Nhạc nềnSakuya2

Vệt Bùn Đất Đỏ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mùi sương sớm bazan ẩm ướt hòa lẫn với mùi xăng A95 nguyên chất rực lên từ nắp bình chứa của con Ural Interceptor 1990. Trần Hùng ghìm chặt tay lái. Cơn đau từ bả vai phải giật lên từng hồi buốt nhói, buốt đến tận óc. Vết rách da rỉ máu từ trận chiến ở ngoại ô đêm qua đã thấm đẫm mảng gạc dã chiến, luồn qua lớp áo da sờn rách, biến thành một vệt sẫm màu dính bết vào sườn xe. Tay phải anh gần như mất đi ba mươi phần trăm lực ghìm, khiến việc điều khiển chiếc xe ba bánh nặng nề bọc thêm năm mươi ký lưới đồng Faraday dưới sàn sidecar trở thành một cực hình vật lý thực sự. Mỗi khi bánh xe nghiêng qua những ổ gà đất đỏ của Quốc lộ 14, chiếc Ural lại giật mạnh sang bên phải do lệch trọng tâm. Hùng phải gồng cứng toàn bộ cơ sườn trái, mồ hôi lạnh tuôn ra thái dương hòa cùng sương muối buốt giá.


Trong thùng xe sidecar, Út Lượm nằm co rúm, đầu tựa vào đùi Lâm Đen. Thằng bé mười bốn tuổi đang sốt hầm hập, hơi thở khò khè đứt quãng. Vết bỏng ở bắp tay phải của nó—hậu quả của trận chạy trốn đêm trước—đã dính phải nước hồ bẩn Ea Kao khi họ lội qua khu ổ chuột, giờ đây bắt đầu mưng mủ vàng nhạt, bốc lên mùi tanh hôi của vết thương nhiễm trùng. Lâm Đen dùng đôi bàn tay gầy gò của một hacker để giữ chặt thằng bé, đôi mắt cậu lo âu nhìn Hùng qua làn sương mù dày đặc đang bao phủ tuyến đường tránh hướng về Gia Lai. Chiếc Panasonic Toughbook bọc thép bị cháy card vô tuyến phụ nằm im lìm dưới chân họ, hoàn toàn ngoại tuyến, lạnh lẽo như một khối sắt vụn.


Hùng nhìn con đường mòn phía trước, tâm trí thoáng hiện lên khuôn mặt gầy gò của con gái An Chi. Bức thư tay cảnh báo viết trên giấy nến, sao carbon giấu kỹ trong vỏ chiếc bugi cũ, đã được anh giao cho Trần Văn Lộc—gã tài xế xe ôm truyền thống trung thực nhất Buôn Ma Thuột. Lộc đang trên đường ra Đà Nẵng bằng con Dream Thái máy êm ru không định vị. "An Chi, con phải an toàn," Hùng thầm nhủ. Đó là giới hạn đỏ duy nhất trong cuộc đời trốn chạy này. Hình ảnh thằng Tèo với vết xước rỉ máu trên trán do mảnh vỡ drone văng trúng đêm qua khi kích hoạt bẫy nhiệt dã chiến để cứu cả đội vẫn còn in đậm trong mắt anh. Tèo đã lái chiếc Cub độ xả khói mù mịt chạy về hướng bắc làm mồi nhử. Hùng không được phép lãng phí sự hy sinh của bất kỳ ai.


Cách đó khoảng năm cây số về phía trước, một vệt sáng vàng nhạt từ đèn pha của chiếc Wave cũ chở đá phong thủy cồng kềnh xuất hiện. Đó là Nguyễn Văn Khải—gã đàn em trung nghĩa đang chạy trước để dò đường. Đột nhiên, ở khúc quanh phía trước, ánh đèn xi-nhan trái của chiếc Wave nhấp nháy liên tục ba nhịp ngắn, hai nhịp dài. Ám hiệu vật lý quen thuộc của giới tài xế ngoại tuyến: Chốt chặn di động cách hai cây số.


"Chú Hùng! Khải báo có chốt!" Lâm Đen hét lên qua tiếng động cơ boxer 750cc gầm rú.


Hùng nheo mắt nhìn kính chiếu hậu rỉ sét. Ánh đèn pha halogen cực mạnh của hai chiếc xe bán tải bọc thép Ford Ranger đã xuất hiện ở cuối tầm mắt, xé toạc màn sương mù phía sau. Đó là Lê Văn Tảo—gã Trưởng đồn công an xã biến chất, kẻ đã nhận hàng đống tiền hối lộ từ tập đoàn GreenEarth để lùng sục Hùng. Hắn đang đích thân dẫn quân truy đuổi dọc Quốc lộ 14. Khoảng cách giữa họ và xe của Tảo đang thu hẹp lại từng mét.


"Chúng nó chặn đầu phía trước, bám đuôi phía sau rồi!" Lâm Đen lo lắng gào lên, đôi tay bám chặt vào thành sắt sidecar. "Không thể đi tiếp lộ chính được nữa!"


Hùng không do dự. Anh bẻ lái dứt khoát sang trái, hướng thẳng chiếc Ural Interceptor lao xuống sườn dốc đất đỏ dựng đứng dẫn vào Đầm lầy Ea Súp. Trọng lượng lưới đồng Faraday lệch phải khiến chiếc xe suýt lật nghiêng khi lao xuống dốc dốc đứng 45 độ, nhưng Hùng đã dùng Kỹ năng Lái xe Địa hình Cực hạn, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể sang bên trái sidecar để giữ thăng bằng kỳ diệu. Chiếc xe trượt dài trên đất đỏ nhầy nhụa, lao vút vào vùng đầm lầy âm u.


Ea Súp mùa mưa là một cái bẫy bùn khổng lồ. Lớp bùn đỏ bazan sâu hoắm, dẻo quánh như keo, sẵn sàng nuốt chửng mọi phương tiện dã chiến. Lê Văn Tảo ra lệnh cho đoàn xe bán tải gầm cao lao theo sườn dốc. "Đuổi theo nó! Đầm lầy này xe ba bánh của nó không chạy nổi đâu!" Tảo gào lên qua loa cầm tay, khuôn mặt đỏ gay vì bia rượu và dã tâm lập công hiện rõ dưới ánh đèn xe.


Hùng ghìm chặt tay lái bằng bắp tay phải rỉ máu. Chiếc Ural Interceptor rú lên những tiếng nổ đanh giòn, bánh sau lốp đặc không hơi quay tít, ném những vệt bùn đỏ bazan cao hàng mét ra phía sau. Hùng lách xe zic-zac qua những bụi tre già cạn địa, tận dụng thân tre gai dày đặc làm lá chắn vật lý ngăn cản cú húc tông từ phía sau của xe bán tải bọc thép. Chiếc Ford Ranger của Tảo bám sát nút, gầm cao của nó giúp nó vượt qua những vũng bùn nông một cách dễ dàng.


"Chú Hùng, phía trước là bãi lún sâu!" Lâm Đen hét lên khi nhìn thấy vũng bùn đỏ quánh, sủi bọt khí bong bóng phía trước.


Hùng cố gắng rú ga để bứt phá qua vũng bùn lún đầu tiên, nhưng xích tải bị trượt do bùn nhão quấn chặt vào bánh răng. Bánh sau xoay tít vô vọng, chiếc xe bắt đầu lún sâu xuống, đuôi xe xệ hẳn xuống bùn đỏ. Động cơ boxer gầm rú trong quá tải, khói xả bốc lên khét lẹt, tiêu hao một lượng lớn xăng A95 dự phòng quý giá mà không thể nhích thêm một phân nào. Tiếng gầm rú của động cơ xe bán tải truy đuổi của Lê Văn Tảo vang lên sát nút phía sau, ánh đèn pha của chúng đã khóa chặt lối ra duy nhất của đầm lầy Ea Súp.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!