo—gã Trưởng đồn công an xã biến chất—đang đứng hẳn nửa người ra ngoài cửa kính cabin chiếc bán tải dẫn đầu. Khuôn mặt gã đỏ gay vì hơi men và dã tâm tột độ, tay lăm lăm khẩu súng ngắn chiến thuật đen ngòm.


“Trần Hùng! Mày hết đường chạy rồi!” Tiếng loa cầm tay của Tảo rít lên chói tai, xé toạc sự im lặng của đầm lầy. “Bỏ xe xuống, giao cuộn băng ra thì tao chừa cho thằng bé một con đường sống! Ngoan cố là tao cho xe ủi nát cả lũ dưới vũng bùn này!”


Hùng không đáp. Ánh mắt anh lạnh lùng như đá tảng bazan, quét qua vệt sáng đang bò dần xuống lòng chảo. Khoảng cách giữa họ và hai chiếc bán tải bọc thép chỉ còn chưa đầy hai trăm mét. Trong đầm lầy Ea Súp mùa mưa, sức nặng của những chiếc Ford Ranger bọc thép nặng nề chính là điểm yếu chí mạng của chúng, nhưng nếu chiếc Ural của anh không thể nhúc nhích, Tảo chỉ cần nổ súng từ xa là có thể kết liễu cả ba người.


“Lâm Đen, giữ chặt Út Lượm. Tuyệt đối không được lên tiếng,” Hùng khàn giọng ra lệnh.


Anh thò tay vào ngăn túi da cũ nát treo bên hông xe, rút ra một ống nhựa bọc kín chống thấm nước. Bên trong là tấm Bản đồ giấy địa chính Tây Nguyên 1985 và một mảnh giấy vẽ tay nguệch ngoạc bằng mực carbon rách gấu. Đó là bản đồ thực địa đầm lầy Ea Súp do Nguyễn Văn Tùng—cựu tài xế xe reo vượt lầy huyền thoại—giao cho anh trước khi giải nghệ. Tùng đã dành cả tuổi trẻ để chở gỗ lậu qua vùng đất này, ông thuộc lòng từng hố sụt lún, từng dải đất cứng ẩn dưới lớp bùn đỏ nhầy nhụa.


Hùng dùng đôi bàn tay chai sạn, dính đầy dầu mỡ và vết máu khô để trải tấm bản đồ ra bảng táp-lô cơ học của xe Ural. Anh bật chiếc đèn pin cơ học bóp tay Dynamo, dùng lực tay trái bóp liên tục vào cần gạt. Tiếng rít cơ học *tít-te* nhỏ vang lên, phát ra một luồng ánh sáng LED hẹp, tập trung nhạt nhòa lên mặt giấy nến.


“Chúng ta đang ở phân khu số ba, ngay sát rìa đồn điền cà phê cũ của tập đoàn,” Hùng lẩm nhẩm, ngón tay trỏ rê nhanh qua những đường kẻ mực carbon đã ố vàng. “Phía trước năm mươi mét, ngay dưới rặng tre già kia, là một hố sụt lún bazan sâu hoắm. Tùng đã đánh dấu chéo đỏ ở đây. Lớp bùn ở đó sâu hơn ba mét, đủ sức nuốt chửng cả một chiếc xe reo ba cầu nếu đi sai quỹ đạo.”


Lâm Đen nghé mắt nhìn vào tấm bản đồ, đầu óc nhanh chóng thực hiện các phép tính khoảng cách dựa trên kinh nghiệm định vị thực địa. “Chú Hùng, xe của Tảo nặng gần ba tấn. Nếu chúng ta dụ được hắn lao thẳng vào hố sụt đó, hệ thống treo bọc thép của hắn sẽ bị khóa cứng hoàn toàn trong bùn nhão. Nhưng làm sao chiếc Ural của mình vượt qua được dải đất cứng bên cạnh khi bánh sau đang bị kẹt cứng thế này?”


Hùng cất bản đồ vào ống nhựa, giắt chặt sau lưng. Anh nhìn xuống bánh sau xe Ural đang ngập sâu trong bùn đỏ. “Chúng ta phải dùng đến bộ xích bọc lốp dã chiến kiểu xe reo của cụ Cường.”


Nói rồi, Hùng dứt khoát bước chân ra khỏi yên xe, lao thẳng xuống vũng bùn đỏ bazan dẻo quánh. Bùn lạnh buốt lập tức dâng ngập đến đầu gối anh, mùi hôi thối của mùn cưa mục và hóa chất nông nghiệp tồn dư xộc thẳng vào mũi. Mỗi bước đi của Hùng như có hàng chục bàn tay vô hình dưới lòng đất ghì chặt lấy chân anh. Vết rách ở bả vai phải co rút dữ dội, máu rỉ ra đẫm mảng gạc dã chiến, khiến Hùng phải cắn chặt môi đến bật máu để không phát ra tiếng rên rỉ.


Anh tiếp cận phần cốp sau sidecar, dùng tay trái mở chốt khóa cơ học sét rỉ. Bên trong, nằm im lìm bên cạnh chiếc Walkman Professional, là một cuộn xích thép chịu lực nặng nề—Bộ xích bọc lốp dã chiến kiểu xe reo được làm từ xích tải kéo gỗ cũ. Đây là công cụ dã chiến thô sơ nhưng có độ bám đường gấp ba lần lốp cao su thông thường trên địa hình bùn lún.


Hùng dùng tay trái kéo cuộn xích thép nặng hơn mười ký ra ngoài. Sức nặng của khối sắt lạnh lẽo đè lên bả vai chấn thương khiến anh loạng choạng, suýt ngã quỵ xuống vũng bùn đỏ.


“Để cháu giúp!” Lâm Đen hét lên, cố gắng nhoài người ra khỏi sidecar, dùng hai tay giữ lấy một đầu sợi xích.


“Nằm im đó! Giữ lấy thằng bé!” Hùng gầm lên qua kẽ răng mím chặt.


Anh quỳ rạp hai gối xuống bùn nhão, để bùn bazan ngập đến ngực. Đôi bàn tay chai sạn, dính đầy nhớt thải bôi ngụy trang từ đêm trước, bắt đầu luồn sợi xích thép qua vành bánh sau xe Ural. Những mắt xích sắt sắc nhọn mài sát vào da thịt bắp tay bỏng nhẹ của anh, đau rát như bị nung lửa. Hùng phải dùng tuốc-nơ-vít cơ học để cạy từng mảng đất sét quánh chặt trong kẽ lốp đặc, dọn chỗ cho mắt xích bám vào.


Phía sau, tiếng động cơ của chiếc Ford Ranger bọc thép đã sát sạt. Ánh đèn halogen quét sát sườn xe Ural, làm hiện rõ lớp lưới đồng Faraday bọc quanh khoang chứa dải băng từ dưới sàn sidecar. Lê Văn Tảo đã nhìn thấy bóng dáng Hùng đang loay hoay dưới bùn.


“Nổ súng chặn nó lại! Nó đang lắp xích!” Tảo ra lệnh qua bộ đàm.


Đoàng! Một phát súng ngắn chiến thuật nổ vang xé toạc màn sương mù. Viên đạn găm thẳng vào thân cây tre già bên cạnh xe Ural, mảnh tre vỡ văng tung tóe sượt qua trán Hùng, để lại một vệt xước rỉ máu đỏ tươi.


Hùng không hề né tránh. Đôi bàn tay anh di chuyển với tốc độ kinh ngạc của một Bậc Thầy Cơ Khí Thuần Túy. Anh kéo căng sợi xích thép quanh lốp đặc, dùng chốt tăng đơ cơ học bằng tay để siết chặt. Tiếng kim loại va chạm *lách cách* vang lên đều đặn giữa tiếng súng đạn bão bùng. Mỗi vòng xoay của chốt tăng đơ đòi hỏi một lực kéo khổng lồ từ cơ vai phải đang rách miệng chỉ khâu. Hùng gầm lên một tiếng đục ngầu trong cổ họng, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể đè lên thanh tăng đơ sắt để khóa chặt mắt xích cuối cùng.


“Xong rồi!” Hùng hét lên, nhoài người đứng dậy từ vũng bùn đỏ, bám chặt vào sườn xe để leo lên yên.


Bùn bazan dính chặt khắp người anh, biến gã tài xế trung niên thành một bóng ma đỏ quánh dưới ánh đèn pha đối thủ. Anh dùng chân trái dứt khoát đạp mạnh vào cần khởi động cơ học (giò đạp) của xe Ural.


Phạch! Phạch! Động cơ boxer 750cc ho sặc sụa, xịt ra một luồng khói xám từ bộ chế hòa khí nghẹt xăng. Gioăng quy-lát bị hở nhẹ khiến áp suất buồng nén sụt giảm, máy không thể lên hơi.


“Đạp lại đi chú Hùng! Chúng nó đến nơi rồi!” Lâm Đen gào lên, tay ôm chặt lấy Út Lượm đang co giật trong cơn sốt cao.


Hùng mím chặt môi, dồn toàn bộ sức lực còn lại vào chân trái, đạp một cú trời giáng thứ hai vào giò đạp cơ học.


*GÀM!*


Động cơ boxer bừng tỉnh, rú lên một tiếng gầm rú dũng mãnh xé toạc màn đêm đầm lầy. Tiếng máy nổ đanh giòn, dữ dội đặc trưng của dòng xe Nga cổ điển vang vọng vào vách núi Ea Súp. Xăng A95 nguyên chất cháy sạch trong buồng đốt không để lại một vệt khói định vị nhiệt nào.


Hùng dứt khoát vào số một, siết chặt tay ga bằng bàn tay phải rỉ máu. Bộ xích bọc lốp dã chiến kiểu xe reo lập tức phát huy tác dụng lực kéo cực hạn. Những mắt xích thép sắc nhọn găm sâu vào lớp bùn bazan dẻo quánh, xé toạc lớp bùn lún, tạo ra một sức bám đường khổng lồ. Chiếc Ural Interceptor bốc đầu nhẹ, vượt qua vũng bùn lún đầu tiên, lao vút về phía dải đất cứng ẩn dưới rặng tre già.


“Đuổi theo nó! Đâm nát xe nó cho tao!” Lê Văn Tảo gào lên điên cuồng từ cabin chiếc Ford Ranger dẫn đầu.


Hai chiếc bán tải bọc thép khổng lồ rú ga tăng tốc, gầm cao của chúng cày nát lớp bùn đỏ dốc đứng, lao thẳng vào lòng chảo đầm lầy theo vết lốp của xe Ural. Tảo tin tưởng tuyệt đối vào hệ thống dẫn động bốn bánh thông minh và bộ lốp dã chiến cỡ lớn của chiếc Ranger bọc thép.


Nhưng Hùng không chạy trốn một cách mù quáng. Anh lái chiếc Ural lách qua một khúc cua hẹp sát vách tre già, giữ khoảng cách đúng ba mươi mét trước mũi xe của Tảo để làm mồi nhử. Trọng lượng lưới đồng Faraday làm xe Ural lệch mạnh sang bên phải khi anh phải ôm cua trái gấp để tránh hố sụt, Hùng phải dùng chân trái đạp mạnh xuống sàn sidecar, dùng toàn bộ sức nặng cơ thể ghìm tay lái để xe không bị lật nghiêng.


“Nhìn bản đồ giấy! Rẽ phải ngay chỗ gốc cây kơ-nia đổ!” Lâm Đen hét lớn, mắt dán chặt vào tấm bản đồ của Nguyễn Văn Tùng dưới ánh đèn bão cơ học.


Hùng bẻ lái dứt khoát sang phải, bánh xe đặc quấn xích thép nghiến sột soạt lên dải đất cứng dốc đứng sát vách đá. Đây là lối thoát duy nhất đã được Tùng đánh dấu vẽ tay.


Ngay phía sau, chiếc Ford Ranger bọc thép nặng gần ba tấn của Lê Văn Tảo lao tới với tốc độ kinh hoàng. Thấy xe Ural rẽ phải, Tảo ra lệnh cho tài xế cắt góc, đâm thẳng qua bãi bùn phẳng lặng phía trước để chặn đầu.


Hắn không hề biết rằng, bãi bùn phẳng lặng ấy chính là hố sụt lún bazan sâu hoắm—cái bẫy chết người của đầm lầy Ea Súp.


*ẦM!*


Chiếc Ford Ranger khổng lồ lao thẳng vào tâm hố sụt. Lớp bùn mỏng phía trên lập tức vỡ vụn, để lộ vũng bùn bazan nhão nhoét sâu hoắm bên dưới. Sức nặng của lớp bọc thép tấm khiến đầu xe bán tải cắm phập xuống bùn đỏ như một khối đá tạ rơi từ trên cao. Bùn đỏ bazan dâng ngập nắp capo, tràn qua kính chắn gió và xộc thẳng vào hệ thống cổ hút gió của động cơ diesel.


Tiếng động cơ tăng áp gầm rú nghẹn ngào rồi lịm hẳn khi nước bùn tràn vào buồng đốt gây thủy kích. Hệ thống treo độc lập bọc thép bị khóa cứng hoàn toàn trong bùn lún, bốn bánh xe quay tít vô vọng, ném những vệt bùn nhão lên không trung trước khi bị nhấn chìm sâu hơn.


“Chết tiệt! Cứu tao! Xe bị thủy kích rồi!” Tiếng gào thét hoảng loạn của Lê Văn Tảo vang lên từ cabin chiếc Ranger đang nghiêng dần xuống vũng bùn lún sâu hoắm. Chiếc bán tải thứ hai phía sau vội vàng phanh cháy đường, bánh xe trượt dài trên bùn nhão nhưng không dám tiến thêm một bước nào vào khu vực hố sụt.


Hùng cho xe Ural dừng lại sát rìa dải đất cứng dưới rặng tre già. Anh ngoảnh lại nhìn vệt khói xám bốc lên từ chiếc bán tải bọc thép đang bị đầm lầy Ea Súp nuốt chửng từng mét. Bản đồ giấy địa chính của Nguyễn Văn Tùng đã chứng minh giá trị vô giá của tri thức thực địa trước sự kiêu ngạo công nghệ của đối thủ.


Tuy nhiên, con đường thoát phía trước của họ vẫn bị chặn bởi một hàng rào gỗ dã chiến kiên cố của đồn điền cà phê cũ bỏ hoang. Hàng rào được làm từ những cây gỗ căm xe nguyên khối dày hai mươi phân, khóa chặt bằng những sợi xích sắt rỉ sét chôn sâu xuống nền đất đá hộc.


“Không có đường vòng nữa chú Hùng! Phía sau chiếc bán tải thứ hai đang lùi lại để vòng qua đường tránh!” Lâm Đen cảnh báo khẩn cấp.


Hùng dứt khoát rút thanh thép rèn sắc bén dài sáu mươi phân—Bộ xà-bách thép rèn thủ công—giắt bên hông thùng xe Ural. Anh lao xuống bùn, tiếp cận hàng rào gỗ dã chiến.


Với kỹ năng của một cựu lính công binh thông tin, Hùng không cố gắng chặt phá thân gỗ căm xe cực cứng. Anh luồn đầu dẹt của thanh xà-bách vào khe hở giữa sợi xích sắt khóa cổng và cột gỗ gác, dùng toàn bộ trọng lực cơ thể đè lên cán xà-bách để tạo lực bẩy cơ học khổng lồ.


*RẮC!*


Mối nối xích sắt rỉ sét bị cạy bung ra dưới sức bẩy của thép nhíp Kamaz tôi lạnh. Hùng nhanh trí móc một đầu sợi xích sắt còn lại vào cản thép dã chiến phía sau của xe Ural Interceptor. Anh nhảy lên yên xe, rú ga cực đại.


“Bám chặt!” Hùng hét lớn.


Chiếc Ural gầm rú dữ dội, bộ xích bọc lốp dã chiến kiểu xe reo bám chặt vào đá hộc dưới chân hàng rào, tạo ra một lực kéo khổng lồ hơn năm trăm mã lực cơ học. Tiếng động cơ boxer gầm rú đanh thép, ống xả phun ra những luồng khói xám cuồn cuộn.


*ẦM! CRẮC!*


Sức kéo khổng lồ của xe Ural giật sập hoàn toàn cột rào chắn gỗ căm xe chôn ngầm dưới đất. Cột gỗ gãy đôi với tiếng nổ lớn như pháo, kéo sập cả mảng rào chắn gỗ dã chiến sang bên phải, mở ra một lối thoát hiểm chớp nhoáng hướng thẳng ra con đường đất đỏ dẫn về phía bắc Kon Tum.


Hùng siết ga dứt khoát, cho chiếc Ural Interceptor lao vút qua đống đổ nát của hàng rào gỗ, chính thức thoát khỏi vòng vây của Lê Văn Tảo dưới lòng chảo đầm lầy Ea Súp.


Nhưng niềm vui thoát hiểm ngắn ngủi lập tức bị dập tắt.


Ngay khi bánh trước xe Ural vừa chạm vào con đường đất đỏ bazan bằng phẳng phía trên đầm lầy, một tiếng rít tần số cao, sắc lẹm và buốt tai bỗng vang lên trực diện ngay trên đỉnh đầu họ xuyên qua màn sương mù dày đặc.


Đó không phải là tiếng gió rừng. Đó là tiếng cánh quạt quay ở tốc độ cực cao của một chiếc drone quét nhiệt tầm thấp tự động thuộc phi đội an ninh số của tập đoàn GreenEarth. Luồng laser hồng ngoại màu đỏ rực từ cảm biến nhiệt của drone lập tức quét dọc sườn xe Ural bọc lưới đồng, phát ra những vệt sáng đỏ nhấp nháy ma quái lên khuôn mặt run rẩy vì sốt cao của Út Lượm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!