Đêm Bazan Rực Lửa
Gió đêm Tây Nguyên rít qua khe kính vỡ của chiếc xe tải IFA đời cũ, mang theo cái lạnh hanh hao và mùi đất đỏ bazan nồng nặc. Trần Hùng ghìm chặt vô-lăng bằng đôi bàn tay chai sạn, dính đầy những vệt dầu mỡ đen kịt không thể tẩy sạch. Trên bảng táp-lô, chiếc đồng hồ kim cơ học nhích từng nhịp tạch tạch khô khốc. Không có màn hình định vị thông minh, không có hệ thống hỗ trợ lái AI, cũng không có bất kỳ tiếng bíp điện tử nào. Trần Hùng, bốn mươi lăm tuổi, tồn tại trong thế giới này như một Bóng Ma Ngoại Tuyến đúng nghĩa—một gã tài xế trung niên không định danh số, không chip sinh trắc học, không tài khoản đám mây, hoàn toàn vô hình trước mạng lưới giám sát khổng lồ của Tập đoàn Nông nghiệp Công nghệ cao GreenEarth.
Phía trước anh, thung lũng Đăk Rơ-man chìm trong bóng tối. Nhưng đó không phải là cái tối tự nhiên của núi rừng. Đó là một khoảng trống đen ngòm, câm lặng và chết chóc, nơi mọi kết nối di động, định vị vệ tinh và điện lưới đã bị cắt đứt hoàn toàn. GreenEarth đã thiết lập một Vùng Chết Đỏ tại đây.
Đột nhiên, từ đỉnh đồi phía tây, ngọn tháp phát sóng tầm xa cao sừng sững của tập đoàn rít lên một tần số cực đại. Âm thanh ấy không truyền qua không khí dưới dạng sóng âm thông thường, mà là một luồng xung điện từ cao tần cực mạnh, khiến màng nhĩ Hùng đau nhói, răng ê buốt. Chiếc radio analog cũ kỹ trên xe rít lên một tiếng xoèn xoẹt chói tai rồi tắt ngúm, bốc lên mùi khét lẹt của cuộn dây đồng bị quá tải.
"Chúng nó bắt đầu rồi," Hùng lẩm bẩm, mắt nheo lại nhìn về phía làng Đăk Rơ-man.
Qua ánh đèn pha vàng vọt, yếu ớt của chiếc IFA, cảnh tượng làng hiện ra như một địa ngục công nghệ. Các tháp quét sóng di động của GreenEarth đang phóng ra những luồng laser hồng ngoại đỏ rực, quét dọc ngang qua những mái nhà sàn. Vụ hủy diệt dữ liệu làng Đăk Rơ-man đang diễn ra trong sự im lặng tàn khốc. Hệ thống khóa cửa thông minh trên các ngôi nhà sàn kiểu mới bị khóa chặt từ xa, giam cầm người dân bên trong. Những họng phun hóa chất tự động của nông trường thông minh xung quanh làng đột ngột kích hoạt, phun ra một làn sương độc bazan nồng nặc mùi lưu huỳnh và amoniac, bóp nghẹt mọi sự sống.
Hùng đạp mạnh chân ga. Chiếc xe tải cơ học thô sơ, không dùng bất kỳ vi mạch điện tử nào, gầm lên dũng mãnh, lao thẳng qua hàng rào kẽm gai bị đứt gãy để tiến vào trung tâm làng. Lửa bắt đầu bùng lên từ những trạm biến áp phụ bị quá tải nhiệt.
Giữa đống đổ nát của trạm liên lạc duy nhất đang bốc cháy ngùn ngụt, Hùng phát hiện ra một bóng người đang nằm co quắp dưới rãnh nước. Anh phanh gấp, lao xuống xe.
"Nghĩa!" Hùng hét lên, quỳ rạp xuống bùn đất đỏ.
Phan Văn Nghĩa, người đồng đội kết nghĩa thời lính công binh của anh, đang hấp hối. Bộ đồ kỹ sư màu xám của tập đoàn trên người Nghĩa rách nát, đẫm máu và bụi than. Đôi bàn tay cháy xém của anh ôm chặt lấy một chiếc túi da cũ kỹ. Khi Hùng đỡ Nghĩa lên, ánh đèn pha vàng vọt chiếu rọi vào cổ người đồng đội. Hùng khựng lại. Trên vùng da cổ trắng bệch của Nghĩa có một vết tiêm nhỏ màu xanh nhạt, xung quanh nổi lên những đường gân máu tím ngắt.
Đây không phải là vết thương do tai nạn hay đổ sụp nhà kho. Đó là vết tiêm độc của một đặc vụ chuyên nghiệp. Sự thật về cái chết của Phan Văn Nghĩa đã hiển hiện trước mắt Hùng ngay cả trước khi anh kịp trút hơi thở cuối cùng.
"Hùng..." Nghĩa thều thào, máu tươi trào ra từ khóe môi. "Chúng nó... chúng nó không chỉ xóa dữ liệu đất đai... tháp phát sóng... chúng nó dùng sóng cao tần để... thử nghiệm... vũ khí kiểm soát... Người dân... chết cả rồi..."
"Đừng nói nữa, tao đưa mày đi cấp cứu!" Hùng cố ghìm nước mắt, định nhấc Nghĩa lên.
"Không kịp nữa... độc đã chạy vào tim..." Nghĩa dùng chút sức tàn cuối cùng, đẩy chiếc túi da vào ngực Hùng. "Cầm lấy... Dải băng từ cassette bằng đồng nguyên chất... và chiếc Sony Walkman WM-D6C này... Tao đã ghi âm... lời thú tội của Phạm Thế Gia... và toàn bộ thông số kỹ thuật... Mày phải đưa nó ra Hà Nội... giao cho tòa án độc lập... Hứa với tao..."
"Tao hứa! Tao thề bằng danh dự của một người lính!" Hùng thốt lên, ôm chặt lấy chiếc túi da nặng trịch.
Nghĩa mỉm cười một cách đau đớn, đôi mắt trợn trừng rồi trút hơi thở cuối cùng trong vòng tay Hùng.
Đột nhiên, một vệt laser màu đỏ tươi quét qua bức tường bê tông đổ nát ngay sát đầu Hùng. Tiếng rít vô thanh của súng ngắn giảm thanh xé toạc màn sương độc. Ngô Kỳ—Đội trưởng an ninh vùng của GreenEarth—đã dẫn theo toán truy binh áp sát.
"Bắt sống gã tài xế! Tiêu hủy cuộn băng!" Tiếng Ngô Kỳ gầm lên qua bộ đàm dã chiến của bọn lính.
Hùng nhanh trí ôm chặt chiếc túi da chứa cuộn băng đồng và máy Walkman, lăn mình vào bóng tối của rãnh nước bazan. Anh biết mình không thể đối đầu trực diện với lực lượng vũ trang được trang bị công nghệ nhận diện nhiệt tối tân của đối phương. Với kinh nghiệm của một cựu lính công binh thông tin, Hùng liếc nhìn chiếc xe tải IFA của mình và chiếc máy cày bỏ hoang chứa bình xăng phụ bên cạnh.
Anh rút chiếc bật lửa Zippo cũ, châm lửa vào một mảnh giẻ tẩm nhớt thải rồi ném thẳng vào bình xăng phụ của chiếc máy cày.
Một vụ nổ khổng lồ bùng lên. Lửa đỏ rực rỡ hất tung hàng ngàn khối đất đỏ bazan và tạo ra một đám mây khói bụi đen kịt, dày đặc bao phủ toàn bộ khu vực. Đám cháy ngụy trang nhiệt này lập tức làm mù hoàn toàn camera hồng ngoại và hệ thống quét nhiệt của tháp phát sóng tầm xa GreenEarth.
"Chết tiệt! Mất dấu nhiệt rồi!" Tiếng Nguyễn Tuấn—chuyên gia điều khiển drone của tập đoàn—hét lên qua hệ thống chỉ huy.
"Tăng công suất quét sóng cao tần! Đốt cháy mọi thiết bị đánh lửa của nó!" Ngô Kỳ điên cuồng ra lệnh.
Ngọn tháp phát sóng trên đỉnh đồi đột ngột phát ra một luồng xung điện từ (EMP) cực mạnh hướng thẳng vào khu vực đám cháy. Chiếc xe tải IFA của Hùng lập tức tắt ngúm động cơ, hệ thống điện đánh lửa bằng IC dã chiến bị luồng sóng cao tần phá hủy hoàn toàn.
Hùng lao đến cabin xe IFA, nhưng anh nhận ra chiếc xe tải này đã trở thành một đống sắt vụn vô dụng. Anh phải tẩu thoát bằng phương thức cơ học thuần túy. Hùng nhanh chóng ngắt nguồn điện phụ, tháo bỏ toàn bộ dây cáp điện tử chỉ giữ lại hệ thống vis lửa cơ học của động cơ đốt trong dã chiến. Anh lao xuống gầm xe, bóp chặt cần khởi động cơ học (giò đạp/tay quay).
Lốc máy lúc này đang nóng đỏ lên dữ dội do dư chấn điện từ. Hùng dùng tay trần nắm chặt tay quay, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể ghìm mạnh xuống.
"Cạch! Cạch!"
Động cơ vẫn im lìm dưới cơn mưa đạn của toán truy binh đang bắn phá sườn xe. Bàn tay phải của Hùng bị bỏng nặng khi chạm vào cổ ống xả nóng, da thịt rộp lên đau đớn tột cùng. Nhưng anh không buông tay. Anh cắn chặt răng, dồn hết sức lực cuối cùng thực hiện một cú giật mạnh.
"Uỳnh! Uỳnh!"
Động cơ diesel cơ học thô sơ rống lên dũng mãnh, xả ra một làn khói đen kịt hòa lẫn vào sương độc bazan. Hùng nhảy lên cabin, cài số lùi, cho chiếc xe tải lao vút đi xuyên qua làn đạn, cắt đuôi toán lính của Ngô Kỳ trong gang tấc.
Khi chiếc xe tải IFA lao ra khỏi phạm vi làng Đăk Rơ-man, hướng về những cánh rừng thông già tối tăm của Kon Tum, Hùng nhìn vào gương chiếu hậu sứt mẻ. Phía sau anh, làng Đăk Rơ-man chỉ còn là một biển lửa đỏ rực dưới chân ngọn tháp phát sóng lạnh lùng. Nhưng áp lực vẫn chưa hề giảm bớt. Trên bầu trời đêm mịt mùng, một chấm đỏ nhỏ nhấp nháy liên tục—hệ thống quét nhiệt vệ tinh tầm thấp của tập đoàn GreenEarth đã khóa mục tiêu vào vệt nhiệt động cơ xe của anh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!