Nhạc nềnSakuya2

Lộ Trình Máu Đất Đỏ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn sương muối Tây Nguyên dày đặc như một tấm vải liệm khổng lồ dệt bằng hơi ẩm và tro bụi, nuốt chửng những rặng thông già nua ven hồ Ea Kao. Trần Hùng đứng im lìm bên hông chiếc Ural Interceptor 1990. Bàn tay trái của anh siết chặt vào ghi-đông sắt rỉ sét, trong khi bả vai phải co rút liên tục theo từng nhịp thở. Vết rách sâu ở bả vai—hậu quả từ cuộc tháo chạy khỏi xưởng cơ khí bị phóng hỏa của ông Sáu Biền—đang rỉ máu qua lớp gạc dã chiến ướt đẫm, dính chặt vào thớ da thịt nóng bỏng của anh. Cơn đau buốt nhói chạy dọc sống lưng, nhưng khuôn mặt gã tài xế trung niên vẫn lầm lì, phẳng lặng như một khối đá bazan nguội lạnh.


Phía trước họ, ranh giới bóng tối của rừng thông kết thúc, nhường chỗ cho những vệt sáng đỏ nhấp nháy từ đèn xe tuần tra bọc thép của đối phương đang bắt đầu khép chặt lối ra quốc lộ. Những luồng sáng đỏ lòm ấy quét dọc ngang qua mặt đường nhựa, phản chiếu lên màn sương mù tạo thành những vệt sáng ma quái. Đó là chốt chặn di động của Trưởng đồn biến chất Lê Văn Tảo phối hợp với Đội An ninh Số do Ngô Kỳ trực tiếp chỉ huy. Chúng đã dựng lên các rào chắn thép gai dày đặc, trang bị máy quét sinh trắc học đa tầng kết nối trực tiếp với máy chủ AI của tập đoàn GreenEarth nhằm bóp nghẹt mọi ngả đường ra khỏi Buôn Ma Thuột.


Đột nhiên, một tiếng *u u* trầm đục vang lên từ phía thành phố, theo sau là một khoảng lặng rợn người. Ánh sáng vàng vọt của hệ thống đèn đường thông minh, những dải đèn LED quảng cáo rực rỡ trên các tòa nhà chọc trời của tập đoàn phía xa đột ngột vụt tắt. Cả Buôn Ma Thuột chìm vào bóng tối đen kịt. Mạng internet viễn thông toàn vùng hoàn toàn biến mất.


Lâm Đen nằm co rụt người trong thùng sidecar xe Ural, đôi tay gầy guộc ôm chặt chiếc Panasonic Toughbook bọc thép bốc khói nghi ngút từ tập trước. Cậu nheo mắt nhìn màn hình radar dã chiến đang mất tín hiệu hoàn toàn, giọng nói khàn khàn vang lên qua bộ đàm AM cầm tay:


"Chú Hùng... Ngô Kỳ điên rồi. Hắn vừa kích hoạt Lệnh phong tỏa toàn diện vùng Tây Nguyên. Chúng nó ngắt toàn bộ kết nối internet và điện lưới toàn vùng để cô lập chúng ta. Nhưng thằng ngu đó không ngờ rằng, khi mạng sập, chính hệ thống camera AI giám sát và máy quét sinh trắc học của chúng nó cũng biến thành những đống sắt vụn vô dụng!"


Hùng không đáp, anh chỉ gật đầu một cách dứt khoát. Bản năng của một cựu lính công binh thông tin vô tuyến giúp anh đọc vị tình huống ngay lập tức. Đây không còn là một cuộc rượt đuổi công nghệ cao nữa; khi mạng lưới kỹ thuật số bị tê liệt, thế giới đã quay trở lại với luật chơi cơ học thô sơ nhất—nơi sức mạnh thể chất, quán tính vật lý và sự thấu hiểu địa hình thực địa là thứ quyết định sinh tử.


"Tèo, dắt xe Cub độ của mày ra làm mồi nhử phía bắc," Hùng khẽ ra lệnh cho thằng Tèo đang nép sát sau tảng đá mồ côi, trán nó vẫn còn rỉ máu từ vết xước do mảnh vỡ drone ở tập trước. "Mày xả khói mù mịt vào rặng cà phê để đánh lạc hướng máy dò hồng ngoại cầm tay của chúng nó. Chú sẽ nổ máy Ural đâm thẳng qua rào chắn thép gai."


"Rõ, chú Hùng! Chú và anh Lâm đi cẩn thận!" Thằng Tèo dùng gấu áo lau vệt máu trên trán, ánh mắt dũng cảm gật đầu rồi lách người vào bóng tối của rặng dừa nước.


Hùng quay sang kiểm tra khoang chứa bí mật dưới sàn sidecar xe Ural. Phía dưới tấm bạt vải bố dính bùn đen, chiếc lồng Faraday bằng đồng dệt mịn do thợ hàn Bùi Tiến hàn gia cố vẫn nguyên vẹn. Bên trong lồng thép bảo vệ ấy, Hộp đồng bảo vệ băng cassette nằm im lìm, bọc chặt cuộn dải băng từ bằng đồng nguyên chất chứa ghi âm lời thú tội về vụ thảm sát Đăk Rơ-man. Trọng lượng năm mươi ký của lưới đồng làm lệch hẳn trọng tâm xe Ural về phía bên phải, đòi hỏi Hùng phải gồng hết cơ vai trái để giữ thăng bằng cho ghi-đông sắt nặng nề.


Từ trong bóng tối của vườn tiêu già ven đường tránh, một bóng người cao lớn dắt theo một chiếc can nhựa 50 lít lặng lẽ bước ra. Đó là Đinh Trọng Hùng, tài xế xe bồn xăng dầu tuyến biên giới, người đồng môn thời học lái xe dã chiến của Hùng. Gã đặt can nhựa xuống cạnh bánh xe Ural, giọng trầm ấm thì thầm:


"Hùng, xăng A95 nguyên chất không pha trộn đây. Tao tuồn từ kho dự trữ quân sự cũ ra, hoàn toàn không chứa các hạt nano định vị phát xạ nhiệt của tập đoàn. Đổ đầy bình này, mày có thể chạy liên tục một trăm rưỡi cây số vượt đèo mà không sợ bị camera nhiệt của chúng nó bám đuôi."


Hùng im lặng rút từ túi áo khoác da ra ba lá vàng 9999—số tài sản tích lũy cuối cùng từ thời làm công binh—đặt vào lòng bàn tay thô ráp của người bạn già. Đinh Trọng Hùng định gạt đi, nhưng Hùng giữ chặt tay gã:


"Nhận lấy đi Hùng. Mày còn vợ con dưới phố. Từ giờ tao là Bóng Ma Ngoại Tuyến, tiền số của tao bị khóa rồi, chỉ còn thứ này thôi. Cảm ơn mày."


Không một lời thừa thãi, hai gã đàn ông trung niên dạn dày sương gió siết chặt tay nhau trong đêm sương lạnh buốt. Đinh Trọng Hùng nhanh chóng đổ đầy bình xăng xe Ural, mùi xăng nguyên chất nồng nàn, ngọt lịm tỏa ra trong không khí ẩm ướt, át đi mùi khét của nhớt thải và sương axit.


Lâm Đen gượng dậy, dùng những sợi dây cáp thép chịu lực kéo gỗ cũ để cố định chặt chiếc máy tính Toughbook bọc thép vào khung sắt bên trong sidecar. Út Lượm ngồi nép sát bên hông cậu, khuôn mặt nhỏ thỏn tái mét vì cơn sốt cao do vết bỏng ở bắp tay phải bị nhiễm trùng nước hồ bẩn Ea Kao. Thằng bé run rẩy nhưng đôi bàn tay vẫn ôm chặt chiếc máy ghi âm cassette Sony Walkman cổ điển—kỷ vật duy nhất còn lại của kỹ sư Nghĩa.


"Chú Hùng... em sẵn sàng rồi," Lâm Đen nói, mắt ánh lên vẻ kiên định của một kẻ ngoài vòng pháp luật. "Cứ đạp nổ đi chú. Hệ thống của chúng nó đang hỗn loạn vì mất kết nối máy chủ AI."


Hùng bước đến bên chiếc Ural Interceptor 1990. Động cơ boxer 750cc nằm im lìm dưới màn sương mù, xám xịt và rỉ sét nhưng ẩn chứa sức mạnh cơ học bền bỉ của Nga. Chiếc xe này hoàn toàn không dùng IC hay chip điều khiển; hệ thống đánh lửa hoạt động bằng vis lửa cơ học thuần túy.


Hùng đặt chân lên cần đạp khởi động (giò đạp). Cánh tay phải bị bỏng rát rỉ máu của anh run lên nhẹ, nhưng anh dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào chân trái, đạp mạnh một cú dứt khoát xuống cần khởi động cơ học.


*PẠCH! PẠCH! PẠCH!*


Động cơ boxer rùng mình. Tiếng đánh lửa vis lửa lách cách vang lên trong buồng đốt, nhưng máy chưa chịu nổ. Sương muối quá lạnh đã làm buốt ống nạp xăng.


Phía ngoài quốc lộ, tiếng còi xe tuần tra bọc thép gầm rú ngày một gần. Lê Văn Tảo đã dẫn đầu toán cảnh sát xã biến chất đi bộ rà soát dọc hàng rào kẽm gai, tay lăm lăm khẩu súng ngắn và đèn pin siêu sáng quét dọc mép rừng.


"Có tiếng động cơ dã chiến phía trong rẫy cà phê!" Giọng Tảo vang lên đầy tham lam qua loa cầm tay. "Toàn đội áp sát! Khám xét tiệm nước và rặng thông ngay!"


Hùng không hề hoảng loạn. Anh hít một hơi thật sâu, áp tai sát vào lốc máy đang nguội lạnh để cảm nhận nhịp rung động của piston bên trong buồng đốt—cảnh giới của một Bậc Thầy Cơ Khí Thuần Túy. Anh xoay nhẹ ốc gió bộ chế hòa khí bằng cảm giác thính giác, tăng thêm một chút tỉ lệ xăng nguyên chất để sưởi ấm buồng đốt.


Cú đạp thứ hai.


*ẦM! ẦM! ẦM!*


Động cơ Ural bừng tỉnh. Tiếng nổ đanh giòn, dữ dội và trầm đục của cỗ máy 750cc xé toạc màn đêm tĩnh lặng của đồi thông Ea H'leo. Khói xả màu xám nhạt phun mạnh ra từ hai ống xả rỉ sét, hòa lẫn vào màn sương mù dày đặc.


"Nổ máy rồi! Đâm thôi chú Hùng!" Lâm Đen hét lớn.


Hùng vào số 1, tiếng bánh răng hộp số chạm vào nhau nghe *cộp* một tiếng khô khốc. Anh rú ga, bánh sau lốp đặc không hơi quay tít, bám chặt vào lớp đất đỏ bazan trơn trượt, đẩy cả khối thép nặng nề của xe Ural vọt lên sườn dốc dẫn ra quốc lộ.


Tại chốt kiểm soát ngõ ra, ba tên cảnh sát xã biến chất đang điên cuồng đập mạnh vào màn hình chiếc máy quét sinh trắc học cầm tay. Màn hình máy quét hiện lên biểu tượng mất kết nối máy chủ màu đỏ tươi. Chúng hoàn toàn bị mù thông tin, không thể nhận diện khuôn mặt hay tra cứu lý lịch số của bất kỳ ai.


"Mẹ kiếp, máy hỏng rồi! Không quét được võng mạc!" Một tên lính gào lên.


Đúng lúc đó, từ phía bắc rặng cà phê, chiếc xe Cub độ không còi không đèn của Thằng Tèo gầm rú vọt ra, xả ra một làn khói trắng mù mịt từ nhớt thải bôi cổ ống xả, đánh lạc hướng hoàn toàn máy dò hồng ngoại của toán truy binh phía trên.


"Mục tiêu di chuyển hướng bắc! Đuổi theo chiếc Cub!" Lê Văn Tảo ra lệnh qua bộ đàm cầm tay.


Nhưng ngay khi toán xe bán tải bọc thép của đối phương vừa quay đầu hướng về phía bắc, từ trong làn sương mù dày đặc phía nam, chiếc Ural Interceptor 1990 của Hùng gầm rú lao thẳng tới chốt gác.


Hùng ghìm chặt tay lái lệch trọng tâm phải bằng tất cả sức lực cơ bắp vai đang rỉ máu. Anh không hề giảm ga. Tiếng động cơ boxer rú lên cực đại dưới nguồn xăng A95 nguyên chất không pha trộn.


"Tránh ra! Xe điên!" Tên lính gác cổng hét lên kinh hoàng, vứt bỏ chiếc máy quét sinh trắc học vô dụng để nhảy tránh sang một bên rãnh nước.


*RẮC! RẮC! XOÀNG!*


Cản trước bằng thép đúc khổng lồ của xe Ural đâm sầm vào rào chắn kẽm gai dã chiến. Khung sườn bọc cáp thép gia cố của xe hấp thụ hoàn toàn lực va chạm vật lý, giật đứt phăng các sợi kẽm gai và cột gỗ chốt gác, hất văng những chiếc rào chắn thép gai ra hai bên sườn lộ.


Chiếc xe Ural gầm rú lao vào con đường đất đỏ bazan mịt mùng sương sớm, chính thức bắt đầu hải trình vượt đèo Trường Sơn đầy hiểm nguy rình rập ở các chương sau.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!