Đột Kích Trạm Số 7
Ngô Kiến Huy gạt mạnh chân chống chiếc xe đạp trợ lực cơ khí, khóa chặt bánh sau vào một trục đồng rỉ sét khuất sau góc tối của căn hầm dưới quán trọ Ánh Sáng Nhạt. Hắn quay lại, khoác chiếc ba lô da bò sờn rách chứa đầy kìm, búa và các loại nhíp chuyên dụng lên vai, rồi khẽ hất hàm về phía lối thông cống ngầm đang bốc lên luồng hơi ẩm lạnh ngắt và khét lẹt mùi dầu máy.
"Đi thôi. Lối này sẽ dẫn thẳng vào Đường hầm thoát nước ngầm số 9," Huy thì thầm, giọng nói run rẩy nhưng ánh mắt lại lấp lánh sự thèm khát khi nghĩ đến kho phế liệu đồng thau nguyên bản mà Việt Anh đã hứa. "Nhưng nhớ kỹ, một khi đã bước xuống đó, mạng sống của các người không còn nằm trong tay thần linh nữa đâu."
Nguyễn Việt Anh không đáp. Cậu khẽ điều chỉnh lại tư thế, dùng cánh tay trái lành lặn duy nhất siết chặt quai vải đang buộc cố định thanh kiếm răng cưa rỉ sét sau lưng. Cánh tay phải của cậu treo lủng lẳng bên sườn, lạnh ngắt và cứng đờ. Dưới lớp áo khoác thợ cơ khí rách nát, lớp da thịt từ năm đầu ngón tay ngược lên quá cổ tay đã hoàn toàn biến thành một màu đồng thau xám xịt, nổi rõ những vết rạn nứt màu vàng nhạt đang nhấp nháy ánh sáng tà dị theo từng nhịp đập của Đồng Hồ Cát Cấm Thuật trên ngực trái.
Cơn đau từ vết gãy xương bả vai phải nhói lên từng cơn buốt giá, nhưng gương mặt Việt Anh vẫn lạnh lùng như tượng đá. Cậu quay lại nhìn bà chủ quán trọ Thơm, người đang đứng canh bên chiếc giường gỗ nơi em gái cậu, Nguyễn Việt An, đang nằm hôn mê sâu.
"Trông chừng con bé giúp tôi. Tôi sẽ về trước khi dải sáng thọ lực của nó tắt hẳn," Việt Anh trầm giọng.
Bà Thơm không nói gì, chỉ im lặng gật đầu, bàn tay siết chặt chùm chìa khóa đồng thau như một lời cam kết thầm lặng. Trên cổ tay mảnh khảnh của Việt An, chiếc vòng tay bện bằng dây đồng rỉ sét khẽ phản chiếu ánh đèn dầu tù mù. D dải sáng thọ lực màu đỏ nhạt trên da cô bé đang nhấp nháy dồn dập.
Ba giờ bốn mươi phút sống sót. Thời gian đang cạn kiệt từng giây.
Việt Anh xoay người, bước thẳng vào bóng tối của lối thông cống ngầm. Nguyễn Khánh Vy lặng lẽ bám theo ngay sau cậu. Dải băng lụa đen che kín đôi mắt mù màng bạc của cô, nhưng cây gậy đồng thau dẫn linh có đầu khắc hình chim cú khẽ gõ nhịp nhàng xuống nền đá ẩm ướt, phát ra những luồng sóng âm vô hình giúp cô định vị phương hướng trong bóng đêm tuyệt đối.
Đường hầm thoát nước ngầm số 9 là một mê cung rỉ sét sừng sững dưới lòng đất Rìa Xám. Không khí ở đây đặc quánh mùi metan nồng nặc trộn lẫn với dung dịch thải hóa chất màu xanh lục ăn mòn từ các nhà máy tinh luyện thạch anh phía trên đổ xuống. Nước cống ngập đến mắt cá chân, lạnh buốt và mang theo những mảnh vụn bánh răng rỉ sét trôi nổi.
"Cẩn thận," tiếng Khánh Vy khẽ vang lên bên tai Việt Anh. "Phía trước mười mét, dưới dòng nước có một lưới cảm biến áp suất hơi nước của cảnh binh. Bước lệch sang phải hai tấc để tránh dẫm phải."
Việt Anh dừng lại một nhịp, dùng chân trái dò dẫm rồi bước lệch sang phải theo chỉ dẫn của cô. Cánh tay phải hóa thạch đồng thau của cậu khẽ va vào vách cống bằng đá, tạo ra một tiếng *cộc* khô khốc vô hồn. Sự mất đi xúc giác hoàn toàn ở cánh tay phải khiến cậu gặp khó khăn lớn trong việc giữ thăng bằng, buộc cậu phải dồn toàn bộ trọng tâm vào chân trái và tay trái.
Ngô Kiến Huy đi phía trước, thỉnh thoảng lại dừng lại để kiểm tra các đường ống dẫn hơi nước chằng chịt trên trần cống. Hắn lẩm bẩm: "Hệ thống áp suất ở đây đang tăng cao. Trạm số 7 phía trên chắc chắn đang hoạt động hết công suất để nén thọ lực thu thuế của ngày hôm nay. Chúng ta đang ở ngay dưới móng của trạm nạp rồi."
Việt Anh ngước nhìn lên. Qua những khe hở của trần đá rạn nứt, cậu có thể nghe thấy tiếng gầm rú trầm thấp của những piston hơi nước khổng lồ và tiếng nghiến rèn rẹt của hàng ngàn bánh răng đang quay tít. Đó là âm thanh của sự bóc lột, âm thanh của hàng vạn giờ sống của người dân nghèo đang bị vắt kiệt để biến thành những hạt cát vàng tinh khiết chảy vào túi giới quý tộc.
"Lối này," Huy chỉ vào một đường ống thoát khí bằng đồng thau rỉ sét có đường kính rộng khoảng một mét, nằm chếch trên vách tường cống. "Đường ống này dẫn thẳng vào buồng lọc thạch anh phía sau kho lưu trữ trung tâm của trạm nạp. Tôi đã nới lỏng các ốc vít của nắp van từ tuần trước. Nhưng nhớ kỹ, bên trong buồng lọc có cảm biến thọ lực quét định vị đỏ. Chỉ cần một bước sóng năng lượng rò rỉ, hệ thống tự động sẽ kích hoạt pháo hơi nước ngay lập tức."
Việt Anh dùng tay trái bám vào thành ống, chật vật leo lên. Vết gãy xương vai phải nhói lên một cơn đau kịch liệt khiến cậu suýt mất đà ngã xuống, nhưng cậu đã kịp cắn chặt răng, dùng sức mạnh cơ bắp của tay trái để kéo toàn bộ thân thể vào trong đường ống. Khánh Vy và Huy nhanh chóng bám theo sau.
Họ bò bò chậm rãi trong đường ống hẹp tối tăm, hơi nóng từ buồng lọc phả ra rát bỏng da mặt. Cuối cùng, một khe hở ánh sáng màu vàng óng hiện ra phía trước. Việt Anh ghé mắt nhìn qua khe hở của nắp van đồng thau.
Bên trong Trạm thu thuế thời gian số 7 là một không gian khổng lồ được xây dựng bằng những khối đá xám và những cột đồng sừng sững. Giữa sảnh chính, một cỗ máy rút thọ khổng lồ cao bằng ba người đứng sừng sững, các ống dẫn thủy tinh chứa dung dịch thạch anh lỏng màu xanh lam nối từ đỉnh máy chảy xuống các bình chứa bằng đồng thau. Ở trung tâm căn phòng, đặt trên một bệ đá kiên cố, là chiếc bình thủy tinh khổng lồ chứa hàng vạn Hạt cát sinh mệnh tinh khiết phát ra ánh sáng cam rực rỡ, lấp lánh như một kho báu vô giá.
Nhưng thứ khiến Việt Anh chú ý nhất là bóng dáng một gã đàn ông béo phì đang ngồi trên chiếc ghế da xa xỉ cạnh bệ đá. Gã mặc chiếc áo lụa bóng loáng đầy vết dầu mỡ, ngón tay múp míp đeo đầy nhẫn nạm thạch anh lấp lánh, mắt phải đeo một chiếc kính lúp vàng chuyên dụng. Đó chính là Trưởng trạm Đỗ Lợi.
Bên cạnh Đỗ Lợi, hai gã lính tuần tra trang bị kiếm cơ khí chính quy đang đứng gác nghiêm ngặt. Phía trên trần nhà, bốn họng pháo hơi nước tự động khóa mục tiêu đang xoay tròn chậm rãi, phát ra những tia sáng quét màu đỏ nhạt rà soát khắp sàn phòng.
"Khánh Vy," Việt Anh thì thầm, giọng nói cực nhỏ. "Cô có nhìn thấy bẫy ngầm xung quanh bệ đá không?"
Khánh Vy khẽ tháo dải băng lụa đen che mắt. Đôi mắt mù màng bạc của cô khẽ rực lên ánh sáng bạc mờ ảo của năng lượng thấu thị. Cô tập trung nhìn thấu qua lớp sàn đồng thau của trạm nạp.
"Có ba vòng từ trường áp suất hơi nước ngầm bao quanh bệ đá," Khánh Vy khẽ nói, giọng cô run lên vì phải điều động năng lượng thấu thị trong môi trường đậm đặc thạch anh. "Mỗi vòng từ trường được liên kết với một cảm biến trọng lực dưới các phiến đá lát sàn. Nếu anh dẫm phải phiến đá có khắc ký hiệu bánh răng khuyết, áp suất hơi nước nóng năm trăm độ dưới lòng đất sẽ phun trào thiêu rụi anh trong vòng một tích tắc. Để tiếp cận bệ đá, anh phải đi theo hình chữ Z, chỉ dẫm vào những phiến đá trơn không có hoa văn."
"Tôi hiểu rồi," Việt Anh gật đầu. Cậu dùng tay trái khẽ đẩy nắp van đồng thau của đường ống thoát khí. Tiếng bánh răng chuyển động cực nhỏ vang lên, nắp van từ từ mở ra một khe hở vừa đủ để một người chui qua.
Ngô Kiến Huy đứng phía sau, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán. Hắn thì thầm: "Tôi sẽ đứng ở đây canh phòng đường rút lui. Các người nhanh lên, tôi không muốn bị biến thành một đống xương khô dưới họng pháo kia đâu."
Việt Anh khẽ lách người bước ra khỏi đường ống, đáp nhẹ xuống một phiến đá trơn nhẵn sau cột đồng lớn. Cậu di chuyển cực kỳ cẩn trọng, từng bước một, giữ cho cơ thể thăng bằng tối đa để không chạm vào các phiến đá có khắc ký hiệu bánh răng khuyết. Khánh Vy bám sát ngay sau cậu, cây gậy dẫn linh khẽ chỉ hướng để phối hợp nhịp nhàng với bước chân của Việt Anh.
Tuy nhiên, ngay khi Việt Anh chỉ còn cách bệ đá chứa bình cát sinh mệnh chưa đầy ba mét, một sự cố ngoài ý muốn đã xảy ra.
Cánh tay phải hóa thạch đồng thau của Việt Anh, do bị mất hoàn toàn cảm giác vật lý, đã vô tình khẽ quệt vào một van xả áp hơi nước rỉ sét nhô ra từ thân cột đồng bên cạnh. Tiếng *keng* sắc lẹm của kim loại va chạm vang lên giữa sảnh chính yên tĩnh.
"Ai đó?!"
Trưởng trạm Đỗ Lợi giật nảy mình đứng bật dậy khỏi ghế da. Chiếc kính lúp vàng trên mắt phải của gã lập tức xoay tròn điều chỉnh tiêu cự hướng về phía cột đồng. Gã gầm lên: "Lũ chuột cống trộm thọ! Kích hoạt hệ thống tự vệ!"
*Rúuuuuuu!*
Còi báo động hơi nước áp suất cao trên đỉnh trạm nạp rú vang chói tai, chấn động toàn bộ không gian. Bốn họng pháo hơi nước tự động trên trần nhà lập tức khóa chặt mục tiêu vào vị trí của Việt Anh, phát ra những tiếng rít cơ khí dồn dập.
*Đoàng! Đoàng!*
Hai luồng đạn hơi nước nóng rực, áp suất cực cao xé rách không khí bắn thẳng về phía Việt Anh, cuốn theo những tia thạch anh sắc nhọn có khả năng làm lão hóa nhanh chóng da thịt.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Việt Anh không hề do dự. Cậu biết rằng nếu lùi lại, Việt An dưới hầm quán trọ sẽ vĩnh viễn không thể tỉnh lại. Cậu dồn toàn bộ ý chí vào Đồng Hồ Cát Cấm Thuật trên ngực trái.
*Tích. Tắc. Tích. Tắc.*
Dòng cát đỏ trong đồng hồ cát bùng cháy dữ dội, phát ra ánh sáng đỏ rực rỡ xuyên qua lớp áo khoác. Việt Anh đốt cháy chính xác ba mươi phút tuổi thọ tương lai của bản thân để kích hoạt kỹ năng di chuyển tối thượng.
"Khắc Giây Bộc Phát!"
*Vút!*
Thế giới xung quanh như chậm lại trong mắt Việt Anh. Cơ thể cậu bộc phát một tốc độ phi thường, hóa thành một tàn ảnh màu đỏ rực lướt nhanh xé rách không khí. Luồng đạn hơi nước bắn sượt qua vị trí cậu vừa đứng một tích tắc trước, nổ tung trên sàn đá tạo thành những vết nứt sâu hoắm bốc khói nghi ngút.
Cú lướt nhanh đưa Việt Anh áp sát thẳng đến bệ đá trung tâm. Bằng tay trái, cậu rút thanh kiếm răng cưa rỉ sét sau lưng ra. Gears trên chuôi kiếm bắt đầu xoay tròn điên cuồng, lưỡi kiếm răng cưa rít lên tiếng kêu chói tai.
*Keng! Xoẹt!*
Việt Anh vung kiếm chém mạnh vào chiếc van khóa bằng đồng thau bảo vệ bình chứa cát sinh mệnh trung tâm. Nhờ tốc độ của Khắc Giây Bộc Phát kết hợp lực ly tâm của răng cưa xoay tròn, lưỡi kiếm răng cưa đã cưa đứt đôi chiếc van đồng dày cộp trong một tiếng rít lửa bắn tung tóe.
Bình thủy tinh khổng lồ nứt vỡ, hàng vạn Hạt cát sinh mệnh tinh khiết màu cam rực rỡ tuôn trào ra ngoài như một dòng thác ánh sáng. Việt Anh nhanh chóng dùng tay trái chộp lấy một bình chứa thủy tinh rỗng đeo bên hông, hứng trọn luồng cát cam tinh khiết đang chảy xiết.
"Thằng khốn! Trả thọ lực lại đây!"
Đỗ Lợi gầm rú điên cuồng. Gã đàn ông béo phì bộc phát một tốc độ đáng kinh ngạc so với thân hình của mình, rút từ bên hông ra một cây gậy sắt xích thu thọ cơ khí khổng lồ (Syringe). Đầu gậy có gắn một chiếc kim châm thạch anh lớn đang xoay tít phát ra lực hút thọ lực vô hình cực mạnh.
Đỗ Lợi vung gậy sắt quật mạnh một đường hiểm hóc về phía ngực trái của Việt Anh, nơi Đồng Hồ Cát Cấm Thuật đang rực sáng. Lực hút từ cây gậy khiến dòng cát đỏ trong ngực Việt Anh bỗng chốc đảo chiều chảy nhanh hơn, lồng ngực cậu bỏng rát như bị lửa đốt.
Việt Anh bị áp chế góc đánh hoàn toàn, cánh tay phải hóa thạch cứng đờ không thể nâng kiếm lên đỡ đòn, bả vai phải gãy xương đau đớn kịch liệt khiến cậu không thể di chuyển linh hoạt được nữa. Cây gậy sắt xích của Đỗ Lợi chỉ còn cách ngực cậu vài gang tấc.
"Việt Anh! Nằm xuống!"
Tiếng hét của Khánh Vy vang lên từ phía sau. Cô dùng hết sức lực vứt cây gậy đồng thau dẫn linh sang một bên, tay trái rút từ trong túi áo ra một túi bột đồng thau nguyên chất mà Ngô Kiến Huy vừa chế tạo thủ công tại xưởng rèn.
Khánh Vy ném mạnh túi bột đồng thau vào thẳng luồng hơi nước nóng rò rỉ từ họng pháo tự động đang bắn quét sườn.
*BÙM!*
Một vụ nổ bụi kim loại cực lớn bùng phát dữ dội giữa sảnh chính trạm nạp. Sức nóng của hơi nước kết hợp với bột đồng thau mịn tạo ra một màn khói nổ dày đặc màu vàng đồng, tỏa ra nhiệt lượng cực lớn che khuất hoàn toàn tầm nhìn radar cảm biến và mắt thường của Đỗ Lợi.
"Áaaa! Mắt tôi!" Đỗ Lợi thét lên đau đớn khi luồng khói nóng tràn vào mắt gã, đường quật của gậy sắt xích bị chệch hướng hoàn toàn, đập mạnh xuống sàn đá tạo thành một hố sâu vỡ nát.
Việt Anh tranh thủ cơ hội ngàn vàng, ôm chặt bình chứa cát sinh mệnh tinh khiết vừa hứng đầy vào lòng. Cậu nén cơn đau bỏng rát ở bả vai phải do hơi nước nóng sượt qua, dùng tay trái kéo chặt Khánh Vy đang lảo đảo vì kiệt sức sau đòn ném.
*Húuuuuuu!*
Còi báo động đỏ vang dội toàn khu vực Rìa Xám, báo hiệu hệ thống phòng thủ tự động của trạm số 7 đã bị phá hủy hoàn toàn và gửi tín hiệu cầu cứu trực tiếp về phủ bá tước. Tiếng bước chân rầm rập của lực lượng lính tuần tra trang bị súng hơi nước đang tiến sát ngoài cửa chính.
"Lối này! Nhanh lên!" Ngô Kiến Huy hét lên từ cửa van đường ống thoát khí, vẫy tay điên cuồng.
Việt Anh ôm chặt bình cát sinh mệnh rực sáng ánh cam, dùng hết sức tàn lao thẳng về phía nắp cống ngầm dưới làn đạn hơi nước đang xả xối xả xuyên qua màn khói nổ mịt mù.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!