Lửa Đốt Xưởng Đồng Hồ
Dưới lòng đất Rìa Xám, nước cống đen ngòm ngập tới mắt cá chân lạnh buốt như hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt. Nguyễn Việt Anh cắn chặt răng, tay trái ôm khư khư bình cát sinh mệnh tinh khiết rực sáng ánh cam ấm áp, trong khi vai phải truyền đến từng cơn đau nhức nhối tột cùng. Vết bỏng hơi nước từ loạt đạn pháo tự động của Trạm số 7 đã lột da một mảng lớn trên bả vai cậu, máu tươi rỉ ra thấm đẫm lớp áo khoác thợ cơ khí sờn rách, hòa vào dòng nước bẩn thỉu bên dưới. Nhưng đáng sợ hơn cả là cánh tay phải. Lớp vỏ đồng thau xám xịt từ năm đầu ngón tay ngược lên quá cổ tay đã hoàn toàn mất đi xúc giác, cứng đờ như một khúc gỗ rỉ sét. Những vết rạn nứt màu vàng nhạt trên lớp vỏ ấy khẽ nhấp nháy theo nhịp đập dồn dập của Đồng Hồ Cát Cấm Thuật trên ngực trái, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn rằng cậu vừa đốt cháy thêm ba mươi phút tuổi thọ tương lai.
"Nhanh lên! Lối này!" Tiếng Ngô Kiến Huy vang lên khe khẽ nhưng dồn dập phía trước. Hắn dùng đôi bàn tay linh hoạt bám vào các đường ống dẫn hơi nước rỉ sét, luồn lách qua một khúc quanh hẹp của Đường hầm thoát nước ngầm số 9.
Nguyễn Khánh Vy lặng lẽ bám sát ngay sau Việt Anh. Dù đôi mắt mù màng bạc bị che khuất sau dải băng lụa đen, cô vẫn di chuyển chuẩn xác đến đáng kinh ngạc nhờ những luồng sóng âm vô hình phát ra từ cây gậy đồng thau dẫn linh. Thỉnh thoảng, cô lại khẽ đưa tay đỡ lấy tấm lưng đang run lên vì đau đớn của Việt Anh, giữ cho cậu không ngã quỵ xuống dòng nước độc hại.
Sau gần nửa giờ chật vật trốn chạy dưới mê lộ ngầm, ánh sáng nhạt nhòa của lối ra cuối cùng cũng hiện lên. Họ leo lên qua một nắp cống rỉ sét nằm sâu trong một con ngõ cụt khuất nẻo của khu ổ chuột Rìa Xám.
Ngay khi đặt chân lên nền đất khô ráo, Ngô Kiến Huy lập tức thở phào nhẹ nhõm. Hắn vội vàng rút từ trong túi áo ra Bản vẽ sơ đồ hầm rèn mật thất mà Việt Anh đã vẽ bằng chì than trao cho hắn trước đó. Hắn vuốt ve những đường nét vẽ tỉ mỉ về cơ chế bánh răng mật thất, ánh mắt tràn đầy sự thỏa mãn của một kẻ đầu cơ.
"Giao dịch sòng phẳng," Huy thì thầm, khoác lại chiếc ba lô dụng cụ lên vai. "Tôi đã dẫn các người thoát khỏi Trạm số 7 an toàn. Kho phế liệu đồng thau dưới hầm xưởng của cha cậu giờ thuộc về tôi. Nhưng tôi khuyên cậu, Việt Anh... tiếng còi báo động đỏ của Đỗ Lợi đã vang dội khắp phân cục rồi. Lê Mạnh sẽ không để yên đâu. Trốn đi trước khi quá muộn."
Việt Anh không thèm nhìn Huy, cậu chỉ khẽ gật đầu, giọng nói lạnh lùng không chút cảm xúc: "Đi đi. Đừng để lính tuần tra bắt được cậu cùng bản vẽ đó."
Huy nhanh chóng lẩn khuất vào bóng tối của những con hẻm rỉ sét. Việt Anh ôm chặt bình cát sinh mệnh rực sáng cam, quay sang Khánh Vy: "Chúng ta phải về xưởng ngay. Việt An chỉ còn chưa đầy ba giờ sống sót. Tôi phải nạp cát cứu con bé."
Nhưng ngay khi họ vừa bước ra khỏi con ngõ cụt, một mùi khét lẹt của dầu hỏa trộn lẫn khí than bốc lên nồng nặc trong không khí gió đêm. Phía chân trời hướng về xưởng đồng hồ cũ của gia đình Việt Anh, một luồng ánh sáng đỏ rực tà dị nhuộm hồng cả một góc trời đêm xám xịt. Tiếng còi hơi nước của xe tuần tra cảnh binh rú vang dội, kèm theo những tiếng la hét hỗn loạn của người dân nghèo.
"Lửa..." Khánh Vy khẽ thốt lên, đôi bàn tay siết chặt cây gậy đồng thau. "Hướng đó là xưởng đồng hồ của anh!"
Lồng ngực Việt Anh thắt lại. Sát ý lạnh người bùng phát trong đôi mắt đen bù xù tóc gáy. Cậu không màng đến vết bỏng vai phải đang rỉ máu, dồn lực vào đôi chân gầy guộc, lao đi như một mũi tên trong đêm tối. Khánh Vy cắn răng bám theo sau.
Khi Việt Anh tiếp cận được con ngõ dẫn vào xưởng đồng hồ cũ, cảnh tượng trước mắt khiến máu trong người cậu như đông cứng lại. Ngôi nhà gỗ nhỏ rách nát – kỷ vật duy nhất còn sót lại của cha mẹ cậu – giờ đây đang bị bao trùm bởi một biển lửa hung tàn. Lửa đỏ rực liếm láp những mái ngói vỡ, khói đen cuồn cuộn bốc lên mang theo tàn tro thạch anh lấp lánh tà dị.
Đứng trước cổng xưởng là gã Đội trưởng tuần tra Lê Mạnh cùng hàng chục Chấp Pháp Binh vũ trang đầy đủ. Lê Mạnh mặc bộ giáp sắt thô kệch, hông đeo sợi xích sắt thu thọ cơ khí đang quay tít. Gã cười man rợ, tay cầm một quả lựu đạn dầu hỏa khác.
"Đốt! Đốt sạch cho ta!" Lê Mạnh gầm lên đầy phấn khích. "Tên thợ đồng hồ nghèo kiết xác dám trốn thuế thời gian và giết lính của ta! Ta sẽ thiêu rụi cái ổ chuột này để xem nó trốn ở đâu!"
"Lê Mạnh!" Việt Anh rống lên, tay trái định rút thanh kiếm răng cưa rỉ sét sau lưng ra quyết tử. Nhưng ngay khi cậu chuẩn bị lao vào biển lửa, một tiếng súng trường hơi nước nổ vang đanh thép từ mái nhà đối diện.
*Đoàng!*
Viên đạn đồng thau bắn trúng quả lựu đạn dầu hỏa trên tay một gã lính tuần tra ngay cạnh Lê Mạnh. Quả lựu đạn nổ tung giữa không trung, lửa bùng lên thiêu rụi một góc giáp sắt của gã lính khiến hắn la hét thảm thiết.
"Việt Anh! Đừng dại dột!" Một giọng nói khàn khàn nhưng uy nghiêm vang lên từ góc tối của con hẻm hông.
Đó là chú nuôi Trịnh Quốc Bảo. Người cựu binh tàn phế mất chân trái đang đứng vững trên chiếc chân giả cơ khí bằng sắt, đôi mắt phải đeo băng đen sáng quắc, hai tay siết chặt khẩu súng trường hơi nước nòng dài tự chế khói bốc nghi ngút.
Từ lối cửa sau ngầm dưới hầm xưởng, Nguyễn Quốc Huy – người anh họ vạm vỡ – đang chật vật cõng Nguyễn Việt An trên lưng thoát ra ngoài. Gương mặt Huy lấm lem nhọ nồi và bụi than, tạp dề da bò loang lổ vết cháy xém.
"Huy! Chú Bảo!" Việt Anh lao đến, tay trái đỡ lấy cơ thể lạnh ngắt của em gái trên lưng Huy. Việt An vẫn nhắm nghiền mắt, hơi thở yếu ớt đến mức dải sáng thọ lực trên cổ tay chỉ còn là một chấm đỏ nhạt sắp tắt.
"Chúng ta đã ngầm phát hiện cảnh binh di chuyển từ trước nên kịp thời sơ tán con bé ra lối cửa sau hầm ngầm," Chú Bảo vừa nói vừa nhanh chóng nạp thêm một viên đạn đồng vào nòng súng. Cánh tay gác súng của ông bị một vết xước dài rớm máu do mảnh đạn văng trúng. "Nhưng Lê Mạnh đã phát điên rồi. Hắn ra lệnh phóng hỏa đốt phá toàn bộ khu vực."
Việt Anh nhìn trân trân vào ngôi nhà đang sụp đổ dần trong lửa đỏ. Dưới căn hầm kia là bệ rèn của cha cậu, là những bản vẽ kỹ thuật cơ khí thời gian và cuốn nhật ký rách nát chứa đựng những cấm thuật rèn mà cha cậu để lại. Cậu định lao vào cứu vớt những di vật vô giá ấy, nhưng bàn tay thô ráp của chú Bảo đã giữ chặt vai trái cậu.
"Không được vào!" Chú Bảo hét lên giữa tiếng nổ lách tách của lửa. "Lửa dầu hỏa thạch anh không thể dập tắt bằng nước thường. Vào đó là chết! Mạng của Việt An quan trọng hơn mấy thứ sắt vụn rỉ sét đó! Đi ngay!"
Việt Anh siết chặt nắm tay trái đến mức móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay rớm máu. Cậu nhìn ngôi nhà kỷ niệm chìm trong biển lửa, lòng căm hận dâng trào như núi lửa phun trào. Cậu hiểu chú Bảo nói đúng. Cậu không thể chết ở đây khi chưa cứu sống được em gái.
"Huy, cõng An đi trước! Chú Bảo, hỗ trợ cháu!" Việt Anh dứt khoát ra lệnh.
Nhưng Lê Mạnh đã phát hiện ra họ. Gã chỉ tay về phía con hẻm hông, hét lớn: "Chúng nó kia rồi! Chiếc xe tuần tra hơi nước, chặn đầu lối thoát của chúng cho ta!"
Chiếc xe tuần tra cơ khí khổng lồ bằng đồng đen rít lên tiếng còi hơi nước chói tai, các bánh xích sắt quay điên cuồng lao thẳng về phía lối thoát duy nhất của con hẻm hông hẹp nhằm cắt đứt đường rút lui của Quốc Huy và Việt An.
"Không kịp nữa rồi!" Huy hoảng hốt khi thấy chiếc xe tuần tra đang lao tới với tốc độ chóng mặt, hơi nước áp suất cao xả ra mù mịt che khuất tầm nhìn.
Việt Anh bước lên phía trước. Cánh tay phải hóa thạch đồng thau rạn nứt cứng đờ của cậu khẽ rung lên. Cậu biết mình không thể sử dụng Nhất Khắc Định Mệnh lúc này vì thọ mệnh vay mượn cần phải được bảo toàn tối đa để cứu em gái. Nhưng cậu vẫn còn một vũ khí khác.
Cậu truyền một lượng nhỏ thọ lực vào Găng tay cơ khí nén thời gian thô sơ trên tay trái, vung mạnh thanh kiếm răng cưa sứt mẻ chém ra một đường chém tầm xa.
"Trảm Phong Bánh Răng!"
*Vút!*
Một luồng sóng xung kích hình bánh răng sắc bén rực sáng ánh cam phóng ra từ lưỡi kiếm, xé rách màn đêm lao thẳng về phía chiếc xe tuần tra đang lao tới. Luồng sóng chém chính xác vào trục bánh xe bằng đồng thau chịu lực trung tâm của chiếc xe.
*Rắc! Bùm!*
Trục bánh xe bị chém đứt lìa trong một tiếng nổ cơ khí dữ dội. Chiếc xe tuần tra mất thăng bằng, lật nghiêng sang một bên, đè nát hàng rào xích sắt và chắn ngang con lộ chính. Hơi nước áp suất cao từ lò hơi bị vỡ xả ra mù mịt, tạo thành một bức tường khói trắng khổng lồ che khuất hoàn toàn tầm bắn của cảnh binh tuần tra.
"Đi!" Việt Anh hô lớn.
Dưới sự dẫn đường của chú Bảo và sự che chắn của màn khói hơi nước, nhóm của Việt Anh nhanh chóng luồn lách qua các con hẻm tối tăm của khu ổ chuột, hướng thẳng về phía ngôi chùa cổ đổ nát nằm ngoài rìa thành phố.
Sau gần một giờ di chuyển cẩn trọng, họ cuối cùng cũng tiếp cận được ngôi chùa cổ nằm ẩn khuất dưới những bóng cây cổ thụ hóa thạch. Trụ trì ngôi chùa, Thiền sư Thích Tâm An, đã đợi sẵn ngoài cổng tam quan rêu phong. Vị sư già mặc áo cà sa vá nhiều mảnh khẽ cúi đầu, niệm một câu Phật hiệu trầm ấm.
"A Di Đà Phật. Các thí chủ hãy vào trong. Chùa cổ có gác kết giới tâm linh, có thể che giấu bước sóng thọ lực của Việt An khỏi sự dò quét của mật thám hoàng gia."
Quốc Huy nhanh chóng đưa Việt An vào căn phòng hậu liêu yên tĩnh. Việt Anh đặt bình chứa cát sinh mệnh tinh khiết lên bàn gỗ, dùng tay trái run rẩy mở van khóa. Dòng cát cam tinh khiết rực sáng lấp lánh được truyền dẫn nhẹ nhàng vào ống thạch anh nối trực tiếp vào cổ tay Việt An.
Khi dải sáng thọ lực trên da cô bé dần ổn định trở lại và chuyển sang màu cam nhạt ấm áp, Việt Anh mới khẽ thở phào nhẹ nhõm. Thọ mệnh của cô bé đã được kéo dài thêm tạm thời, thoát khỏi ranh giới cái chết cận kề.
Việt Anh bước ra ngoài sân chùa cổ, đứng trên ngọn đồi cao nhìn về phía khu ổ chuột Rìa Xám đằng xa. Ngọn lửa thiêu rụi xưởng đồng hồ cũ của cậu vẫn đang cháy âm ỉ, tàn tro đỏ rực bay tán loạn giữa bầu trời đêm lạnh lẽo.
Cánh tay phải hóa thạch đồng thau của cậu khẽ siết chặt thành nắm đấm vô hồn. Sát ý lạnh lẽo tột cùng ngưng tụ trong đôi mắt đen rực lửa căm hờn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!