Sát Thủ Trong Bóng Đêm
Mưa rỉ sét trút xuống Nghĩa trang Thời Gian như những sợi chỉ đồng thau mảnh khảnh, găm thẳng vào nền đất xám xịt của khu ổ chuột Rìa Xám. Thứ nước mưa độc hại mang theo tàn dư của oxit đồng và bụi thạch anh phế thải bốc lên một làn sương mù màu xám tro đậm đặc oán khí. Giữa những nấm mồ hoang tàn được dựng lên bằng các mặt đồng hồ hỏng và bánh răng rỉ sét, Nguyễn Việt Anh chật vật bước đi. Mỗi bước chân của cậu nặng nề như đeo đá, nước cống ẩm ướt tràn vào đôi giày rách nát, lạnh buốt thấu xương.
"Ư..."
Việt Anh khẽ rên rỉ, tay trái ôm chặt lấy bả vai phải. Vết bỏng hơi nước từ loạt đạn pháo tự động của Trạm số 7 ở trận chiến trước đã rách miệng, máu đỏ tươi rỉ ra thấm đẫm lớp áo khoác thợ cơ khí sờn rách, nhói lên từng cơn đau buốt giá mỗi khi cậu cử động. Nhưng đáng sợ hơn cả là cánh tay phải của cậu. Từ các đầu ngón tay ngược lên quá cổ tay, da thịt đã hoàn toàn mất đi xúc giác ấm áp của con người, thay vào đó là một lớp vỏ đồng thau xám xịt cứng đờ và chằng chịt những vết rạn nứt màu vàng nhạt. Phản chấn hóa thạch của cấm thuật đang âm thầm gặm nhấm xương thịt cậu từng giây một.
Cậu phải tìm được rêu thạch anh – loại thảo dược Giảm Phản Chấn chỉ mọc sâu trong nghĩa trang này. Chỉ có thứ dược liệu tà dị ấy mới có thể xoa dịu cơn đau rạn nứt tế bào của cậu và giữ cho cơ thể Việt An ổn định tại ngôi chùa cổ của thiền sư Thích Tâm An.
Tích. Tắc. Tích. Tắc.
Tiếng đếm ngược của Đồng Hồ Cát Cấm Thuật trên ngực trái vang lên đều đặn trong thức hải của cậu. Hai mươi chín ngày hai mươi hai giờ. Thời gian sống của cậu đang trôi tuột đi như cát chảy qua kẽ tay. Việt Anh quỳ sụp xuống bên một tấm bia mộ bằng bánh răng khổng lồ, dùng những ngón tay trái lành lặn cẩn thận bới tìm lớp rêu xám phát ra ánh sáng xanh lục nhạt nhòa dưới chân mộ.
Đột nhiên, một luồng tử khí lạnh buốt gáy ập đến.
Không gian nghĩa trang vốn chỉ có tiếng mưa rơi rỉ rả bỗng trở nên im lặng một cách tà dị. Lớp sương mù xám tro cuộn xoắn lại. Việt Anh cảnh giác, tay trái rụt về, nắm chặt chuôi thanh kiếm răng cưa rỉ sét sau lưng.
*Vút! Vút! Vút!*
Ba tiếng xé gió sắc lẹm xé toạc màn sương mù. Từ bóng tối của một cây cổ thụ hóa thạch gần đó, ba luồng ánh sáng xám tro lao thẳng về phía Việt Anh với tốc độ kinh hoàng. Đó là những chiếc phi tiêu thạch anh rỉ sét tẩm độc.
Việt Anh cắn răng vung kiếm răng cưa gạt đỡ. Nhưng cánh tay phải hóa thạch cứng đờ cùng bả vai bị thương nghiêm trọng khiến chuyển động của cậu bị chậm đi một nhịp. Cậu chỉ kịp gạt bay hai chiếc phi tiêu đầu tiên. Chiếc phi tiêu thứ ba sượt qua bắp tay phải của cậu, để lại một vết xước dài.
"A!"
Cơn đau rát bỏng như lửa đốt bùng phát tại vết thương. Chất độc thạch anh rỉ sét nhanh chóng xâm nhập vào mạch máu, khiến dòng máu trong cánh tay phải của cậu lập tức chảy chậm lại, cảm giác đông cứng và hoại tử bắt đầu lan rộng từ vết xước.
"Kẻ nào?!" Việt Anh gầm lên, lùi lại hai bước, lưng tựa sát vào bia mộ đá.
Từ trong màn sương mù xám tro, một bóng người mảnh khảnh lướt ra không tiếng động như một bóng ma. Hắn mặc đồ da bó sát màu xám tro, gương mặt che kín bằng khăn vải đen, chỉ lộ ra đôi mắt ti hí sắc lạnh như rắn độc. Trên ngực hắn khẽ lóe lên một ký hiệu bánh răng đen – mật vụ của Đại công tước Vô Biên. Sát thủ chuyên nghiệp Hắc Phong.
"Bá tước Trực Ngôn gửi lời chào đến ngươi, tên thợ đồng hồ trộm thọ," Hắc Phong cất giọng khàn khàn, âm thanh như tiếng hai lưỡi kim loại cọ xát vào nhau. "Giao ra chiếc đồng hồ cát cấm thuật trên ngực ngươi, ta sẽ cho ngươi một cái chết nhanh chóng."
Không đợi Việt Anh trả lời, Hắc Phong đã thi triển Ẩn Ảnh Bộ Pháp. Thân hình hắn nhạt nhòa rồi biến mất hoàn toàn vào màn sương mù oán khí.
Việt Anh căng mắt nhìn quanh, nhưng lớp sương mù xám tro dày đặc cùng ảo ảnh oán khí từ nghĩa trang hoàn toàn che khuất tầm nhìn của cậu. Mắt thường không thể định vị được đối thủ.
*Xoẹt!*
Một lưỡi đao mỏng dính xé gió chém ngang hông Việt Anh. Cậu giật mình lách người tránh né theo bản năng, nhưng lưỡi đao vẫn kịp để lại một đường chém rách áo khoác, máu tươi tuôn ra. Hắc Phong lại biến mất vào bóng tối trước khi Việt Anh kịp vung kiếm phản công.
"Chết tiệt!" Việt Anh thở dốc. Chất độc thạch anh đang làm chậm dòng máu, khiến phản xạ vật lý của cậu giảm sút nghiêm trọng. Cánh tay phải của cậu giờ đây đã hoàn toàn tê liệt, buông thõng vô lực. Nếu cứ tiếp tục dùng mắt thường để chiến đấu trong màn sương này, cậu chắc chắn sẽ bị Hắc Phong rỉa thịt cho đến chết.
Trong khoảnh khắc sinh tử, lời dạy của cha Nguyễn Hoài Nam dưới hầm xưởng chợt vang lên trong tâm trí cậu: *'Khi mắt con bị che mờ bởi ảo ảnh của thế giới, hãy lắng nghe nhịp đập của chính dòng thời gian.'*
Việt Anh hít một hơi thật sâu, từ từ nhắm mắt lại.
Cậu cắt đứt hoàn toàn sự phụ thuộc vào thị giác. Cậu tập trung toàn bộ tinh thần lực vào ngực trái, kích hoạt kỹ năng thụ động: Cảm nhận Nhịp đập Thời Gian.
Thế giới xung quanh cậu lập tức thay đổi trong thức hải.
Tiếng mưa rỉ sét trút xuống dường như chậm lại... *tích... tắc... tích... tắc...* Mỗi giọt nước rơi chạm đất vang lên như tiếng gõ của một chiếc kim đồng hồ khổng lồ. Lớp sương mù oán khí biến mất, thay vào đó là những luồng sóng năng lượng thời gian màu đỏ nhạt dao động nhịp nhàng.
Và rồi, giữa tiếng mưa rơi chậm rãi ấy, Việt Anh nghe thấy một âm thanh lạc nhịp.
*Tịch... tịch... tịch...*
Đó là tiếng đếm ngược tuổi thọ phát ra từ lồng ngực của Hắc Phong. Tiếng tích tắc sinh mệnh của hắn vang lên dồn dập, sắc lẹm như tiếng con lắc của một chiếc đồng hồ quả lắc cổ đại đang chạy đua với thời gian. Hắn đang ẩn nấp cách cậu năm mét về phía bên trái, chuẩn bị tung đòn kết liễu.
"Tìm thấy ngươi rồi," Việt Anh thì thầm.
Hắc Phong từ trong bóng tối lao ra, song đao trong tay vung lên tạo thành một đường chém chéo hình chữ X hướng thẳng vào cổ họng Việt Anh. Tốc độ của hắn cực nhanh, xé rách màn sương mù.
Việt Anh vẫn nhắm nghiền mắt. Đợi đến khi tiếng tích tắc sinh mệnh của Hắc Phong tiến sát đến khoảng cách một mét, cậu mới đột ngột bộc phát thọ lực.
Cậu đốt cháy chính xác hai giờ tuổi thọ thực tế trong Đồng Hồ Cát trên ngực trái, truyền luồng khí thời gian bùng nổ vào găng tay đồng thau thô sơ ở tay trái, kích hoạt kỹ năng: Vòng Xoáy Bánh Răng.
*Rầm! rầm! rầm!*
Một lá chắn gió nén thời gian hình bánh răng khổng lồ màu cam nhạt xoay tròn cực nhanh xuất hiện trước mặt Việt Anh. Song đao của Hắc Phong chém mạnh vào lá chắn, tạo ra tiếng va chạm kim khí chói tai cùng những tia lửa bắn ra rực rỡ. Lực ly tâm cực đại của khiên gió nén hoàn toàn triệt tiêu lực chém của song đao, hất văng Hắc Phong lùi lại hai bước.
"Cái gì?! Ngươi có thể nhìn thấy ta sao?!" Hắc Phong kinh hoàng thét lên khi thấy Việt Anh vẫn đang nhắm nghiền mắt.
Không để đối thủ kịp lấy lại thăng bằng, Việt Anh nương theo tiếng nhịp tim gõ nhịp dồn dập của đối thủ trong thức hải, dồn toàn bộ sức tàn vào chân trái, kích hoạt Khắc Giây Bộc Phát lướt nhanh như chớp áp sát góc chết của Hắc Phong.
Thanh kiếm răng cưa rỉ sét trong tay trái Việt Anh xoay tít tốc độ cao, phát ra tiếng rít cơ khí xé rách không gian mờ sương.
*Phập!*
Lưỡi kiếm răng cưa cắm thẳng vào lồng ngực Hắc Phong, xuyên qua bộ đồ da bó sát và găm chặt vào xương sườn hắn. Máu tươi đen sẫm rỉ ra dọc theo lưỡi kiếm rỉ sét.
"Ngươi..." Hắc Phong trợn tròn mắt, chiếc mặt nạ vải đen của hắn bị áp lực gió nén chém đứt đôi, lộ ra gương mặt tái nhợt đầy vết sẹo rạn nứt thạch anh của một kẻ lạm dụng thọ lực.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc chiến thắng, Việt Anh đột ngột quỵ gối xuống nền đất lạnh. Chất độc thạch anh rỉ sét từ vết xước ở tay phải đã lan rộng đến bả vai, biến toàn bộ cánh tay phải của cậu thành một khối đồng thau cứng đờ xám xịt, những vết rạn nứt màu vàng nhạt bắt đầu loang lổ ra ngực trái, đe dọa đóng băng cả tim cậu.
Việt Anh gục xuống sát bên thi thể đang dần lạnh ngắt của Hắc Phong, hơi thở đứt quãng, mắt nhòe đi dưới cơn mưa rỉ sét tàn nhẫn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!