Bẫy Sắt Của Lê Mạnh
Cơn đau buốt lạnh từ độc tố thạch anh rỉ sét dần tan biến dưới tác động của chén thuốc Kháng Hàn màu tím sẫm. Nguyễn Việt Anh mở mắt, lồng ngực trái khẽ phập phồng theo nhịp cát chảy ngược của chiếc Đồng Hồ Cát Cấm Thuật. Cậu đang nằm trên chiếc giường gỗ thô sơ trong căn lều đầy mùi rêu mốc và thảo dược của bà lão y sĩ Hoàng Nhã Ca, ngay giữa lòng Nghĩa trang Thời Gian.
"Tỉnh rồi thì tự ngồi dậy đi. Thuốc của ta chỉ giữ cho tim ngươi không bị đông cứng thành đồng thau, chứ không cứu được cái tay phế vật kia đâu." Giọng nói khàn khàn như tiếng lá khô cọ xát của Nhã Ca vang lên từ phía góc tối, nơi bà đang cặm cụi giã một loại rễ cây thạch anh phát ra ánh sáng xanh lục nhạt.
Việt Anh gượng dậy, cơn đau từ bả vai phải bị gãy rỉ máu ở trận chiến trước nhói lên kịch liệt. Cậu đưa tay trái sờ lên cánh tay phải của mình. Dưới lớp băng gạc làm bằng sợi vải rêu ẩm, da thịt từ ngón tay đến quá cổ tay vẫn cứng đờ, xám xịt một màu đồng thau lạnh lẽo. Những vết rạn nứt màu vàng nhạt vẫn ẩn hiện dưới lớp vỏ hóa thạch. Phản chấn của cấm thuật Nhất Khắc Định Mệnh và chất độc thạch anh rỉ sét của Hắc Phong đã để lại một vết sẹo lịch sử vĩnh viễn trên cơ thể cậu. Sức mạnh vay mượn từ tương lai chưa bao giờ là miễn phí.
Cậu cúi nhìn xuống ngực trái. Đồng hồ cát cấm thuật phát ra ánh đỏ nhịp nhàng theo nhịp tim.
*Hai mươi chín ngày mười tám giờ.*
Thời gian sống của cậu lại ngắn đi một chút. Mỗi lần vung kiếm là một phần tương lai bị thiêu rụi vĩnh viễn. Nhưng cậu không có thời gian để thương hại bản thân. Việt An, em gái cậu, vẫn đang nằm hôn mê sâu tại ngôi chùa cổ ngoài rìa thành phố dưới sự bảo hộ của thiền sư Thích Tâm An. Sự sống của cô bé chỉ được kéo dài tạm thời bằng ba mươi ngày thọ lực tinh khiết mà cậu cướp được từ Trạm số 7. Cậu phải sống, phải mạnh hơn để lật đổ hệ thống bóc lột của Bá tước Trực Ngôn.
*Rầm!*
Cánh cửa lều bằng gỗ mục đột ngột bị đẩy mạnh. Trần Thanh Sơn – chiến binh khiên lớn vạm vỡ với những vết sẹo chằng chịt trên khuôn mặt sương gió – bước vào, mang theo một luồng khí lạnh ẩm ướt của sương mù nghĩa trang. Gương mặt hộ pháp của gã lộ rõ vẻ nghiêm trọng, bờ vai phải quấn băng vải rỉ máu khẽ run lên.
"Việt Anh, thằng bé Minh Khoa... nó bị bắt rồi!" Thanh Sơn nghiến răng, giọng nói trầm đục vang lên đầy phẫn nộ.
Việt Anh khựng lại, đôi mắt đen sâu thẳm híp lại lạnh lùng: "Ai bắt?"
"Là Lê Mạnh!" Thanh Sơn siết chặt nắm đấm, khớp xương kêu rắc rắc. "Tên đội trưởng tuần tra siết nợ địa phương kia đã phát điên sau khi mất dấu vết của cậu. Hắn nghi ngờ có kẻ trong khu ổ chuột tiếp tay cho chúng ta đột kích Trạm số 7. Đêm qua, lính tuần tra của hắn đã bắt được Minh Khoa khi thằng bé đang lén thu thập phế liệu cơ khí gần phân cục. Hắn đã xích thằng bé lại, treo lơ lửng ngoài Giếng Nước Ngầm Đồng Thau để dụ cậu ra mặt."
Cơn giận bùng lên trong mắt Việt Anh nhưng nhanh chóng bị lý trí lạnh lùng của một thợ đồng hồ dập tắt. Lê Minh Khoa là cậu bé mồ côi lém lỉnh, liên lạc viên trung thành luôn coi cậu như thần tượng. Thằng bé từng thề sẽ bảo vệ Việt An bằng cả mạng sống. Việt Anh không thể bỏ mặc nó.
"Giếng Nước Ngầm Đồng Thau..." Việt Anh lẩm bẩm. Đó là nguồn nước sạch hiếm hoi duy nhất của người dân nghèo khu ổ chuột Rìa Xám, được bao quanh bởi các vách đá rạn nứt và những đường ống hơi nước rỉ sét. Một địa hình hoàn hảo cho một trận phục kích.
"Lê Mạnh muốn dùng thằng bé làm mồi dụ tôi," Việt Anh trầm giọng, tay trái siết chặt chuôi thanh kiếm răng cưa rỉ sét đặt bên mép giường. "Hắn biết tôi sẽ đến."
"Tôi đi cùng cậu!" Thanh Sơn bước lên một bước, vác tấm khiên tháp bằng đồng dày cộp lên vai. Tấm khiên mang tên Trấn Biên đầy những vết chém rạn nứt từ trận chiến trước, nhưng ý chí của gã chiến binh bộc trực này chưa bao giờ lung lay. "Mạng của tôi là do cậu cứu khỏi ngục tối của Ngô Tà. Tôi sẽ là lá chắn vững chắc nhất cho cậu. Thằng khốn Lê Mạnh kia muốn siết nợ tuổi thọ của người nghèo, tấm khiên này của tôi sẽ đập nát cái hàm răng thối của hắn!"
Việt Anh nhìn Thanh Sơn. Sự bộc trực và nghĩa khí của gã khổng lồ này khẽ chạm vào góc khuất lạnh lùng trong tim cậu. Cậu khẽ gật đầu: "Được. Nhưng chúng ta không thể lao vào một cách mù quáng. Lê Mạnh sở hữu xích sắt thu thọ cơ khí và lực lượng lính tuần tra trang bị súng hơi nước nòng dài. Chúng ta cần một kế hoạch."
Việt Anh dùng than củi vẽ nhanh sơ đồ Giếng Nước Ngầm lên mặt bàn gỗ. "Giếng nước nằm ở trung tâm một khoảng sân trống, xung quanh là ba tòa nhà phế liệu có thể bố trí lính bắn tỉa. Lê Mạnh sẽ treo Minh Khoa ngay trên miệng giếng sâu hoắm đầy nước nhiễm độc thạch anh. Nếu tôi xuất hiện trực diện, pháo hơi nước gác cổng của hắn trên gantry sẽ bắn chặn ngay lập tức. Tôi cần anh thu hút hỏa lực."
Thanh Sơn cười hào sảng, vỗ mạnh vào tấm khiên đồng: "Cứ giao cho tôi! Cứ để bọn chúng xả hết đạn hơi nước vào tấm khiên này đi!"
"Tôi sẽ dùng Khắc Giây Bộc Phát để lướt qua góc chết của pháo hơi nước, chém đứt xích sắt giải cứu Minh Khoa trước khi Lê Mạnh kịp kích hoạt cơ chế thả ròng rọc," Việt Anh tính toán chi li từng mili-giây chuyển động. "Một khi Minh Khoa an toàn, chúng ta sẽ dồn Lê Mạnh vào cuộc quyết chiến."
Bình minh xám xịt của Rìa Xám bắt đầu ló dạng qua những đám mây bụi thạch anh độc hại khi hai bóng người lặng lẽ rời khỏi Nghĩa trang Thời Gian, tiến về phía Giếng Nước Ngầm Đồng Thau.
Không khí tại giếng nước ngập tràn hơi nước nóng ẩm và mùi rỉ sét nồng nặc từ lò hơi của lính tuần tra. Sương mù mỏng bao phủ khoảng sân trống đổ nát. Ngay giữa sân, một chiếc gantry bằng dầm thép rỉ sét sừng sững bắc ngang qua miệng giếng đồng thau cổ kính.
Treo lơ lửng dưới dầm thép bằng một sợi xích đồng nặng nề là Lê Minh Khoa. Cậu bé mười hai tuổi bị trói chặt hai tay ra sau, cổ tay bị trầy xước rớm máu do xích sắt siết chặt. Gương mặt nhỏ nhắn lấm lem nhọ nồi của thằng bé tái nhợt vì lạnh và sợ hãi, nhưng đôi mắt sáng ngời tinh ranh vẫn trừng trừng nhìn gã đàn ông vạm vỡ đang đứng bên dưới.
Lê Mạnh đứng tựa lưng vào một lò hơi áp suất lớn, hông đeo sợi xích sắt thu thọ cơ khí chạy bằng lõi thạch anh thô đang phát ra tiếng xình xịch đều đặn. Gương mặt đầy sẹo ngang dọc của hắn lộ rõ vẻ sốt ruột tột cùng.
"Thằng rác rưởi kia, đại ca của mày nhút nhát như một con chuột cống vậy sao?" Lê Mạnh nhổ một ngụm nước bọt sặc mùi rượu rẻ tiền xuống đất, cười tàn ác. "Đã gần bình minh rồi mà hắn vẫn chưa dám ló mặt ra. Có vẻ như hắn thà để mày rơi xuống giếng axit này còn hơn tự mình dâng hiến cái đồng hồ cát cấm thuật kia."
Minh Khoa dù bị treo lơ lửng vẫn nhổ nước bọt ngược lại phía Lê Mạnh, hét lớn: "Thằng khốn mặt sẹo! Anh Việt Anh sẽ đến và chém đôi cái đầu sẹo của mày! Mày chỉ là một con chó siết nợ thuê cho bọn quý tộc vùng lõi thôi!"
"Câm miệng!" Một tên lính tuần tra đứng cạnh quất mạnh báng súng hơi nước vào sườn Minh Khoa, khiến thằng bé đau đớn co rúm người lại nhưng không hề khóc lóc.
Từ trong màn sương mù xám xịt ở lối vào khoảng sân, một bóng người gầy guộc bước ra chậm rãi. Áo khoác thợ cơ khí sờn rách bay nhẹ trong gió lạnh, để lại tàn ảnh mờ ảo dưới ánh bình minh nhạt nhòa. Nguyễn Việt Anh xuất hiện đơn độc, thanh kiếm răng cưa rỉ sét cầm hờ hững ở tay trái.
"Lê Mạnh, ta đến rồi đây," Việt Anh cất giọng lạnh lùng, âm thanh phẳng lặng không một chút gợn sóng.
Lê Mạnh giật mình, rồi ngay lập tức cười lớn đầy đắc ý: "Ha ha ha! Cuối cùng con chuột cống cũng chịu chui ra khỏi hang! Lính đâu! Khóa mục tiêu! Bắn chết hắn cho tao!"
*Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!*
Ngay lập tức, ba tên lính tuần tra trên các tòa nhà phế liệu xung quanh vung súng hơi nước nòng dài, xả một loạt đạn chì nén áp suất hơi nước xối xả về phía Việt Anh. Những viên đạn xé gió rít vang tàn bạo.
Việt Anh cố gắng áp sát giải cứu Minh Khoa một mình ban đầu. Cậu nhắm mắt cảm nhận nhịp đập thời gian, định bộc phát tốc độ. Nhưng cỗ pháo hơi nước tự động gác cổng lắp trên gantry đột ngột quay nòng, phát ra tiếng rít áp suất kinh hoàng rồi nổ súng bắn chặn dữ dội. Làn đạn hơi nước dày đặc cày nát nền đá dưới chân Việt Anh, ép cậu phải lùi lại sau một bức tường đổ nát để bảo toàn mạng sống.
"Hết đường chạy rồi, tên thợ đồng hồ kiết xác!" Lê Mạnh gào lên đầy hống hách.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc lính tuần tra chuẩn bị nạp loạt đạn tiếp theo, một bóng đen khổng lồ bất ngờ lao ra từ góc khuất của tòa nhà đổ nát bên sườn!
"Lũ chó săn siết nợ! Đỡ cái này xem!"
Trần Thanh Sơn gầm lên như một con gấu rừng. Gã dốc toàn lực dùng thân hình hộ pháp lao thẳng ra tiền tuyến, chắn ngay trước mặt Việt Anh.
*BUM!*
Thanh Sơn dập mạnh chiếc khiên thép nén lực xuống đất, tạo thành một lá chắn phòng ngự tuyệt đối bằng đồng dày cộp. Loạt đạn hơi nước và chì nén tiếp theo của lính tuần tra bắn xối xả vào mặt khiên, tạo ra những tiếng va chạm kim khí đinh tai nhức óc. Tấm khiên Trấn Biên rung lên bần bật, các rãnh dẫn năng lượng trên mặt khiên rực sáng ánh cam dữ dội khi hấp thụ toàn bộ lực va chạm vật lý khổng lồ.
Giáp vai phải vốn bị thương của Thanh Sơn rạn nứt thêm một đường dài, máu tươi rỉ ra thấm đỏ vai áo, nhưng gã vẫn đứng vững như một bàn thạch sừng sững, không lùi nửa bước.
"Việt Anh! Tiến lên! Tôi chặn bọn chúng cho cậu!" Thanh Sơn thét lớn, lồng ngực phập phồng thở dốc.
Đồng thời, Sơn dồn lực nén vào khiên, dập mạnh một nhát nữa xuống đất. Kỹ năng Chấn Động Lực kích hoạt, giải phóng một luồng sóng xung kích cơ khí hình vòng tròn quét rộng khắp khoảng sân. Sóng chấn động làm rung chuyển mặt đất, khiến nhóm lính tuần tra đang nạp đạn bị mất thăng bằng, chuyển động của chúng lập tức bị làm chậm đi rõ rệt.
"Cơ hội đây rồi!"
Việt Anh không hề do dự. Cậu đốt cháy chính xác ba mươi phút tuổi thọ thực tế trong Đồng Hồ Cát Cấm Thuật trên ngực trái. Dòng cát đỏ chảy ngược dồn dập. Cậu kích hoạt kỹ năng: Khắc Giây Bộc Phát.
*Vút!*
Thân hình Việt Anh biến thành một tàn ảnh màu đỏ rực xé toạc màn sương mù xám xịt. Với tốc độ gấp mười lần bình thường, cậu lướt nhanh qua các viên đạn hơi nước đang di chuyển chậm chạp giữa không trung do sóng chấn động của Sơn. Chỉ trong vòng một mili-giây, Việt Anh đã nhảy vọt lên dầm thép gantry của giếng nước.
Thanh kiếm răng cưa rỉ sét ở tay trái cậu vung lên một đường bán nguyệt hoàn mỹ.
*Keng! Cắc!*
Lưỡi kiếm răng cưa xoay tít tốc độ cao chém chính xác vào sợi xích đồng treo Minh Khoa. Sợi xích kim loại dày cộp bị cắt đứt ngọt lịm như chém bùn. Minh Khoa rơi tự do xuống dưới, nhưng Thanh Sơn đã lướt tới kịp thời, dùng cánh tay trái lực lưỡng đón lấy thằng bé an toàn, đặt sau tấm khiên tháp kiên cố.
"Em không sao, anh Việt Anh!" Minh Khoa hét lớn, dù cổ tay bị xước xát nhẹ do xiềng xích cọ xát nhưng ánh mắt vẫn tràn đầy sự kiêu hãnh và lòng trung thành không sợ chết.
Giải cứu thành công Minh Khoa, Việt Anh đáp xuống đất nhẹ nhàng như một chiếc lá, dồn Lê Mạnh vào cuộc quyết chiến tay đôi không còn lính gác hỗ trợ tầm xa do nhóm lính tuần tra đã bị chấn động lực của Sơn làm tê liệt hoàn toàn.
Lê Mạnh chứng kiến cạm bẫy phục kích hoàn mỹ của mình bị đè bẹp chỉ trong chớp mắt bởi sự phối hợp đỉnh cao của hai người, gương mặt đầy sẹo của hắn co rúm lại vì tức giận tột độ. Hắn gầm lên điên cuồng, tay phải rút mạnh sợi xích sắt thu thọ cơ khí sau hông ra. Sợi xích sắt rít lên những tiếng cơ khí tàn bạo, rực sáng ánh đỏ tà dị từ lõi thạch anh thô.
"Lũ rác rưởi khu ổ chuột! Hôm nay tao sẽ tự tay rút cạn từng giây tuổi thọ cuối cùng của tụi mày!" Lê Mạnh bộc phát toàn bộ thọ lực dự trữ mười hai năm của mình vào lò hơi sau lưng, chuẩn bị cho cuộc quyết tử cận chiến sinh tử ngay tại Giếng Nước Ngầm Đồng Thau.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!